Tân Sính (Lương Duyên Mới)) - Chương 86: Điện Thí

Cập nhật lúc: 2026-05-12 02:41:35
Lượt xem: 262

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Trước điện Phụng Thiên, các Cống sĩ chia thành hai nhóm Đông - Tây, mặt hướng về phía Bắc xếp hàng chờ đợi bệ hạ giá lâm. Đứng bên tay trái Thôi Dập lúc chính là Hội nguyên Thi Hành Giản. Nhờ phúc của gã sai vặt Quan Kỳ, Thôi Dập loáng thoáng về uy danh của vị "thần đồng" , cũng chính vì thế mà kìm , lén Thi Hành Giản thêm mấy .

Đã mang danh thần đồng, Thôi Dập theo bản năng cứ ngỡ đây hẳn là một trẻ tuổi, nào ngờ lúc kỹ mới thấy... vị thần đồng vẻ tuổi quá thì .

Dấu vết tháng năm hằn rõ gương mặt nọ, ít nhất cũng ngoài bốn mươi, thậm chí ông còn để cả râu. Nhớ lúc yết bảng xong, Tế tửu Quốc T.ử Giám từng tìm Thôi Dập chuyện, bảo rằng bài sách luận của xưa nay luôn đề cao tính thực tiễn, nhưng xét về văn phong thì kém vị Hội nguyên một bậc. Thi Hành Giản mở bài đề cập đến thuyết "Tam đại chi trị" (Nền cai trị của ba thời đại), lập tức nâng tầm bài thi lên một cảnh giới cao hơn hẳn. Thôi Dập thừa hiểu còn thiếu sót một chút trong việc đẩy cao giá trị tư tưởng, nhưng chuyện những áng văn hoa mỹ cẩm tú chẳng việc thể một sớm một chiều mà thành, thôi thì chỉ đành tự nhủ sẽ cố gắng hết sức .

Đưa mắt liếc sang bên vài , Thẩm Thiệu Nguyên đang ở vị trí loanh quanh thứ chín, thứ mười. qua quan sát của Thôi Dập, cả hàng chỉ hai bọn họ là sở hữu dung mạo xuất chúng nhất. Nếu gì bất ngờ lật lọng phút chót, vị trí Thám hoa chắc chắn sẽ rơi tay một trong hai . Quả nhiên mà, cho dù văn chương kém một chút, nhưng một gương mặt vớt vát thì vẫn cứ là lợi thế.

Tiếng pháo nổ vang rền, bệ hạ mặc trang phục Bì biện tiến điện. Các Cống sĩ hướng về phía ngự án hành lễ "năm vái, ba dập đầu". Chờ một loạt các nghi thức rườm rà qua , bệ hạ lùi bước rời sân, Thôi Dập liền nương theo dòng ngoài. Chỉ cần trời quang mây tạnh, mưa gió thì Điện thí sẽ là kỳ thi bài ở ngoài trời.

Thôi Dập xuống, nhận lấy giấy thi. Điện thí chỉ duy nhất một đề sách vấn. Chờ đến khi rõ đề bài, Thôi Dập sững một chút.

[Trẫm cho rằng đạo trị dân, gì ưu tiên bằng việc nuôi dân; điểm cốt yếu của việc nuôi dân, gì trọng yếu bằng việc hưng lợi. Gần đây, chuyện sông ngòi ở vùng Kỳ Phụ, hàng ngàn dân phu tụ tập tại kinh sư, than thở rằng lương hướng cắt đứt từ lâu...]

Một tràng câu hỏi dài dằng dặc, tựu trung tóm gọn trong một ý: "Công trình sông thất thoát ngân sách, lòng dân oán hận tụ tập biểu tình, xử trí thế nào và để phòng ngừa tệ nạn về ?".

Đề thi thế mà hỏi thẳng vụ Tứ hoàng t.ử biển thủ công quỹ khiến dân phu sông đòi nợ lương. Thôi Dập nhướng mày, nhanh hiểu thấu nguyên do. Năm nay kỳ thi Hội yết bảng sớm hơn dự kiến, e là ý định để những sĩ t.ử thi trượt khăn gói về quê, hòng giảm sự bàn tán xung quanh vụ tham ô của Tứ hoàng tử. Thế nhưng theo những gì Thôi Dập , mấy ngày nay dân tình bàn luận về chuyện chẳng hề giảm chút nào. Ông hờ của vốn vô cùng trọng danh tiếng, cách nào bịt miệng đám mang danh sách, cũng thể trấn áp sự oán thán của bá tánh. Thôi thì vì cố tình bưng bít bằng khơi thông, dứt khoát mượn chuyện đem đề sách vấn, bày thái độ xử lý công bằng nghiêm minh để nổi bật sự hiền minh của bậc đế vương. Nghĩ đến đây, Thôi Dập khẽ nhếch mép.

Cái bẫy chính tay giăng để Triệu Hằng chui , thử hỏi đời còn ai rành rẽ hơn Thôi Dập xem cái hố sâu , và cách nào để lấp kín nó chứ?

là tâm hại tuyệt đối thể , xem, phúc báo đến ngay đây !

Thôi Dập ngẫm nghĩ một chút, nhanh hạ bút như thần.

Rút kinh nghiệm từ việc chỉ thứ hai ở kỳ thi Hội, tiên cứ nâng tầm giá trị tư tưởng lên một làn sóng . Chuyện bệ hạ sai, bệ hạ luôn một lòng vì dân sinh, vì sông ngòi. Hắn tiện tay xào thêm vài câu danh ngôn của các bậc tiên hiền, ca ngợi bệ hạ lòng mang thiên hạ, là một vị quân vương nhân ái. Vậy nếu bệ hạ sai, thì là ai sai?

Từ bản chất của sự việc , hết giải quyết hậu quả, đó mới truy cứu trách nhiệm.

[Dân phu trả công, chỉ là chuyện thất thoát tiền bạc, mà thực chất là triều đình đang thất tín với dân. Cần lập tức trích bạc từ Thường Bình Thương phát bù, quan phủ phát lương công khai đám đông, lập tức hạ lệnh nội trong ba ngày thanh toán xong xuôi.]

Trước tiên đền bù cho dân phu để lập uy tín của triều đình. Sau đó mới rõ vụ án , truy cứu trách nhiệm những kẻ lơ là, thiếu trách nhiệm. Vụ án xét xử thì dễ, nhưng nó phản ánh sự lỏng lẻo trong hệ thống quản lý. Ngoài việc khắc phục hậu quả, triều đình càng phòng ngừa từ sớm. Thôi Dập đề cập đến việc công quỹ sở dĩ biển thủ là do khoản tiền chuyên dụng của Bộ Công áp dụng chính sách "chi , hạch toán ", tách biệt với chế độ kiểm tra đối chiếu của Bộ Hộ, tạo lỗ hổng lớn ở giữa để kẻ gian lợi dụng.

, ban đầu cái bẫy của Thôi Dập giăng chỉ một hình hài vô cùng đơn giản, nhằm xúi giục Triệu Hằng biển thủ công quỹ buôn nhân sâm. Thế nhưng rốt cuộc để biển thủ trót lọt là một bài toán khó.

Nhạc phụ đại nhân là Thượng thư Bộ Hộ, ông tuyệt đối sẽ để Triệu Hằng chi tiêu bừa bãi. Dưới mí mắt của ông, Triệu Hằng sóng gió gì cũng khó.

Thế nên, một hồi bàn bạc kỹ lưỡng với nhạc phụ, Thôi Dập tìm trúng kẽ hở giữa Bộ Hộ và Bộ Công về khoản ngân sách chuyên dụng , từ đó thiết kế một cái bẫy hảo đưa Triệu Hằng tròng.

Bộ Công một khi rót tiền xuống thì chỉ chăm chăm tiến độ công trình chứ chẳng màng đến dòng tiền chảy . Cũng chính vì sự cẩu thả mà họ phớt lờ việc hàng ngàn dân phu rốt cuộc nhận tiền công .

[Phàm là khoản chi chuyên dụng, dẫu phép chi , cũng lập hồ sơ dự phòng, báo cáo hàng tháng cho Bộ Hộ, trình hàng quý lên Nội Các. Làm thế để Bộ Công tiện bề việc, mà Bộ Hộ cũng thể giám sát rõ ràng.]

[Đưa chế độ dự toán áp dụng, chi phí công trình tiên do Bộ Công ước tính, Bộ Hộ hạch toán, đó ấn định thành định mức bạc. Ngoài định mức, tuyệt đối tự ý chi tiêu; trong định mức, tuyệt đối phép biển thủ thâm hụt.]

Ngoài việc phòng ngừa từ , Thôi Dập còn nhấn mạnh đến chế độ truy cứu trách nhiệm.

[Quyền lực thực thi mà trách nhiệm kèm, thì quốc gia sẽ mất kỷ cương. Những kẻ qua tay ngân sách truy cứu trách nhiệm từng tầng từng lớp, thể chỉ định tội một kẻ chủ mưu. Kẻ chủ mưu trộm cắp tiền tài, kẻ quản lý dung túng ngơ, kẻ giám sát tố giác, mỗi đều tội riêng. Nếu chỉ quy tội cho một , thì những kẻ khác chẳng khác nào...].

Viết một lèo dài dằng dặc, Thôi Dập gác bút xuống, trong lòng nắm chắc phần thắng.

Buổi chiều Cố Lệnh Nghi xin nghỉ, đến cuối giờ Thân mặt tại cầu Kim Thủy bên ngoài cổng Thừa Thiên. Nàng bước xuống xe ngựa, lên cầu Kim Thủy. Đứng ở đầu cầu phía Nam đưa mắt về phía Bắc, thể thấy cổng Thừa Thiên đang mở rộng. Tầm một khắc , những Cống sinh mặc đồng phục thanh bào bắt đầu lác đác thành từng nhóm ba nhóm năm.

Đứng đợi một lát vẫn thấy bóng dáng Thôi Dập , Cố Lệnh Nghi ngạc nhiên. Tên Thôi Dập bình thường lúc nào cũng mang tâm lý chỉ hận thể mọc cánh bay thẳng về nhà, thi xong kiểu gì cũng chen lấn lên đầu để về cho nhanh, cớ hôm nay chậm trễ thế ? Cố Lệnh Nghi thậm chí còn chạm mặt cả Thẩm Thiệu Nguyên và Diệp Tương Tế. Thẩm Thiệu Nguyên chào hỏi qua loa lên xe ngựa rời , còn nàng thì nán trò chuyện với Diệp Tương Tế thêm dăm ba câu.

Trông thấy ở đây nàng cũng lấy lạ. Sau khi kỳ thi Hội yết bảng, đặc biệt đến phủ Trấn Quốc Công để lời tạ ơn. Mãi đến lúc đó Cố Lệnh Nghi mới vỡ lẽ , thì Thôi Dập chỉ đơn thuần là cho Diệp Tương Tế mượn tiền mua sừng tê giác. Hồi tháng Bảy năm ngoái, một chưởng quỹ chở hàng từ Liễu Thành về tiện đường ghé qua đưa t.h.u.ố.c cho con gái của Diệp cử nhân. Vị chưởng quỹ đến tìm Cố Lệnh Nghi kể rằng, ban đầu ông định theo địa chỉ của Diệp Tương Tế ở kinh thành để báo tin con gái qua cơn nguy kịch, ai ngờ đến nơi thì chẳng thấy .

Diệp Tương Tế cũng thiết với Thôi Dập hơn, thế nên đúng dịp Thất tịch hôm Thôi Dập mang sách đến tặng, Cố Lệnh Nghi kể chuyện cho .

Hai hôm Diệp Tương Tế đỗ Cống sĩ mới tới nhà tạ ơn, mới thời gian đó thực sự cùng đường mạt lộ, tiền đóng tiền thuê nhà nên đành miếu hoang tá túc.

Lúc Thôi Dập cất công phái tìm một vòng, xác định Diệp Tương Tế chỉ bỗng dưng bốc chứ gặp nguy hiểm gì. Khi tận mắt chứng kiến cảnh sống ở miếu hoang quá đỗi khắc nghiệt, bèn cho thuê căn trạch viện để của , chỉ tượng trưng thu vài đồng bạc lẻ. Nay Diệp Tương Tế đến tận cửa lời cảm tạ, nhắc đến sự giúp đỡ tận tình của Thôi Dập ngay mặt Cố Lệnh Nghi, khiến nàng khỏi cảm khái trong lòng: Xem cuốn "Đại Học" mà Thôi Dập ráng nhồi nhét cũng uổng phí...

Ngoại trừ những lúc lừa gạt hãm hại khác, thì những lúc bình thường Thôi Dập vẫn mang trong bản tính lương thiện.

"Diệp công tử, ban nãy lúc ngài ngoài thấy Thôi Dập ?" Thấy mãi Thôi Dập , Cố Lệnh Nghi thuận miệng hỏi thăm.

Diệp Tương Tế gật đầu đáp: "Có thấy, lúc kỳ thi kết thúc, chúng nộp bài cùng bằng cửa góc phía Đông. Ta vốn định cùng Thôi Nhị công tử, nhưng kịp tiến gần thấy ngài chạm mặt quen trò chuyện, nên đành ."

Người quen ư?

Trong cung Thôi Dập ít quen, cũng chẳng rõ là vị nào. Sau khi chúc Diệp Tương Tế đạt thứ hạng cao, Cố Lệnh Nghi bước xuống cầu, tiếp tục thẳng thêm một đoạn nữa đến tận cổng Thừa Thiên.

Bá tánh bình thường phép đến quá gần, Cố Lệnh Nghi cũng tiến lên quá sâu, chỉ nán ở một góc khuất. Điện thí là một ngày trọng đại, Kim Ngô Vệ tăng cường nhân thủ. Lúc các Cống sĩ đang nườm nượp kéo , Tạ Vu Dần - đang tạm nhậm chức Chỉ huy Đồng tri tuần tra đến cổng Thừa Thiên.

Từ đằng xa thấy Cố Lệnh Nghi, lập tức vẫy tay gọi, còn đặc biệt bước nhanh vài bước tới hỏi han: "Thừa Minh vẫn ? Sao nàng đến tận cửa mà đợi?"

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/tan-sinh-luong-duyen-moi/chuong-86-dien-thi.html.]

Cố Lệnh Nghi hiện giờ là phu nhân của Thôi Dập, Tạ Vu Dần chẳng dám nàng quá lâu, ánh mắt chỉ lướt qua búi tóc của nàng vội vàng rủ xuống.

Hình như tóc nàng đang cài một chiếc trâm hình cá chép khảm hồng ngọc, thật sự hiếm thấy. Từ nhỏ đến lớn, nàng hiếm khi đeo trâm vàng.

Hỏi xong Tạ Vu Dần mới nhận hỏi một câu thừa thãi. Nàng vẫn còn chôn chân ở đây, nàng đợi là ai chẳng cần cũng . "Chắc Thừa Minh việc chậm trễ nên , nếu nàng đang vội, để trong tìm dọc theo lối giúp nàng nhé?"

Cố Lệnh Nghi lắc đầu, đáp: "Nghe bảo đang bận chuyện với quen , chắc cũng mất quá nhiều thời gian , đợi thêm lát nữa là ."

Gặp quen chuyện ?

Tạ Vu Dần sực nhớ tới gặp trong cung hôm nay, trong lòng mơ hồ chút suy đoán. Hắn định mở miệng gì đó thì thấy Cố Lệnh Nghi tiến lên hai bước, vẫy vẫy tay về phía cổng lớn gọi to: "Thôi Dập!"

Giọng lảnh lót, trong veo xuyên qua đám đông ồn ào, rơi thẳng tai Thôi Dập. Vừa ngước mắt lên, Thôi Dập lập tức thấy Cố Lệnh Nghi. Sáng nay lúc khỏi nhà nàng còn mặc bộ quan bào trang trọng, thế nhưng giờ phút sang một bộ trường sam cổ tà chéo màu hồng phấn điểm xuyết họa tiết hoa sen dây. Nàng ánh nắng rực rỡ, hệt như một nhành xuân sắc ló đầu khỏi bức tường nhà ai. Cây trâm vàng cài búi tóc càng thêm phần chói mắt. Con cá chép dài độ chừng một thước, từng chiếc vảy tết tỉ mỉ từ những sợi chỉ vàng cực mảnh, đôi mắt cá là hai viên hồng ngọc to bằng hạt gạo, chiếc đuôi chẻ đôi vểnh lên, sinh động hệt như mới nhảy vọt khỏi mặt nước.

Cái đuôi cá chép như thể kêu "bạch" một tiếng, quẫy mạnh trái tim Thôi Dập khiến vui sướng đến nhảy nhót trong lòng. Thế nhưng đầu , một gáo nước lạnh lập tức dội thẳng xuống đầu .

Giang Huyền Thanh trở về, lúc đang ngay sát bên cạnh , và cũng đang trân trân về hướng đó. Ninh Vương phản, Giang Huyền Thanh liền kết thúc công vụ trở về kinh thành sớm hơn dự kiến. Vừa về tới nơi tiến cung diện thánh ngay tắp lự để báo cáo tình hình quân của Ninh Vương, dẫu thì vùng Nghi Thành mà đến đó ngay sát ranh giới đất phong của Ninh Vương.

Tên đáng ghét thể đợi thêm một chút nữa, đợi và Cố Lệnh Nghi rời kinh nhận chức hẵng về hả?

Mắng c.h.ử.i ầm ĩ trong bụng là thế, nhưng ngoài mặt Thôi Dập vẫn vẻ hòa nhã. Cất công đóng kịch lâu như , tuyệt đối thể để dã tràng xe cát, ráng nhịn thêm một chút nữa thôi, đợi và Cố Lệnh Nghi đến Sở Thành, thề sẽ tuyệt giao với tên ngay lập tức.

"Cố Lệnh Nghi." Hắn bước tới, cố gắng duy trì giọng điệu "khách sáo" của một cặp phu thê hờ: "Sao nàng đến đón thế ?"

Cố Lệnh Nghi đưa mắt Thôi Dập đầy khó hiểu, sáng nay chẳng nàng rõ là sẽ đến đón , tên đang nhảm nhí cái gì ? Ánh mắt lướt qua, lúc nàng mới để ý đến Giang Huyền Thanh đang cạnh Thôi Dập, Cố Lệnh Nghi chút kinh ngạc, thì trở về .

Ánh mắt nàng hề dừng lấy một giây, nhanh thu về đặt Thôi Dập. Cứ thấy thái độ khách sáo, đoan trang lạ thường của Thôi Dập hôm nay, liên tưởng đến Tạ Vu Dần đang bên cạnh, nàng lập tức hiểu ngay. Cái đồ Thôi Dập lề mề ấp a ấp úng ở đây, hóa là đang vẻ rụt rè mặt của chứ gì!

Cố Lệnh Nghi cũng vạch trần mất mặt , chỉ bảo: "Chàng mau theo về , trong nhà chuyện." Nói xong, nàng gật đầu chào Giang Huyền Thanh và Tạ Vu Dần một cái dứt khoát rời .

Thôi Dập nhấc chân bước theo , hai bước, như chợt nhớ điều gì, bèn đầu vẫy tay với hai : "Hẹn gặp nhé, hôm nào rảnh mời các ngươi ăn."

Động tác dứt khoát, giọng điệu nhẹ bẫng, xong bèn bám gót Cố Lệnh Nghi mà thèm ngoảnh đầu thêm nào nữa.

Giang Huyền Thanh c.h.ế.t trân tại chỗ, bóng lưng hai một một dần khuất. Rõ ràng chỉ là phu thê hờ, mà bóng lưng hai họ trông hài hòa tự nhiên đến lạ lùng.

Lúc nãy nàng bước tới, ánh mắt đầu tiên chỉ dừng ở một Thôi Dập, hề để ý đến sự tồn tại của ở bên cạnh ?

Chiếc trâm vàng cài tóc Cố Lệnh Nghi cứ như đang đong đưa mắt Giang Huyền Thanh. Đó là ngụ ý "Cá chép hóa rồng", là để ăn mừng Thôi Dập thi xong ?

Rõ ràng nàng thích đeo những món trang sức ngọc bích trân châu độ bóng sáng mượt mà cơ mà. Hôm nay thế mà đeo vàng.

Nghĩ đến đây, Giang Huyền Thanh kìm mà nhíu mày.

Tạ Vu Dần bên cạnh quan sát, vỗ vỗ vai Giang Huyền Thanh, bực dọc : "Ngươi bày cái bộ dạng để gì? Cố Lệnh Nghi thành , thấy hai họ ân ái lắm. Hơn nữa, ngươi đừng quên, ngươi thể đến Nghi Thành thử nghiệm tân chính, vẫn là nhờ Thừa Minh tiến cử đấy. Bỏ qua tình bao năm nay , ngươi cũng thể kẻ vong ân phụ nghĩa !"

Giang Huyền Thanh thêm nữa, phất tay áo bỏ , chỉ để một câu: "Ngươi hiểu ."

Tạ Vu Dần theo bóng lưng dứt khoát của Giang Huyền Thanh mà đau cả đầu. Hắn hiểu cái gì cơ chứ? Hắn thấy Giang Huyền Thanh mới là kẻ hiểu gì sất! Cho dù lễ nghĩa liêm sỉ ch.ó tha hết chăng nữa, thì cũng đạo lý cầm lên thì bỏ xuống .

Dẫu trong lòng ôm ấp tâm tư chăng nữa, thì cũng ngoan ngoãn thu , đừng gây thêm phiền phức cho Cố Lệnh Nghi nữa!

Cố Lệnh Nghi thong thả bước phía . Sự im lặng hiếm hoi của Thôi Dập khiến nàng chút quen.

"Làm bài thi ?" Nàng cất tiếng hỏi.

Thấy cách xa dần, Giang Huyền Thanh vươn cổ như cò cũng chẳng thấy nữa, Thôi Dập vội vàng đuổi theo hai bước, sánh vai bên cạnh Cố Lệnh Nghi, lắc đầu: "Thi lắm."

"Cố Lệnh Nghi, hôm nay nàng đeo trâm vàng thế? Con cá chép cây trâm sinh động đáng yêu thật đấy."

"À, tiện tay nhờ Tuế Dư lấy thôi."

Thôi Dập mới tin , chuyện trùng hợp đến thế, càng nghĩ, khóe miệng càng vểnh lên cao.

" , ban nãy nàng bảo trong nhà chuyện? Là chuyện gì ?"

Nhắc tới việc , giọng Cố Lệnh Nghi chùng xuống: "Là chuyện của đại ca. Chắc mấy ngày đại ca nhận thánh chỉ , xuất binh thảo phạt Ninh Vương, đảm nhận chức Phó Tổng binh. Hôm nay tan sở sớm, về phủ thấy kẻ tấp nập, đồ đạc khiêng khiêng mới là đang chuẩn hành trang cho đại ca. Huynh và Quốc công gia sợ ảnh hưởng đến tâm trạng của lúc thi Điện thí nên mới giấu cho ."

Thôi Dập xong lập tức cuống lên. Cái gã vũ phu Thôi Du mà lên chiến trường chứ? Phụ hờ của sợ phân tâm kỳ thi nên mới giấu nhẹm ư?

Chắc tám chín phần mười là sợ tiện tay đ.á.n.h gãy luôn cái chân còn của đại ca chứ gì!

 

 

Loading...