Tân Sính (Lương Duyên Mới)) - Chương 92: Lên thuyền

Cập nhật lúc: 2026-05-12 11:59:51
Lượt xem: 272

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Bờ tây sông Tào sừng sững một dãy nhà cửa. Đây là Thủy thứ thương, nơi lưu trữ vật tư quan trọng, đồng thời cũng dành một gian phòng nhỏ để quan viên nghỉ chân.

Thôi Sùng Chi tức đến xì khói đầu, nhưng cũng chuyện trong nhà thể truyền ngoài. Đợi khi trong Thủy thứ thương, ông quanh một vòng nhưng chẳng tìm món công cụ nào thuận tay. Chuyện xảy quá đột ngột, gậy gộc đ.á.n.h đòn sẵn ở đây!

Đang lúc ông cắm cúi tìm kiếm, Thôi Dập thức thời "bịch" một tiếng quỳ xuống, phủ đầu nhận tội với Triệu Lan : "Mẫu , là con sai. Lúc đầu Lệnh Nghi ấn tượng về con. Giữa một đám theo đuổi nàng, con chẳng chút ưu thế nào. nàng ngoài thành, mà con bằng lòng theo nàng. Đó là điểm duy nhất lúc bấy giờ thể lấy lòng nàng."

Ông cha hờ vẫn đang mải tìm gậy. Thôi Dập thừa ai mới là chủ gia đình ở đây nên lập tức đẩy nhanh tốc độ : " mẫu cũng đấy, một con gái thông tuệ như mẫu và Lệnh Nghi khó tin lời nam nhân, nhất là khi Lệnh Nghi từng mắc lừa tên họ Giang một . Nếu con chỉ mồm là sẽ đưa nàng nhậm chức, chắc chắn nàng sẽ tin. Vì , con đành bịa chuyện cảnh trong nhà tồi tệ để buộc lánh nạn."

"Có điều mẫu luôn đối xử quá với con, nên ngay cả khi mẫu , con cũng khó mở lời. Cuối cùng chỉ đành nghẹn hai chữ 'phớt lờ' thôi."

Triệu Lan xưa nay vốn khuôn mặt lạnh lùng, ban nãy vì lời dối của Nhị lang nên sắc mặt càng thêm nặng nề. Lúc Nhị lang cố tình dùng lời ngon tiếng ngọt, nên sắc mặt bà cũng dịu đôi chút.

Quả thật , cha nó thì chụp mũ thiên vị tính kế bắt con chiến trường, Tam lang thì gán tội coi thường trưởng, chỉ bà mang tội danh nhẹ nhất là " quan tâm con cái".

"Vậy con bịa chuyện gì về đại ca con?"

"Con bảo coi trọng vị trí Thế tử, luôn đề phòng con."

Triệu Lan nhớ tới chút tâm tư nhỏ mọn của Đại lang, im lặng một lát. Nhớ điều gì, bà hỏi: "Lúc khi cầu , con tìm và phụ con xin chúng đồng ý dốc lòng ủng hộ con. Ra là 'ủng hộ' kiểu ?"

Thôi Dập gật đầu: "Chuyện là con sai, hơn nữa chần chừ thành thật thú nhận với mẫu , là sai càng thêm sai."

"Đã là sai, tại sớm thành thật thú nhận?" Triệu Lan hỏi tiếp.

"Con đợi đến lúc thành công nhậm chức, thành tâm nguyện của Lệnh Nghi mới cho nàng . Nếu đó con cho mẫu , chẳng khác nào đẩy cả nhà lên chảo lửa. Hoặc là vạch trần con, hoặc là trở thành tòng phạm của con."

"Con chuyện bại lộ sớm, nhà hùa theo lừa gạt cùng . Nhà chúng một kẻ lừa gạt là con là đủ ."

Tuy Thôi Dập cố ý lời dễ với mẫu để lát nữa bớt ăn đòn, nhưng mấy lời quả thực là lời thật lòng. Hắn càng đến lúc Cố Lệnh Nghi phát hiện thấy cả nhà hùa lừa một nàng, chỉ nàng là giấu giếm trong sương mù.

" đó đều là con đơn phương tình nguyện, là con lừa gạt, liên quan gì đến Lệnh Nghi cả. Đánh mắng gì con đều xin chịu trận, xin đừng giận ch.ó đ.á.n.h mèo sang nàng , nàng chẳng gì hết."

Bên một lúc, Thôi Sùng Chi vẫn dỏng tai lên tìm đồ đánh. Khi đến câu "Có điều mẫu luôn đối xử quá với con, nên ngay cả khi mẫu con cũng khó mở lời", Thôi Sùng Chi thấy khói đỉnh đầu bốc lên ngùn ngụt.

Nghịch tử! Đồ nghịch tử! Cả nhà chỉ ông là gán tội nặng nhất, lẽ nào ông ngược đãi nó chắc?

Ban nãy ở bến tàu, con dâu gì mà "đánh gãy chân Đại lang để Nhị lang chiến trường mạo hiểm", ông sững mất một lúc mới phản ứng kịp. Nguyên nhân chính là vì ông từng nghĩ thể vô liêm sỉ đến mức độ ! Chân Đại lang rõ ràng là do Nhị lang đ.á.n.h gãy, thế mà nó dám úp nguyên chậu nước bẩn đó lên đầu ông, đúng là đảo lộn thiên can! Nói lời trái lương tâm như , tối đến Thôi Dập ngủ thế nào cho yên!

Thôi Sùng Chi càng nghĩ càng giận. Đồ đạc trong phòng quá đỗi đơn sơ, tìm nửa ngày trời cũng thấy gì ưng ý, nhưng khao khát nện cho Nhị lang một trận lên tới đỉnh điểm. Cuối cùng, Thôi Sùng Chi rút phắt cái chốt cửa bằng gỗ đằng cánh cửa , sải bước lớn về phía đứa con trai thứ đang quỳ đất.

Chốt cửa vung lên cao, “bốp" một tiếng quật mạnh xuống lưng Thôi Dập. Hắn rên lên một tiếng nghẹn ngào.

"Ta và mẫu con đương nhiên sẽ trách Lệnh Nghi. Nếu con quyết tâm chịu mắng chịu phạt, thì cứ chịu !" Triệu Lan bên chiếc bàn Bát Tiên, hề ngăn cản, chỉ thản nhiên : "Dù sự tình là nguyên do, nhưng con dám bịa đặt cả nhà, nếu ai cũng hành xử như con thì cái nhà loạn mất. Phạt thì vẫn phạt."

"Nhi t.ử nhận sai, phụ cứ đ.á.n.h ." Thôi Dập cũng cãi bướng, trận đòn trốn .

Từng gậy từng gậy nện xuống lưng, đến gậy cuối cùng, thanh chốt cửa cũ kỹ "rắc" một tiếng gãy đôi. Thấy Thôi Sùng Chi định tìm hung khí mới, Triệu Lan vội lên tiếng ngắt lời: "Nhị lang còn lên thuyền, thời gian sắp đến . Ông mà đ.á.n.h nó nông nỗi gì, ăn với bệ hạ? Bệ hạ nội tình, chỉ nghĩ ông bất mãn với lệnh điều động của ngài nên mới nổi trận lôi đình đ.á.n.h đập thôi."

Sắp đến giờ xuất phát, tiện đ.á.n.h nhiều, huống hồ tính Nhị lang cũng chẳng đứa cam chịu đòn roi. Triệu Lan : "Nhị lang, chúng là phụ mẫu và nhà của con. Con sai cũng là do chúng dạy dỗ , chịu trận cũng là đáng đời. con , những lời dối trá lừa gạt cuối cùng cũng chỉ là tiểu đạo. Con thể lừa lâu như , ngoài chút khôn vặt của con , phần lớn còn nhờ trong nhà đều tin tưởng con, hề đề phòng con."

"Nếu con vì một chút thành công nhất thời mà đắc ý, quen thói hành xử như ở bên ngoài, thì sớm muộn gì cũng ngã nhào thôi. Đến lúc đó mắng c.h.ử.i tới tận cửa nhà, phụ con dù đ.á.n.h gãy chân con, cũng sẽ cản nữa."

"Hơn nữa, con nhớ kỹ, đời những nhiều nhất con chỉ lừa một . Cho dù con lấy cớ là cho là vì thích , thì lừa vẫn là lừa. Nếu con suy nghĩ thấu đáo mà hối cải, thì tình cảnh của đại ca con mấy ngày chính là kết cục của con ."

Thôi Dập chống tay xuống đất loạng choạng lên, đáp: "Mẫu dạy chí , nhi t.ử . Con sẽ thành thật thú nhận từ đầu đến đuôi với Lệnh Nghi."

Ra khỏi cửa Thủy thứ thương, Thôi Sùng Chi và Công chúa phía , Thôi Dập chậm chạp nên tụt phía cùng Thôi Cư. Ban nãy ở bến tàu, Thôi Cư gào lên tiếng đầu tiên Triệu Lan bịt miệng . Bà bảo: "Bình thường ở nhà thì , nhưng nếu Tam lang dám ầm lên ở chỗ qua kẻ đông đúc thế , sẽ sai đưa về nhà ngay lập tức."

Chỉ một câu khiến Thôi Cư mếu máo, lúc nãy ở trong Thủy thứ thương cũng chỉ dám nấc lên khe khẽ. Dĩ nhiên là cũng nhỏ lắm, nhưng ít chói tai. Vì giữ im lặng và nhờ mang phận " hại", Thôi Cư vinh dự tham dự cuộc họp gia đình trọng đại đầu tiên, trọn vẹn từ đầu đến cuối.

Cậu bé ngẩng đầu ông hai bước nhe răng trợn mắt vì đau nhức, bèn tung ngay một cú "thiết đầu công", húc luôn ông ngã lăn bãi cỏ.

Tấm lưng đầy thương tích đập mạnh xuống đất khiến Thôi Dập đau đến mức hồn xiêu phách lạc. Thôi Cư đè lên , chất vấn: "Ca, trong lòng ca, bằng nhị tẩu đúng ?"

Chuyện đó đương nhiên .

Thôi Dập gật đầu, thấy nước mắt Thôi Cư lã chã rơi bèn an ủi: "Tẩu tẩu của , nhưng nghĩa là quan trọng. Đó là vì lấy vợ thôi. Đợi lấy vợ , cũng sẽ đặt nàng lên và đại ca."

"Đừng nữa, chuyện là nhị ca với . Trước khi rời phủ, nhị ca chẳng cho hai chậu bắp rang bơ to bự, còn cho bao nhiêu là điểm tâm ? Chẳng còn nhị ca là ca ca nhất của ? Nay nhị ca trót chuyện sai trái, cho phép giáng xuống ca ca thứ hai của . Sau đến Minh Châu, nhị ca cũng sẽ nhớ đến . Minh Châu mậu dịch hàng hải phát triển, gặp thứ gì ho, nhị ca đều sẽ nhớ phần một phần, còn sẽ thư cho nữa. Đến lúc đó cứ chê nhị ca phiền phức là ."

Thôi Cư sụt sịt mũi, rơm rớm nước mắt : "Thật ? Ca thực sự sẽ còn nhớ đến chứ?"

Thôi Dập khẽ kêu "ái", than vãn: "Tiểu tổ tông của ơi, mau đỡ ca ca của dậy . Bằng với cân nặng của mà đè bệnh gì thì chuyện thể sẽ thành sự thật ."

Trong lúc Thôi Dập bận rộn ăn đòn, Cố Lệnh Nghi đang lưu luyến chia tay phụ mẫu và trưởng.

"Minh Châu gần biển nên ẩm thấp, đống sách quý báu của con tuyệt đối xếp sát tường. Nhớ kỹ, cứ thấy nắng là đem bộ quần áo, chăn nệm trong phòng sân phơi ngay."

"Đây là gói đất đào ở bên giếng hậu viện nhà . Đến Minh Châu, nếu quen thổ nhưỡng, khi đun nước con cứ rắc một nhúm , lẽ sẽ khá hơn."

"À đúng , còn nữa. Ta hỏi cữu mẫu của con - từng sống ở Minh Châu . Bà bảo gió biển ở đó còn rát mặt hơn cả khói bụi kinh thành. Thổi lâu ngày da dẻ sẽ đen nhẻm, thô ráp. Mỗi tối khi ngủ, con nhất định thoa một lớp kem thật dày. Phụ và mẫu sinh con thanh tú nhường , ai cũng thấy vui vẻ, con chăm sóc bản cho ..."

Mẫu chỉ từng sống ở Bắc Trực Lệ và Nam Trực Lệ, bà dựa trí tưởng tượng và vài lời lẻ tẻ của khác để dạy nàng cách đối phó với cuộc sống ở Minh Châu. Cố Lệnh Nghi vẫn kiên nhẫn lắng .

Phụ đưa thêm hai tấm danh qua, dặn dò: "Hôm đưa cho con một lố , tối qua nghĩ thêm hai nữa. Tình hình Minh Châu phức tạp, nếu việc gì thì cứ cầm bái tìm những . Bọn họ đều là học trò của tổ phụ con và bạn cũ của , tóm chút giao tình, thể chiếu cố đôi phần."

Cố Lệnh Nghi nhận lấy. Minh Châu cũng là vùng đất coi trọng văn phong. Ngoài phụ nàng, sáng nay lúc tiễn hành ở phủ Quốc công, đại tẩu cũng nhét cho nàng mấy bức thư tay của những quen cũ với Dương Công. Văn nhân với thường nhờ danh , còn những võ tướng huân quý như Thôi Dập thì chỉ dựa cái tên và đạo thánh chỉ nhậm chức thôi. Hắn chẳng nhận bất kỳ tấm danh nào cả.

Trò chuyện với phụ xong, đầu sang thấy trưởng mang vẻ mặt cẩn thận nhưng mệt mỏi rũ rượi, buồn ngủ ríu cả mắt, Cố Lệnh Nghi ngạc nhiên hỏi: "Huynh trưởng dạo bận gì ?"

Khóe miệng Cố Minh Ngọc giật giật hai cái, chỉ đáp là gì. Sau đó nhét ngân phiếu tay nàng, dặn dò: "Kiểu Kiểu, vốn thông tuệ hơn , ca ca cũng chẳng dặn dò thêm gì. Chỉ câu 'Nghèo ở nhà, giàu đường'. Ta thiếu tiền, nhưng ở bên ngoài, tiền rủng rỉnh trong thì việc gì cũng tự tin hơn."

Cố Lệnh Nghi sờ độ dày của xấp ngân phiếu, kinh ngạc hỏi: "Ca, lấy nhiều tiền thế ? Đừng liều chuyện gì mờ ám đấy nhé?"

Cố Minh Ngọc nghiến răng đáp: "Muội mong chút ! Đây là tiền đáy hòm của ca ca , còn một phần là do tổ mẫu bảo đưa cho đấy."

Hôm qua Cố Lệnh Nghi qua Cố phủ để bái biệt tổ mẫu, nhưng bà đưa gì cả, chắc hẳn là quên mất. Nàng vẫn còn nhớ lúc sắp bước khỏi Thu Thủy uyển, tổ mẫu đuổi theo hỏi nàng: "Kiểu Kiểu, bao giờ chúng tiến cung gặp Hoàng hậu nương nương? Cháu thích thiên văn đến , tổ mẫu nên giúp cháu. Phụ cháu dám cãi , sẽ lén dẫn cháu , chẳng gan mà ý kiến gì cả."

Câu hỏi tổ mẫu lặp nhiều . Lần nào Cố Lệnh Nghi cũng trả lời: "Mọi chuyện giải quyết xong , cần nữa ạ."

, Cố Lệnh Nghi mỉm đáp: "Tổ mẫu, cháu thuyết phục phụ . Phụ dẫn cháu diện kiến bệ hạ. Cháu gái của dựa thực học để quan, từ nay về cần canh cánh chuyện nữa ạ."

Lại chuyện với hai đường tỷ một lát, Cố Lệnh Nghi yên tại chỗ, đưa mắt về hướng Thôi Dập rời . Hắn vẫn trở . Nàng thu hồi ánh mắt, đầu thì đập mắt là đám bạn lêu lổng của .

Tạ Vu Dần đầu, ngó nghiêng phía nàng, cất tiếng hỏi: "Sao thấy Thôi Dập?"

Cố Lệnh Nghi điềm đạm đáp: "Trưởng công chúa và Quốc công gia việc dặn dò nên gọi chuyện . Chút nữa sẽ ."

"Chúc hai vị thuận buồm xuôi gió." Tạ Vu Dần chắp tay, đó hạ giọng thì thầm: "Đến Minh Châu, hãy cẩn thận với nhà họ Tạ ở đó. Bọn họ dễ chung đụng , hành sự vô cùng lão luyện tàn nhẫn."

Hiện nay tộc họ Tạ hai chi cực kỳ hiển hách: Nam Tạ ở Minh Châu, còn Bắc Tạ chính là chi nhà Tạ Vu Dần. Hai chi những chẳng đồng khí liên chi mà mấy năm còn xảy mâu thuẫn, ý già néo đứt dây, thèm qua . Việc thể khiến Tạ Vu Dần lên tiếng cảnh báo, e rằng vấn đề thực sự hề nhỏ.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/tan-sinh-luong-duyen-moi/chuong-92-len-thuyen.html.]

Cố Lệnh Nghi gật đầu, cảm tạ lời nhắc nhở của y. Chợt Giang Huyền Thanh phía lên tiếng: "Nàng xưa nay luôn tinh tường sáng . những con đường lúc bước thì dễ, lúc thoát vô cùng khó khăn, suy cho cùng cũng chỉ là một ngõ cụt. Nàng nên kịp thời đầu mới ."

Cố Lệnh Nghi siết chặt nắm đấm. Có lẽ ngày yến tiệc mừng công hôm vẫn đủ. Mấy hôm nàng đến Hàn Lâm Viện mượn sách cũng Giang Huyền Thanh chặn đường, luôn miệng khuyên nàng tỉnh táo . Lúc đó Cố Lệnh Nghi phiền c.h.ế.t , lười đôi co với y, trực tiếp lấy một cuốn từ điển dày cộp nện thẳng trán Giang Huyền Thanh, đập cho y hoa mắt váng đầu.

Sau đó nàng mới giả vờ mang giọng điệu áy náy : "Việc gấp tòng quyền, ban nãy thấy ngươi ăn xằng bậy, lên cơn cuồng dại. Nay ngươi tỉnh táo ?"

Mới qua hai ngày, cục u trán y vẫn còn sưng vù, thế mà chứng cuồng dại tái phát. Chỉ tiếc là hiện tại đang ở bến tàu, con mắt của bao nhiêu , nàng tiện động thủ. Ánh mắt nàng đảo quanh đám đông, tìm kiếm bóng dáng Cố Minh Ngọc. Vừa nãy trưởng còn dặn việc gì thì cứ tìm giúp đỡ. Hay là lát nữa gọi tìm trùm bao bố đập cho Giang Huyền Thanh một trận nhỉ?

Đang suy nghĩ, phía chợt vang lên một tiếng gọi: "Lệnh Nghi."

Nàng đầu . Thôi Dập đang bước tới, bước chân lảo đảo. Vừa đến gần, bèn chộp lấy gấu tay áo nàng, siết chặt khư khư như sợ nàng chạy mất. Đến nước thì quên sạch quy củ tị hiềm , Thôi Dập đang sợ hãi tột độ. Thực sớm dự liệu việc sẽ bại lộ. Khi đối mặt với gậy gộc và hình phạt, hề hoảng sợ. Điều sợ là Cố Lệnh Nghi sẽ cần nữa.

Thấy bộ dạng bất thường của Thôi Dập, Tạ Vu Dần bèn hỏi: "Thôi Dập, ngươi lảo đảo thế?" Nhìn sắc mặt cũng nhợt nhạt quá mức, vạt áo còn dính cả bụi đất.

"Ban nãy vấp ngã trẹo chân. Lệnh Nghi, thấy thuyền đến , thời gian cũng xấp xỉ, chúng mau lên thuyền thôi, lên đó nghỉ một lát."

Giang Huyền Thanh trố mắt Thôi Dập mà dám túm vạt áo Cố Lệnh Nghi đung đưa qua . Y trừng mắt thể tin nổi. Chẳng thích Cố Lệnh Nghi ? Bây giờ cái trò ý gì? Y há miệng định chất vấn, thì cánh tay bỗng siết chặt - Tạ Vu Dần kéo y giật lùi về .

"Huyền Thanh, chẳng hôm nay Hàn Lâm Viện còn việc ? Chúng đừng đây chắn đường nữa. Ngươi xem Quốc công gia còn đang đợi đằng kìa, chắc hẳn dặn dò thêm vài câu. Nếu ngươi việc gấp, chúng cứ về ."

Giang Huyền Thanh sức vùng vẫy. Tuy võ nghệ của Tạ Vu Dần tầm thường, nhưng so với thư sinh trói gà chặt như Giang Huyền Thanh thì vẫn nhỉnh hơn nhiều. Y lôi kéo chỗ vắng, nghiến răng rỉ tai: "Ngươi định loạn cái gì lúc ? Ngươi Cố Lệnh Nghi hận ngươi cả đời ?"

Giang Huyền Thanh vẫn cố sức giãy dụa. Tạ Vu Dần cuống cuồng, thấy xung quanh đều dùng ánh mắt kỳ quái bọn họ, y bèn lớn: "Ta ngươi nỡ xa Thôi Dập, hai các ngươi đúng là quan hệ , nhưng vẫn kiềm chế một chút chứ."

"Kiểu..." Giang Huyền Thanh định hét lên.

Tạ Vu Dần vội bụm chặt miệng y: " đúng đúng, hai thiết."

Giang Huyền Thanh trừng mắt lườm y, cục sưng trán giật lên bần bật.

Đã đến giờ lên thuyền, Thôi Sùng Chi chẳng thèm Nhị lang lấy một cái. Căn bản là ông đ.á.n.h ghiền, mặt là thấy tức. Giờ ông mới ngộ một điều: Dù ông mòn mỏi mỏi mép thì Nhị lang vẫn sẽ bằng mặt bằng lòng. Mọi sự vẫn trông cậy con dâu.

"Lệnh Nghi , Nhị lang mà chọc giận con, con cứ cầm gậy mà quật nó, nó dám đ.á.n.h trả . Quật đến khi nào con hả giận thì thôi. Còn nữa, đứa trẻ chí cầu tiến cao, lúc nào cũng bất chấp giới hạn. Sau trăm sự nhờ con bận tâm nhiều hơn..."

Nhìn bóng hai khuất dần mạn thuyền, chiếc thuyền từ từ rẽ sóng rời bến. Triệu Lan an ủi xui gia đang nước mắt lưng tròng vài câu ai nấy lên xe ngựa về phủ. Vừa bước lên xe, bà vén rèm lên. Thôi Sùng Chi cưỡi ngựa bên cạnh bèn cúi ghé sát .

Triệu Lan hạ giọng thì thầm: "Sùng Chi, ông thật cho . Chân của Đại lang... là do ông đ.á.n.h gãy thật đấy chứ?"

Thái độ của Sùng Chi đối với Nhị lang xưa nay vốn kỳ lạ, chuyện thể. Ban nãy bà tiện hỏi thẳng mặt Nhị lang là để giữ chút thể diện cho Sùng Chi. Triệu Lan vẫn chút nghi ngờ, Sùng Chi chắc cũng thiên vị đến mức đó nhỉ?

Thôi Sùng Chi: "..."

Oan uổng quá! Quả nhiên ban nãy vẫn là đ.á.n.h nhẹ, ông nhân cơ hội tặng cho nó thêm mấy cước chứ!

Vừa lên thuyền, Thôi Dập theo sát Cố Lệnh Nghi như hình với bóng, thở mạnh cũng dám. Việc nàng vẫn chịu lên thuyền chứng tỏ nàng ghét đến mức thèm chung.

Biết Cố Lệnh Nghi mất mặt ngoài, đến khoang thuyền, Thôi Dập bèn lập tức xổm xuống. Vì mang thương tích, chống tay xuống sàn mới vững.

Cố Lệnh Nghi đó, còn thì xổm ngước lên nàng. Hắn quỳ. Nếu quỳ mà tác dụng thì quỳ ngay tức khắc . cái sự quỳ gối dễ dàng đó, giống như đang uy h.i.ế.p hơn là xin . Hắn sợ thế sẽ chỉ khiến nàng thêm chán ghét.

"Lệnh Nghi, sai . Ta nên gạt nàng. Ta là vì..."

Chưa đợi Thôi Dập dứt lời, Cố Lệnh Nghi móc từ trong tay áo một phong thư. Ba chữ to đùng "Giấy hòa ly" bìa thư dọa Thôi Dập suýt chút nữa ngã bệt xuống sàn thuyền.

"Đêm liên hoan ăn mừng đỗ Trạng nguyên, chính tai thấy với Giang Huyền Thanh là hòa ly với . Nay coi như toại nguyện cho ."

Đêm đó bất luận là vì lý do gì, để nàng chính tai thấy những lời đó. Bản tính nàng là thù tất báo, nên giờ nàng trả cho nguyên vẹn thiếu một chữ.

Thôi Dập nhất quyết nhận, Cố Lệnh Nghi bèn nhét thẳng tay , đồng thời giật luôn vạt tay áo đang nắm chặt . Nàng dậy kiểm kê đồ đạc trong khoang.

Lần thì Thôi Dập ngã phịch xuống đất thật. Giang Huyền Thanh! Tên khốn châm ngòi ly gián! Hắn đội trời chung với Giang Huyền Thanh!

Chỉ thẫn thờ mất một chớp mắt, Thôi Dập vội vàng bò dậy khỏi sàn thuyền. Cố Lệnh Nghi đang cất dọn đồ đạc, bèn xấn xổ gần: "Lệnh Nghi, Lệnh Nghi, Kiểu Kiểu, Kiểu Kiểu..." Hắn gọi tên nàng từng tiếng một, khóe mắt đỏ hoe.

"Ta sai , là kẻ lừa gạt. Nàng đ.á.n.h , mắng , phạt cũng . Ta hứa nhất định sẽ bớt mở miệng nhăng cuội, đều lời nàng hết. Lúc nàng cần yên tĩnh, cũng sẽ phá bĩnh nữa. Kiểu Kiểu, nàng thể đừng bỏ mặc ?"

Cố Lệnh Nghi đầu .

"Lúc đó Tạ Vu Dần nàng từ chối, tìm y ngóng, nàng cần tấm chân tình của y. Ta cưới nàng, giả vờ cảnh khốn khó ngoài nhậm chức để lừa nàng. Là do thích nàng, là do dã tâm với nàng." Thôi Dập cuống cuồng xoay như chong chóng, nhưng dám chạm nàng, sợ càng khiến nàng chán ghét.

"Trước đây dám thú nhận, cứ như một quả chua cành, cố gắng lớn lên cho thật để thu hút nàng, nhưng sợ để nàng c.ắ.n một miếng. Ta sợ nàng bản chất của vốn dĩ chẳng ngọt ngào chút nào, nàng sẽ vứt bỏ ."

Cố Lệnh Nghi đặt cuốn sách nãy giờ cầm mãi tay nhưng rõ tựa xuống.

"Những lời đều là thật ? Không gạt ? Vậy còn chuyện hòa ly thì ?"

"Mặc dù thể nàng tin, nhưng chỉ cần Giang Huyền Thanh , ông trời sẽ ưu ái se chỉ luồn kim cho hai . Bữa tiệc tránh nóng ở Tây Uyển, tìm cả một đêm, nhưng cuối cùng tìm thấy chiếc hoa tai nàng đ.á.n.h rơi là y. Ta cung cầu xin thánh chỉ ban hôn, bệ hạ bệnh thì ngựa cũng sống c.h.ế.t chịu . Cung yến Trùng Dương, y đầu tiên xông cứu nàng. Ông trời dường như thiên vị y, luôn y giở trò gian lận. Có tranh đoạt thì y càng hăng hái. Tất nhiên sợ tranh giành, tự tin thể thắng y. sợ nàng mệt mỏi, nàng chịu khổ chịu tội."

Nghe Thôi Dập tìm hoa tai ròng rã nửa đêm, Cố Lệnh Nghi cố gắng kìm nén khóe miệng đang cong lên. Ồ, hóa từ lúc đó thích nàng đến mức thể kiềm chế . Nàng khẽ ngoảnh mặt , để Thôi Dập thấy nụ của .

mà cái gì gọi là "ông trời se chỉ luồn kim"? Lý do quái quỷ gì thế ? Nàng còn tưởng Thôi Dập sẽ quá xem trọng tình với Giang Huyền Thanh nên mới tiết lộ tâm tư của với nàng chứ. Nếu tất cả đều là vì nàng, việc Thôi Dập tặng Giang Huyền Thanh một tiền đồ là để điều y rời khỏi kinh thành ? Cố Lệnh Nghi cảm thấy thật sự sắp tẩu hỏa nhập ma , một lý do hoang đường như mà nàng cũng tin.

Chỉnh nét mặt, Cố Lệnh Nghi hỏi thêm, nàng đầu . Sắc mặt Thôi Dập trắng bệch, viền mắt đỏ hoe, hình lảo đảo chực ngã. Tất cả đều là do tự chuốc lấy, Cố Lệnh Nghi tự nhủ trong lòng.

nàng hỏi tiếp nữa, mà với Thôi Dập: "Chàng mở bức thư ."

"Ta mở." Thôi Dập thấy tờ giấy hòa ly.

"Chẳng đều lời ? Mở ."

"Lệnh Nghi, xin nàng đấy, cả đau lắm. Nàng thương hại chút , đừng bỏ mặc mà..." Thôi Dập hết cách, cố gắng giãy giụa cuối.

Cố Lệnh Nghi , nắm lấy tay . Đôi bàn tay vốn dĩ luôn ấm nóng nay lạnh toát, lòng bàn tay ướt đẫm mồ hôi. Hiếm khi Cố Lệnh Nghi chê bai, nàng siết chặt lấy bàn tay .

"Chàng đừng sợ, cứ mở ."

Thôi Dập còn cách nào khác, cực kỳ miễn cưỡng mở tờ giấy hòa ly . Đều tại tên Thôi Du , tại hôm đó mang vận xui đến, đưa thư hòa ly cái quái gì để Cố Lệnh Nghi học theo! Nếu xé nó , Cố Lệnh Nghi đ.á.n.h c.h.ế.t nhỉ? Nếu đ.á.n.h c.h.ế.t, thì cứ xé quách cho rảnh.

Mở bức thư , toan xé nát, nhưng những lời tuyệt tình dày đặc như tưởng tượng chẳng hề tồn tại. Trên đó chỉ vỏn vẹn mấy chữ to tướng:

[Thôi Dập là đồ con lợn]

Nhìn rõ mấy chữ , Thôi Dập sững sờ mất một lúc, khi phản ứng , kìm nén nữa. Hắn dùng sức kéo tay Cố Lệnh Nghi, ôm chầm lấy nàng lòng, siết thật chặt. Trên vết thương, càng ôm chặt càng đau thấu xương, nhưng chẳng buông tay chút nào.

"Thôi Dập, tính."

Thôi Dập cố đè thấp giọng, thanh âm nghẹn ngào: "Chuyện gì tính?"

"Lần thích tính." Nàng vùi mặt hõm cổ , khẽ cọ cọ: “Chàng đợi đến một ngày trời trong nắng ấm, lúc đó hãy những lời êm tai hơn, dỗ dành vui vẻ hơn."

Nàng cần cầu xin nàng, nàng cũng thương hại . Nàng chỉ cần Thôi Dập thích nàng, thích nàng nhất đời là đủ.

Loading...