Thần Bếp cũng phải làm bài tập - Chương 103

Cập nhật lúc: 2026-04-26 05:10:33
Lượt xem: 99

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Chỉ qua vài ngày, luồng khí lạnh đột ngột ập đến. Dường như bao nhiêu mưa gió của năm nay đều dồn hết độ thu đông , một cơn mưa lạnh lẽo đầu đông rả rích kéo dài, và chỉ một đêm, nhà nhà đều khoác lên những chiếc áo khoác dày sụ.

Lẩu bò niêu đất - món ăn mới mắt - nhanh chóng nhân cái lạnh buốt xương của những cơn mưa phùn để soán ngôi bánh hồng và chả tôm viên, trở thành ngôi sáng nhất của Ôn Ký.

Vài thi thoảng vẫn còn thòm thèm vì ăn đủ bánh hồng, chép miệng tiếc nuối vì món chả tôm viên đình chỉ, nhưng tất cả những lấn cấn đó đều tan biến thành mây khói sức hấp dẫn của một nồi lẩu bò thơm nức nở.

Một nồi lẩu sôi sùng sục, gọi thêm năm ba bạn, xì xụp xong nhúng thêm chút rau, chút mì, no nê xong xuôi là cả ấm áp từ trong ngoài.

Quầy ăn vặt ngoài trời của Diêu Thanh Cần đành tạm gác . Buổi sáng bánh hồng hết nguyên liệu, buổi trưa lẩu xiên que nghỉ bán, còn buổi tối món chả tôm viên cũng đành dẹp qua một bên vì khách khứa trong quán quá tải.

Việc buôn bán của Ôn Ký hiện tại tinh giản đến mức chỉ còn ba món chủ lực: món kho hầm, lẩu bò niêu đất và các loại bún phở.

Món ăn ít , nhưng thì chẳng hề rảnh rỗi.

Diêu Thanh Cần phụ trách mảng lẩu bò, lo liệu việc nhóm lửa, châm nước, thêm rau. Ba Ôn vẫn vững tay chèo ở khu vực bếp , còn Ôn thì lo việc thu ngân. Vu Phương Phương ban đầu còn nơm nớp lo sợ Ôn sẽ cho nghỉ việc, nhưng giờ con bé chỉ cần phụ giúp thu dọn bát đĩa khung giờ cao điểm trưa và tối. Công việc quá đỗi nhàn hạ khiến Vu Phương Phương bỗng cảm thấy mấy trăm tệ tiền lương cầm tay mà nóng ran.

Con bé dám hỏi thẳng Ôn, đành lén lút mon men gần hỏi thăm Diêu Thanh Cần.

Diêu Thanh Cần đang bận thái củ cải. Những củ cải trắng muốt, béo tròn gọt vỏ, thái khúc thả một chiếc thùng lớn cùng với túi gia vị, ninh cho đến khi chín độ bảy tám phần. Dạo khách ruột của quán hễ gọi món là nhắc thêm "cho nhiều củ cải nhé". Củ cải đun trong niêu đất cho đến khi chín nhừ, ngấm đẫm hương vị béo ngậy của thịt bò, khi ăn còn cuốn hơn cả thịt.

Vốn dĩ cảm tình và quan tâm Vu Phương Phương, thấy con bé rụt rè hỏi , Diêu Thanh Cần bỏ d.a.o xuống, trấn an: "Không chuyện đó , với em gì, chẳng dạo tối nào em cũng thêm nửa tiếng đấy ?"

Thời gian qua, nếu Vu Phương Phương nhanh nhẹn phụ giúp, quán chắc chắn sẽ xoay xở kịp.

Đặc biệt là buổi tối, lúc đông khách nhất thêm mấy shipper gọi đồ mua mang về cứ tấp nập, tình cảnh lúc đó miêu tả là "rối như tơ vò" cũng chẳng ngoa.

Vu Phương Phương lí nhí: " mà..."

"Chẳng nhưng nhị gì hết, em cứ yên tâm mà ."

Diêu Thanh Cần vỗ về Vu Phương Phương, cho con bé một liều t.h.u.ố.c an thần: "Bà chủ dạo đang bận tối tăm mặt mũi lo thi bằng lái xe, thời gian đuổi em . Hơn nữa, vài bữa nữa quán tung món mới thì ."

Cô chủ nhỏ nhà dạo bận bù đầu với chuyện học hành, chứ lúc nào cô bé rảnh rỗi là y như rằng những ý tưởng nấu nướng "động trời" nảy .

Dỗ dành Vu Phương Phương việc xong, Diêu Thanh Cần về với mớ công việc của .

bắt nhịp với cường độ công việc hiện tại. Khối lượng công việc tạm thời giảm xuống cũng cô hoang mang, ngược , cô thêm chút thời gian rảnh rỗi buổi sáng để tự tay đưa con gái đến trường mầm non.

Kể từ khi hai con dọn ở riêng, ban đầu Diêu Thanh Cần cũng lo lắng con gái sốc . Trên đường đưa con học, cô dò hỏi thử, ai ngờ con bé đá viên sỏi ven đường thủ thỉ bảo thích sống như bây giờ hơn.

"Con thích ."

Ngày xưa tuy ở nhà cạnh con suốt ngày, nhưng lúc nào cũng buồn rười rượi. Bố thì mở miệng những lời khó c.h.ử.i bới , còn bà nội thì suốt ngày càm ràm hỏi con em trai ...

"Mẹ ơi, thế chúng về cái nhà đó nữa ?"

Tim Diêu Thanh Cần thắt , cô xổm xuống ôm chầm lấy con gái: "Cục cưng về thì sẽ về, kiếm tiền nuôi con mà."

Lương tháng hiện tại của cô nhỉnh hơn hẳn gã chồng tệ bạc . Phải bước chân ngoài lăn lộn, Diêu Thanh Cần mới ngộ nhiều điều. Tiền kiếm chuyện tiêu hoang quên mất như lý do gã viện cớ. Giờ đây, cứ mỗi nhận lương, việc đầu tiên cô là gửi biếu bố đẻ hai ngàn tệ.

Ông bà giúp đỡ con cô quá nhiều, trong lòng cô luôn khắc cốt ghi tâm sự hy sinh đó.

Nhớ hồi , tên chồng luôn lấy đủ lý do để trốn tránh việc đưa tiền sinh hoạt, giờ ngẫm đúng là nực .

Đi kiếm tiền mà đến ngày phát lương cũng nhớ? Rõ ràng là gã cố tình bắt chẹt, ép cô tự nai lưng kiếm tiền lo cho cái gia đình đó.

Diêu Thanh Cần rủa xả trong bụng mấy câu, dịu dàng vuốt ve mái tóc con gái, tóc con bé còn gài chiếc kẹp nơ cô mới mua cách đây mấy hôm. Mẹ cô lúc nào cũng khuyên cô tiêu pha tiết kiệm , mỗi tháng cô gửi tiền là bà kiếm cớ từ chối. Phải đến khi Diêu Thanh Cần dúi ép tận tay, bà mới chịu nhận, dùng chính tiền đó để mua truyện tranh, đồ chơi cho cháu ngoại.

Đồ đạc của con bé bây giờ nhiều gấp mấy hồi , đến trường mầm non trông con bé cũng dạn dĩ, tự tin hơn hẳn.

Về phía nhà chồng, dạo gần đây cũng thường xuyên gửi tin sang, lúc thì tung những lời hăm dọa cay độc, lúc nhờ trung gian hòa giải.

Mẹ của Diêu Thanh Cần kể lể với hòa giải nguyên nhân dẫn đến cơ sự . Nghe xong, cả hai bên trung gian vốn họ hàng với nhà chồng đều á khẩu, chẳng thêm lời nào.

" thật sự ngờ tính nết thằng đó như !"

Hồi khi hai nhà dạm ngõ, bà cũng chỉ đóng vai trò nền theo. Lần nhà trai đ.á.n.h tiếng bảo vợ chồng cãi cọ, bà mới nghĩ bụng khuyên can vài lời. Nếu rõ ngọn ngành câu chuyện, cho vàng bà cũng dám vác mặt đến!

Mẹ của Diêu Thanh Cần thở dài: "Vốn dĩ cũng định bới móc , nhưng nó đến cả của cũng dám nhận, cứ nhờ đến đ.á.n.h tiếng, tuyệt nhiên chịu hạ đến cửa xin . thấy cái cuộc hôn nhân đúng là chẳng còn gì vớt vát nữa . Chị cũng giúp nhắn với nhà bên đó một tiếng, tòa giải quyết sớm ngày nào ngày đấy, cứ dây dưa mãi thế cũng chẳng ích gì."

"Năm xưa lúc gả con , chúng thách cưới một đồng một cắc nào. Giờ cháu ngoại đẻ ba năm, nó vẫn chứng nào tật nấy, chịu bỏ một đồng nào lo cho vợ con. Đã thế thì con cái là của chúng , coi như chúng gả con gái cho một kẻ c.h.ế.t , cũng thèm đòi nó một xu tiền chu cấp. Thêm nữa, chúng sẽ đổi họ cho cháu, nếu nó đồng ý thì cứ đưa tòa mà phân xử."

Người hòa giải bước khỏi cửa nhà họ Diêu mà khỏi cảm thán, của Thanh Cần nổi trận lôi đình thật , bằng cũng chẳng buông những lời tuyệt tình đến .

Cũng thôi, đổi là con gái nhà đối xử như thế, khéo bà còn c.h.ử.i rủa cay nghiệt hơn gấp bội!

Chuyển nguyên văn những lời của Diêu Thanh Cần cho nhà trai, hòa giải thậm chí còn chẳng buồn uống ly nước. Cái loại gia đình mà đến cả con dâu cũng tìm cách tính toán, lợi dụng thì nhất nên tuyệt giao, chẳng cần qua gì cho bẩn .

Chồng của Diêu Thanh Cần xong thì lồng lộn lên như con thú dữ, gào thét tuyên bố tuyệt đối chuyện đổi họ, mạnh miệng dọa sẽ kéo dài thời gian ly hôn để hành hạ Diêu Thanh Cần. Chỉ bố chồng là ủ rũ mặt mày, rầu rĩ thôi.

Kéo dài á? Anh lấy tư cách gì mà kéo?

Người bây giờ tự tiền , cùng lắm là ai nấy lo. Tờ giấy đăng ký kết hôn , khi một chẳng còn màng đến, thì nó ràng buộc ai?

Còn chuyện con cái, ông bà ngoại đang cưu mang chăm sóc, cần quái gì đến loại bố như .

Nhận tràng tin nhắn c.h.ử.i bới dông dài của chồng, Diêu Thanh Cần chẳng buồn , cho thẳng danh sách đen.

Tóm chỉ một câu duy nhất: ly hôn thì ly hôn, ly hôn thì coi như kẻ đó bốc khỏi thế giới .

thì, với cái mức độ cuồng cháu trai của ông bà nội, sốt sắng chịu nổi chắc chắn là cô.

Luộc củ cải xong xuôi, Diêu Thanh Cần đưa điện thoại lên clip món nội tạng bò kho.

Nguồn cung cấp nội tạng bò cho quán Ôn Ký lấy trực tiếp từ lò mổ, cái ưu điểm là tươi, nhưng điểm trừ chí mạng là sơ chế kỹ. Do , nhiệm vụ đau đầu nhất của quán hiện tại là sạch đống nội tạng bò .

Phổi bò bơm nước cho phồng to, gân phiến bò lạng sạch mỡ, ruột bò thì lộn trái bóp với bột mì...

Sơ chế xong xuôi các bước, tiến hành khử mùi tanh.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/than-bep-cung-phai-lam-bai-tap/chuong-103.html.]

Ba Ôn hì hục giải quyết xong xuôi đống nội tạng bò, lúc mới trút bộ nồi nước dùng xương bò ninh hằng mấy tiếng đồng hồ. Thả thêm túi gia vị mà Ôn Phạn cẩn thận pha chế từ , đun lửa nhỏ liu riu cho đến chiều muộn là vặn kịp giờ cao điểm buổi tối.

Diêu Thanh Cần xong clip thì dùng điện thoại edit trực tiếp, chỉnh đấy lém lỉnh lưu nháp , định bụng đợi đến đêm khuya mới tung lên mạng.

Còn cái clip lẩu bò niêu đất cô đăng đó, giờ thu hút hàng chục ngàn lượt xem trang chủ.

Bên là một rừng bình luận của hâm mộ.

[Cá Nướng: Trùi ui mà ứa cả nước miếng, huhu đến giờ khoa học công nghệ vẫn phát minh cái điện thoại ngửi mùi thức ăn nhỉ!]

[Justin Bieber: Chào quán, cho đặt một phần lẩu bò niêu đất, lấy phổi bò, thêm nạm bò, cho thật nhiều củ cải trắng lót đáy nhé, đội ơn quán!]

[Momo: Chào bạn, cho c.ắ.n một miếng nha. Icon nhõng nhẽo]

[Kayako: Chào bạn, rút đũa về lẹ giùm. Icon lườm]

[Rốt Cuộc Muốn Thế Nào: ... thù cái thuật toán của nền tảng , cứ đêm xuống là dí đủ thứ đồ ăn mặt !]

[Thành Nam: Có bây giờ là mấy giờ ! Cái app ch.ó đẻ , đợi tao giàu tao mua đứt công ty mày!]

...

Những bình luận tấu hài kiểu xuất hiện nhan nhản, Diêu Thanh Cần lựa mấy bình luận hỏi xin địa chỉ và giờ giấc hoạt động để rep .

Mẹ Ôn gọi vọng từ trong bếp giục Diêu Thanh Cần ăn cơm.

Quán dạo bận bù đầu bứt tai, nếu tranh thủ ăn vài miếng cơm bụng từ sớm, thì lát nữa khách ùa sẽ chẳng còn hở phút nào để thở.

Cơm nhân viên của quán thường theo tiêu chí gì ăn nấy, tiện thể món nào thì ăn món nấy. Tối nay ba Ôn nấu bún bò.

Lấy sẵn nội tạng bò ninh nhừ từ trong nồi vớt thái miếng, trụng sơ bún tươi giao tới. Ai hảo cay thì chan nước lẩu cay, ai ăn cay thì múc nước dùng xương bò trong vắt.

Ba Ôn còn cẩn thận ốp la thêm mấy quả trứng, ốp la vàng ươm đặt chễm chệ lên bát bún.

Cả bố và Ôn đều chọn nước dùng xương bò thanh ngọt. Bản nước dùng cực phẩm , Ôn còn khui thêm lọ dầu tỏi phi do chính tay Ôn Phạn , múc một thìa to rưới lên. Tỏi phi vàng ruộm, tỏi phi và dầu tỏi chứa đầy trong hũ. Ôn Phạn từng dặn dặn món mà rưới nước dùng thanh thì hương vị sẽ thăng hạng gấp bội phần.

Dạo gần đây, ba Ôn đ.â.m nghiện cái món dầu tỏi phi , độ cuồng chỉ xếp món hành tím phi.

Dù là dùng để rưới lên xà lách chần đơn giản chỉ là bát bún, bát mì suông, chỉ cần thêm một thìa dầu tỏi phi, sự tẻ nhạt lập tức biến mất, nhường chỗ cho hương thơm nức mũi.

Cái mùi hăng hắc, cay xè của tỏi tươi biến mất, để những mảnh tỏi phi giòn tan, dịu êm. Dầu tỏi rưới xuống, dù là thực khách khó tính nhất cũng thể chê tay nghề của ba Ôn nửa lời.

Ba lượt ăn xong bữa tối cũng là lúc Ôn Phạn tan học về. Bị bài vở hành cho tơi bời, ánh mắt Ôn Phạn lờ đờ, hỏi ba tối nay ăn món gì.

Nghe Ôn bảo bún bò, Ôn Phạn cau mày.

"Để con xem còn món gì khác ."

Cứ hễ mệt mỏi, cáu kỉnh là cô thèm ăn cơm, là cơm chắc bụng cơ. Thế là cô mặc kệ gió rét, bếp tìm mấy khúc lạp xưởng còn thừa từ đợt cơm niêu.

Lạp xưởng thái hạt lựu, Ôn Phạn vơ luôn một nắm rau cải xanh từ bếp của bố.

Lạp xưởng cho chảo đảo qua cho xém mỡ, trút rau cải xanh xắt vụn xào chín tới, nêm nếm gia vị miệng đổ tất cả lên nồi cơm đang sôi lục bục sắp cạn nước. Dùng muôi đảo đều, đậy nắp để chế độ ủ thêm mười phút.

Một nồi cơm niêu lạp xưởng siêu to khổng lồ thành.

Chiếc nồi cơm điện của quán khá to nên Ôn Phạn một nồi đầy ắp, tự xới cho một bát, cũng quên xới thêm một bát nữa cho cụ Đoàn ở tiệm t.h.u.ố.c kế bên.

Thấy mâm cơm vẻ đơn điệu, cô bé tiện tay múc vài vá nước dùng xương bò trong vắt, thả thêm vài lát củ cải trắng đun sôi vài phút, múc bát điểm xuyết thêm một thìa dầu tỏi phi lên .

Một phần cơm một phần canh, Ôn Phạn xuống ăn phần của , thì phần còn cũng bố Khúc chờ sẵn bê .

Bố Khúc bưng mâm cơm đặt ngay ngắn mặt cụ Đoàn.

Hạt cơm tơi xốp, ngấm đẫm hương vị của lạp xưởng, rau cải xanh mềm nhừ xen lẫn vị thanh ngọt đặc trưng, lạp xưởng thái hạt lựu xém lửa, nhai giòn sần sật, vị mặn ngọt đậm đà bùng nổ trong khoang miệng.

Bát nước dùng xương bò, nhờ sự góp mặt của dầu tỏi phi, càng trở nên thanh tao, đậm đà khó cưỡng.

Cụ Đoàn gắp một miếng cơm, húp một thìa canh, cơm dẻo canh ngọt. mà ăn một nửa, cụ buông tiếng thở dài thườn thượt.

Bố Khúc chẳng dám hó hé nửa lời. Mấy hôm ăn lẩu bò niêu đất kiềm chế mồm miệng, nội tạng bò mua mang về thì nửa đêm lén lút lôi ăn vụng. Hậu quả là chỉ vài ngày huyết áp vọt lên tận nóc, giờ thì đừng là cơm niêu lạp xưởng, đến ba bữa cơm hàng ngày ông cũng ngoan ngoãn ăn theo chỉ thị của cụ Đoàn.

Thấy cụ thở dài, ông rón rén hỏi dò xem chuyện gì, là do ca bệnh chiều nay khó nhằn quá, là do mấy sư bá gọi điện giục cụ lên thành phố?

Từ lúc cụ Đoàn cắm cọc ở đây, hai vị sư bá cứ dăm bữa nửa tháng gọi điện cho bố Khúc, lời lẽ thì ngọt xớt, nhưng túm là nhờ ông khuyên giải cụ. Mở phòng khám nhỏ xíu thế thì tiếp bao nhiêu bệnh nhân? Về chỗ , bệnh nhân xếp hàng dài dằng dặc, khám mỏi tay thì thôi!

Bố Khúc dám bóc mẽ sự thật là cụ Đoàn ăn vạ ở đây chỉ vì mê đồ ăn của quán Ôn Ký, đành ậm ừ qua loa bảo sẽ khuyên nhủ, cũng lên thành phố , sớm muộn gì cũng sẽ đến chỗ hai vị sư bá thôi.

Bố Khúc thầm nghĩ, khi nào mấy sư bá hết kiên nhẫn, quyết định xách cổ sư phụ về ?

Cụ Đoàn lườm ông đồ ngốc nghếch một cái.

"Không sư bá của ... mà là sư tổ của ."

Bố Khúc đực mặt : "Sư tổ á? Vị nào cơ?"

Kiến thức về môn phái của ông mù tịt. Cũng thôi, theo học vài năm mở cái phòng khám còm , đem so với mấy vị sư bá, sư tổ là giáo sư, bác sĩ trưởng khoa ở các bệnh viện lớn thì quả thực là khập khiễng, khác nào một trời một vực.

Cụ Đoàn hậm hực đáp: "Cái lão bên Đại học Trung y địa phương ."

Đại học Trung y...

Ánh mắt bố Khúc bỗng đờ đẫn.

Gương mặt cụ Đoàn hiện lên một vẻ biểu cảm vô cùng kỳ quặc, kiểu như rõ ràng là chẳng tí nào nhưng dám từ chối thẳng thừng.

"Lão gọi qua đó thỉnh giảng một thời gian, bảo là mỗi tuần lên lớp hai buổi là ."

 

Loading...