Thần Bếp cũng phải làm bài tập - Chương 117
Cập nhật lúc: 2026-04-26 10:54:33
Lượt xem: 73
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Đại Kim sư phụ mặt đăm chiêu, dán mắt màn hình điện thoại. Gần bước sang tuổi lục tuần, thời gian ông dùng điện thoại vốn ít ỏi, hễ động màn hình là kè kè cặp kính lão.
Giờ đây, ông đang đeo cặp kính , tay vuốt ve màn hình lướt từng bình luận một các video ngắn.
Dưới những video liên quan đến quán Ôn Ký, lúc nào cũng lặp lặp vài chủ đề quen thuộc.
Thứ nhất là tiếng than ỉ ôi vì ăn. Đủ thứ trò tấu hài, trêu đùa của cư dân mạng; những từng nếm thử thì hào hứng chia sẻ cảm nhận. Thậm chí khi trang cá nhân của họ, ông còn xem cả quá trình từ lúc chờ lấy , gọi món đến lúc càn quét sạch sành sanh bàn ăn.
Một quán ăn nhỏ, mà tạo một làn sóng ồn ào, náo nhiệt mạng xã hội, mang đậm phong thái của một đại tửu lâu. Dù là từng nếm thử kẻ chỉ ăn ngó, tuyệt nhiên hiếm hoi lắm mới thấy vài lời chê bai về hương vị món ăn. Những phàn nàn lọt thỏm giữa hàng nghìn bình luận phần lớn chỉ xoay quanh vấn đề chỗ đậu xe khó khăn và thời gian chờ đợi quá lâu.
Những phản hồi như chiếm đến bảy, tám mươi phần trăm, gần như video nào cũng ngập tràn những lời lẽ ngợi khen.
Thứ hai là những lời khuyên can, hiến kế cho quán Ôn Ký.
Nghĩ cũng thật kỳ lạ, đối với những hàng quán khác, hiếm khi thấy khách hàng rảnh rỗi bận tâm đến công việc ăn của chủ quán. với Ôn Ký, lẽ vì quán từng gắn liền với nhiều sự kiện gây chú ý từ vụ đứa bé giả tiếng ch.ó sủa đến vụ dùng nước đường đỏ cứu , nên nhiều khách hàng quen thuộc nảy sinh tâm lý "nuôi trồng", hân hoan chứng kiến sự trưởng thành từng ngày của quán.
Kẻ thì khuyên Ôn Ký nên mở rộng mặt bằng, thì hiến kế địa điểm dời quán lý tưởng. Thậm chí còn cất công tính toán tỷ suất lợi nhuận gộp, khuyên Ôn Ký nên mạnh dạn tăng giá.
Tuy nhiên, phía Ôn Ký gần như phớt lờ lời góp ý, và bên cũng xuất hiện những bình luận phản bác việc tăng giá.
[Momo: Tăng lên bao nhiêu? Lại tăng lên cái mức trời như Kim Ngọc Lâu chứ gì? thấy mấy thật tào lao, chủ quán buôn bán bình dân kiếm chút đỉnh mà mấy như móc ví , dân đen thì xứng đáng thưởng thức đồ ăn ngon chắc? Gia đình chủ quán vì học sinh cơ hội thưởng thức món khoai tây nghiền, thà chịu công khai luôn cả công thức. Mấy cái tâm của ? Suốt ngày cứ ngoác mồm đòi tăng giá tăng giá, hiểu nổi, Ôn Ký tăng giá thì mấy lợi lộc gì.]
Đại Kim sư phụ nheo mắt bình luận, đến khi hốc mắt cay xè mới từ từ lướt xuống .
Và ông bắt gặp luồng bình luận thứ ba.
Tiết mục dìm hàng nâng bi.
Dù rằng Ôn Ký từng thể hiện thái độ cạnh tranh với bất kỳ hàng quán nào, bởi lẽ thực đơn đổi liên tục, khó để xếp quán một phân khúc cụ thể nào. Trong nửa năm Ôn Ký nổi lên như cồn, các cửa hàng cùng tuyến phố cũng thơm lây. Giờ đây, khi giới thiệu về Ôn Ký, nhiều còn tiện miệng quảng cáo luôn bánh bao của quán bên cạnh cũng khá ngon, bánh xèo giòn rụm, món mì của quán đầu phố mang đậm hương vị mộc mạc.
Tất cả các hàng quán đều hưởng lợi từ sự tồn tại của Ôn Ký, duy chỉ một nhà hàng, hễ đem so sánh là y như rằng chuốc lấy bực bội.
Đó chính là Kim Ngọc Lâu.
[Momo: Không dìm hàng Kim Ngọc Lâu , nhưng khâu quản lý chất lượng của họ dạo kém thật sự. Lần thiết đãi bạn học ở đó, món Cải thảo vàng ngon tuyệt đỉnh. Hôm dẫn ông xã ăn , món Cải thảo vàng đợt ngập ngụa dầu mỡ. Gọi phục vụ phàn nàn thì nhân viên cứ một mực cãi chày cãi cối là món Cải thảo vàng hương vị vốn dĩ thế , còn chống chế hôm nay bếp là Nhị Kim sư phụ, tuyệt đối chuyện nấu hỏng. Tức ách, lúc tính tiền xong thề sẽ bao giờ Kim Ngọc Lâu nữa.]
[Tiểu Hạnh Vận: Chuẩn luôn bạn ơi. Quán lâu đời há miệng chờ sung thành tích rực rỡ quá lâu , menu thì mốc meo chẳng buồn đổi mới. Hồi đến ăn còn gỡ gạc mác thưởng thức mỹ vị, chứ giờ ăn là trả tiền mua cái gian thôi.]
[Đậu Đậu: Trừ khi là tiếp khách ăn, chứ bình thường tuyệt nhiên bao giờ bén mảng đến Kim Ngọc Lâu. Đợt cô em họ lên thành phố tìm việc, dắt nó ăn quán Ôn Ký. Con bé ban đầu mặt sưng mày sỉa, tưởng khinh thường nó. Kết quả là ăn xong miệng bóng loáng dầu mỡ, rối rít xin vì trách nhầm . Ha ha, chỉ khoái xem mấy cái clip ngắn vả mặt như thế thôi, dắt khách ruột qua ăn tiếp!]
[Mẹ Quả Lựu: Ha ha cũng y chang, đạt đến cảnh giới dẫn khách hàng ăn quán , ăn xong ông nào ông nấy cũng hớn hở mặt. Nói thật nhé, bây giờ còn quá coi trọng hình thức . Chỉ cần đồ ăn ngon thì gian sang chảnh cũng chẳng nghĩa lý gì. Kể cả là tỷ phú, ăn đồ dở tệ thì cũng chẳng lấy gì vui vẻ.]
...
Đại Kim sư phụ xong, khẽ tháo cặp kính lão xuống, day day vầng trán nhăn nhúm.
Gã đồ cạnh c.ắ.n răng dám thở mạnh.
"... Nhị Kim sư phụ của xếp lịch bếp những ngày nào?"
Đồ ấp úng trả lời: "Dạ, mùng ba và mùng tám hàng tháng ạ."
"Bình thường sư đến quán ?"
Gã đồ câm như hến.
Đại Kim sư phụ buông tiếng thở dài. Tửu lâu là tâm huyết một đời của sư phụ ông. Tiếc , sư phụ quá sớm. Những năm đầu, tình nghĩa sư đồ chẳng khác nào ruột thịt, ông dang tay gánh vác, tạo điều kiện cho con cái của sư phụ theo học quản trị kinh doanh, đồng thời tận tình dìu dắt các sư rèn giũa tay nghề. Có thể ông là thầy, là cha của họ.
Ngoại trừ vị tiểu sư ôm ấp hoài bão lặn lội sang Hong Kong lập nghiệp, hai sư còn đều an phận thủ thường, chí tiến thủ, đành ở phò tá ông quản lý Kim Ngọc Lâu, mỗi năm nhận chút cổ tức an nhàn.
Có lẽ vì Kim Ngọc Lâu phát triển quá định, định đến mức khiến con ngủ quên chiến thắng, đ.á.n.h mất động lực vươn lên. Đến nay, khi một quán ăn đường phố leo lên đầu lên cổ, Đại Kim sư phụ cũng cạn kiệt dũng khí để phẫn nộ.
"Đợi đến ngày Nhị Kim sư phụ của đến việc thì gọicho ."
Chuyện của thiên hạ hãy gác sang một bên, tiên tự soi xét bản . Đại Kim sư phụ hề ý định lập tức tìm đến quán ăn nhỏ gây sự. Thời buổi , những hàng quán núp bóng Internet thường dễ tạo tiếng vang.
Chỉ là...
Ông thở dài não nuột.
Bất cứ lúc nào, cũng tuyệt đối coi khách hàng là kẻ ngốc.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/than-bep-cung-phai-lam-bai-tap/chuong-117.html.]
Hai năm nay sức khỏe ông sa sút, ít thời gian lui tới tửu lâu, hai vị sư đ.â.m chểnh mảng, lơ là. Những bình luận tiêu cực nhan nhản mạng, dẫu chỉ một phần mười là sự thật, cũng đủ khiến Đại Kim sư phụ cảm thấy kinh hồn bạt vía.
Tâm huyết cả đời của sư phụ, nếu hủy hoại trong tay thế hệ ông, thì xuống suối vàng, ông còn mặt mũi nào đối diện với !
"Để nếm thử tay nghề của Nhị Kim sư phụ và Tam Kim sư phụ xem ... Rồi đó sẽ chinh đến quán ăn thưởng thức."
Kim Ngọc Lâu cũng từng khởi nghiệp bằng con đường kinh doanh món tủ. Những năm tháng tuổi trẻ rực rỡ, ông chỉ nhận chế biến hai mâm cơm mỗi ngày, và đó cũng là thời kỳ hoàng kim vang dội nhất của Kim Ngọc Lâu. Ngày nay, một quán ăn lề đường gan áp dụng mô hình đó, chứng tỏ đối phương ít nhiều cũng chút tài năng thực sự.
Đại Kim sư phụ thở dài thườn thượt, chỉ cảm thấy tâm lực suy kiệt.
Ở một góc khác của thành phố, thực đơn "Đại tiệc đậu phụ" của Ôn Phạn cuối cùng cũng chính thức trình làng. Thực đơn tung lên mạng, phần bình luận lập tức dậy sóng tranh luận sôi nổi.
[Momo: Đệt, nguyên một series món ăn từ đậu luôn á!]
[Cô Đào: Đậu phụ trộn hành hoa, Đậu phụ nhồi thịt, Đậu phụ hầm kiểu nông thôn, Đậu phụ chiên muối tiêu, Canh cá nấu đậu phụ... Trời đất quỷ thần ơi!]
[Lưu Lưu: Hội những ghét ăn đậu phụ xin phép rút lui trong im lặng...]
[Cừu Con: Hội cuồng đậu phụ chính thức giương cao ngọn cờ! Cơ mà trong khối món tên bao giờ...]
[Tiểu Viên: Mặc kệ! Tới luôn ! đến Ôn Ký ăn đậu phụ!]
...
Ôn Phạn vội vàng nhắc nhở Nhậm Hải Kim: "Đừng là 'ăn đậu phụ', dễ gây hiểu lầm lắm."
Nhậm Hải Kim ngớ một giây, phá lên ngặt nghẽo.
Chung đụng với Ôn Phạn vài ngày, nhận cô bé mang vẻ ngoài vẻ lạnh lùng thỉnh thoảng "chém" vài câu đùa lạnh tanh nhưng cực kỳ mặn mòi.
Ôn Phạn đang mải miết săm soi những miếng đậu phụ của , nhớ câu cửa miệng thời xưa: "Đời ba cái khổ: Chèo đò, rèn sắt, xay đậu phụ". Thật may là chiếc cối xay điện, nếu , còn khuya cô mới bày vẽ cái "Đại tiệc đậu phụ" tốn công tốn sức .
Sự xuất hiện của chiếc cối xay điện giúp Ôn Phạn thu hoạch kha khá thành phẩm các loại đậu.
Nào là đậu hũ non, đậu phụ già, phù trúc, váng đậu tươi...
Ôn Phạn lượt chế biến chúng thành đủ món hấp dẫn. Đậu phụ cắt miếng chiên giòn, trộn sẵn một chậu to đùng món Đậu phụ trộn hành hoa, dùng váng đậu tươi cuộn lấy nhân tôm và thịt băm...
Món Đậu phụ trộn hành hoa cả nhà thưởng thức từ bữa sáng, kèm theo ly sữa đậu nành nóng hổi, hương vị vô cùng đậm đà. Đậu nành mới thu hoạch mà Phùng Tuệ Quyên mang từ quê lên cho những mẻ sữa đậu nành trong veo, thơm nức mùi đậu nguyên chất.
Cách món Đậu phụ trộn hành hoa tuy vô cùng đơn giản nhưng mang đến hương vị thanh mát, ngon miệng. Ăn kèm với món bánh ngô hấp trong nồi, Ba Ôn nhai tấm tắc khen đây là "bữa cơm ôn nghèo nhớ khổ".
"Giá như ly sữa đậu nành bằng cháo khoai lang cháo ngô thì đúng bài hơn. Ngày bé bố lót bằng mấy món đó thôi."
Cơm độn ngũ cốc thô, đậu phụ thời thì ướp mặn chát, c.ắ.n một miếng đậu phụ là và mấy miếng bánh ngô to đùng. Ăn như mà vẫn lớn lấy đũa gõ đầu, mắng mỏ vì tội ăn quá nhanh, phí phạm đồ ăn.
Bây giờ thì chẳng còn cảnh dè xẻn từng miếng thức ăn cho đưa cơm nữa, ăn đậu phụ thuần túy chỉ là để thưởng thức.
Đậu hũ non ngoài việc trộn thêm vài cọng hành và nước sốt thì chẳng còn gì khác, xanh mơn mởn trông thật bắt mắt. Nấu những món ăn đơn giản mới thực sự là thử thách tay nghề đầu bếp. Món Đậu phụ trộn hành hoa của Ôn Phạn nêm nếm muối vặn, hành cũng chọn loại hành lá thơm lừng, thái nhỏ trộn cùng đậu phụ non. Vài giọt dầu mè rưới lên , lập tức biến món ăn vốn dĩ thanh đạm trở nên thơm ngon nức mũi.
Bố Ôn ăn xong, xoa bụng tấm tắc khen bữa cơm ăn thấy nhẹ nhõm, khoan khoái.
"Cá thịt mãi cũng ngán, thỉnh thoảng đổi gió bằng vài món đậu phụ thanh đạm thế ."
Bên cạnh Đậu phụ trộn hành hoa, Ôn Phạn còn thêm món Váng đậu cuộn. Váng đậu cuốn trọn lấy nhân tôm thịt, đem hấp cách thủy mới chiên ngập dầu. Cắn một miếng mà ngỡ như đang nhai món thịt viên chiên .
Váng đậu cuộn c.ắ.n ngập nước sốt, lớp vỏ váng đậu thì giòn rụm, thơm nức.
Bố Ôn ăn sáng nhiều, món vô tình rơi miệng của Nhậm Hải Kim và Quý Bách Ý.
Hai ăn lấy ăn để, một miếng là trôi tuột dày.
Khách khứa bước quán từ lúc nào mà hai cũng chẳng thèm đoái hoài.
Mãi đến khi một vị khách cứ dán mắt chằm chằm miệng hai .
Nhậm Hải Kim vẫn đang nhai rôm rốp, Quý Bách Ý thì ngượng ngùng đưa tay lau khóe miệng.
Vị khách: "Có thể… Cho c.ắ.n một miếng ?"