Thái Tử Phi Lấy Đức Phục Người - Chương 157
Cập nhật lúc: 2026-07-29 02:27:09
Lượt xem: 2
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Tô Minh Cảnh nắm lấy tay mới chậm chạp nhận sự mạo phạm của , vội vàng xin : “A, ngại quá, chỉ là phát hiện, dường như béo lên ...”
Thái tử: “...”
Tô Minh Cảnh: “...”
Trong sự im lặng vô thanh, nàng khẽ hỏi: “Có nên như ? mà, dường như béo lên thật, thịt hơn .”
Trong bóng tối, sắc đỏ mặt Thái t.ử dần dần rút . Im lặng một hồi, nhắm mắt , giọng điệu bình tĩnh buông một câu: “Ngủ .”
"Tay của ..." Tô Minh Cảnh giơ giơ bàn tay vẫn đang nắm chặt buông.
Thái t.ử lời nào.
Tô Minh Cảnh ngẩn trong trướng vài giây, cũng chậm rãi xuống giường.
Được , lẽ, khả năng là, nàng nên những lời như Thái t.ử dường như béo lên?
Ngày hôm , Thái t.ử vẫn giữ vẻ tự nhiên như thường ngày, gì khác lạ.
Ăn sáng xong, liền tới thư phòng phía . khi đến nơi, Bình An phát hiện giống ngày, tới thư phòng là cặm cụi xử lý công vụ vô cùng chăm chỉ.
Hôm nay khi phòng, Thái t.ử thư án, ngẩn bất động, dường như đang thất thần.
Đột nhiên, Bình An thấy một giọng vang lên u uất:
"Bình An, ngươi xem, béo lên ?"
Bình An: ?
Chậm một nhịp, mới nhận , câu hỏi mà do chính Thái t.ử hỏi.
Bình An ngước mắt, cẩn thận từng li từng tí liếc Thái t.ử nhà , đáp: “Khởi bẩm điện hạ, ngài qua, quả thực là tráng kiện hơn .”
Tráng kiện, dường như chính là béo lên?
Thái t.ử nhíu mày.
"Béo lên, chẳng lẽ bằng lúc ?" Chàng cúi đầu hình thực chất vẫn còn khá gầy gò của , khổ não : “... Chẳng lẽ mỗi bữa ăn ít một chút?”
Bình An đầy đầu dấu chấm hỏi, trong óc xẹt qua một câu: “??? Cái quái gì ? Thái t.ử đang cái quái gì ?”
"Haiz!" Thái t.ử thở dài.
…
Còn ở một bên khác, vì sắc mặt Thái t.ử vẫn như thường, Tô Minh Cảnh cũng nghĩ nhiều, ném thẳng chuyện đêm qua đầu. Dù thì lời nàng lúc đó chẳng vấn đề gì, chỉ là trần thuật một sự thật mà thôi.
Thái t.ử quả thực béo hơn .
so với dáng vẻ ốm yếu bệnh tật , giờ thêm chút thịt, trông càng thêm tuấn lãng. Sau nếu phố, e là sẽ rước thêm tiếng la hét hâm mộ của ít tiểu nương tử.
Tô Minh Cảnh thầm nghĩ.
Hôm qua Thái t.ử từng , Minh Chiêu Đế tu đạo thành công nên buổi chầu sáng hoãn , vì thế mắt Tô Minh Cảnh đối mặt với nguy cơ công kích, đàn hặc triều.
Trong chốc lát, Tô Minh Cảnh liền trở nên rảnh rỗi.
Nhớ tới chuyện nông thư bàn với Thái t.ử hôm qua, nàng dứt khoát tới Tàng Thư Các. Lần nàng định xem một sách nông nghiệp, xem gì dùng .
Nếu tài liệu hữu dụng, thể để Tô Thập Nhất xem thử, sẽ giúp tìm chút kinh nghiệm và cảm hứng, ích cho việc nông thư.
Tô Minh Cảnh liên tục chạy tới Tàng Thư Các mấy ngày liền, cũng xem vài cuốn sách. đến ngày thứ tư, khi nàng vẫn đến sách như thường lệ, tình cờ gặp quen ở đây.
"... Thái t.ử phi thật nhã hứng."
Một giọng dường như vì cố ý hạ thấp mà trở nên trầm khan vang lên từ bên ngoài thất.
Rèm châu rủ cửa thất vén lên, một khuôn mặt chút quen thuộc lọt tầm mắt Tô Minh Cảnh.
"... Đoan Vương?"
Tô Minh Cảnh ngay ngắn thư án, lạnh lùng Đoan Vương một tay vén rèm châu, sải bước từ bên ngoài .
"Đoan Vương, mời mà tự , đây là hành động của quân tử." Nàng lạnh giọng .
"Đệ sai ," Đoan Vương thong thả bước tới, giọng điệu ôn hòa, mỉm : “Giữa hai đều là một nhà, cần gì khách sáo như ? Câu nệ những lễ tiết rườm rà đó gì?”
Lúc , bộ dáng của trông phong độ nhẹ nhàng, khá giống vẻ ôn văn nhĩ nhã của "Đoan Vương" .
Tô Minh Cảnh khẩy.
Đoan Vương xuống vị trí đối diện nàng, : “Hôm nay tới đây, là lời với ...”
"Ta là Thái t.ử phi của Đông Cung, mong Đoan Vương gọi là Thái t.ử phi." Giọng điệu của Tô Minh Cảnh lịch sự nhưng mang vẻ kiêu ngạo.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/thai-tu-phi-lay-duc-phuc-nguoi/chuong-157.html.]
Đoan Vương ngoan ngoãn hùa theo: “... Được thôi, Thái t.ử phi.”
Thấy phối hợp như , Tô Minh Cảnh chẳng thấy vui vẻ gì, trong lòng ngược càng thêm cảnh giác. Nàng nhíu mày, nhấc mắt mặt, ánh mắt mang theo sự dò xét, tựa hồ thấu suy nghĩ thực sự trong lòng đối phương.
Tô Minh Cảnh chỉ cảm thấy thái độ của Đoan Vương toát lên một sự cổ quái khó tả. Hai họ tuy đến mức là kẻ thù sống c.h.ế.t, nhưng cũng tuyệt đối là mối quan hệ thể hòa hoãn xuống trò chuyện.
Khoan đến màn kịch ầm ĩ trong bữa tiệc Trung thu năm ngoái, chỉ cần đến mảnh ruộng ở Đại Hòe thôn, hiện tại vẫn còn mấy vị tiểu lang quân gia thế tồi đang bận rộn cày cấy trong đó, thì thế nào, bọn họ cũng giống quan hệ thể xuống chuyện t.ử tế.
Tô Minh Cảnh nâng chén lên uống một ngụm, che giấu sự suy tư đáy mắt: Cho nên... Đoan Vương tới tìm , rốt cuộc là mưu đồ gì?
"Ta lời với Thái t.ử phi, các ngươi lui cả ." Đoan Vương lệnh cho những khác.
cung nhân trong thất chỉ cụp mắt, hề nhúc nhích.
Thấy , đáy mắt Đoan Vương xẹt qua một tia tức giận, nhưng nghĩ tới việc tới tìm Tô Minh Cảnh là chính sự, đành đè cơn giận xuống.
"Thái t.ử phi," Hắn sang Tô Minh Cảnh, “Chuyện sắp với nàng cực kỳ quan trọng, nàng thể cho cung nhân bên cạnh lui xuống ?”
Tô Minh Cảnh liếc một cái, nghiêng đầu dặn dò: “Lục Liễu, các ngươi lui xuống .”
"Thái t.ử phi, !" Phúc Lộc chút kích động, liếc về phía Đoan Vương một cái, giọng điệu uyển chuyển khuyên nhủ: “Như hợp quy củ!”
Đoan Vương bất mãn lạnh một tiếng.
Tô Minh Cảnh mỉm : “Không , nghĩ tới Đoan Vương cũng sẽ gì một nữ t.ử yếu đuối như .”
Phúc Lộc nóng ruột, ấp úng thôi. Trong khi đó, Lục Liễu ở bên cạnh mảy may do dự, khẽ nhún hành lễ: “Vâng, Thái t.ử phi.”
Phúc Lộc trừng lớn mắt. Lúc thấy Thái t.ử phi phân phó thêm một : “Lui .”
Phúc Lộc hết cách, đành ba bước đầu một , cùng những khác khỏi thất. Có điều đến bên ngoài, nhịn kéo Lục Liễu , giọng điệu sốt ruột thì thầm: “Lục Liễu, ban nãy cô khuyên can Thái t.ử phi? Ngài và Đoan Vương nam nữ đơn độc, lỡ như xảy chuyện gì...”
"Hơn nữa, nếu tin tức truyền ngoài, đối với danh tiếng của Thái t.ử phi cũng ."
Phúc Lộc ngập ngừng, hiển nhiên là đang cực kỳ sốt ruột.
"Có thể xảy chuyện gì chứ?" Lục Liễu bình thản, “Cho dù xảy chuyện, thì gặp chuyện cũng là Thái t.ử phi của chúng . Người nên cẩn thận, là Đoan Vương mới đúng.”
Phúc Lộc: ?
Trong thất.
Đoan Vương căn phòng trống trơn chỉ vì một câu của Tô Minh Cảnh, cất giọng u ám: “Thái t.ử phi quản giáo quả nhiên bản lĩnh, huấn luyện bên cạnh ngoan ngoãn hệt như ch.ó , quả thật là lời. Đến mức ngay cả lời của vị Đoan Vương như cũng sai bảo bọn họ.”
Tô Minh Cảnh điềm đạm: “Vậy xem bên cạnh Đoan Vương thực sự chẳng gì, mới khiến Đoan Vương sinh cảm thán như thế.”
Đoan Vương tức nghẹn, suýt nữa thì thở nổi.
"Vậy nên, ngươi bảo cho cung nhân lui , rốt cuộc là chuyện quan trọng gì với ?" Tô Minh Cảnh , như : “Hy vọng đừng là những lời lãng phí thời gian của .”
Đoan Vương nghẹn họng... Hắn cố hít sâu một , nỗ lực cho bản bình tĩnh .
Giây phút , trong đầu chỉ một suy nghĩ, đó là: Người phụ nữ rốt cuộc điểm gì , mà khiến Thái t.ử chủ động mở miệng yêu cầu phụ hoàng ban hôn.
Chẳng lẽ gu thẩm mỹ của Thái t.ử khác ?
Đoan Vương thở hắt , cuối cùng cũng nhắc tới việc chính: “Ta , Thái t.ử phi đem đường tôn của Đàm thượng thư, đường điệt của phủ Lư Dương Hầu, con trai của Lại bộ Viên ngoại lang... tất cả đều đè ngoại thành trồng trọt, chuyện ?”
"Có chuyện ." Tô Minh Cảnh thản nhiên gật đầu, “Sao , chẳng lẽ bọn họ cầu xin đến chỗ Đoan Vương ngươi, ngươi đến đây là để xin xỏ cho bọn họ?”
Ánh mắt Đoan Vương khẽ lóe lên.
Hắn và Tô Minh Cảnh cách một cái bàn . Lúc rướn về phía , ánh mắt đong đầy tình cảm Tô Minh Cảnh, dùng một loại thanh âm cố ý trầm xuống : “Đệ thực sự hiểu lầm . Ta và bọn họ cùng một phe, là đặc biệt tới để mật báo cho đấy.”
Ngay từ lúc cơ thể ngả tới, Tô Minh Cảnh theo bản năng ngửa . Hiện tại tư thế cố vẻ dịu dàng, thâm tình của Đoan Vương, mặt nàng kìm lộ vài phần kỳ quái.
Nàng luôn cảm giác, nhất cử nhất động lúc của Đoan Vương, trông cứ như một con công đực đang sức xòe đuôi uốn éo cầu hoan ... Lẽ nào là ảo giác của ? Trong lòng Tô Minh Cảnh lờ mờ suy đoán.
Đè nén sự khó chịu trong lòng, cố gắng giữ bình tĩnh đổi thành Tô Minh Cảnh, nàng điềm đạm hỏi: “Lời là ý gì?”
Đoan Vương đ.á.n.h giá phản ứng của Tô Minh Cảnh. Thấy nàng mảy may động lòng hành động của , trong lòng khỏi chút thất vọng.
Đoan Vương tiếp tục bộ tịch nữa, thẳng , : “Gần đây nàng ở trong kinh thành gây ít chuyện, đắc tội với nhiều . Hiện giờ bọn họ đang bàn bạc sẽ đàn hặc nàng trong buổi chầu tới, cáo buộc nàng phẩm hạnh đoan chính, kiêu ngạo hống hách, cậy thế h.i.ế.p .”
"Thân là Thái t.ử phi, nếu nàng bọn họ đàn hặc như , e là Phụ hoàng cũng sẽ sinh bất mãn với nàng, còn Thái tử..."
"Phụ nữ chốn thâm cung, vinh nhục một đời đều buộc chặt nam nhân. Nếu Thái t.ử , vì sự càn quấy của nàng mà chuốc lấy cho ngài nhiều kẻ thù chính trị như ... Nàng nghĩ, ngài còn yêu thích nàng nữa ?"
Hắn mỉm , dáng vẻ tựa hồ như nắm chắc phần thắng: “Đến lúc đó, nàng còn thể tiếp tục vị Thái t.ử phi phận cao quý, thể diện kiêu ngạo nữa ?”
Ánh mắt Tô Minh Cảnh trầm xuống, chất vấn: “Rốt cuộc ngươi gì?”
Đoan Vương mang ánh mắt nóng bỏng: “Ta thể giúp nàng!”
Mí mắt Tô Minh Cảnh giật giật, ung dung đáp: “Ồ?”
Đoan Vương tự tin : “Với phận Đoan Vương, cũng một nhân thủ đắc lực. Nếu nàng nguyện ý, thể giúp nàng dàn xếp thỏa chuyện , một chút tin tức cũng sẽ truyền ngoài. Về nàng vẫn thể yên Thái t.ử phi của , cũng cần lo lắng vì chuyện mà Thái t.ử chán ghét.”