Thần Bếp cũng phải làm bài tập - Chương 101

Cập nhật lúc: 2026-04-26 00:46:51
Lượt xem: 90

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Tối thứ Bảy, các thực khách bước chân quán cảm nhận ngay một sự đổi khác thường.

Khu vực vốn dĩ là quầy thu ngân nay dẹp gọn, nhường chỗ cho hai chiếc bếp lò nhỏ, chễm chệ bên là hai chiếc nồi khổng lồ. Chiếc bàn bên cạnh thì bày la liệt những chiếc niêu đất rỗng . Dù hai chiếc nồi lớn đậy nắp kín mít, nhưng nhiều vẫn thính mũi ngửi thấy một mùi hương khác biệt so với ngày thường.

Mùi hương giống hương vị của các món bún phở đặc trưng của quán, mà nồng nàn vị béo ngậy của các món thịt hầm kỹ. Hương thơm ngây ngất chỉ quẩn quanh trong gian quán mà còn nương theo những vén rèm, lén lút len lỏi tận bên ngoài.

"Đỉnh quá, thơm điếc mũi luôn!"

"Quán món mới ? Công nhận bà chủ cũng chịu khó lắng ý kiến khách hàng ghê."

"Bà chủ ơi, hôm nay món gì mới thế?"

Mẹ Ôn tươi chỉ tay lên mảng tường trống bên cạnh.

Mọi rảo mắt tìm kiếm, cuối cùng cũng thấy menu mới toanh.

[Lẩu bò niêu đất - 128 tệ/phần]

[Thêm đồ nhúng 10 tệ/phần, Món chính ăn kèm 3 tệ/phần]

[Đồ nhúng: Khoai tây, Cải thảo, Đậu phụ, Miến, Váng đậu]

[Món chính ăn kèm: Mì gói, Mì khô Vũ Hán, Cơm trắng]

[Lưu ý: Gọi món sức, ăn uống lành mạnh]

Đọc đến đoạn đầu, ai nấy đều hớn hở mặt, nhưng đến dòng cuối cùng thì lầm bầm.

"Nói cứ như kiểu ăn tham lắm bằng, một phần rốt cuộc là bao nhiêu !"

"Ha ha ha ha món ruột của đây , hôm nay nhất định ăn cho đời mới !"

"Trăm hai tám tệ á? Rẻ bèo, chắc mỗi phần cũng lèo tèo vài miếng."

"Bà chủ, cho hai phần !"

Mẹ Ôn đáp lời: "Có ngay, cay cay ạ?"

Ba Ôn túc trực bên cạnh, hiệu liền nhanh tay mở vung hai chiếc nồi lớn.

Giữa luồng nước bốc lên nghi ngút như sương mù, hai nồi nước dùng khổng lồ từ từ lộ diện.

Lò sưởi lửa nhỏ bên giữ cho hai chiếc nồi luôn ở nhiệt độ ấm nóng, mép nồi thỉnh thoảng sủi bọt lục bục, đẩy đưa hương thơm của nội tạng bò tỏa ngào ngạt. Dạ dày bò, ruột bò, tim bò, phổi bò... đủ loại nguyên liệu phong phú ngụp lặn trong nồi nước dùng hấp dẫn.

Một nồi ánh lên sắc đỏ rực rỡ của dầu ớt, là thấy độ cay xé lưỡi kích thích giác quan. Nồi còn thì màu sắc nhạt hơn hẳn. Nhìn kỹ thì các loại nội tạng bò trong hai nồi cũng sự khác biệt rõ rệt.

Mẹ Ôn giải thích: "Nồi là vị dầu ớt cay nồng, nồi thì mang hướng hương vị Quảng Đông."

Phiên bản Quảng Đông thêm sách bò và nạm bò, còn phiên bản dầu ớt thì bổ sung thêm gân bò và xương ống.

Khi thử nghiệm món , Ôn Phạn thử nhiều phiên bản khác , cuối cùng chốt hai hương vị lẩu bò niêu đất đại diện và đặc sắc nhất. Phiên bản Quảng Đông thì thể thiếu tương hạt vàng, nước cốt chao đỏ, tương Hoisin... Còn phiên bản cay nồng sử dụng nhiều loại ớt kết hợp với , xộc lên mũi vị cay the xé lưỡi.

" Cho một cay một cay!"

Đã cất công đến đây , ai mà chẳng nếm thử cả hai vị chứ?

Ba Ôn nhanh nhẹn lấy chiếc niêu đất, cúi mở nắp chiếc thùng lớn đặt ngay cạnh. Lúc mới ồ lên ngạc nhiên, hóa bên cạnh hai chiếc bếp lò còn giấu một chiếc thùng inox đựng nước dùng siêu to khổng lồ.

Bên trong là những miếng củ cải trắng phau. Ôn Phạn hầm sơ củ cải với túi gia vị từ . Ba Ôn múc một muôi củ cải trắng lót đáy niêu, gắp thêm mấy miếng đậu phụ xốp thái sẵn đặt bên mép niêu. Cuối cùng mới đến tiết mục múc nội tạng bò, ông cẩn thận quan sát để sót bất kỳ nguyên liệu nào...

Thực khách chép miệng: " Cho cháu thêm xíu gân bò chú ơi!"

"Được ." Ba Ôn múc nửa vá gân bò cho thẳng niêu đất, áng chừng phần ăn đủ, ông múc thêm hai vá nước dùng rưới lên , cuối cùng rắc một nắm lá tỏi xanh rờn.

Mọi chuyện vẫn dừng ở đó, ba Ôn lôi từ gầm bàn một chiếc bếp điện nhỏ xíu, đặt niêu đất lên đun một nữa.

Nội tạng bò vốn chỉ giữ ấm trong nồi lớn, nay chuyển sang niêu đất đun sôi , chẳng mấy chốc nước lẩu sủi tăm, sôi lục bục. Tiếng nước reo vui tai cộng hưởng với làn khói bốc lên nghi ngút từ chiếc niêu đất nhỏ khiến cả gian quán như sôi sục.

"Cho một suất cay!"

" lấy hai suất!"

"Đừng chen, đến mà!"

Mẹ Ôn toát mồ hôi hột sức vãn hồi trật tự: "Có phần, phần hết ạ, hôm nay quán nhiều lắm!"

Khó khăn lắm mới sắp xếp xong xuôi thứ tự cho khách, ba Ôn cẩn thận múc từng suất lẩu, Diêu Thanh Cần thoăn thoắt bê tận bàn.

Có mấy vị khách kìm nổi cơn thèm, niêu lẩu tỏa khói nghi ngút là cầm đũa gắp lấy gắp để.

Dạ dày bò hầm đủ lửa giòn sần sật mà vẫn giữ độ dai dẻo, ruột bò thì béo ngậy, c.ắ.n một miếng là mỡ tứa thơm lừng. Phổi bò xốp mềm như bọt biển, ngậm đầy nước dùng nóng hổi, ngọt lịm.

Tuyệt hảo nhất kể đến phần gân bò. Gân hầm đến mức trong suốt, rung rinh núng nính, ăn dẻo dai giòn sần sật.

Những dải thịt bám xương ống bò cũng hầm nhừ tơi, ngấm đẫm gia vị. Nước dùng đậm đà, lúc gắp thêm một miếng củ cải trắng thì ôi thôi, ngạc nhiên , củ cải trắng thế mà ngon chẳng kém cạnh gì nội tạng bò!

Củ cải vốn dĩ chỉ đóng vai phụ, nay hầm cho mềm rục, dùng đũa tách nhẹ là nát vụn. Vị thanh mát, ngọt ngào đặc trưng của củ cải quyện cùng vị cay nồng, mằn mặn, ngậy béo của nước dùng lẩu bò tạo nên một bản hòa ca hảo khó tả.

"Mẹ ơi! Ngon dữ chèn!"

"Cái nước dùng sánh quyện quá, tí nữa ăn với cơm trắng mới !"

"Nóng quá... ăn thấy rần rần trong ."

"Cởi áo cởi áo thôi, công nhận cái cay xé lưỡi thật."

Từng chiếc áo khoác dày sụ lột phăng . Đến cuối bữa, cả quán ai cũng chỉ mặc áo cộc tay. Người thì mặt đỏ phừng phừng vì cay, thì xuýt xoa hít hà hô to đời, réo gọi bà chủ mang thêm cho chai nước ngọt lạnh.

Niêu lẩu bò vị dầu ớt cay nồng chinh phục trái tim, phiên bản vị Quảng Đông cũng nhận vô vàn lời khen ngợi.

bùng nổ vị cay, nhưng thứ nước dùng sóng sánh ngập ngụa hương tương, vị mặn mặn ngọt ngọt vô cùng miệng. Nội tạng bò hầm chín mềm rục, thấm đẫm gia vị, phần nạm bò ăn cực kỳ miệng, đậu phụ xốp hút đẫm nước dùng trở nên mềm xèo, ngậy béo.

Cụ Đoàn - vị khách quen thường trực - đặc biệt si mê phần nạm bò trong niêu lẩu vị Quảng Đông, cứ gắp hết miếng đến miếng khác.

Tối nay cụ gọi hẳn hai suất Lẩu bò niêu đất, đối diện là gia đình Khúc Tinh Tinh. Trừ con trai Khúc Hiểu Vũ còn đang học ở trường, bố Khúc, Khúc và Tinh Tinh đều tề tựu đông đủ.

Bốn xúm quanh hai niêu lẩu, ai nấy đều ăn đến toát mồ hôi hột.

Khúc Tinh Tinh gắp thức ăn nháy máy tách tách chụp ảnh, Khúc thì len lén nháy mắt hiệu với chồng.

bố Khúc nào màng thế sự, cứ cắm mặt cắm mũi ăn lấy ăn để, cô con gái đang đắm chìm trong men say tình ái và bà vợ đang bàn bạc chuyện đại sự.

Nếu hỏi dạo ai là đen đủi nhất, bố Khúc chắc chắn giật giải quán quân.

Từ ngày sư phụ giáng lâm, cân nặng của ông – thứ mà mấy năm nay bất di bất dịch – ép rớt thê thảm.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/than-bep-cung-phai-lam-bai-tap/chuong-101.html.]

Chỉ mới hơn nửa tháng trôi qua, bố Khúc ốm ngót nghét cả chục cân.

Sụt chục cân xong, giờ bố Khúc thấy rau xanh là cũng xanh mặt theo. Tối nay mặt dày mè nheo gãy lưỡi mới theo sư phụ sang đây ăn thịt, ông quyết tâm ăn cho vốn...

Ôn Phạn ở nhà nghỉ ngơi chán chê, nhắm chừng đến giờ mới lò dò quán phụ việc, bước cửa đập mắt hình ảnh một đám mặt mũi đỏ gay đỏ gắt.

Hơi nước trong quán bốc lên ngùn ngụt, nhiệt độ tăng cao vùn vụt, khiến tủ nước giải khát lạnh – món đồ vốn dĩ "ghẻ lạnh" từ lúc thu – nay một nữa cảm nhận sự nồng nhiệt của thực khách.

Tốc độ xoay vòng bàn của món lẩu bò niêu đất rõ ràng thể nhanh bằng các món bún mì, thế nên những vị khách đến Ôn Phạn đành ngậm ngùi đợi vì hết bàn.

Mẹ Ôn rối rít xin : "Hôm nay quán món mới lẩu bò niêu đất nên khách đông quá... Hay là chị hôm khác ghé nhé?"

Khách trong quán ai cũng mới ăn, chẳng bao giờ mới dậy, dù đợi thì ít nhất cũng tốn nửa tiếng đồng hồ.

Nghe Ôn khuyên giải, vị khách mới đến hít sâu một , tuyên bố hùng hồn nửa tiếng thì nửa tiếng, cô nguyện đợi!

"Không bà chủ, cô cứ phát cho cháu cái thứ tự ."

Mẹ Ôn đành chiều lòng, ghi vội "1" đưa cho cô nàng.

Cô nàng cầm xong lập tức lôi điện thoại gọi cho bạn.

"Ra đây lẹ! Quán Ôn Ký hôm nay món mới! Lẩu bò niêu đất á!"

"Tao bốc , mày phóng lẹ đây!"

"Cái gì? Xe điện hết điện á? Thế thì bắt taxi ! Tao , nửa tiếng nữa là tới lượt tao , mày mà trễ thì nhịn nha..."

"Mày gọi xe VIP luôn á? Okay, để tao gọi thêm Kỳ Kỳ nữa."

...

Những vị khách đang xếp hàng cứ mải miết buôn điện thoại, mắt thì thao láo dán mấy niêu lẩu bò sôi sùng sục bàn khách bên trong, nuốt nước bọt ực ực, thầm nguyền rủa bản đến sớm hơn một chút!

Chỉ cần đến sớm mười phút thôi là bây giờ yên vị mà xì xụp !

chỉ vài phút , cô nàng thầm cảm tạ trời đất.

Bởi vì đám khách bên trong khi ăn no nê bắt đầu cái tiết mục check-in vòng bạn bè WeChat. Chỉ một cái tít "Ôn Ký món mới" khiến vô khối lập tức phi xe bạt mạng lao đến đây.

Số 2, 3, 4 lượt xuất hiện, chỉ trong vòng nửa tiếng, thứ tự vọt lên tận con 30.

Lần Ôn sức khuyên can, giải thích rằng dù hôm nay quán chuẩn dư dả nguyên liệu, nhưng gian quán thật sự thể chứa nổi ngần .

"Với cái đà , những khách đến chắc đợi đến mười rưỡi tối mới đồ ăn mất."

Đợi nửa tiếng thì còn chịu , bắt chầu chực tận ba tiếng đồng hồ, Ôn thấy áy náy vô cùng.

Tiếc , đám dân tình ham hố ăn uống coi ba tiếng đồng hồ mỏng nhẹ tựa lông hồng.

"Ăn nhằm gì, hôm nọ cháu xếp hàng ăn cơm bò nướng ở phía Đông thành phố mất tận bốn tiếng cơ!"

Ba tiếng bọ sá gì. Với , quán nổi tiếng nào mạng mà chẳng xếp hàng? Không xếp hàng thì gọi là quán hot?

Mẹ Ôn: ...

Mấy mấy chị ơi, quán chúng đến giờ cũng đóng cửa nghỉ ngơi chứ!

Khuyên can thành, Ôn đành sang khuyên những vị khách kiên nhẫn thì nên mua mang về nhà ăn.

Cũng may là mười mấy đủ kiên nhẫn quyết định gói mang về. Mẹ Ôn đếm lượng khách đang đợi, lúc mới khẽ thở phào nhẹ nhõm.

Trước cửa quán bày sẵn mấy dãy ghế nhựa, Ôn và Diêu Thanh Cần bê luôn thùng nước đường đỏ khoai lang ngoài, phát cho mỗi một cái cốc giấy tự phục vụ.

Lo liệu thỏa cho khách đang chờ, Ôn giao quầy cho Diêu Thanh Cần, còn thì chạy trong phụ con gái.

Ba bàn khách đặt của Ôn Phạn cũng tề tựu đông đủ. Mẹ Ôn bưng lên cho mỗi bàn một suất lẩu bò niêu đất mở màn.

Phần lẩu bò lớn, chỉ bằng một nửa suất bình thường. Ba bàn khách ăn lót đợi các món chính của Ôn Phạn. Chẳng ai phàn nàn chuyện Ôn Phạn ăn lôm côm, ngược còn thấy hên vì hôm nay tự dưng thưởng thức món mới.

Mẹ Ôn rót cho từng bàn, ánh mắt đặc biệt dừng ở một bàn nọ.

Đó là một cặp vợ chồng trẻ, hai bỏ ba trăm tệ để đặt bàn, vợ còn đang vác cái bụng bầu to vượt mặt.

Vì sự an của khách, Ôn ân cần hỏi thăm t.h.a.i kỳ mấy tháng .

"Dạ, hơn năm tháng ạ."

Người chồng cẩn thận gắp thức ăn cho vợ, nhưng cô vợ bầu thì vẻ khẩu vị cực kỳ , đôi đũa cứ gắp liến thoắng ngừng.

Mẹ Ôn hỏi xem cô kiêng cữ gì .

Bà bầu hớn hở, bảo chẳng kiêng gì sất.

"Cháu dạo ăn uống lắm, đặc biệt là dạo cứ thèm mấy món cay cay, nên lát nữa cô cứ bảo đầu bếp cho nhiều ớt xào cho miệng ạ."

Mẹ Ôn bật : "Thế thì đúng là cầu ước thấy ."

Cầu ước thấy ở chỗ nào?

Đương nhiên là ở chính cái thực đơn mà Ôn Phạn đề cho tối nay.

Chắc do ảnh hưởng dư âm của món lẩu bò niêu đất, Ôn Phạn chợt nhận tiết trời lúc cực kỳ hợp với đồ cay, thế là concept cho bữa tiệc tối nay chính là: Cay xé lưỡi.

Niêu lẩu bò cay nồng vị dầu ớt chỉ là màn dạo đầu nhẹ nhàng.

Mẹ Ôn dứt lời, từ trong bếp xộc một mùi ớt cay nồng nàn.

Ôn Phạn thoăn thoắt hất chảo trong bếp. Tương Đậu Biện cùng đủ loại ớt, mỡ bò, tiêu Tứ Xuyên và hạt tê thả chảo phi lên cho lớp dầu ớt đỏ au, đó đổ nước sôi đun sùng sục.

Trong nồi nước dùng sôi cuồn cuộn, cô lượt trụng chín giá đỗ, nấm kim châm vớt . Tiếp tục cho dăm bông, huyết vịt chần chín tới. Riêng dày bò và sách bò thì căn thời gian thật chuẩn, chỉ trụng sơ qua một cái là vớt ngay.

Các loại rau củ xếp gọn lót đáy niêu, bên phủ đầy dăm bông, huyết vịt, dày bò, sách bò. Một lớp tỏi băm, ớt bột và ớt khô rải đều lên cùng, đó dội một muôi dầu sôi sùng sục , tiếng "xèo xèo" vang lên giòn giã.

Mẹ Ôn bưng món Mao huyết vượng (canh huyết vịt lòng bò cay tê) ngoài, chẳng cần ai giục, bà tự động bê thêm cho mỗi bàn một thố cơm trắng.

Nhìn thấy bát Mao huyết vượng, mắt bà bầu sáng rực lên vì phấn khích, ông chồng bên cạnh mà thót tim.

"Em ăn từ từ thôi! Coi chừng sặc!"

Mùi hương cay tê xộc thẳng mũi, lớp dầu ớt đỏ âu nhuộm cả đĩa cơm trắng.

Bà bầu cởi phăng chiếc áo khoác len đang mặc cho đỡ vướng.

"Quả nhiên trời lạnh là xơi đồ cay mới !"

Loading...