Thần Bếp cũng phải làm bài tập - Chương 102

Cập nhật lúc: 2026-04-26 05:10:32
Lượt xem: 79

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Canh huyết vịt cay tê vốn luôn là một trong những món ăn đặc sản Tứ Xuyên săn đón nhất. Bát canh huyết vịt của Ôn Phạn nấu, ớt vung tay tiếc, lột tả trọn vẹn cái vị cay nồng, xé rát đặc trưng của ẩm thực giang hồ.

Chỉ mới gắp một đũa mà chồng cay trào nước mắt. vợ cứ gắp thoăn thoắt, một miếng huyết vịt một miếng sách bò, đôi mắt đỏ hoe ngấn nước vì cay mà vẫn chịu dừng, chỉ thấy đau cho cái dày của vợ.

"Nhã Lệ, em ăn từ từ thôi ..."

Nguyên một âu dầu ớt đỏ lòm thế , thật sự sợ vợ ăn sinh bệnh mất.

Tôn Nhã Lệ tay xoa bụng bầu, chỉ còn độc chiếc áo len mỏng, húp xì xụp đến đoạn sướng nhất thì tu một nước ngọt đá lạnh, mặt mày rạng rỡ như nở hoa.

"Không . Khó khăn lắm dày em mới hoạt động trở , đừng càm ràm nữa."

Ba tháng đầu t.h.a.i kỳ ốm nghén thừa sống thiếu c.h.ế.t, ăn gì nôn nấy, giờ nghĩ chuỗi ngày địa ngục đó Tôn Nhã Lệ vẫn còn rùng sợ hãi. Cứ ăn ba bữa là nôn ba bữa, họa hoằn lắm mới ăn vài miếng thì cũng nghẹn ứ ở cổ, chẳng thiết tha gì nữa.

Chứng ốm nghén hành hạ cả ông chồng cũng khốn đốn kém, chạy ngược chạy xuôi khắp thành phố mua cơ man nào là đồ ngon vật lạ về tẩm bổ, nhưng cũng đành bó tay.

Ông chồng Lữ Cường hướng dẫn viên cho một công ty du lịch. Tài nguyên du lịch của thành phố tuy chẳng gì nổi bật, nhưng bù , mấy thành phố trực thuộc dạo gần đây du lịch .

Chỗ thì xây cố đô, chỗ thì dựng phim trường hoành tráng, các chiến dịch kích cầu mọc lên như nấm, lượng du khách đổ về tỉnh năm nay tăng đột biến.

Lữ Cường ở công ty nhiều năm, công việc chính là xách loa dẫn tour.

Thấy vợ ốm nghén tiều tụy, Lữ Cường xót xa vô cùng. Thế nên mỗi dẫn tour, đều tranh thủ bê đủ loại đặc sản về nhà.

Đặc biệt là khi dẫn khách đến các khu du lịch sinh thái nông nghiệp liên kết với công ty, Lữ Cường hận thể níu tay mà gặng hỏi xem mẹo dân gian nào trị ốm nghén .

Các bà, các nấu bếp ở đó ai cũng nhiệt tình, thì mách hầm canh vịt già với củ cải muối chua, thì xui cho ăn đồ khai vị, bà còn dúi cho một bọc ô mai chua tự .

"Con dâu cũng ốm nghén y hệt, ăn ô mai là hết hẳn, đồ chua là bắt miệng nhất đấy."

Bà cụ ưỡn n.g.ự.c tự hào: "Con dâu đó đẻ hai thằng cu mập mạp! Sinh đôi cơ đấy!"

Bà cụ gặp ai cũng khoe chuyện đẻ sinh đôi, như thể đó là phép màu của bọc ô mai nhà bà .

Lữ Cường nhận lấy túi ô mai, rối rít cảm ơn, còn chuyện đẻ sinh đôi trai gái thì cũng chẳng mấy bận tâm.

Điều xót xa nhất là cô vợ tròn trịa của chỉ trong vòng đầy nửa tháng sụt cả chục cân, xót cả ruột.

Lữ Cường hí hửng xách bọc ô mai về nhà, nào ngờ Tôn Nhã Lệ mới ghé mũi ngửi thử một cái nôn thốc nôn tháo.

Cô vội vàng xua tay: "Anh dẹp ngay mấy quả ô mai , giờ em ngửi thấy mùi chua là phát khiếp."

Tôn Nhã Lệ cũng chẳng hiểu cơ thể , đừng là ô mai, đến giấm ăn nấu canh bình thường cô cũng chịu nổi.

Hơn nửa tháng trời vợ đụng đũa, Lữ Cường biện pháp nào, công ty mặt cứ ủ rũ như đưa đám.

Một buổi trưa nọ, đồng nghiệp trong công ty đang rục rịch gọi đồ ăn ngoài, Lữ Cường việc tìm một nữ đồng nghiệp nên bước phòng họp - nơi các chị em đang tạm trưng dụng phòng ăn.

Vừa bước , Lữ Cường đ.á.n.h gục bởi một mùi hương quyến rũ khác hẳn mấy hộp cơm hộp thường ngày.

Các nữ đồng nghiệp đang xúm quanh mấy hộp thịt kho và món thịt hấp, rôm rả chia .

Lữ Cường xin chữ ký xong chịu ngay, xin tên quán.

Đằng nào thì cũng cạn vốn , mấy nhà hàng lớn nhỏ tên tuổi trong thành phố đều thử qua cả, nhưng cô vợ vẫn chê ỏng chê eo. Thôi thì đành tìm mấy app giao hàng xem quán nào ngon .

Mấy chị đồng nghiệp nhiệt tình share luôn đường link: "Chị Lưu đặt cơm phần nghỉ hè cho con trai ở quán đấy, quán đắt khách lắm nha!"

Tan , Lữ Cường phóng như bay đến mua, đầu kinh nghiệm, nhắm mắt gom một đống các món kho về nhà.

Cứ tưởng vợ sẽ chê dầu mỡ ngấy, ai ngờ cô ngửi thử, thấy mùi chua buồn nôn, thế là xử liền một lúc một cái đùi gà và một cái cánh gà.

Lữ Cường nắm chặt tay, mồ hôi vã như tắm: "Em buồn nôn ?"

Mấy cũng từng chuyện tưởng như ăn ngon lành, cuối cùng kịp tiêu hóa nôn hết .

Tôn Nhã Lệ gạt tay chồng : "Không nôn."

Cho đến tận sáng hôm , Tôn Nhã Lệ vẫn dấu hiệu nôn mửa, Lữ Cường mới nhẹ nhõm thở phào.

Thế là khỏi cần , từ đó trở , mỗi ngày ba bữa Lữ Cường đều đặn điểm danh ở quán Ôn Ký. Bữa nào quán dở chứng đóng cửa, mua thêm đồ kho dự trữ từ để vợ cái lót cả ngày.

Trải qua một trận ốm nghén thừa sống thiếu c.h.ế.t, Tôn Nhã Lệ cuối cùng cũng nhận dày dần hồi sinh.

hồi sinh thì đẻ cái chứng nghén mới.

Chua, ngọt, đắng, cay, mặn, cô đặc biệt đam mê vị cay.

Nào là lẩu cay, lẩu nhúng, xiên que nướng, lẩu Tứ Xuyên...

Tuần bảy ngày thì đến sáu ngày cô đều ăn mấy món !

Lữ Cường ban đầu còn hùa theo ăn cùng, chuyển sang , đến mức cuối cùng đành mua sẵn một hộp cháo trắng mang đến quán, ăn cháo nhạt khán giả xem vợ mukbang đồ cay.

Đam mê ăn cay của Tôn Nhã Lệ đạt đến cảnh giới tối cao, thế nên khi Ôn Ký bán món lẩu cay, cô cứ hở là đặt ship.

Lữ Cường thấy tình hình cứ tiếp diễn thế thì , đành đặt một bàn riêng, hy vọng vợ đổi vị ăn mấy món cơm nhà thanh đạm.

Ngờ tính bằng trời tính, mâm cơm hôm nay rặt một màu đỏ của ớt!

Lữ Cường rầu rĩ vợ ăn tù tì bát canh huyết vịt, Tôn Nhã Lệ dạn dĩ đến mức trộn lẫn cả ớt khô cơm ăn ngon lành!

Ăn xong thở mùi ớt cay nồng.

"Cuối cùng cũng qua cái ải ."

Tôn Nhã Lệ thở hắt một , nếu mang thai, cô cũng ngờ thể nôn mửa dữ dội đến thế.

Mẹ Ôn bưng lên món thứ ba: "Thịt bò tào phớ ớt nướng."

Lại thêm một niêu thức ăn nhưng đỏ chót ớt như món . Những trái ớt nướng ngả màu xanh lục, lẩn khuất giữa những lát thịt bò, tỏa mùi hương xém lửa đặc trưng. Lớp nước dùng màu xanh vàng xâm xấp xâm xấp mặt thịt, để lộ những miếng tào phớ trắng muốt e ấp bên .

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/than-bep-cung-phai-lam-bai-tap/chuong-102.html.]

Mắt Tôn Nhã Lệ sáng rỡ, Lữ Cường cũng thở phào nhẹ nhõm, may quá món trông vẻ cay xé lưỡi, nếu thực sự cản vợ cho ăn nữa.

Sáng nay thấy mớ ớt tươi mơn mởn, Ôn Phạn tiện tay luôn một hũ sốt ớt nướng to đùng.

Hũ sốt ớt nướng dùng tới năm loại ớt: ớt sừng xanh, ớt Nhị Kinh Điều, ớt sừng trâu, ớt hiểm và ớt chỉ thiên đỏ. Toàn bộ mang nướng khô chảo dầu cho đến khi mềm oặt, đó đem băm nhuyễn.

Bắc chảo lên bếp, phi thơm hành, gừng, tiêu xanh và xuyên tiêu để lấy mùi thơm, vớt xác gia vị trút phần ớt nướng băm nhuyễn xào cùng, nêm nếm gia vị cho miệng.

Sốt ớt nướng xong cất hũ, dùng cực kỳ tiện lợi. Dù là loại thịt gì, chỉ cần quết thêm tí sốt ớt nướng là cực kỳ bắt cơm.

Bản trái ớt nướng mất vị cay gắt, hăng nồng của ớt sống, qua quá trình áp chảo xém lửa mang theo vị cay ấm áp, nồng đượm.

Niêu thịt bò tào phớ ớt nướng phần sốt ớt chua cay mặn ngọt đầm đà, nước sốt đắm trong từng lát thịt bò. Thịt thái mỏng, ngậm đẫm sốt ớt nướng, đưa miệng là cảm nhận ngay cái nóng hổi, mềm tan, quyện theo đó là vị cay tê nhè nhẹ, nồng nàn của ớt nướng. Vị chua thanh của nước sốt trào lên nhưng hề gây cảm giác gắt gỏng, khó chịu, hương vị chua cay quyện như dòng chảy hòa quyện, tạo nên một tầng hương vị chua, thơm, thanh, cay vô cùng phức tạp và quyến rũ.

Phải ăn liên tục một lúc, vị cay của ớt nướng mới từ từ thấm thía.

Lữ Cường ban đầu chẳng mảy may để ý, ăn một lúc mới nhận sự tinh tế của ớt nướng khiến vị cay lan tỏa một cách từ tốn. Nhìn vợ gắp thịt bỏ miệng ngừng, bỗng ngớ hỏi: "Em sợ ăn chua ?"

Dù Tôn Nhã Lệ hết ốm nghén nôn mửa, nhưng sự nhạy cảm với vị chua thì vẫn còn nguyên. Chưa đến mức buồn nôn, nhưng cứ đụng đồ chua là cả buổi khó chịu bứt rứt.

Thế nhưng, niêu thịt bò tào phớ ớt nướng mắt rõ ràng mang thoang thoảng mùi chua chua kích thích.

Tôn Nhã Lệ lúc mới giật nhận , nãy giờ ăn ngon lành mà chẳng thấy khó chịu chút nào!

Lữ Cường cũng gãi đầu gãi tai hiểu nổi, quán Ôn Ký bán cơm bán t.h.u.ố.c tiên ? Vợ ăn đồ quán khác thì chê bai ỏng eo, mà ăn đồ quán chẳng hề hấn gì?

"... Anh thấy chúng nên bệnh viện kiểm tra thì hơn."

Chuyện tâm linh quá! Trong đầu Lữ Cường lập tức lóe lên hàng loạt những dòng tít giật gân báo.

Tôn Nhã Lệ đảo mắt, hừ lạnh: "Đi khám cái gì mà khám, khám bác sĩ bảo , nhiều kiêng cữ thế!"

Nào là cấm ăn thịt thỏ kẻo con sứt môi, cấm ăn cá chép kẻo con vảy cá, bực nhất là cái cô đồng nghiệp chẳng mấy thiết ở công ty, cứ rình rình kéo cô một góc, vẻ thần bí dặn dò cô tránh xa một nữ đồng nghiệp khác.

Tôn Nhã Lệ theo phản xạ ôm chặt bụng, gặng hỏi tại .

Cô đồng nghiệp lườm nguýt đầy ấm ức: "Con mụ đó ! Đợt mang thai, mụ mang đào văn phòng chia cho ! Mẹ chồng phán , chính vì mụ đưa đào cho ăn, nên mới đẻ con gái đấy."

"Cô nghĩ thử xem, 'Đào' (桃) chẳng đồng âm với 'Đào' (逃-chạy trốn ) ? Chính vì ăn quả đào của mụ mà con trai mới trốn mất đấy."

Tôn Nhã Lệ: ...

Tôn Nhã Lệ c.ắ.n chặt răng mới nuốt nổi câu c.h.ử.i "Đồ dở " bụng. Chiều về nhà cô lôi ông chồng xả một trận lôi đình.

"Thời buổi nào mà còn chơi ba cái trò mê tín dị đoan !"

Trọng nam khinh nữ thì chớ, còn tung tin đồn nhảm từ mấy cái trò chơi chữ đồng âm vô căn cứ! Trừ lương! Trừ một điểm thanh lịch! À , âm điểm!

Nói tóm , Tôn Nhã Lệ giờ gì ăn nấy, thèm gì ăn nấy.

Chỉ cần nôn mửa là cô tới bến.

Còn lý do tại đồ ăn của Ôn Ký hợp khẩu vị cô đến thế? Tôn Nhã Lệ cảm thấy câu trả lời quá rõ ràng.

— Vì đồ ăn quá xuất sắc chứ !

Tôn Nhã Lệ xuýt xoa hít hà ăn thịt, liến thoắng buôn chuyện với chồng: "Em chắc đứa nhỏ trong bụng cũng tâm hồn ăn uống lắm đây."

Chưa đẻ kén cá chọn canh .

Lữ Cường cứ thế ngơ ngác vợ đ.á.n.h bay đồ ăn, một cô dọn sạch nửa phần của ba món ăn!

Lữ Cường hỏi cô no , Tôn Nhã Lệ xoa bụng bảo mới lưng lửng thôi, nếu thêm bát súp nữa thì tuyệt.

Đang trò chuyện thì Ôn bê ba bát miến chua cay to oạch.

Tôn Nhã Lệ vốn dĩ đang dựa lưng ghế nghỉ mệt, thấy miến chua cay là bật dậy như lò xo.

Thịt băm xào thơm lừng và hạt lạc rang giòn rụm ngụp lặn trong thứ nước dùng chua cay nổi lớp váng mỡ đỏ au. Từng sợi miến khoai lang trong suốt, dai dẻo phủ lên một lớp củ cải mặn thái hạt lựu và đậu đũa chua chua giòn giòn, cùng là chút vừng trắng rang thơm và rau mùi xắt nhỏ.

Bát miến chua cay to bự, đủ cho hai ăn no căng bụng.

Kết quả là Lữ Cường chỉ gắp vài đũa, chỗ còn Tôn Nhã Lệ cân hết.

Ăn xong Tôn Nhã Lệ nấc lên mấy tiếng đầy mãn nguyện.

"Tuyệt vời quá điiii."

Mấy bàn khác cũng tương tự, thậm chí tối nay ít thực khách thấm thía lời dặn dò tấm bảng "Lưu ý" của Ôn.

"Gọi món sức."

Cái mà gọi là sức á?

Bàn nào bàn nấy đều gào thét ăn lẩu bò niêu đất đồ nhúng mới đúng bài, nào là khoai tây, miến, cải thảo, mỗi loại dọn lên cho một phần! Lại còn đồ ăn kèm nữa, ăn lẩu bò mà thiếu vắt mì gói mì khô Vũ Hán thì còn thể thống gì?

Lên ! Đã cất công đến đây , ăn cho thì phí phạm!

Hậu quả là cuối bữa, tiếng gọi gói hộp mang về vang lên râm ran khắp quán.

Có bàn gọi đồ nhiều đến mức dùng tới ba cái hộp nhựa để gói mang về!

Mẹ Ôn thầm nhủ ngày mai in cái bảng "Lưu ý" to hơn, in chữ bự lên mới !

Khách khứa dìu dắt lảo đảo bước khỏi quán, gió lạnh thổi qua cửa vội vàng kéo họ trở với thực tại, ai nấy đều thèm thuồng dư vị nồi lẩu bò thơm lừng ban nãy.

Nghĩ đến cái giá lạnh của đêm đông, xì xụp một nồi lẩu bò nóng hổi thì đổi cái gì cũng chịu.

"Ngày mai qua ăn tiếp nhé?"

Hôm nay thử vị cay , mai thử nốt cái nồi cay xem , ăn bằng hết thì mới phụ lòng cái dày .

 

Loading...