Thái Tử Phi Lấy Đức Phục Người - Chương 223:"
Cập nhật lúc: 2026-08-01 03:02:10
Lượt xem: 1
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Tô Minh Cảnh tuy tinh thông việc trồng trọt, nhưng tai mắt thấy, đại khái cũng một kỹ thuật gieo trồng. Hơn nữa còn vô kinh nghiệm đúc kết từ những và cả đời , chừng cũng đủ để khiến Tô Thập Nhất cảm giác giác ngộ như khai sáng.
Đến hiện tại, Tô Thập Nhất nắm trong tay kỹ thuật ươm mầm của riêng . Mới qua bảy ngày, hạt giống gieo xuống nhú mầm, điều khiến Tô Thập Nhất vô cùng phấn chấn.
Bởi vì hạt giống thể nảy mầm, nên chúng khả năng sinh trưởng. Điều cũng chứng tỏ phương pháp "trồng trong nhà ấm" mà Tô Minh Cảnh đến là khả thi.
Trong khi Tô Thập Nhất đang dồn hết tâm trí việc trồng trọt trong nhà ấm, thì kinh thành như nổ tung vì một tin tức.
Cách đây lâu, kỵ binh Hồ ồ ạt xâm phạm Bắc Cảnh. Thành Phong sát biên giới thiết kỵ Hồ giẫm đạp phá vỡ. Chúng cướp bóc lương thực, gia súc và con . Đi đến , dân chúng ở thành Phong than vang trời đến đó.
Bắc Cảnh cách kinh thành xa. Khi tin tức truyền đến kinh thành, sự việc trôi qua nửa tháng, khiến cả triều đình đều chấn động phẫn nộ.
Việc tu đạo cầu trường sinh của Minh Chiêu Đế cũng đành gác . Hiếm khi thấy ông liên tục thượng triều trong nhiều ngày, và chủ đề bàn luận triều đường suốt mấy ngày liền đều xoay quanh việc , bàn bạc xem rốt cuộc nên giải quyết .
Các đại thần trong triều những quan điểm khác . Có phẫn nộ cho rằng hành động của Hồ là khiêu khích, coi thường uy nghiêm của Đại Lân, họ nên ăn miếng trả miếng, trực tiếp khai chiến, hung hăng giáng cho Hồ một đòn đau.
cũng đại thần giữ ý kiến ngược , cho rằng thiên hạ thái bình từ lâu, nếu nay khởi binh đao, chịu khổ vẫn là bách tính. Vì thế thực sự nên khai chiến. Thay vì xuất binh, cách giải quyết hợp lý hơn là cử đến biên giới nghị hòa với Hồ, cảnh cáo để chúng dám càn nữa.
Đại Lân bọn họ là cường quốc rộng lớn, Hồ chẳng qua chỉ là lũ dân đen nhỏ bé, chỉ cần răn đe, chúng ắt dám tiếp tục loạn.
Suốt nửa tháng trời, triều đình vẫn tranh luận kết quả. đợi các đại thần bàn bạc xong, Bắc Cảnh truyền đến tin tức mới.
Sau khi tàn phá thành Phong, Hồ tiếp tục cướp bóc một thành trì khác, khiến cho cả tòa thành cứ mười nhà thì chín nhà trống , dân chúng lầm than, cảnh tượng vô cùng hoang tàn.
Lúc , tiếng của phe chủ chiến trực tiếp áp đảo phe chủ hòa.
Trước khi triều đình nhận tin báo, Tô Minh Cảnh sớm nhận tin tức gửi đến từ Bắc Cảnh. Vì , nàng cũng rõ ràng hơn những khác trong triều về nguyên nhân thực sự khiến Hồ đột ngột xâm phạm.
Trước đây nàng từng , mùa đông năm nay dường như lạnh hơn những năm , và tình trạng càng về phía Bắc càng nghiêm trọng.
Theo tin tức truyền tới, Bắc Cảnh tuyết rơi liên tục suốt hơn một tháng nay, nhiệt độ lạnh lẽo thấu xương, nước nhỏ xuống liền đóng băng ngay lập tức, bách tính ở biên giới vô cùng khổ sở. Còn vùng thảo nguyên nơi Hồ sinh sống càng chịu thiệt hại nặng nề hơn.
Người Hồ vốn sống dựa nghề du mục. Trận tuyết kéo dài suốt hơn một tháng ròng khiến trâu bò, dê cừu thảo nguyên c.h.ế.t quá nửa. Người Hồ tổn thất nặng nề, khó lòng duy trì cuộc sống, liền chuyển dời mục tiêu sang Đại Lân. Bọn chúng chỉ tràn xuống phía nam Đại Lân cướp bóc lương thực, súc vật, mà còn tàn sát bách tính.
Đối với những tranh luận triều đường, Tô Minh Cảnh chỉ cảm thấy nực . Người g.i.ế.c hại dân chúng Đại Lân, xâm phạm quốc thổ Đại Lân, nghĩ đến việc ăn miếng trả miếng, đ.á.n.h cho kẻ thù tơi bời để báo thù cho những dân khuất, mà nghĩ đến chuyện nên nghị hòa với kẻ thù .
Nghị hòa là gì?
Nghị hòa là hành động cúi đầu kẻ thù của kẻ yếu trong lúc bất đắc dĩ. Đại Lân đường đường là một nước lớn, cớ đến bước đường ?
Thực Tô Minh Cảnh cũng hiểu suy nghĩ của những chủ trương nghị hòa. Đại Lân yên bình quá lâu, trong nước hiếm khi xảy chiến sự, nên phản ứng đầu tiên của triều thần và bá tánh khi đến đ.á.n.h giặc chính là sợ hãi, suy nghĩ đầu tiên là duy trì sự định, đổi.
Đương nhiên, điều quan trọng nhất là triều đình hiện võ tướng nào thể trọng dụng. Trận sơn tặc loạn ở Đàm Châu đây, triều đình phái quân tiễu phỉ mấy nhưng chẳng nào thành công. Dù nguyên nhân quan và thảo khấu Đàm Châu cấu kết với , nhưng lý do cốt lõi vẫn là triều đình võ tướng tài ba.
Đại Lân yên bình hàng trăm năm. Trong hàng trăm năm , những võ tướng từng chinh chiến thì già yếu, thì qua đời. Cho đến hiện tại, đến cả một võ tướng đắc dụng cũng chọn . So với việc để những tướng lĩnh rõ năng lực đ.á.n.h trận, thì nghị hòa hiển nhiên là phương án an nhất.
Thế nhưng, tộc Thiết Mộc vốn mang dã tâm lang sói. Tô Minh Cảnh cho rằng nghị hòa là một hành động sáng suốt. Nàng chỉ sợ tộc Thiết Mộc sẽ vì mà cho rằng Đại Lân hèn nhát, ngược càng thêm lấn tới.
Cho nên…
"Cho dù nghị hòa, cũng đ.á.n.h một trận, đ.á.n.h cho tộc Thiết Mộc khuất phục, để chúng Đại Lân thể ức hiếp, đó mới thể nhắc đến chuyện nghị hòa..." Tô Minh Cảnh lạnh lùng lên tiếng, “Hiện nay tộc Thiết Mộc cướp bóc, đốt phá, g.i.ế.c hại bách tính Đại Lân một cách kiêng dè gì, coi Đại Lân như tồn tại, mà các vị đại nhân nghĩ đến việc nghị hòa. Các vị sợ bá tánh c.h.ế.t oan ở Bắc Cảnh từ lòng đất chui lên chất vấn các vị ?”
Các đại thần nhận tin tức tộc Thiết Mộc tiếp tục cướp bóc một thành trì khác, lúc cũng chút trầm mặc.
"Thái t.ử phi lý!" Phương các lão là tính tình thẳng thắn, ghét cái ác như kẻ thù, cũng là nhân vật đại diện cho phe chủ chiến triều. Ông : “Tộc Thiết Mộc ngông cuồng như , là đang tát mặt Đại Lân . Nếu chúng hành động, e rằng tộc Thiết Mộc sẽ một bước đ.á.n.h thẳng kinh thành Đại Lân mất.”
Đại thần phe chủ hòa gượng, : “Phương các lão là quá lời . Tộc Thiết Mộc chẳng qua chỉ là một tiểu quốc bằng hạt tiêu ngoài biên ải, dù nổi loạn thì thể gây sóng gió gì ở Đại Lân chứ? Chúng cũng sợ chiến, chỉ là nếu xảy chiến tranh, chịu khổ vẫn là bá tánh. Nếu thể giải quyết chuyện trong hòa bình, thì đó tự nhiên là điều nhất.”
Phương các lão tức giận : “Vậy còn những bá tánh ở Bắc Cảnh tộc Thiết Mộc g.i.ế.c hại thì ? Chẳng lẽ bọn họ cứ thế c.h.ế.t oan mạng?”
Vị đại thần cất giọng lắp bắp: “Chuyện ... Chiến loạn thì khó tránh khỏi thương vong. Nếu họ trời linh thiêng, hẳn cũng thấy Bắc Cảnh sinh linh đồ thán, khói lửa chiến tranh giày xéo nhỉ?”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/thai-tu-phi-lay-duc-phuc-nguoi/chuong-223.html.]
Tần các lão : “Những lời Phương các lão cũng lý, nhưng mà, đ.á.n.h trận là chuyện nhẹ như bấc. Tục ngữ câu, binh mã động lương thảo . Đầu tiên là quân lương, đó là binh giáp trang . Những thứ đều chuẩn , một khi chuẩn tốn một khoản tiền lớn. Ngoài , trong triều bây giờ ai thể tướng dẫn binh đ.á.n.h trận?”
Phương các lão và Tần các lão xưa nay hợp , nhưng lúc cũng thể thừa nhận lời của Tần các lão là lý.
Tần các lão thở dài : “Đánh trận, chỉ cần tiền cần lương, mà còn cần , việc đó cần dùng vô mạng để đắp . Các tướng sĩ cũng cha , vợ con. Một t.ử trận là phá hủy cả một gia đình.”
Mọi , khỏi chút động lòng.
" nếu mặc kệ tộc Thiết Mộc hoành hành ở Bắc Cảnh, thì chỉ càng khiến dã tâm của chúng bành trướng vô hạn." Vẻ mặt của Tô Minh Cảnh khoảnh khắc trở nên vô cùng sắc lạnh. Nàng điềm tĩnh cất lời: “Hôm nay những c.h.ế.t chỉ là bách tính của hai tòa thành ở Bắc Cảnh, nhưng đợi đến ngày , c.h.ế.t thể chính là các vị đang đây và cả bản nữa.”
"Phụ hoàng!"
Nàng chắp tay hướng về phía Minh Chiêu Đế đang ngai vàng, trầm giọng : “Nhi thần cho rằng, dù là vì những bá tánh Bắc Cảnh tộc Thiết Mộc sát hại, là vì sự định của lãnh thổ Đại Lân , Đại Lân đều khai chiến với tộc Thiết Mộc!”
Minh Chiêu Đế khép hờ hai mắt, tựa như đang trầm ngâm, chậm rãi cất lời: “Những điều ngươi quả thực mấy phần lý lẽ, nhưng những lời Tần các lão cũng thể xem xét. Bách tính Đại Lân đều là con dân của trẫm, bất luận là ai c.h.ế.t, cũng khiến trẫm đau lòng.”
Ông thở dài: “Chuyện nhất thời khó đưa quyết định, vẫn là để hãy bàn .”
Nói xong, đợi tiếp lời, ông trực tiếp dậy rời , để quần thần xôn xao một lúc đồng thanh hô lớn: “Cung tiễn Hoàng thượng.”
Sắc mặt của Tô Minh Cảnh chút khó coi.
"... Những năm nay, tộc Thiết Mộc luôn quấy nhiễu bá tánh Bắc Cảnh. Trận chiến quy mô nhỏ đây, triều đình màng tới thì thôi. bây giờ tộc Thiết Mộc đều trắng trợn cướp bóc, tàn sát bách tính Đại Lân , mà vẫn chọn nghênh chiến, ngược còn nghị hòa với chúng."
Tô Minh Cảnh trầm mặt xuống: “Rốt cuộc phụ hoàng đang nghĩ thế nào ?”
Thái t.ử đại khái hiểu suy nghĩ của Minh Chiêu Đế, liền đáp: “Nếu Bắc Cảnh xảy chiến sự, quốc khố chắc chắn trích một khoản tiền lớn. mấy năm nay, trong nước Đại Lân liên tục xảy thiên tai, mỗi cứu trợ đều tốn ít tiền bạc. Cho đến nay, quốc khố trống rỗng, lấy tiền mà đ.á.n.h trận?”
Tô Minh Cảnh nhíu mày, : “Năm nay Bắc Cảnh chịu thiên tai nghiêm trọng, thảo nguyên, trâu bò, dê cừu càng c.h.ế.t vô . Nếu tộc Thiết Mộc sống sót, chắc chắn sẽ liên tục xâm phạm biên giới nước . Cứ bỏ mặc quản như , chịu thiệt thòi chỉ là bá tánh Đại Lân.”
"Hơn nữa..."
Giọng của Tô Minh Cảnh khựng . Nàng nhớ tới suy đoán đó của , nếu bánh xe thời đại thực sự đang lăn về phía Thời kỳ Băng hà nhỏ, thì mùa đông hàng năm sẽ chỉ năm lạnh hơn năm . Nếu đ.á.n.h cho tộc Thiết Mộc phục tùng, bọn chúng sẽ càng thường xuyên xâm phạm Bắc Cảnh hơn.
Đến lúc đó, chịu khổ chỉ bá tánh Bắc Cảnh. Và nghĩ sâu xa hơn, nếu Đại Lân cứ mãi lảng tránh đánh, để tộc Thiết Mộc nghĩ rằng Đại Lân là quả hồng mềm dễ nắn, về chừng chúng sẽ chĩa giáo thẳng quốc đô, càng càn hơn.
Đến khi , Đại Lân mới thực sự chìm trong cảnh sinh linh đồ thán, dân chúng lầm than.
Tô Minh Cảnh nghĩ, trong lòng khỏi nảy sinh một cỗ lệ khí, thì thầm: “Nếu là ...”
"Nương tử," Hồng Hoa vặn bưng một bát t.h.u.ố.c , : “Người đến lúc uống t.h.u.ố.c .”
Tô Minh Cảnh hít sâu một , đón lấy bát thuốc, ngửa đầu uống cạn một .
Bát t.h.u.ố.c vốn dĩ là để định tâm tĩnh khí. Nàng uống bao lâu thì liền cảm thấy tâm trạng đang d.a.o động mạnh dần dần bình tĩnh trở . Đương nhiên, tinh thần của nàng cũng theo đó mà trở nên uể oải, mấy ngày liền đều gượng nổi sự minh mẫn.
Các triều thần thấy nàng hôm đó thái độ cứng rắn triều, còn tưởng rằng nàng sẽ tích cực thúc đẩy chuyện hơn nữa, nào ngờ đó nàng yên ắng hẳn.
Có bàn tán: “Có lẽ Thái t.ử phi cũng thái độ của Hoàng thượng. Hoàng thượng năng mập mờ, rõ ràng là khai chiến với tộc Thiết Mộc.”
"Cũng thể trách Hoàng thượng như thế. Nay quốc khố trống rỗng, lấy tiền mà đ.á.n.h với tộc Thiết Mộc? Thế thì thương gân động cốt mất." Nói đến đây, nọ liền thì thầm lấp lửng: “Hoàng thượng dạo say mê đan dược, đập bao nhiêu tiền đó, tiền trong quốc khố chịu nổi sự tiêu hao ?”
"Lương thảo đủ, mà cũng chẳng võ tướng nào đắc dụng. Bây giờ thể lên ngựa trận, chắc chỉ còn mỗi lão Vĩnh Ninh Hầu nhỉ? lão Vĩnh Ninh Hầu từ quan từ lâu, còn giống Hoàng thượng đắm chìm tu đạo, e là giờ cũng chẳng cầm nổi giáo nữa ?"
Các đại thần xì xào to nhỏ bên , cuối cùng tự ngầm hiểu rằng, Đại Lân bọn họ và tộc Thiết Mộc, đúng thật là nghị hòa mới là lựa chọn tối ưu nhất.
Có vị đại thần vẫn cam tâm, cố vớt vát thể diện : “Tộc Thiết Mộc chẳng qua chỉ là ánh sáng của hạt gạo, thể đọ hào quang với Đại Lân ? Giờ chẳng qua là Đại Lân lòng nhân từ, chừa cho tộc Thiết Mộc bọn chúng một con đường sống mà thôi.”