Tân Sính (Lương Duyên Mới)) - Chương 81: Mệt Mỏi

Cập nhật lúc: 2026-05-11 17:06:12
Lượt xem: 251

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Bên trong Cống viện, hành lang chật hẹp dằng dặc, những gian phòng thi xếp thành hàng san sát.

Sau khi soát kỹ lưỡng, xác nhận mang tài liệu kẹp lén, Thôi Dập xách lẵng đồ thi bước , tìm phòng thi của . Thú thực, cảm thấy lúc mới là khoảnh khắc căng thẳng nhất trong cả kỳ thi, bởi nó quyết định xem hàng xóm láng giềng của "bình thường" .

Ký ức về kỳ thi Hương ùa về. Vị đại ca trung niên phòng bên cạnh ban ngày thì vỗ n.g.ự.c dậm chân, than trời trách đất; ban đêm thì ngáy rền như sấm nổ. Lúc rời Cống viện, Thôi Dập còn đặc biệt hỏi thăm danh tính vị đại ca đó, tên y là Tôn Mặc. chẳng như tên tí nào, cái tên rõ là "Mặc" mà cái nết ồn ào đến là sợ.

Sau khi yết bảng thi Hương, Thôi Dập còn sai Quan Kỳ hỏi thăm . Cái gã Tôn Mặc thế mà cũng thi đậu Cử nhân. Đều là thí sinh của Thuận Thiên phủ, việc sắp xếp phòng thi sát cũng khả năng xảy nữa. Thôi Dập siết chặt quai lẵng, vô thức rảo bước nhanh hơn.

Đi ngang qua một phòng thi khóa cửa, bên trong ngước mắt lên, hai ánh chạm .

Là kẻ nẫng tay vị trí đầu bảng của trong kỳ thi Hương... Thẩm Thiệu Nguyên, đối tượng xem mắt hụt của Cố Lệnh Nghi. Khẽ gật đầu chào hỏi lấy lệ, Thôi Dập tiếp tục tới. Mới bước hai bước, bỗng khựng . Ở ngay sát vách phòng Thẩm Thiệu Nguyên, đang cúi đầu sắp xếp bút mực, gương mặt Thôi Dập ấn tượng sâu sắc đến mức thể nào quên.

Tôn Mặc ngay cạnh Thẩm Thiệu Nguyên! Thôi Dập nên hả hê nỗi đau của khác, nhưng thực sự nhịn .

Thẩm Thiệu Nguyên , ngươi tự cầu phúc nhé.

Lướt qua căn phòng đó, tít đến đầu hành lang, Thôi Dập mới tìm thấy phòng thi của , cách xa hai vị một khá an . Hắn đặt lẵng đồ xuống, tấm ván gỗ chật hẹp, ngước trời bé bằng bàn tay đỉnh đầu. Chín ngày ròng rã sắp tới sẽ chôn chân ở đây.

Chẳng lấy chút thoải mái nào, nhưng đụng mặt Tôn Mặc là một khởi đầu vô cùng hảo .

Nội dung thi Hội cũng tương tự thi Hương. Ba vòng thi nhỏ lượt kiểm tra Kinh nghĩa, Công văn và Sách luận. Thôi Dập cứ thế cắm cúi bài.

Không Tôn Mặc quấy nhiễu, Thôi Dập cảm thấy sự gian nan của kỳ khoa cử giảm hơn phân nửa. Ban ngày hì hục bài, đêm xuống ghép bàn và ghế với thành một tấm phản gỗ để ngả lưng. Vì cao lớn nên khi xuống thể duỗi thẳng chân, chỉ đành cuộn . Chỗ nào cũng khó chịu, nhưng Thôi Dập đều thể c.ắ.n răng chịu đựng . Điều duy nhất tài nào vượt qua nổi chính là nỗi nhớ Cố Lệnh Nghi.

Dạo việc tính toán quỹ đạo ngũ tinh của nàng đang đến giai đoạn quan trọng. Hắn ở nhà, nàng chịu ăn uống đàng hoàng ? Chăn đệm mùa đông lạnh ngắt, đêm ngủ nhét sẵn túi chườm ấm chăn cho nàng , liệu đám Tuế Dư quên việc đó ? Hắn ở bên đốc thúc, Cố Lệnh Nghi chịu dậy vận động gân cốt mỗi canh giờ ?

Thôi Dập cực kỳ yên tâm, chỉ hận thể mọc cánh bay về nhà canh chừng nàng ngay lập tức. Lần nhất định thi đậu, nếu sẽ xa thêm một cái chín ngày đằng đẵng nữa. Hắn điểm bài ban ngày trong đầu, xác nhận sơ sót gì mới từ từ thả lỏng nhịp thở chìm giấc ngủ.

Cứ thế vài ngày trôi qua, vòng thi Sách luận cuối cùng diễn khá suôn sẻ. Đề thi hỏi về: "Tài phú ngày càng cạn kiệt, quân nhu ngày càng nhiều, cường quốc mà xáo trộn dân sinh, con đường ?"

Là một đề thi khá rập khuôn, Thôi Dập nắm chắc trong lòng, cứ tuần tự suy nghĩ đặt bút. Hết giờ nộp bài, cuối cùng cũng bước khỏi cửa Cống viện.

Bên ngoài Cống viện đông như trẩy hội, tiếng ồn ào huyên náo. Thôi Dập đưa mắt quét một vòng, nhắm thẳng hướng chiếc xe ngựa bề thế nhất mà tới. Cho dù nhốt trong phòng thi chín ngày ròng rã, râu ria lởm chởm, quần áo xộc xệch, thì xe ngựa Quốc công phủ đến đón vẫn là loại sang trọng bậc nhất. Quan Kỳ đang đợi cạnh xe, thấy vẫy tay chào. Thôi Dập rảo bước tới, vươn chân định bước lên xe.

Bất ngờ , tấm rèm xe vén lên, một khuôn mặt yêu kiều như hoa phù dung mà ngày đêm mong nhớ hiện . Nàng diện chiếc áo khoác ngắn màu lụa đỏ hồng tía, màu sắc rực rỡ càng tôn lên làn da trắng ngần, đôi mắt sáng như . Nàng khẽ cúi , trang sức ngọc bích chạm kêu leng keng vui tai. Thôi Dập sững .

Nụ hé nở môi, bèn bừng tỉnh, vội vàng đưa hai tay bưng kín mặt, lùi mấy bước liền. Chẳng hứa là đến ? Sao Cố Lệnh Nghi nuốt lời thế ?

"Đừng che nữa, Thôi Dập, thấy hết ." Cố Lệnh Nghi dõng dạc . Lời hứa đến hôm nọ là nàng cố tình lừa đấy. Lần thi Hương vì nàng chê bộ dạng lếch thếch của , thèm . giờ tình thế khác, chê thì chê, nhưng cơ hội ngàn năm một nàng tận mắt chứng kiến mới .

Dẫu nếu Thôi Dập thi đỗ, với phận quý công t.ử của Quốc công phủ, e là chẳng bao giờ dịp xuất hiện với bộ dạng tàn tạ thế nữa.

Thôi Dập hé mắt qua kẽ tay. Màu sắc rực rỡ, dung mạo thanh tao, nàng đến mức khiến thể rời mắt. Hắn đấu tranh tư tưởng một hồi, mới chịu buông một tay để lộ nửa khuôn mặt, tay vẫn khư khư che cằm, quyết cho Cố Lệnh Nghi thấy đám râu ria lởm chởm cạo.

"Cố Lệnh Nghi, nàng lừa ." Thôi Dập hậm hực lên án.

Cố Lệnh Nghi thầm nghĩ, nếu về khoản lừa đảo thì tội của mà trúc Nam Sơn ghi hết. Nàng lờ lời buộc tội, chỉ thản nhiên : "Thôi Dập, bánh nếp ăn hết ."

Tuy bàn tay Thôi Dập đang che cằm khiến thấy độ cong của khóe môi, nhưng đôi mắt híp thành đường chỉ, giấu nổi niềm vui sướng ngập tràn.

"Hôm nay mệt quá, phong độ . Đợi tắm rửa nghỉ ngơi xong, ngày mai sẽ bánh tai mèo đổi vị cho nàng."

Nói , dường như sực nhớ điều gì, Thôi Dập ngoắt ngó nghiêng trong đám đông. Vừa bắt bóng dáng quen thuộc, mắt sáng rực lên, vung tay gọi lớn: "Thẩm Thiệu Nguyên! Thẩm !"

Thẩm Thiệu Nguyên bước chân nặng trĩu, buồn ngủ đến mức hai mắt díp mở lên. Nghe tiếng gọi, y chậm chạp về hướng phát âm thanh.

Thôi Dập vội vàng giục Cố Lệnh Nghi ngoài, miệng oang oang: "Thật trùng hợp, khỏi cổng gặp Thẩm ."

Cố Lệnh Nghi: "..."

Cả hai cùng thi trong Cống viện, phòng thi sát , đều là con nhà quan , xe ngựa chắc chắn cũng đậu quanh quẩn đây. Việc chạm mặt là lẽ tất nhiên, gì mà gọi là trùng hợp? Thôi Dập lỡ gọi to thế , vì phép lịch sự cũng chào hỏi một tiếng. Cố Lệnh Nghi gật đầu mỉm chào hỏi, nhưng khi rõ bộ dạng Thẩm Thiệu Nguyên, nàng khỏi giật sửng sốt.

Khuôn mặt y trắng bệch như tờ giấy, quầng thâm mắt đen sì, râu ria mọc tua tủa cằm, tóc tai bù xù rối nùi. Quần áo nhăn nhúm, bước xiêu vẹo như sắp đổ.

Nàng nhớ những gặp Thẩm Thiệu Nguyên, y lúc nào cũng thanh tú, chỉnh tề. Thế mà giờ nông nỗi ... bỗng dưng nền cho Thôi Dập lúc trông rạng rỡ hẳn lên. Dù Thôi Dập đang ôm mặt che râu, nhưng dáng vẫn thẳng tắp, ánh mắt vẫn tinh .

Thấy ánh mắt Cố Lệnh Nghi cứ chốc chốc quét qua quét giữa và Thẩm Thiệu Nguyên, khóe miệng Thôi Dập giờ thì ép xuống cũng nữa .

Uy lực của Tôn Mặc quả là kinh ! Có bộ dạng thê t.h.ả.m của Thẩm Thiệu Nguyên đối trọng, chắc hẳn Cố Lệnh Nghi sẽ chê là kẻ khó coi nhất nữa.

Giữ vững nguyên tắc vắt chanh bỏ vỏ, Thôi Dập sốt sắng chỉ đường cho Thẩm Thiệu Nguyên: "Thẩm , xe ngựa nhà ở hướng kìa, mau lên xe về nhà nghỉ ngơi ."

Khoảnh khắc thấy Cố Lệnh Nghi, Thẩm Thiệu Nguyên phản xạ cúi gầm mặt xuống. Y chẳng còn tâm trí mà hàn huyên, vội gật đầu hiệu lảo đảo về phía Thôi Dập chỉ.

Trải qua màn , Thôi Dập cũng bớt ngại ngùng. Hắn nhấc chân định leo lên xe thì Cố Lệnh Nghi cất tiếng: "Thôi Dập, chiếc xe phía ."

Nói gặp mặt thì gặp ngay lúc đầu là , nhưng hiện tại Thôi Dập đủ sạch sẽ, nên hai xe thì hơn. Cố Lệnh Nghi xong bèn buông rèm lùi trong. Thôi Dập bùi ngùi hạ bàn tay đang che mặt xuống, tủi lủi thủi lên chiếc xe đằng .

Hắn từ mà, thừa cái nết của Cố Lệnh Nghi, kiểu gì nàng cũng sẽ chê bai cho xem!

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/tan-sinh-luong-duyen-moi/chuong-81-met-moi.html.]

Trở về đến phủ thì trời nhá nhem tối. Thôi Dập tắm gội thu dọn mất gần một canh giờ mới chịu vác mặt ngoài. Lúc xuất hiện, tóc vẫn còn đẫm nước, bộ đồ sạch sẽ chỉnh tề, nhưng mí mắt cứ sụp xuống dính chặt . Hắn cố gắng gượng cùng Cố Lệnh Nghi dùng bữa tối, xác nhận nàng ăn uống đàng hoàng mới lết về phòng ngủ.

Bước chân Thôi Dập điêu xiêu vẹo, quả thực là kiệt sức. Cố Lệnh Nghi theo bóng lưng khuất cửa, đặt đũa xuống súc miệng cũng gót về phòng.

Trong tiểu thuyết trinh thám câu: “Phàm tra xét tội gian, nên chọn lúc phạm nhân đang mệt mỏi, luống cuống. Bởi khi mệt mỏi, tinh thần sẽ tỉnh táo, lời dễ lộ sơ hở.”

Thôi Dập đang vật giường. Cố Lệnh Nghi rón rén gần. Nhịp thở của đều đặn và kéo dài, ngủ say .

Cúi xuống, nàng đưa tay bóp mũi . Thôi Dập khẽ hừ một tiếng, lông mày nhíu nhưng mắt vẫn nhắm nghiền.

"Ưm?"

Nhìn bộ dạng mơ hồ còn chút tỉnh táo nào của , Cố Lệnh Nghi hoài nghi liệu tra khảo . thôi, còn nước còn tát, nàng cứ thử hỏi xem : "Thôi Dập, chuyện trong nhà là gạt ?"

"Ưm."

Cố Lệnh Nghi cố nén thôi thúc tát cho một cái, tiếp tục hỏi: "Thôi Dập, thích ?"

"Ưm."

Nàng mím môi, khóe miệng bất giác cong lên. Nàng đoán trúng phóc mà, Thôi Dập đích thị là thích nàng. Lúc do nàng lơ đễnh thôi, chứ ngày ngày kề cận một cô nương thông minh xinh như nàng, sức mấy mà Thôi Dập cưỡng nổi?

Cố Lệnh Nghi rũ mắt, định ngắm nghía "kẻ trộm tình" của kỹ hơn một chút thì thấy Thôi Dập vẫn nhắm tịt mắt. Rốt cuộc đang ú ớ cái gì ?

Nàng ngẫm nghĩ một lát, thử hỏi dò: "Thôi Dập, thật là nữ nhi giả dạng đúng ?"

"Ưm."

Cố Lệnh Nghi nghiến răng trèo trẹo. Quả nhiên là đang mớ! Nàng bực vươn tay định bóp mũi thêm nữa, nhưng đột nhiên cổ tay siết chặt...

Thôi Dập tóm lấy nàng, kéo mạnh một cái.

Cố Lệnh Nghi ngã nhào lòng . Chưa kịp phản ứng, tấm chăn trùm kín lên đầu nàng. Cánh tay Thôi Dập siết chặt quanh eo nàng, cằm tì lên đỉnh đầu nàng.

"Đừng quậy nữa.” lầm bầm, giọng ngái ngủ là lạ: “Ngủ ."

Bị ghì chặt trong ổ chăn, mặt Cố Lệnh Nghi nóng ran: "Thôi Dập!"

Hắn vẫn bất động, thở phả nhè nhẹ, đều đều đặn đặn đỉnh đầu nàng. Ngay lúc Cố Lệnh Nghi đang định hì hục chui khỏi chăn, khẽ cúi đầu, môi cọ cọ lên tóc nàng, khẽ "chụt" một cái.

"Kiểu Kiểu.” thì thầm trong mơ màng: “Không quậy nữa nhé."

Cố Lệnh Nghi cứng đơ . Ai cho phép Thôi Dập gọi nhũ danh của nàng? Ai cho phép hôn tóc nàng! Lúc đến vành tai nàng cũng bắt đầu đỏ rựng lên. Nàng giơ tay tát một cái, nhưng cổ tay đang giữ chặt, vùng vẫy mãi rút .

Cố Lệnh Nghi giãy giụa thêm mấy cái, mi mắt vẫn nhúc nhích, chắc hẳn là quá mệt .

Thôi Dập... Thôi Dập chắc chắn cũng cố ý .

Cuối cùng, Cố Lệnh Nghi đành cuộn , vùi mặt hõm cổ . Từng nhịp thở đều thoang thoảng mùi bồ kết và chút nước nhè nhẹ . Vừa ấm áp mang cảm giác vô cùng an .

À, nàng quên mất, trong thoại bản tra khảo phạm nhân còn tạt gáo nước lạnh nữa cơ. ôm chặt quá, giãy thoát...

Thôi, hôm nay tạm tha cho Thôi Dập .

Một giấc ngủ thẳng mạch đến sáng hôm . Mấy ngày nay Thôi Dập vốn dĩ thiếu ngủ trầm trọng nên vẫn còn đang vùi đầu ngáy pho pho. Cố Lệnh Nghi thức giấc, dùng xong bữa sáng bèn tiến thẳng thư phòng.

Nhìn chằm chằm đống giấy nháp chi chít phép tính, Cố Lệnh Nghi thầm bực . Hôm qua chẳng màng đến việc ngủ sớm, nàng định bụng sẽ tính toán xong quỹ đạo vận hành của Tuế Tinh trong năm tới. Qua các bước điều chỉnh ban đầu, sai trong việc đo lường vị trí ngũ tinh của Cố Lệnh Nghi ở mức cực thấp. Theo những gì nàng tính toán, mười hai ngày nữa, Huỳnh Hoặc sẽ dừng ở chòm Tâm Tú.

Trong chiêm tinh học, hiện tượng gọi là "Huỳnh Hoặc Thủ Tâm", là đại hung tinh ứng nghiệm Đế vương, báo hiệu ngôi báu lung lay, chính trị loạn lạc. Đây chắc chắn là một hiện tượng thiên văn khiến bệ hạ thể ngơ. Đã thế quỹ đạo của Huỳnh Hoặc vô cùng phức tạp, Khâm Thiên Giám hiện tại căn bản tính toán nổi.

Hoàn thành dự báo hiện tượng ngũ tinh lăng phạm trong vòng bảy ngày tới, đem dâng lên bệ hạ, cộng thêm việc hiện tượng "Huỳnh Hoặc Thủ Tâm" sẽ kiểm chứng độ chính xác của nàng trong tương lai gần, kết quả tính toán của Cố Lệnh Nghi chắc chắn sẽ nhận sự coi trọng tột bậc từ nhà vua.

Thời gian vô cùng cấp bách, đây mới là việc trọng đại nhất lúc . Cố Lệnh Nghi tập trung tinh thần tính toán. mỗi lúc dừng bút ngẫm nghĩ, nàng cứ luôn cảm thấy đỉnh đầu nong nóng.

Cố Lệnh Nghi cau mày. Mấy chuyện tình ái nhăng nhít đúng là cản trở sự nghiệp! dạo Thôi Dập chuyên tâm ôn thi, xem tình cảm dành cho nàng dù cũng chỉ ở mức hạn chế. Nàng mím môi, tự đưa tay vò đầu một cái thật mạnh để xua tan cảm giác kỳ lạ .

Lúc Thôi Dập thức dậy, dùng xong bữa sáng bèn đến thư phòng tìm Cố Lệnh Nghi. Vừa bước qua cửa, thấy một bức bình phong lớn in hình hoa chim chắn ngang giữa hai chiếc bàn, che khuất Cố Lệnh Nghi kín bưng. Có cái bình phong , và Cố Lệnh Nghi dù sách lách cũng đừng hòng thấy .

"Lệnh Nghi, thế ?"

"Nếu đậu Cống sĩ, mùng một tháng Ba sẽ cung thi Đình. Không đầy nửa tháng nữa , dốc sức chuẩn ." Giọng Cố Lệnh Nghi vang lên đều đều, lạnh tanh tấm bình phong.

Thôi Dập: "..."

Tối qua ăn xong ngoan ngoãn ngủ ngay, mới thức giấc xong, rốt cuộc đắc tội gì với Cố Lệnh Nghi nữa trời?

 

 

Loading...