Thái Tử Phi Ngày Nào Cũng Muốn Xử Thái Tử - Chương 4: Tướng mạo ngươi trông chẳng lành, kiểu gì cũng khắc bản công chúa…

Cập nhật lúc: 2026-08-20 06:38:30
Lượt xem: 6

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

n.

Lạc Hoa Khiếu thấy Khúc Thám U biểu lộ vẻ chán ghét, trong lòng như trút tảng đá, thở phào một . Ông đang định bảo nhị vương t.ử Lạc Hoa Ngâm lên giới thiệu món bánh đặc sản của Lạc Hoa Quốc là bánh hoa tươi, thì thấy Khúc Thám U chủ động cầm một chiếc bánh hoa tươi màu đỏ hình hoa mẫu đơn cho miệng.

Cắn một miếng, nhai một cái, nhai mãi hồi lâu.

Trong lúc im lặng ăn bánh hoa tươi, tất cả trong yến tiệc Bách Hoa Tề Phóng, ngoại trừ Lạc Hoa Đề, đều nín thở im tiếng, đến nuốt nước bọt cũng dám.

Đợi đến khi Khúc Thám U nuốt bánh xuống bụng, khóe môi cong lên, đáy mắt hiện ý hài lòng.

Lúc mới đồng loạt thả lỏng .

Khúc Thám U :

“Bánh hoa tươi, ngon.”

Lạc Hoa Khiếu nhướng mày lớn, sai thái giám dâng thêm đủ loại bánh hoa tươi cho Thái t.ử điện hạ. Không ngờ Khúc Thám U liên tục xua tay.

Hắn :

“Lạc Hoa Quốc vương, cô đến đây chỉ để ăn mỹ thực, thưởng cảnh.”

Khúc Thám U đến Lạc Hoa Quốc vì lời đồn mới về “Thiên cổ nhất đế”, mà là để tìm kiếm một loài hoa thần thoại trăm năm khó gặp — Long Lân Hoa.

Truyền thuyết về “Long Lân Hoa” kể rằng loài hoa mất một trăm năm mới sinh trưởng, chỉ nở trong một năm, và chỉ hữu duyên mới thể gặp , tận mắt thấy nó nở. Thế nhưng thiên địa rộng lớn, rốt cuộc Long Lân Hoa nở ở thì đời cực kỳ khó tìm tung tích.

Người thể thấy hoa nở nhất định mang mệnh cách đế vương. Người bình thường nếu thấy thì hoàng đế; còn nếu vốn là đế vương thấy, quốc vận sẽ hưng thịnh dài lâu, vĩnh viễn suy vong.

Nói ngắn gọn, một khi thấy Long Lân Hoa nở, đó chính là chân long thiên t.ử tương lai, bá chủ chí tôn thống nhất thiên hạ.

Long Lân Hoa vốn khó gặp, mà Lạc Hoa Quốc tràn ngập đủ loại hoa muôn màu muôn sắc. Vì , xác suất tìm Long Lân Hoa ở đây cao hơn những quốc gia khác. Khúc Thám U đặc biệt đến Lạc Hoa Quốc tìm loài hoa kỳ lạ , định đào về dâng cho hoàng đế Khúc Triều, coi đó là điềm lành để phù hộ hàng triệu vạn dân chúng.

Dưới lớp truyền thuyết thần bí, cánh hoa Long Lân Hoa khi nở hình dáng tựa vảy rồng vàng, ánh vàng rực rỡ, soi sáng nhân gian. Bởi , Hoàng đế Khúc Triều Khúc Viễn Trụ hứa với Lạc Hoa Khiếu rằng, chỉ cần tìm Long Lân Hoa trong lãnh thổ Lạc Hoa Quốc, Khúc Triều sẽ ban thưởng vạn lượng vàng.

Lạc Hoa Đề Lạc Hoa Khiếu và Khúc Thám U bàn bạc chuyện , khinh thường bĩu môi:

“Truyền thuyết về Long Lân Hoa còn nực hơn cả Thiên cổ nhất đế. Chuyện gì cũng đổ lên đầu Lạc Hoa Quốc? Ngài chắc chắn thứ hư vô mờ mịt mọc ở Lạc Hoa Quốc ? Hoang đường.”

Lời dứt, trong yến tiệc Bách Hoa Tề Phóng lập tức im phăng phắc.

Lạc Hoa Khiếu, Hoa Cấp Nhân, Lạc Hoa Minh, Lạc Hoa Ngâm và Lạc Hoa Nhụy kinh hãi Khúc Thám U đang sa sầm sắc mặt, Lạc Hoa Đề chẳng chút sợ hãi.

Khúc Thám U đặt chén rượu trong tay xuống, nheo đôi mắt đen, nhướng một bên mày:

“Ngươi đang chuyện với cô ? Xuân Hoàn công chúa.”

Ông trời , từ khi bước yến tiệc, Lạc Hoa Đề từng thẳng Khúc Thám U lấy một , càng từng chủ động chuyện với .

Nàng vô tình buột miệng, ngờ Khúc Thám U bắt lấy lời . Lạc Hoa Đề tức tối, cố kiềm chế cảm xúc, liếc xéo đối phương:

“Bản công chúa sai ? Trên đời Long Lân Hoa, cũng chẳng Thiên cổ nhất đế.”

Khúc Thám U biểu lộ cảm xúc, nhưng đôi mắt đen càng lúc càng sâu thẳm, tựa như một giếng khô cạn, thể lập tức hút trong, cách nào thoát .

Hắn khẽ hai tiếng, dáng vẻ như đang xem Lạc Hoa Đề là một đứa trẻ, cong môi :

“Xuân Hoàn công chúa tròn mười sáu tuổi, tâm tính đơn thuần, hiểu những chuyện cũng là bình thường.”

Nói xong, Khúc Thám U để ý đến Lạc Hoa Đề nữa, tiếp tục trò chuyện sôi nổi với Lạc Hoa Khiếu. Từng câu từng chữ đều xoay quanh “Long Lân Hoa”, hề nhắc một chữ nào đến lời đồn mới về Thiên cổ nhất đế đang cả thành náo loạn, cũng nhắc đến chuyện hai từng hôn ước từ nhỏ.

Khúc Thám U với Lạc Hoa Khiếu rằng sẽ ở Lạc Hoa Quốc vài tháng, cho đến khi tìm Long Lân Hoa mới rời .

Lạc Hoa Khiếu hiểu ý, sai chuẩn một cung điện tên “Phong Trúc U Cư”, nơi ở xa hoa của Khúc Thám U tại Lạc Hoa Quốc.

Lạc Hoa Đề gãi gãi đầu, nghĩ mãi hiểu. Nàng nhớ rõ kiếp Khúc Thám U đến Lạc Hoa Quốc tìm Long Lân Hoa. Tim nàng khẽ rung lên.

Tại kiếp đột nhiên đến?

Chẳng lẽ là vì nàng cố ý đổi lời đồn về Thiên cổ nhất đế, khiến Khúc Triều sinh nghi?

Yến tiệc Bách Hoa Tề Phóng tan, Lạc Hoa Đề lập tức bỏ chạy.

Đầu óc nàng rối như tơ vò, hiểu tại Khúc Thám U Lạc Hoa Quốc, cứ suy đoán liệu âm thầm mưu tính đối phó Lạc Hoa Quốc .

Tâm thần bất an. Khi sắp đến gần Tây Phong Sầu Ổ, Ngân Nha bỗng khựng bước, rụt rè :

“Nô tỳ Ngân Nha, tham kiến Thái t.ử điện hạ.”

Lạc Hoa Đề cảm giác như gai lưng, vội vàng . Động tác quá nhanh khiến một món trang sức bằng ngọc đầu đập mặt, đau rát.

Khúc Thám U đến.

Hắn như một bóng ma, cứ thế theo nàng.

Lạc Hoa Đề chợt hiểu . Muốn đến Phong Trúc U Cư nhất định ngang qua Tây Phong Sầu Ổ của nàng. Xem đây là phụ vương cố tình sắp xếp, hai vị hôn phu thê bọn họ bồi dưỡng tình cảm.

Khúc Thám U lạnh lùng liếc Ngân Nha một giây. Ngân Nha cúi đầu, hiểu chuyện tránh lui, cho những cung nhân cần thiết rời , để Lạc Hoa Đề và Khúc Thám U đối diện hành lang.

Nghiến răng ken két, Lạc Hoa Đề thẳng khuôn mặt Khúc Thám U, thầm nghĩ: Cái tên khốn gương mặt giống hệt kiếp , thôi khiến tức đến bốc hỏa.

“Có chuyện gì?”

Khúc Thám U từ cao xuống nàng:

“Vốn chẳng chuyện gì, nhưng ngươi dừng thì chuyện .”

“Ngươi gì?”

“Cô tò mò, vì ngươi lạnh nhạt với cô như ? Trước đây chúng cũng từng gặp vài , ngươi thái độ .”

“Bởi vì tướng mạo ngươi chẳng lành, ở gần ngươi lâu, ngươi sẽ khắc bản công chúa.”

Lời sai.

Kiếp , chẳng Khúc Thám U khắc c.h.ế.t nàng ?

Khúc Thám U thích thú nhướng mày, tiếng trầm thấp:

“Xuân Hoàn công chúa cũng mê tín những thứ ? Vậy lời ngươi thề thốt yến tiệc rằng Long Lân Hoa tồn tại, chẳng sẽ tự vả mặt ?”

Không đợi Lạc Hoa Đề lên tiếng, Khúc Thám U chậm rãi vòng quanh nàng, ung dung ngâm một bài thơ, trong tiếng lạnh mang theo sự khinh miệt:

Hướng t.ử ai hô tâm trì suy,

Băng tuyết khỏa trần bất đãi sài.

Kim thạch thiêu luyện chân quân cốt,

Bách ban chiết lan đăng đế hài.

Tế u khuy lam kiến vương tượng,

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/thai-tu-phi-ngay-nao-cung-muon-xu-thai-tu/chuong-4-tuong-mao-nguoi-trong-chang-lanh-kieu-gi-cung-khac-ban-cong-chua.html.]

Hà đổ minh thiêu linh đài.

Mê ly xích hà tráo địa càn,

Thiên hạ kinh lôi long xà tai.

Hưu thuyết đế vương kham huề hoa,

Bất như phong lâm duệ diệp hoài.

Cuối cùng, ném một câu hỏi sắc bén hơn cả lưỡi dao:

“Xuân Hoàn công chúa, ngươi lời đồn mới về Thiên cổ nhất đế ? Ngươi thử xem, những lời đáng tin ? ‘Bất như phong lâm duệ diệp hoài’… Chẳng lẽ ám chỉ Phong Lâm Quốc diệt vong?”

Lạc Hoa Đề nhận khả năng thấu chuyện của Khúc Thám U đáng sợ đến mức nào. Nội tâm nàng hoảng, nhưng vẫn cố ép xuống:

“Những lời đồn mà Thái t.ử điện hạ , bản công chúa hiểu.”

Quả thật nàng chuyển lời đồn về Thiên cổ nhất đế sang hậu nhân của Phong Lâm Quốc Khúc Triều tiêu diệt. Chỉ vì hậu nhân Phong Lâm Quốc đang ẩn náu giữa thế gian, còn sống c.h.ế.t, cũng chẳng đang trốn ở . Cho dù Khúc Triều gây khó dễ, cũng dễ dàng tổn thương họ, càng thể liên lụy đến các quốc gia khác.

“Ồ?”

Khúc Thám U khẩy, cúi xuống đôi mày tinh xảo, gương mặt trái xoan thanh tú, sống mũi cao thẳng và đôi môi đỏ mọng như cánh hoa của Lạc Hoa Đề. Yết hầu khẽ chuyển động. Hắn đưa tay gõ nhẹ lên trán nàng một cái:

“Được , chuyện nữa. Lạc Hoa Quốc vương ngươi giúp cô tìm Long Lân Hoa. Hy vọng Xuân Hoàn công chúa nể mặt mà tay tương trợ.”

Không hề phòng kẻ căm hận nhất gõ một cú lên trán, Lạc Hoa Đề lập tức nổi da gà. Ý nghĩ xé xác đối phương dâng lên mãnh liệt. Nàng ôm trán, nghiến răng:

“Không thể nào!”

“Cớ gì ngươi phản ứng dữ dội như ? Tiếp xúc với cô sớm chẳng chuyện ? Dù chúng cũng hôn ước. Sớm muộn gì ngươi cũng gả cho cô, trở thành Thái t.ử phi của Khúc Triều.”

Giọng điệu đáng ghét.

Giọng đáng ghét.

Tên khốn đáng ghét.

Đôi mắt sáng của Lạc Hoa Đề trợn lên giận dữ. Nàng đẩy Khúc Thám U tự cho là đúng , phẫn nộ phất tay áo, sải bước bỏ :

“Ngươi c.h.ế.t tâm !”

Khúc Thám U cong môi, giận mà còn .

Lạc Hoa Đề là chỉ cần một khiến cảm thấy nàng giống như một đóa hoa đỏ rực rỡ, mãnh liệt và phô trương. Nàng còn hơn mẫu đơn, kiều diễm hơn hoa hồng, quyến rũ hơn bỉ ngạn, rực rỡ đa tư hơn cả hoa mỹ nhân.

Khúc Thám U thầm nghĩ, lẽ chỉ hoa thược d.ư.ợ.c đỏ nguy hiểm mê hoặc mới thích hợp để hình dung nàng.

Hắn lẩm bẩm:

“Trước đây ngươi như . Rốt cuộc cô chọc giận ngươi ở chỗ nào?”

Trầm ngâm một lát, đang định gọi thuộc hạ đến Phong Trúc U Cư thì nghiêng mắt thấy một bóng dáng xanh tím thanh nhã.

Lạc Hoa Nhụy bắt gặp ánh mắt Khúc Thám U, lúng túng mỉm :

“Thái t.ử điện hạ.”

Khúc Thám U :

“Hoa Nhụy công chúa.”

“Thái t.ử điện hạ, hôm nay hoàng tỷ cố ý. Ngài đừng trách tỷ .”

“Cô .” Khúc Thám U mỉm . “Nàng giờ vẫn như .”

Lạc Hoa Nhụy thở phào, dung mạo xinh mê hồn, dịu dàng:

“Đa tạ Thái t.ử điện hạ rộng lượng. Thái t.ử điện hạ, chuyện tìm Long Lân Hoa, nếu hoàng tỷ thì Hoa Nhụy nguyện tỷ . Núi Linh Minh và vùng núi Ai Điếu của Lạc Hoa Quốc hoa cỏ mọc khắp nơi, lẽ thể tìm chút manh mối.”

Khúc Thám U rõ đồng ý . Hắn bước đến gần Lạc Hoa Nhụy, hình cao lớn phủ xuống một cái bóng tối, ý vị sâu xa hỏi:

“Hoa Nhụy công chúa, cô hỏi một chút, rắn độc của Lạc Hoa Quốc cũng đa dạng ? Nếu nuôi dưỡng, rắn thể ngoan ngoãn lời giống ch.ó ? Khi cần thiết, rắn sống thể cũng nhiễm một chút rượu ?”

“Rắn độc ở khắp nơi thế gian. Lạc Hoa Quốc đúng là trăm hoa khoe sắc, nhưng rắn, côn trùng, chuột, kiến cũng nhiều. Quả thực cố ý nuôi rắn thú vui. chuyện rắn sống nhiễm rượu thì từng , trừ khi ngâm rắn trong rượu… Thái t.ử điện hạ, ngài định nuôi rắn ? Hay là định uống rượu rắn?”

Lạc Hoa Nhụy chớp mắt, cố gắng đoán ý nghĩa trong lời của Khúc Thám U.

“Không. Cô chỉ tò mò thôi. Sau thời gian, phiền Hoa Nhụy công chúa dẫn cô xem những nuôi rắn.”

“Vâng, Hoa Nhụy sẽ . Thái t.ử điện hạ cứ yên tâm.”

Nhìn theo bóng Lạc Hoa Nhụy biến mất ở góc hành lang, Khúc Thám U ngoắc tay gọi thị vệ cận của . Nụ mặt lập tức biến thành vẻ nghiêm nghị:

“Nhập Sao, lát nữa ngươi khỏi vương cung, dò hỏi khắp nơi về tình hình những nuôi rắn ở Lạc Hoa Quốc. Về đây lập tức bẩm báo.”

Nhập Sao ngũ quan tuấn tú, vẻ ngoài chính trực, ngẩn :

“Thái t.ử điện hạ, chẳng ngài đồng ý cùng Hoa Nhụy công chúa xem ?”

“Ngươi một chuyến, cô càng tin tưởng hơn.”

“Vâng, Thái t.ử điện hạ.”

Nhập Sao ôm quyền, ánh mắt trầm xuống, cẩn thận hỏi:

“Điện hạ, ngài nghi ngờ chuyện rắn độc ngậm thư là do Lạc Hoa Quốc ?”

Khúc Thám U chắp một tay lưng, bước chân phát tiếng:

“Lắm lời.”

Sống lưng Nhập Sao lạnh toát, đầu cúi càng thấp, ngậm miệng như trai, dám hỏi thêm.

Người của Khúc Triều theo thái giám Lạc Hoa Vương Cung đến Phong Trúc U Cư. Khi ngang qua cung điện Tây Phong Sầu Ổ, họ khỏi kinh ngạc khu vườn hoa rực rỡ và dòng suối nhỏ róc rách chảy qua.

Một nơi ở đẽ như , còn hơn cả phong cảnh núi rừng, mang một nét quyến rũ riêng.

Hoa trong Phong Trúc U Cư tương đối ít, ngược xung quanh bao phủ bởi một màn trúc xanh lạnh lẽo như rèm. Những cây trúc cao che kín cả trời, đón gió tự lay động, quả thực thiếu chất thơ.

Nhập Sao nhanh nhẹn sai thị vệ Khúc Triều và các thái giám Lạc Hoa nhanh tay nhanh chân dọn dẹp phòng ốc, nhất định lau chùi sạch bóng, vương một hạt bụi.

Còn Khúc Thám U thì vén vạt kim bào, xuống bên chiếc bàn đá tròn trong sân, như điều suy nghĩ, lặng lẽ một góc tòa kiến trúc màu phấn vàng của Tây Phong Sầu Ổ ở phía xa.

Lời tác giả:

Lạc Hoa Đề: “Đi tìm cái hoa quỷ gì đó với ngươi! Tự cút !”

Khúc Thám U: “Dữ thật đấy, nhưng thích.”

Lạc Hoa Đề: “…”

Các bảo bối, phần bình luận mở, giới hạn. Hoan nghênh bình luận, cũng hoan nghênh bắt nhé (≧w≦)

Loading...