Thần Bếp cũng phải làm bài tập - Chương 108
Cập nhật lúc: 2026-04-26 05:10:38
Lượt xem: 84
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Năm nay trời trở lạnh sớm lạ thường, mới tháng Chín mà những đợt gió mang theo lạnh mỏng manh len lỏi. Đến giờ, dù chỉ mới quá nửa tháng Mười Hai, nhưng bản tin dự báo thời tiết liên tục cảnh báo về một đợt tuyết nhỏ sắp trút xuống trong vài ngày tới.
Nhà nhà đều rục rịch lôi áo phao dày sụ mặc. Đám học sinh đạp xe học thưa thớt dần, đó là những chuyến xe buýt chật ních buổi sáng sớm, và lác đác vài chiếc xe gia đình phóng vội vã đến cổng trường, thả con cái xuống vội vã nhấn ga lao .
Buôn bán của tiệm bánh bao ngày càng đắt khách. Buổi sáng mùa đông buốt giá, cho dù là chán ăn đến mấy, hễ thấy những lồng bánh bốc khói nghi ngút cũng khó lòng cưỡng việc mua một hai cái lót .
Các cửa hàng và xe đẩy bán đồ ăn sáng cũng rục rịch bày biện quanh khu vực trường học. Học sinh túm tụm quanh các sạp hàng, mua xong thì xì xụp ăn ngay. Những bạn nào lớp ở tầng cao thì đành ngậm cái bánh bao bánh nướng trong miệng, co giò chạy thục mạng lên cầu thang.
Lý Tư Tề và Tiền Hàng cất xong xe đạp lán, việc đầu tiên là rướn cổ về phía cuối con phố. Thấy quán Ôn Ký vẫn im ỉm, dấu hiệu dọn hàng ăn vặt bán, cả hai đồng loạt buông tiếng thở dài thườn thượt.
"Tớ thèm cái bánh nướng nhân thịt quá mất!"
Tính đến nay là ngày thứ ba mươi hai vắng bóng bánh nướng nhân thịt và bánh nướng nhân hồng, nhớ quắt...
Hai ỉu xìu như bánh đa nhúng nước. Hồi quán Ôn Ký bán đồ ăn vặt rải rác cả ba bữa sáng, trưa, tối. Sáng mua bánh nướng thì trưa vẫn còn bánh nướng kẹp thịt, tối thì vô vàn món chiên rán để "back-up".
Kiểu gì thì trong một ngày cũng kiếm một bữa nhét bụng, coi như là niềm an ủi to lớn.
Còn bây giờ? Đừng là quầy ăn vặt, ngay cả đồ ăn bán trong quán họ cũng chẳng giành nổi một phần!
Buổi trưa thì thời gian quá gấp rút kịp ăn Lẩu bò niêu đất, đến chiều tan học phi thì trong quán chật cứng , chẳng còn lấy một chỗ trống.
Việc buôn bán của Ôn Ký ngày càng phát đạt, tỷ lệ thuận với việc bọn họ ngày càng khó cơ hội thưởng thức món ngon.
Lý Tư Tề và Tiền Hàng đành bấm bụng đợi đến cuối tuần mới dịp thỏa mãn cơn thèm.
"Chẳng Ôn Ký còn trụ đây bao lâu nữa."
Tiền Hàng bỗng nhớ hồi tiểu học, ngay cổng trường một sạp bán bánh xèo. Cậu ăn từ lớp một đến tận lớp sáu. Năm ngoái, tự nhiên một ông reviewer đình đám mạng đến video rv, cái sạp bánh xèo đó bỗng chốc nổi như cồn, trở thành hot trend của thành phố.
Khách du lịch đổ về nườm nượp, sạp bánh lúc nào cũng xếp hàng dài dằng dặc từ sáng đến tối mịt. Cuối cùng, nhà trường lấy lý do tụ tập đông gây ảnh hưởng đến học sinh, yêu cầu chủ sạp chuyển nơi khác.
Ông chủ đành khăn gói chuyển sang phố bộ kinh doanh, sang bên đó ăn càng phất lên như diều gặp gió.
Bây giờ Tiền Hàng ăn một cái bánh xèo, nhờ cò mồi xếp hàng với giá mười tệ một !
Nếu mất mười tệ, thì xác định chôn chân xếp hàng tận ba tiếng đồng hồ.
Tiền Hàng liếc quán Ôn Ký, thầm nghĩ bụng chắc cũng sớm muộn gì tiệm cũng dời thôi.
Haizz... Khoan ?
Tiền Hàng vỗ cái bộp vai Lý Tư Tề: "Ê kìa, hình như Ôn Ký mở cửa á?"
Lý Tư Tề đang xếp hàng mua cơm nắm, tiền trao cháo múc.
Cậu tỏ vẻ thờ ơ: "Mở cửa thì ? Chắc đang chuẩn nguyên liệu cho bữa trưa thôi... Cô ơi, cơm nắm của cháu lấy chà bông nhé."
Tiền Hàng gắt lên: "Không ! Nhìn kỹ xem! Dọn xe đẩy đồ ăn vặt kìa!"
"Hả?" Lý Tư Tề bỗng chốc như mất hồn, giật lấy nắm cơm lôi xềnh xệch Tiền Hàng chạy bán sống bán c.h.ế.t về phía Ôn Ký để kiểm chứng.
Hai ba chân bốn cẳng phi nước đại, đến nơi thì thấy Diêu Thanh Cần đang lui hui bày biện đồ đạc xe đẩy.
"Cô ơi, hôm nay quán bán đồ ăn sáng ạ?"
Thấy chạy thục mạng đến, Diêu Thanh Cần cũng bất ngờ: " cháu."
Lý Tư Tề mừng rỡ hét tướng lên: "Cháu cần bán gì! Bán cho cháu một phần... À , hai phần!"
Tiền Hàng còn lố hơn, dõng dạc tuyên bố mua hẳn ba phần. Sáng ăn bù cho , trưa nhịn luôn cũng !
Diêu Thanh Cần tủm tỉm : "Từ từ , món hôm nay là đồ sẵn, tốn thời gian chờ đợi , ai cũng phần."
Lý Tư Tề và Tiền Hàng đưa mắt , trong lòng dâng lên một sự tò mò mãnh liệt.
Không tốn thời gian chờ đợi ư?
Thế rốt cuộc là món gì?
...
Đợt Ôn bảo Ôn Phạn mang đồ ăn sáng đến lớp cho bạn bè thưởng thức, nhưng vì quán tạm ngừng bán đồ ăn sáng một thời gian nên việc cũng chững . Nay quán bán , Ôn Phạn tiếp tục mang đồ ăn đến lớp, và hôm nay may mắn là Hàn Lộ Lộ.
Ôn Phạn nhét một hộp thức ăn tay Hàn Lộ Lộ lúc cô nàng đang gật gù buồn ngủ. Nhận cái hộp nóng hổi, cơn buồn ngủ của Hàn Lộ Lộ bay sạch, ngơ ngác hỏi đây là gì.
Ôn Phạn bóp bóp bả vai nhức mỏi: "Cậu mở xem khắc ... À quên, ngày mai nhớ ghé quán tớ nhé, nhà tớ bán đồ ăn sáng đấy, món tủ chính là cái đây."
Nghe câu đó, Hàn Lộ Lộ sướng rơn, mừng rỡ nhảy cẫng lên: "Tuyệt vời ông mặt trời!"
"Cậu đúng là Doraemon đời thực luôn á!"
Chỉ mới than vãn thèm mấy món ăn vặt của Ôn Ký cách đây vài ngày, mà Ôn Phạn lập tức "hô biến" ngay lập tức. Có một bạn cùng bàn tâm như thế , Hàn Lộ Lộ cảm thấy cuộc đời quá đỗi viên mãn!
Mở hộp , đập ngay mắt Hàn Lộ Lộ là một lớp khoai tây nghiền vàng óng ả phủ kín đáy hộp. Bên lớp khoai tây là cơ man nào là thức ăn kèm, thịt băm xém cạnh và lớp nước sốt sền sệt đậm đà.
Khoai tây nghiền rưới sốt!
Là một tín đồ cuồng khoai tây chính hiệu, Hàn Lộ Lộ sướng đến mức ngất xỉu ngay tại chỗ!
Chẳng màng hỏi han thêm nửa lời, Hàn Lộ Lộ vội vàng trộn đều tất cả lên, xúc một thìa to tướng đưa miệng.
Khoai tây nghiền mềm mịn, dẻo thơm. Thịt băm xào cháy cạnh, thơm nức mũi. Nước sốt thì đậm đà vị thịt, độ sánh độ lỏng . Điểm xuyết trong đó là vị bùi bùi của lạc rang, vị chua giòn của đậu đũa muối, cùng với rau mùi và hành lá thái nhỏ…
Nước sốt chút cay nhẹ, khoai tây nghiền lẽ cho thêm bơ nên mang thoang thoảng vị béo ngậy của sữa, cực kỳ ăn ý với phần sốt cay tê.
Hàn Lộ Lộ ăn mê say, cảm thấy hạnh phúc tràn trề. Từ bé đến lớn cô nàng mê mẩn món khoai tây nghiền của một hãng đồ ăn nhanh nổi tiếng, mua gà rán lúc nào cũng kèm theo một phần khoai tây nghiền để chấm chung mới chịu.
phần khoai tây nghiền của Ôn Phạn , là ăn đứt cái thứ đồ ăn nhanh công nghiệp gấp vạn .
Bên trong phần khoai tây nghiền, Ôn Phạn cố tình để một vài cục khoai tây xắt hạt lựu nghiền nát hẳn. Cái sự dai giòn sần sật của mấy miếng khoai tây nhỏ , giữa một kết cấu mềm mịn của lớp bột, trở thành một điểm nhấn sáng giá. Cảm giác nhai những cục khoai tây mang một sự thỏa mãn khó tả.
Hình ảnh Hàn Lộ Lộ ăn ngon lành thu hút ánh của cả lớp, khiến ai nấy đều nuốt nước bọt thèm thuồng.
Có bạn tò mò hỏi Ôn Phạn buổi trưa quán bán món .
Ôn Phạn gật đầu: "Có chứ, quán bán cả sáng lẫn trưa. Hộp to mười tệ, hộp nhỏ sáu tệ."
Ôn Phạn quá nhiều hương vị, chỉ hai loại cay và cay, tương ứng với hai loại nước dùng xương hầm để pha sốt.
Cả lớp bỗng chốc nhao nhao lên như vỡ chợ.
"Trưa nay bọn ăn thử ?"
"Hết chỗ cũng chả , mua mang căng tin trường ăn."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/than-bep-cung-phai-lam-bai-tap/chuong-108.html.]
"Ờm... ăn mỗi cái liệu no bụng nhỉ?"
"Tớ thấy hộp to cũng đầy đặn đấy, no thì mua thêm đồ ăn trong căng tin."
...
Mới sáng sớm tinh mơ mà ai nấy đều háo hức mong ngóng đến giờ nghỉ trưa.
Cô giáo Vương bước lớp, vẫn còn thấy tiếng học sinh xì xầm bàn tán to nhỏ.
Hít một thật sâu cái mùi thơm nức mũi đang luẩn quẩn trong phòng học, cô giáo gõ gõ thước xuống bàn: "Sắp thi cuối kỳ đến nơi , cả lớp tập trung tinh thần bài vở ..."
Ủa? Ôn Ký món mới ?
Bằng thì trong lớp lấy cái mùi thơm như thế !
Cô nhẩm tính lịch dạy hôm nay, may quá chỉ hai tiết đầu. Tầm mười giờ hơn ghé qua quán mua chắc vẫn còn kịp nhỉ?
...
Món "Khoai tây nghiền rưới sốt" xuất hiện như một cơn lốc quét ngang qua trường học.
Hàn Lộ Lộ từng tuyên bố một câu xanh rờn: Chẳng ai đời thể cưỡng sức hút của khoai tây!
Chính vì lẽ đó, món khoai tây nghiền bán đắt như tôm tươi.
Đã thế, khoai tây nghiền đều chuẩn sẵn từ , nước sốt cũng ninh sẵn và ủ nóng bếp.
Món khoai tây nghiền rưới sốt còn sở hữu một ưu điểm vượt trội so với các sản phẩm đây của quán.
— Nhanh gọn!
Một chữ "Nhanh" ngay lập tức hạ gục học sinh.
Phải rằng thời gian gần đây, đến Ôn Ký ăn mà xếp hàng mới là chuyện lạ. Lý do khiến học sinh khó lòng ăn trưa tại quán chính là việc chờ đợi mỏi mòn.
Học sinh giống những thực khách khác, thời gian nghỉ trưa của họ eo hẹp. Xếp hàng mất nửa tiếng đồng hồ thì thời gian nghỉ ngơi buổi trưa coi như đổ sông đổ biển.
Thế nên, sự xuất hiện của món khoai tây nghiền quả thực là một đấng cứu tinh.
Diêu Thanh Cần và Vu Phương Phương phối hợp cực kỳ ăn ý. Một múc khoai tây nghiền, thu tiền và ghi nhớ thứ tự khách hàng, thì múc các loại topping và rưới sốt. Chưa đầy một buổi trưa mà hai bắt nhịp hảo, thao tác nhanh thoăn thoắt.
Số lượng đồ ăn chuẩn sẵn vèo vèo bán sạch bách trong vòng nửa tiếng. Học sinh nào ghé quán khung giờ đó thì cũng chẳng cần mất công chờ đợi, tiện lợi cho cả đôi bên.
Một hộp khoai tây nghiền rưới sốt nóng hổi thổi ăn, những học sinh chẳng buồn mang về, cứ thế múc ăn ngon lành ngay cửa quán.
Sự hòa quyện giữa nước sốt đậm đà, khoai tây nghiền nhuyễn mịn và những cục khoai tây giòn giòn sần sật mang một trải nghiệm ẩm thực vô cùng thỏa mãn.
Hai Lý Tư Tề và Tiền Hàng - những nếm thử khoai tây nghiền buổi sáng - trưa nay quyết định hùn vốn mua chung một hộp to đùng.
Không vì họ tiết kiệm, mà là khi mang hộp khoai tây nghiền căng tin trường...
Hai chạy mua thêm hai bát mì cán tay.
Lý Tư Tề và Tiền Hàng đồng thanh hô to: "Cô ơi, mì suông lấy nhân thịt băm nhé!"
Mì nhân thịt băm, chẳng chỉ mỗi sợi mì với vài cọng rau xanh thôi ?
Cô nhân viên quầy bán mì hai học sinh với ánh mắt khó hiểu, nhưng vẫn thoăn thoắt múc cho hai phần mì to tướng.
Cầm tay hai bát mì tròn vo, hai chia đôi hộp khoai tây nghiền, đổ ngập khoai tây và nước sốt từng bát mì. Sau đó, cả hai bưng bát mì hỗn hợp quầy gia vị tự chọn, rắc thêm chút hành ngò, thêm một muỗng củ cải muối thái hạt lựu, rưới thêm chút dầu ớt, và cuối cùng chốt hạ bằng một quả trứng ốp la chiên cháy cạnh đặt chễm chệ lên .
Bát "mì trộn khoai tây nghiền" , dù là sắt đá đến mấy thấy cũng phát thèm mà bật .
Không ít học sinh trong căng tin bắt gặp pha "chế đồ ăn" lòng đất của Lý Tư Tề và Tiền Hàng, ánh mắt giấu nổi sự ghen tị bát mì trộn khoai tây nghiền "full topping" .
Hai gắp một đũa nếm thử, khoai tây nghiền sánh quyện bám chặt lấy từng sợi mì...
Um... Chuẩn vị , chính là cái hương vị tuyệt đỉnh !
Mấy cô học sinh bàn kế bên chứng kiến cảnh , trong đầu lóe lên một ý nghĩ nể phục.
Kẻ đúng là một tay sành ăn thực thụ.
Ai mà ngờ cái trò mua khoai tây nghiền bên ngoài mang căng tin trộn với mì cơ chứ!
Nhìn phần cơm của , tự dưng thấy thịt chả còn thơm, rau chả còn non nữa. Giờ trong đầu chỉ thèm khát một sự kết hợp đỉnh cao của tinh bột và tinh bột.
Mặt dày chạy sang hỏi thăm xem mua khoai tây nghiền ở , Lý Tư Tề chỉ tay về phía quán Ôn Ký.
Một học sinh chỉ quen ăn cơm căng tin, thi thoảng mới đ.á.n.h lẻ thì cũng chẳng Ôn Ký là quán nào. đa thì đều lòng tên tuổi của quán, hỏi giá cả và thời gian bán hàng xong, ai nấy đều hạ quyết tâm trưa mai là đầu tiên phi khỏi lớp.
Mì trộn khoai tây nghiền! Chờ nhé!
...
Ngay cả Ôn Phạn cũng ngờ rằng, chỉ từ một hộp khoai tây nghiền bé nhỏ, học sinh trường thể sáng tạo một nghệ thuật kết hợp đồ ăn xuất sắc đến thế.
Ban đầu cứ tưởng món sẽ bán chạy buổi sáng, ai dè buổi trưa là khung giờ đông khách nhất.
Không ít học sinh mua khoai tây nghiền xong chạy thẳng mua mì. Trào lưu "Mì trộn khoai tây nghiền" cứ thế lan truyền với tốc độ chóng mặt trong trường học.
Ngay cả cô giáo Vương, mới nếm thử món khoai tây nghiền một duy nhất, chiều hôm đó tan cũng vòng qua quán mua một hộp.
Mang văn phòng, đồng nghiệp thấy thắc mắc:
"Cô mua đồ ăn ngoài ? Sao còn gọi cả ship nữa?"
Cô giáo Vương giải thích sáng kịp ăn sáng, trưa nay bụng réo rắt.
Nói đoạn, cô mở hộp cơm ship , loại hộp chia đôi cơm và thức ăn riêng biệt tiện lợi.
Trút thẳng hộp khoai tây nghiền ngăn đựng cơm, trộn đều lên. Thấy phần sốt gà cà ri để cũng uổng, cô tiện tay đổ luôn phần mì.
Chao ôi, hương vị của cà ri và nước sốt khoai tây nghiền hòa quyện hảo đến khó tin. Vốn dĩ khi trộn đều với mì, vị mặn của nước sốt phần nhạt nhòa, nhưng khi thêm sự góp mặt của cà ri, tổng thể hương vị bỗng chốc trở nên cân bằng và bùng nổ.
Mì trộn khoai tây nghiền sốt cà ri...
Mấy giáo viên cạnh ban đầu còn cô Vương với ánh mắt ái ngại, kiểu ăn uống tạp nham họ hiểu, nhưng ngửi một lúc cũng kiềm chế nổi.
"Cô Vương ơi, cô mua mì ở quán nào thế? Gửi cho xin cái link với!"
Món thơm nức mũi, chịu thấu!
Cà ri khoai tây nghiền trộn mì, trưa mai cũng đu trend mới !