Thần Bếp cũng phải làm bài tập - Chương 121
Cập nhật lúc: 2026-04-27 13:49:04
Lượt xem: 71
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Đương nhiên, thông tin Đại Kim sư phụ đột quỵ Kim Ngọc Lâu giữ kín như bưng. Hai vị sư của ông chỉ vội vã chạy đến viện ngó qua một chút, như sợ đối mặt với ông, họ ném vội lẵng quà, ấm chỗ mượn cớ chuồn thẳng.
Khi thiếu đông gia đến thăm, Đại Kim sư phụ vẫn thoi thóp nuôi chút hy vọng mong manh, cố gắng khuyên can đứa trẻ mà ông lớn lên từ thuở lọt lòng.
"... Tay nghề của Nhị Kim và Tam Kim vẫn đạt đến độ chín muồi. Thương hiệu Kim Ngọc Lâu mấy năm nay vốn dĩ dấu hiệu sa sút, nếu giờ chuyển sang dùng đồ ăn bán thành phẩm thì chẳng khác nào tự đào mồ chôn . Linh hồn của món Cải thảo vàng ở vị nước dùng bí truyền, Nhị Kim và Tam Kim đủ trình độ để nắm bắt tỷ lệ pha chế! Hơn nữa, để lọt công thức ngoài thế , hậu họa khôn lường!"
Đại Kim sư phụ rát cổ bỏng họng khuyên nhủ, nhưng vị thiếu đông gia đầy ba mươi tuổi chỉ khẽ chau mày, vẻ khó xử.
"Đại Kim sư phụ , chú thế là lo bò trắng răng . Bây giờ các nhà hàng lâu đời cũng đua dùng đồ ăn bán thành phẩm đấy thôi. Quán tọa lạc ở vị trí đắc địa, theo con đường lấy lượng bù chất lượng của mấy quán bình dân. Cứ đưa thực đơn bán, doanh thu một tháng chắc chắn sẽ khổng lồ lắm..."
Gã thanh niên vòng vo tam quốc một hồi, nhưng chốt cũng chỉ một ý.
Hắn hẳn về phe hai vị sư . Chuyện bếp núc mù tịt, chỉ thấy bây giờ thiên hạ đang sốt rần rần trào lưu đồ ăn bán thành phẩm, đây chẳng là xu hướng của tương lai ? Hắn xuất từ ngành quản trị kinh doanh, góc thương mại, tối đa hóa giá trị thương hiệu mới là thượng sách.
Đại Kim sư phụ mệt mỏi nhắm nghiền mắt .
Thiếu đông gia len lén liếc ông, lẳng lặng rời .
Cậu đồ túc trực bên giường bệnh, xót xa gọi khẽ một tiếng: "Sư phụ."
Đại Kim sư phụ từ từ hé mắt: "... Con..."
Ông định bảo đồ về quán để ý tình hình, bởi lẽ trong đám học trò thế hệ , chỉ nhóc là chút tư chất, chăm chỉ, thật thà.
nghĩ , dẫu về quán thì gì cơ chứ?
Đám t.ử của lão Nhị, lão Tam tài nấu nướng thì lẹt đẹt, nhưng giở trò đấu đá, đ.â.m thọc thì là thiên tài. Căn bếp của Kim Ngọc Lâu giờ lúc nào cũng chìm trong cảnh cãi vã, ồn ào.
Nay đến cả thiếu đông gia cũng gật đầu ưng thuận, mà là con ruột của sư phụ ông cơ mà.
Đại Kim sư phụ cảm thấy chút nhuệ khí cuối cùng trong cũng tan biến.
Ông ngã quỵ, thiếu đông gia dặn dò ông cứ an tâm dưỡng bệnh, hàm ý sâu xa là khuyên ông đừng tới nhà hàng nữa.
Nếu , thì ông nữa.
"Đi, con dìu ngoài một chuyến."
Đại Kim sư phụ gắng gượng gượng dậy, gạt phắt lời can ngăn của đồ , khăng khăng đòi xuất viện.
"Sư phụ, rốt cuộc định thế!"
Đại Kim sư phụ rút điện thoại : "Đến chỗ !"
Giờ đây, ở nhà hàng còn chỗ cho ông nữa. Những lời lẽ cay nghiệt của Nhị Kim vẫn văng vẳng bên tai, nào là thiên hạ thời nay ăn uống chẳng phân biệt ngon dở, nào là cái nghề đầu bếp truyền thống sớm hết thời.
Đại Kim sống đến cái tuổi , bao nhiêu năm rèn giũa bảo vệ niềm tin, nay chính sư chọc thủng, uất ức dồn nén trong lòng.
Nghề đầu bếp hết thời ?
Có lẽ ở Kim Ngọc Lâu thì đúng là , nhưng liệu một bậc kỳ tài nào đó ngoài sẽ chứng minh cho ông thấy, dù nghề đầu bếp của ông lụi tàn, nhưng kỹ nghệ và cái tâm của bếp vẫn đang tỏa sáng rực rỡ ở một nơi nào đó chăng?
Lúc Trần Gia Hòa đặt chân đến cửa quán Ôn Ký, ông ngỡ như trải qua một giấc mộng dài.
Bữa cơm cách đây nửa năm tại chính nơi khiến ông vương vấn khôn nguôi, đến mức khi thực sự chốn cũ, ông vẫn cảm thấy chút lâng lâng khó tả.
Ôn Ký quả nhiên mở rộng thêm diện tích, gian quán giờ mở rộng gấp đôi. Biển hiệu cũ cũng mới, tấm biển to bự chạy vắt ngang hai gian mặt bằng. Cả hai gian đều trang khu vực bếp riêng biệt, một bên cửa bày bộ bàn ghế phục vụ khách gọi món mang về, bên thì dựng chiếc xe đẩy đồ ăn nhỏ gọn.
Nhớ lời nhân viên Tiểu Lộ nhắc đến món bánh hồng, thấy chiếc xe đẩy, Trần Gia Hòa đoán chắc mấy món ăn vặt chế biến trực tiếp ở khu vực .
Trợ lý Tăng sức xếp hàng từ sớm. Cậu vốn mang vẻ ngoài đạo mạo của giới thượng lưu, dù cố tình diện đồ thoải mái nhưng giữa đám đông vẫn nổi bần bật. Thậm chí còn len lén chụp trộm. Trợ lý Tăng dẫu để ý nhưng vẫn c.ắ.n răng chịu đựng, kiên nhẫn đợi suốt cả tiếng đồng hồ.
Khi Trần Gia Hòa thong thả bước tới, trợ lý Tăng vượt qua hàng dài dằng dặc, thành công chiếm một chỗ trong quán.
Trần Gia Hòa bước trong, vặn chạm mặt Ôn.
Mẹ Ôn vị khách , ánh mắt đầy vẻ ngờ ngợ, thấy quen quen mà nhớ là ai.
Trần Gia Hòa cất lời, chất giọng Bắc Kinh rành mạch nhưng vẫn phảng phất khí chất lịch lãm của giới thương nhân.
Mẹ Ôn lập tức lên một tiếng: "Ông là vị khách gọi mấy món hải sản hồi mấy tháng đúng ạ?"
Trần Gia Hòa bật : "Vâng, bà chủ trí nhớ thật đấy."
Mẹ Ôn thầm nghĩ, mà nhớ cho , trong suốt thời gian nhận nấu bàn tiệc đặt riêng, chỉ vị khách là chịu chi nhất.
Sau , của bố Khúc cũng kể diễn biến câu chuyện. Ông con rể bà nhờ bữa cơm hôm đó mà mở cơ hội ăn lớn. Tuy công ty đấu thầu dự án đợt đó, nhưng bù ký kết vài hợp đồng béo bở khác. Ông con rể nhờ mà thăng quan tiến chức ầm ầm, tiền hoa hồng, tiền thưởng cuối năm nhận mỏi tay.
Bà em gái sướng rơn, mua hẳn một bộ mỹ phẩm xịn sò tặng chị , còn úp mở chuyện Tết sẽ mua nhà mới.
Chính vì bữa tiệc món tủ cứu giá hôm đó, Ôn cũng nhận một phong bao lì xì đỏ chót từ nhà họ Khúc. Người em rể của Khúc nhờ bà gửi tặng năm trăm tệ quà cảm tạ.
Trong ký ức của Ôn, vị khách Trần Gia Hòa gắn liền với ba cái nhãn: Dân Hong Kong, Ghiền hải sản, Đại gia.
"Lần ông đến đây là định đặt bàn đúng ạ?"
Nếu định đặt bàn thì e là may , con gái bà đang trong kỳ nghỉ đông nên quán tạm ngưng dịch vụ .
Trần Gia Hòa lắc đầu: "Không cần phiền phức thế bà chủ, cứ dọn cho mấy món sẵn trong thực đơn quán là ."
Hôm nay chuyên đề là các món chế biến từ đậu phụ, Trần Gia Hòa gọi một phần lẩu đậu hũ kiểu nông thôn, một canh sườn nấu đậu phụ, kèm theo vài món ăn vặt và món đậu hũ non trộn hành hoa.
Với những vị khách quen thuộc, Ôn luôn tiếp đón nồng hậu.
Chạy bếp báo món cho con gái, Ôn Phạn xong cũng sực nhớ vị khách .
lý do cô bé nhớ đến ông chẳng gì khác, mà chính là cái phong bao lì xì năm trăm tệ .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/than-bep-cung-phai-lam-bai-tap/chuong-121.html.]
Kể từ hồi vượt qua giai đoạn khó khăn ban đầu, quỹ đen của Ôn Phạn cứ thế tăng dần đều. Ngoài khoản tiền tiêu vặt Ôn cấp, cô còn rủng rỉnh thêm những khoản thu nhập khác, chẳng hạn như tiền công nấu cỗ ở trường mầm non đợt Ôn cũng cho cô giữ.
Tính đến thời điểm hiện tại, két sắt của Ôn Phạn vượt ngưỡng năm con .
Tuy Ôn Phạn ít khi tiêu xài hoang phí, nhưng dư tài khoản nhảy múa mỗi ngày, lòng cô luôn lâng lâng vui sướng.
Chính vì , đối mặt với vị khách tuy khó tính nhưng mang đến lộc lá năm trăm tệ , Ôn Phạn chủ động ngỏ ý tặng thêm một món ăn để đáp lễ.
Quán đang sẵn hai con cá tươi, vốn dĩ định để nhà ăn. Đã là tặng, Ôn Phạn chẳng ngần ngại mổ luôn một con món.
Cá sạch, bỏ đầu bỏ đuôi, lạng đôi lấy hai thớ thịt phi lê nạc nhất. Dùng d.a.o khía những đường chéo đan xen bề mặt miếng thịt cá, khía đến một phần ba thì dừng , cuối cùng lọc ba miếng phi lê dài ngắn khác .
Thịt cá khi lạng tẩm ướp khử tanh, phủ một lớp bột năng pha nước và bột năng khô.
Cuộn ngược miếng thịt cá cho phần vảy cá lộn ngoài, nhúng chảo dầu sôi để định hình. Ba dải phi lê cá nở bung thành ba vòng hoa kích cỡ khác .
Xếp chồng ba vòng hoa từ lớn đến bé lên đĩa, chớp mắt biến thành một đài hoa cá lộng lẫy hình tháp. Đóa hoa cá ngự trị giữa đĩa, hai bên là đầu và đuôi cá cũng chiên giòn rụm.
Trong lúc rảnh tay chờ cá chín, Ôn Phạn lấy củ cải xanh gọt đẽo thành hình con xúc xắc. Cạo sơ qua khối xúc xắc cho dáng dấp, tỉ mẩn điêu khắc một viên bi tròn xoe thể lăn tự do bên trong.
Cuối cùng, đun sốt chua ngọt sền sệt, rưới đều lên đài hoa cá, đặt viên ngọc xanh tỉa lên miệng cá.
Chuỗi động tác thực hiện món ăn của Ôn Phạn trôi chảy, nhịp nhàng tựa mây trôi nước chảy, khiến Ba Ôn xem mà hoa mắt chóng mặt.
Cả đời ông từng thấy món ăn nào đòi hỏi kỹ thuật dùng d.a.o điêu luyện đến thế. Viên ngọc xanh , đưa cho ông thì chắc chắn cũng , nhưng ít nhất cũng loay hoay cả nửa tiếng đồng hồ. Trong khi đó, Ôn Phạn chỉ mất đầy năm phút để thiện.
Món cá lò tỏa sáng rực rỡ, lung linh. Những cánh hoa cá bung nở kiêu sa, viên ngọc xanh mướt mát thể hiện rõ trình độ kỹ thuật thượng thừa. Nước sốt chua ngọt rưới lên càng món ăn thêm phần bóng bẩy, hấp dẫn.
Trước khi bưng phục vụ, Ôn Phạn sang giải thích ngắn gọn với ba Ôn: "Đây là một món ăn thuộc trường phái Hoài Dương, vị của nó cũng na ná món cá chua ngọt thôi ạ."
Hương vị thì đúng là cá chua ngọt, nhưng sự kỳ công trong kỹ thuật d.a.o thớt và cách bài trí mới chính là linh hồn nên đẳng cấp của món ăn .
Món "Thúy Châu Ngữ Hoa" (Hoa cá ngọc xanh) bưng , cả gian phòng lập tức xôn xao, trầm trồ.
Có túm lấy Ôn gặng hỏi đây là món gì, bảng đen thấy.
Mẹ Ôn đành thật đây là món quà đặc biệt quán dành tặng khách quen.
"... cũng là khách quen mà!"
Ăn nhẵn mặt ở đây bao nhiêu , bao giờ thấy chủ quán tặng món nào?
Mẹ Ôn đành chữa cháy bảo đây là khách V.I.P đặc biệt, lâu lắm mới quán.
Thế là đành câm nín, ngậm ngùi đưa mắt ghen tị đĩa Thúy Châu Ngữ Hoa đỏ chót hấp dẫn dọn lên bàn khác.
Trần Gia Hòa đang mải mê xuýt xoa sự tuyệt diệu của món lẩu đậu hũ kiểu nông thôn, thì đĩa Thúy Châu Ngữ Hoa bỗng dưng đáp xuống mặt, chỉ thôi thấy no con mắt.
Nghe Ôn bảo đây là quà tặng từ bếp trưởng, Trần Gia Hòa vội vàng dậy chắp tay cảm tạ.
"Xin đa tạ, đa tạ."
Nhìn là món ăn đòi hỏi tay nghề kỳ công nhường nào. Tính từ lúc ông bước quán đến giờ mới đầy nửa tiếng, tốc độ món khủng khiến Trần Gia Hòa khỏi kính nể.
"Không vinh hạnh gặp mặt trực tiếp bếp trưởng để gửi lời cảm ơn ạ?"
Mẹ Ôn xua tay: "Dạ thôi, cần ạ."
Bà thừa tính con gái , chẳng hề thích mấy cái màn giao đãi khách sáo . Trước đây cũng từng khách đòi mắt cảm ơn đầu bếp, nhưng Ôn Phạn liền xua tay, bảo là ngườithích thì gọi thích thì đến , đến ăn thì cứ ăn , gặp gỡ gì cho rườm rà?
Sự từ chối của Ôn Trần Gia Hòa phật lòng. Ông ở Hong Kong lăn lộn bao năm, quen gặp gỡ bao nhân tài tính khí kiêu ngạo. Ông lịch thiệp lời cảm ơn nữa xuống bắt đầu thưởng thức.
Món Thúy Châu Ngữ Hoa mang đến một trải nghiệm bùng nổ. Nhờ những đường khía hoa chéo đan xen, xương sống của cá trắm cỏ lóc sạch sành sanh, xương dăm cũng cắt vụn đứt đoạn. Qua vài chiên ngập dầu, xương cá trở nên giòn tan, thể nhai một cách dễ dàng.
Trần Gia Hòa vươn đũa gắp ngay vòng hoa cá cùng. Nước sốt chua ngọt sánh quyện bám chặt lấy thớ cá, lớp vỏ ngoài giòn rụm, phần thịt bên trong mềm tan. Miếng cá đẫm sốt trôi miệng, hương vị tuyệt diệu đến mức khiến đê mê.
Trợ lý Tăng mà thòm thèm nuốt nước bọt, gặng hỏi sếp vị .
Trần Gia Hòa nuốt trôi miếng cá, đáp gọn lỏn: "Đây là món cá ngon nhất từng ăn."
Nguyên liệu gì cao siêu đắt đỏ, nhưng tỷ lệ pha chế nước sốt đạt đến độ hảo, quá chua cũng chẳng quá ngọt. Thịt cá thì lóc sạch xương, vỏ ngoài giòn tan bao bọc lấy phần thịt trắng muốt, tươi ngọt bên trong.
Kỹ thuật khía hoa điêu luyện giúp nước sốt len lỏi đều đặn từng kẽ hở của thịt cá, chứ giống như món cá chua ngọt bình thường, c.ắ.n một miếng dính nguyên cục cá trắng bóc nhạt nhẽo, chẳng thấm chút sốt nào, ăn mất cả ngon.
Hai vòng hoa cá còn Trần Gia Hòa và trợ lý Tăng càn quét sạch bách trong nháy mắt.
Ăn xong, trợ lý Tăng vẫn còn vương vấn tiếc nuối.
"Sếp ơi, nãy em mải ăn quên chụp hình mất tiêu!"
Đĩa cá tựa tranh vẽ thế , ăn sạch kịp chừa chút gì kỷ niệm, đúng là chút tiếc nuối.
Liếm môi vẫn còn thèm thuồng, ỷ việc ở đây chẳng ai là ai, trợ lý Tăng hồn nhiên cầm chiếc thìa nhỏ múc từng thìa nước sốt chua ngọt còn sót lên mút mát.
Trần Gia Hòa: "..."
Khung cảnh bỗng dưng khiến ông chạnh lòng nhớ về những bữa cỗ quê ngày ấu thơ. Hồi đó, lũ trẻ con trong xóm cũng cầm thìa vét sạch đĩa nước sốt chua ngọt y hệt thế .
Đánh chén no nê, hai mới chợt nhận mấy khách bàn bên đang xếp hàng mua đậu phụ bếp củi tại quầy thu ngân.
Trợ lý Tăng còn kịp định thần thì thấy sếp móc điện thoại quét mã thanh toán cái rẹt.
Trợ lý Tăng: ...
Tự nhủ thầm, ít thì về khách sạn vẫn còn món đậu phụ luộc để ăn.