Thái Tử Phi Lấy Đức Phục Người - Chương 184:"
Cập nhật lúc: 2026-07-30 04:28:44
Lượt xem: 3
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Tô Thập Nhất vỗ n.g.ự.c cái đốp, tự tin khẳng định: “Nương t.ử cứ giao hết cho nô tài!”
Nói đoạn, ngoắt sang đám dân làng Đại Hòe thôn, nghênh ngang hất cằm, lớn giọng phán: “Các vị gì thắc mắc thì cứ tự nhiên mà hỏi! Ta gì đáp nấy, giấu giếm nửa lời!”
Đám dân làng thì trố mắt , ai nấy đều do dự e dè. Cuối cùng, Vu a bá - xem vẻ " thiết" với Tô Thập Nhất nhất đám - mới lấy hết can đảm lên tiếng: “Thập Nhất , bí quyết cày cấy chính là cần câu cơm của ngài. Ngài cứ thế mà phơi bày hết ruột gan cho chúng , liệu ạ?”
Tô Thập Nhất xong liền phá lên ha hả. Hắn vuốt vuốt cằm, kiêu ngạo đáp: “Bí quyết cày cấy đúng là cần câu cơm của thật. Cơ mà, nếu các vị cho rằng chỉ dăm ba câu giải đáp thắc mắc, nhón chút kinh nghiệm còm của là thể nẫng luôn bát cơm của , thì các vị đúng là ếch đáy giếng, đ.á.n.h giá thấp quá đấy!”
"Ta đây há là loại hẹp hòi, kiến thức nông cạn như thế ? Những gì , e là còn nhiều hơn sức tưởng tượng của các vị gấp vạn cơ!"
Bàn về chuyện đồng áng, Tô Thập Nhất thể tự vỗ n.g.ự.c xưng tên là trùm, tự tin ngút trời.
Thao thao bất tuyệt xong xuôi, khóe mắt liếc trộm sang Tô Minh Cảnh đang cạnh, bèn cố ý nâng cao âm lượng bổ sung thêm: “Huống hồ chi, phụng mệnh Thái t.ử phi đến Đại Hòe thôn trồng trọt, mục đích chính là để nghiên cứu nông nghiệp. Mục đích phụ, cũng chính là để sẵn sàng gỡ rối những khúc mắc trong việc đồng áng cho các vị đấy.”
"Ngài... ngài ngài phụng mệnh Thái t.ử phi đến Đại Hòe thôn chúng cày cấy ?"
Vu a bá và đám dân làng thụ sủng nhược kinh ( sủng ái mà đ.â.m lo), ánh mắt Tô Minh Cảnh lập tức chuyển từ kinh ngạc sang sùng bái tột độ.
Tô Minh Cảnh: "..." Ta tuy nghĩ thế thật, nhưng thề là từng thẳng như bao giờ.
"Thái t.ử phi lòng mang Bồ Tát, thường xuyên xót xa than thở với về cuộc sống cơ cực của bá tánh. Ngài bảo, nếu sản lượng ruộng đồng tăng thêm một phần, bá tánh sẽ bớt một phần cái đói. Bởi , ngài tha thiết mong mỏi tài mọn của thể giúp ích phần nào cho ."
Tô Thập Nhất mở máy là thao thao bất tuyệt, lời lẽ tuôn trơn tru như suối chảy. Dưới ba tấc lưỡi của , vị Thái t.ử phi Tô Minh Cảnh bỗng chốc hóa thành nữ Bồ Tát sống cứu khổ cứu nạn.
Đám dân làng xong, ánh mắt Tô Minh Cảnh càng thêm phần cuồng nhiệt và xúc động. Trên mặt họ như rành rành dòng chữ: Hóa Thái t.ử phi lúc nào cũng đau đáu lo nghĩ cho bách tính lam lũ như chúng ?
Tô Minh Cảnh, từng thốt những lời lẽ sướt mướt nhường : “...”
Tô Thập Nhất vô cùng hào phóng: “Cho nên, các vị gì thắc mắc thì cứ tự nhiên mà hỏi. Về khoản nông nghiệp , cũng tự nhận là chút kiến thức dắt lưng.”
Hắn bật đèn xanh đến mức , đám dân làng nếu còn giá từ chối thì quả là điều. Thế là trong chớp mắt, một đám ùn ùn kéo đến vây chặt lấy , thi tuôn những thắc mắc kìm nén bấy lâu nay.
"Thập Nhất , thế nào mà mạ túc ruộng nhà ngài mọc lên cứng cáp, khỏe mạnh đến ?"
"Thập Nhất , quan sát ruộng túc nhà ngài hầu như sâu bệnh c.ắ.n phá. Bí quyết gì mà sâu bọ chê túc nhà ngài ?"
"Thập Nhất , hạt túc nhà ngài thể mẩy mạp, chắc nịch đến thế?"
"Thập Nhất ..."
…
Trong một thoáng, đầu óc Tô Minh Cảnh như ong lên vì tiếng réo gọi "Thập Nhất " râm ran khắp ngóc ngách. Cũng may nàng nhanh chân lẹ mắt, ngay khi đám dân làng nhào tới, nàng kịp thời lách né sang một bên, thoát khỏi kiếp "ma âm" tra tấn lỗ tai.
Nhìn Tô Thập Nhất, cả đám vây kín xung quanh, vẻ mặt vô cùng đắc ý và tận hưởng. Hắn xua xua tay, cất giọng oai vệ: “Cứ từ từ, đừng chen lấn. Các vị cứ hỏi từng câu một, sẽ giải đáp cặn kẽ cho từng ...”
"Đầu tiên, bàn về việc vì mạ túc ruộng nhà mọc khỏe mạnh đến . Cái liên quan mật thiết đến khâu chọn giống, bón phân..."
Hiển nhiên, Tô Thập Nhất cực kỳ tận hưởng cái cảm giác tung hô, sùng bái như một vị thần . Đối với biểu hiện của , Tô Minh Cảnh cũng chẳng lấy lạ.
Tính cách của Tô Thập Nhất nay vốn là như . Hắn chẳng mấy bận tâm đến chuyện ăn mặc, ngủ nghỉ, đam mê duy nhất đời chính là nghiên cứu nông nghiệp.
Hắn thích đắm trong việc đồng áng. Dù trời quang mây tạnh mưa gió bão bùng, cũng lết ruộng dạo một vòng mới yên tâm. Theo như lời , thích cái cảm giác chứng kiến quá trình sinh trưởng mạnh mẽ của những mầm cây do chính tay gieo hạt. Nhất là khi vụ mùa bội thu, sản lượng vượt xa những khác, cảm giác thỏa mãn trong dâng trào tột độ.
Và sự thỏa mãn đạt đến đỉnh điểm khi đám đông bá tánh xúm xít vây quanh, sùng bái như một vị cứu tinh.
Tô Minh Cảnh thầm nghĩ: Với cái tính cách của Tô Thập Nhất, trong một thời gian dài sắp tới, chắc cần lo đ.á.n.h mất ngọn lửa đam mê nghiên cứu nữa .
Bởi lẽ, ánh mắt sùng bái của bá tánh chính là nguồn động lực to lớn nhất giúp tiến lên phía .
Giải quyết xong xuôi công chuyện ở Đại Hòe thôn, Tô Minh Cảnh cũng vội vã hồi cung. Nàng thong dong dạo chơi một vòng quanh kinh thành, vô cùng nhàn nhã tự tại.
"Thái t.ử phi..." Phúc Lộc chần chừ ngập ngừng, nét mặt tràn đầy vẻ lo âu sầu não, “Ngài hôm nay Thục phi nương nương chắc chắn sẽ đến tìm ngài gây sự. Ngài cứ thản nhiên dạo chơi bên ngoài như thế , để Thục phi nương nương mỏi mòn chờ đợi trong cung, e là cho lắm thì ?”
Tô Minh Cảnh phẩy tay, vẻ mặt thờ ơ đáp: “Người xưa câu, trốn tránh tuy đáng hổ nhưng hữu dụng. Hiện tại, thực sự lười đối mặt trực tiếp với cơn thịnh nộ của bà .”
Phúc Lộc: “ ngài như , chẳng sẽ càng đổ thêm dầu lửa, khiến Thục phi nương nương tức giận hơn ?”
"Hình như là nhỉ." Tô Minh Cảnh trả lời bâng quơ, giọng điệu nhạt nhẽo như nước ốc. “ nếu bà thực sự tức giận, cũng hết cách , ừm... Cứ coi như đây là một canh bạc .”
Nàng nhặt một viên đá mã não đỏ chót từ một sạp hàng rong lên, soi về phía mặt trời, nheo một mắt ngắm nghía, bật : “Cứ đ.á.n.h cược xem sự kiên nhẫn của Thục phi nương nương nhà chúng giới hạn . Đợi đến lúc chúng hồi cung, bà chán nản bỏ về .”
Phúc Lộc: “...Liệu chuyện thực sự diễn suôn sẻ như ngài dự đoán ?”
Sao cứ linh cảm chẳng lành thế ?
Trong lúc đó, Tô Minh Cảnh ngắm nghía xong viên đá mã não đỏ trong tay, vẻ mặt vô cùng ưng ý, sang hỏi bán hàng: “Viên giá bao nhiêu?”
Người bán hàng giơ hai ngón tay lên: “Hai lượng bạc!”
"Hai lượng?" Hồng Hoa bên cạnh nhịn mà thốt lên, “Chỉ là một hòn đá vớ vẩn mà dám hét giá tận hai lượng?”
Người bán hàng Tô Minh Cảnh, tâng bốc nịnh nọt: “Quý nhân quả là con mắt tinh đời. Viên mã não cất công nhập về từ tận Đại Lý xa xôi đấy. Khắp cái sạp hàng nhỏ bé của , chất lượng như viên chỉ đúng một viên duy nhất thôi. Giá hai lượng bạc, thực sự là giá hời lắm !”
Tô Minh Cảnh thưởng thức viên mã não trong tay.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/thai-tu-phi-lay-duc-phuc-nguoi/chuong-184.html.]
Viên đá chất lượng quả thực , màu sắc đỏ rực như gấm, chuẩn màu và no đủ, bề mặt mang đến cảm giác tinh tế, mượt mà như mỡ bám, chất đá đặc mịn và trơn láng. Hơn nữa, với kích thước to lớn thế ... Tô Minh Cảnh khẽ cân thử, ừm, cầm tay cũng khá nặng tay đấy.
Xem gã bán hàng cũng hề khoa môi múa mép.
Tô Minh Cảnh hiệu cho Lục Liễu trả tiền.
Nhận tiền, bán hàng mừng rỡ mặt, miệng buông những lời chúc tụng may mắn như rót mật tai: “Chúc quý nhân tiền tài cuồn cuộn, dồi dào sức khỏe, trường thọ vô biên!”
Tô Minh Cảnh cầm viên đá rời , trong đầu thầm tính toán thể dùng nó để xâu một chuỗi hạt mã não đỏ.
"Ngài mua thứ đồ để gì ?" Hồng Hoa tò mò hỏi, “Trước giờ nô tỳ thấy ngài hứng thú với mấy thứ .”
Tô Minh Cảnh nheo mắt : “Các ngươi thấy màu sắc cực kỳ hợp với Thái t.ử nhà các ngươi ?”
Phúc Lộc: ?
Tô Minh Cảnh mỉm , khẽ tung hứng viên đá trong tay, nét mặt vô cùng hài lòng, : “Khó khăn lắm mới xuất cung một chuyến, kiểu gì cũng mang quà về cho Thái t.ử nhà các ngươi chứ.”
Hồng Hoa và mấy đưa mắt : Thôi , nương t.ử nhà vui là .
…
Lượn lờ thêm vài vòng quanh các con phố sầm uất, đợi đến khi sắc trời nhá nhem tối, ôm ấp theo tâm nguyện mong manh rằng Thục phi sớm tức tối bỏ về, Tô Minh Cảnh dẫn theo đám tùy tùng hồi cung.
Tin là, Thục phi quả thực hậm hực rời . Còn tin là, Thái t.ử sớm an tọa trong phòng.
Nghe tin Thái t.ử đang ở trong phòng, Tô Minh Cảnh khẽ nhướng mày. Nàng ngoái đầu dặn dò Đại Hoa cùng về rửa mặt y phục , đó mới cầm theo viên đá chậm rãi bước phòng.
Lúc bọn họ về cung thì trời cũng nhá nhem, hiện tại thì màn đêm buông xuống .
Thấy Tô Minh Cảnh trở về, Thái t.ử cũng hề đả động gì đến chuyện Thục phi hậm hực tới cửa "thăm hỏi". Có điều, khi dùng bữa xong xuôi, chính Tô Minh Cảnh chủ động khơi mào câu chuyện.
"...Ta , trưa nay Thục phi nương nương ghé qua đây, còn trò chuyện với bà một lúc lâu ?" Nàng hỏi.
" ." Thái t.ử gật đầu, đáp: “Chiều nay hồi cung, cung nhân bẩm báo Thục phi nương nương đang đợi ở phòng khách, liền ghé qua đàm đạo với nương nương vài câu. Tuy nhiên, bà nán chẳng bao lâu cũng hậm hực rời .”
Nói xong, Thái t.ử phi nhà với ánh mắt đầy ý , hỏi: “Ta thấy Thục phi nương nương bộ dạng như nổ tung đến nơi . Rốt cuộc nàng giở trò gì mà chọc bà tức giận đến ?”
"Ta chỉ là để Ngũ nương t.ử Vĩnh Ninh hầu phủ đến Nam Hải cầu phúc cho Phụ hoàng thôi mà, ai ngờ Thục phi nương nương nhỏ nhen hẹp hòi đến thế!" Tô Minh Cảnh hùng hồn đáp trả.
Ngũ nương t.ử Vĩnh Ninh hầu phủ?
Thái t.ử mất vài giây mới xâu chuỗi mối quan hệ giữa và Thái t.ử phi nhà Ngũ nương t.ử Vĩnh Ninh hầu phủ, đó chẳng là Ngũ của Thái t.ử phi nhà ?
Thái t.ử ngập ngừng : “Ta phong thanh, vị Ngũ của nàng dường như quan hệ khá mờ ám với Đoan vương? Thục phi cũng tỏ vẻ ưng ý nàng , thường xuyên triệu gọi Trường Xuân cung bầu bạn. Thậm chí còn lời đồn đại rằng, Thục phi đang ý định chọn nàng Đoan vương phi.”
Tô Minh Cảnh chớp chớp đôi mắt to tròn, ngây thơ vô tội : “Hả, chuyện ? Sao gì hết trơn ? Sao chẳng ai thèm báo cho một tiếng thế ?”
Thái t.ử im lặng nàng đăm đăm, bỗng nhiên bật , bất lực : “Nàng bảo thì cứ cho là nàng . Có điều, Thục phi giờ phút chắc chắn hận nàng thấu xương tủy . Vốn dĩ bà chẳng ưa gì nàng, vụ e là sẽ càng sức nhắm nàng hơn nữa.”
Tô Minh Cảnh vẻ mặt bất cần: “Chàng cũng đấy, bà vốn dĩ chẳng ưa gì , thêm một nữa thì hề hấn gì.”
Từ tới nay, Thục phi kiếm chuyện gây hấn với nàng ít.
Thái t.ử tỏ vẻ lo lắng: “Ta chỉ e bà sẽ mượn cớ chạy đến mặt Phụ hoàng cáo trạng.”
Tô Minh Cảnh lộ nụ tinh ranh, chuyển chủ đề: “Ta Đại Lý Tự kiểm kê xong xuôi vàng bạc châu báu tịch thu từ nhà Đàm Văn Thanh ?”
Sự chú ý của Thái t.ử lập tức dời , nét mặt trở nên chút phức tạp, đáp: “ . Toàn bộ Đàm phủ tổng cộng tịch thu hơn bốn ngàn vạn lượng vàng bạc. Trong đó một lô là quan ngân triều đình cấp phát để cứu trợ thiên tai ở Vân Châu mười năm . Hồi đó, lô quan ngân cánh mà bay đường vận chuyển, triều đình phái vô điều tra nhưng rốt cuộc vẫn bặt vô âm tín.”
Nào ai ngờ , một phần lô quan ngân thất thoát năm chễm chệ trong kho báu của Đàm phủ. Còn Đàm Văn Thanh, kẻ từng đời ca tụng vì tấm lòng thương dân như con trong đợt cứu trợ thiên tai đó, giờ đây ngẫm , thật sự là một trò hề nực đến lố bịch.
Tô Minh Cảnh: “...Trong từ đường đó, hóa vẫn còn giấu cả bạc ? Ta còn tưởng bên trong là vàng ròng chứ.”
Giọng Thái t.ử chùng xuống: “Dưới nền từ đường còn một căn hầm bí mật, bên trong chính là nơi cất giấu lô quan ngân .”
Tô Minh Cảnh chợt hiểu .
Phải công nhận, lá gan của tên Đàm Văn Thanh thực sự to bằng trời. Dám dùng vàng đúc thành gạch lát nền, còn nhét đầy vàng thỏi tường cột từ đường. Thảo nào lão cái sở thích quái đản là giam tĩnh tọa trong từ đường. Trước ngoài cứ ngỡ lão đang thương nhớ song tảo thế, giờ nghĩ , đó là thương nhớ phụ mẫu, rõ ràng là lão đang chìm đắm trong cơn hưng phấn tột độ khi đắm chìm giữa núi vàng biển bạc thì .