Thần Bếp cũng phải làm bài tập - Chương 122
Cập nhật lúc: 2026-04-27 13:49:05
Lượt xem: 82
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Bước xuống xe taxi, Đại Kim sư phụ nheo mắt quán ăn nhỏ bé mặt, vẻ mặt thoáng chút băn khoăn.
" là quán ?"
Đồ Tiểu Cát vội đỡ lấy tay ông: "Theo như địa chỉ mạng thì đúng là đây thưa sư phụ."
Đại Kim sư phụ khẽ cau mày.
Vị trí của quán thực sự mấy đắc địa. Nằm sát ngay khu vực trường học, những giờ cao điểm tan tầm học đều đông đúc, nhốn nháo. Mặt tiền quán trang trí khá đơn giản, chỉ một hộp đèn vẫy biển hiệu. Dù xuyên qua lớp rèm cửa trong suốt, cũng thể ước lượng diện tích bên trong khá khiêm tốn, giỏi lắm kê chục bộ bàn ghế là cùng...
Đại Kim sư phụ dẫu phần thất vọng về năng lực của hai vị sư , cho rằng tay nghề của họ tới độ chín, nhưng dẫu họ cũng từng kề vai sát cánh cùng sư phụ ông mài giũa những kỹ năng cơ bản nhất. Xét về khía cạnh , e rằng khó đầu bếp quán ăn lề đường nào thể sánh kịp.
Tuy nhiên, cất công đến tận đây , Đại Kim sư phụ cũng ý định về tay .
Vừa húng hắng ho vài tiếng, Đại Kim sư phụ chầm chậm rảo bước tiến về phía quán.
Vừa mới vén bức rèm cửa, một luồng hương vị nồng nàn xộc thẳng mũi khiến Đại Kim sư phụ sững .
"Xin quý khách, hiện tại quán qua giờ phục vụ ạ."
Mẹ Ôn đang bưng một chiếc tô bự, ngay cửa gian bếp, thấy bức rèm rung lên, xuất hiện một già một trẻ bước , vội vàng cất tiếng giải thích.
"Nếu hai dùng bữa, xin vui lòng lúc 5 giờ chiều nhé."
Tiểu Cát đang định chờ sư phụ lên tiếng, nhưng mãi chẳng thấy ông năng gì. Nghĩ bụng, cất công đến tận đây , lẽ nào đợi đến tận 5 giờ chiều?
Không , ! Sư phụ sức khỏe yếu, hôm nay đội gió rét ngoài là cực hình , đợi đến chiều khéo khi đóng băng mất.
"Bà chủ ơi, tụi cháu cất công lặn lội từ xa tới đây, ông cụ sức khỏe kém, là... quán nhà sẵn món gì, nhượng cho tụi cháu một phần ạ? Giá cả bao nhiêu cũng ạ."
Mẹ Ôn đang định mở miệng từ chối, chợt vị khách lớn tuổi cất giọng hỏi khẽ: "Cái mùi hương ... là của món Canh cá nấu đậu phụ ?"
Mẹ Ôn gật đầu "" một tiếng, trong lòng khỏi kinh ngạc. Món còn kịp dọn lên bàn, chỉ mới ngửi mùi thôi mà ông lão đoán trúng ?
Đại Kim sư phụ cũng khỏi sửng sốt. Người thường dùng cụm từ "sắc - hương - vị" để đ.á.n.h giá một món ăn. Với món ăn của Ôn Ký, ông kịp tận mắt chiêm ngưỡng "sắc", kịp nếm thử "vị", mà chỉ riêng cái "hương" ngào ngạt vượt xa sự tưởng tượng của ông.
Lẽ nào chốn nhân gian thực sự tồn tại một bậc thầy ẩm thực ở ẩn?
Nếu như lúc nãy Đại Kim sư phụ còn đôi chút chần chừ, thì giờ đây ông hạ quyết tâm nếm thử bằng món ăn của quán .
Tay ôm n.g.ự.c ho sù sụ từng cơn, khiến Ôn mở lời từ chối, Đại Kim sư phụ khẩn khoản nài nỉ: "Thật ngại quá... Thú thực cũng xuất viện, đợi đến chiều tối e là trụ nổi... cũng kén chọn gì , quán sẵn món gì, cô bớt cho một phần là , chuyện tiền nong thành vấn đề."
Mẹ Ôn bối rối: "... Chuyện liên quan đến tiền bạc ạ."
Từ cái dạo bán đậu phụ bếp củi, bà đúc rút kinh nghiệm xương máu, cẩn trọng hơn hẳn. Giới trẻ thời nay cái gì cũng lôi lên mạng xã hội. Nếu linh động cho , những cũng viện cớ đòi hỏi y hệt. Quán vốn dĩ luôn trong tình trạng quá tải, nếu cứ nhượng bộ vô tội vạ thế thì lúc nào mới nghỉ ngơi?
mái đầu điểm bạc của ông cụ, Ôn thực sự nỡ dập tắt hy vọng của . Khách từ xa cất công lặn lội tới đây, chẳng lẽ nhẫn tâm để ngoài chống chọi với cái lạnh thấu xương?
Thế thì phũ phàng quá, chẳng vương chút tình nào.
"... Thôi , ngoại lệ nhượng cho ông một phần . ông nhớ dặn con trai tuyệt đối đừng đăng lên mạng nhé."
Mẹ Ôn nở nụ bất đắc dĩ: "Quán nhà bận bù đầu bù cổ , nếu ai cũng yêu cầu thế chắc dẹp tiệm sớm mất."
Tiểu Cát định bụng lên tiếng đính chính là con trai của Đại Kim sư phụ, nhưng ánh mắt sắc lẹm của ông lườm cho một cái đành nuốt ngược lời trong.
Đại Kim sư phụ nắm lấy tay đồ , cam đoan với Ôn: "Cô cứ yên tâm, cấm tuyệt đối nó đăng."
Tiểu Cát: ...
Mẹ Ôn bếp, một loáng bưng thức ăn , chia hai mâm. Mâm to đặt phần gia đình , mâm nhỏ dành cho Đại Kim sư phụ và Tiểu Cát.
"Món là Đầu cá om bánh nướng, lát nữa sẽ lấy thêm cho hai bát Canh cá nấu đậu phụ. Chủ yếu là ăn kèm với bánh nướng..."
Đại Kim sư phụ vội vã tiếp lời: " cũng dùng bánh nướng!"
Mẹ Ôn gật đầu, thầm cảm tạ trời đất vì Ôn Phạn nướng bánh dư khá nhiều.
Những chiếc bánh nướng vàng ươm, nóng hổi lò thái thành từng miếng nhỏ xíu, xếp gọn gàng trong một chiếc thố nhỏ. Tiểu Cát hít hà mùi thơm kìm tiếng nuốt nước bọt.
Tam Kim sư phụ của Kim Ngọc Lâu vốn là tay bánh cừ khôi, tuy chuyên món điểm tâm nhưng cũng dốc lòng truyền thụ ngón nghề cho đại đồ . Nhờ tuyệt chiêu mà gã đại đồ của Tam Kim luôn vênh váo, hống hách trong bếp.
Ngửi mùi bánh nướng , Tiểu Cát dám cá tay nghề của thợ chẳng kém cạnh gã đại đồ kiêu ngạo là mấy.
Cứ cái màu vàng ruộm, độ dai giòn, và những lớp bánh tách biệt rõ rệt kìa.
Món Đầu cá om bánh nướng hôm nay Ôn Phạn sử dụng hai cái đầu cá, một cái đầu cá bự mua riêng, cái còn là phần đầu của con cá lóc nấu canh.
Trùng hợp , Ôn dọn luôn phần đầu cá nhỏ hơn cho bàn của Đại Kim sư phụ, còn phần đầu cá mè hoa size khủng thì giữ cho nhà .
Món Đầu cá om bánh nướng hai kép chính: Đầu cá om và Bánh nướng.
Trong lúc Tiểu Cát đang dán mắt đĩa bánh nướng, ánh của Đại Kim sư phụ d.a.o động giữa đĩa Đầu cá om và bát Canh cá nấu đậu phụ.
Bát Canh cá nấu đậu phụ nước dùng trắng muốt, bề mặt điểm xuyết vài hạt kỷ t.ử đỏ tươi và những cọng hành xanh mướt. Đậu phụ ninh nhừ, lộ rõ cấu trúc lỗ tổ ong, tỏa hương thơm thanh mát, hấp dẫn.
món Đầu cá om bánh nướng mang một sắc thái dữ dội, nồng nàn hơn hẳn.
Chiếc đầu cá bổ đôi, ngụp lặn trong thứ nước sốt màu nâu sóng sánh. Nước sốt ngập đến nửa đĩa sâu lòng, ôm trọn lấy chiếc đầu cá chính giữa. Phía đầu cá rắc vài cọng hành tăm và ớt hiểm đỏ rực, xung quanh điểm xuyết thêm vài viên mọc nhỏ.
Đại Kim sư phụ gắp một viên mọc lên, bất ngờ nhận đây là viên mọc từ đậu phụ.
Viên mọc đậu phụ nặn chắc tay, phần nhân bên trong thơm dịu mùi đậu nành. Sau khi chiên vàng giòn rụm thả nồi nước dùng hầm cá, nước sốt đậm đà thấm đẫm từng thớ đậu. Sự thanh tao của đậu phụ hòa quyện cùng vị đậm đà, nồng nàn của nước hầm cá tạo nên một sự kết hợp hảo đến bất ngờ.
Đại Kim sư phụ lặng lẽ nhai, đưa đũa gắp thêm một miếng thịt cá.
Phần thịt ngon nhất, tinh túy nhất của chiếc đầu cá chính là khối thịt ngay mang, mềm mịn, trơn mướt, thường gọi là "thịt mang" "thịt quả óc chó".
Đây thể xem là vương miện của bộ chiếc đầu cá.
Đại Kim sư phụ từng sư phụ kể , ngày xưa những bậc vương tôn công tử, đại thần quyền quý khi thưởng thức cá chỉ gắp đúng miếng thịt .
Thịt mang mềm tan, tan chảy trong miệng, mang theo hương vị thanh mát đặc trưng. So với những phần thịt cá khác, thịt mang gần như chút mùi tanh nào.
Đại Kim sư phụ khéo léo gắp trọn vẹn miếng thịt quý giá . Thứ nước sốt đậm đà rưới lên đầu cá chảy dọc theo thớ thịt, chia miếng cá thành hai phần rõ rệt: Một phần nhuốm màu nước sốt nâu bóng bẩy, phần còn vẫn giữ nguyên màu trắng muốt tinh khôi.
Khoảnh khắc miếng thịt chạm đầu lưỡi, vị thanh mát, mềm mịn đặc trưng của cá tươi lập tức lan tỏa. Ngay đó, vị mằn mặn, cay nhẹ của nước sốt đậm đặc ùa , xâm chiếm trọn vẹn giác quan. Nước sốt sánh mịn nhưng hề dính nhớp, hương vị đa dạng, phong phú nhưng hề gắt gỏng, khó chịu.
Đại Kim sư phụ buông đũa, ánh mắt trở nên đờ đẫn, vô hồn.
Tiểu Cát cạnh luôn túc trực quan sát nhất cử nhất động của sư phụ, thấy ông biểu hiện lạ vội vàng ghé tai hỏi han.
"Không gì."
Miệng thì gì, nhưng trong lòng Đại Kim sư phụ lúc như hàng ngàn con sóng đang vỗ gầm gào.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/than-bep-cung-phai-lam-bai-tap/chuong-122.html.]
Ông quá vội vàng, quá thiển cận.
Cứ tưởng leo lên đỉnh vinh quang là quyền khinh thường những quán ăn lề đường, nhưng ngẫm quá khứ, ngay cả sư phụ của ông cũng lên từ một quán ăn nhỏ bé, mới từng bước gầy dựng nên cơ ngơi đồ sộ như ngày hôm nay.
Ai bảo nghề đầu bếp hết thời? Rõ ràng là giang sơn vẫn luôn sản sinh những bậc tài xuất chúng!
Hai thầy trò im thin thít, bầu khí tĩnh lặng đối lập với sự náo nhiệt, rôm rả của gia đình Ôn ở bàn bên.
Ôn Phạn tất bật qua giờ cao điểm, giờ mới rảnh rang múc một bát canh từ tốn uống từng ngụm nhỏ. Những còn bàn thì chẳng nề hà gì, lao thẳng đĩa Đầu cá om bánh nướng đ.á.n.h chén nhiệt tình.
Chiếc đầu cá bự chảng, béo ngậy, những miếng bánh nướng nóng hổi lò xếp gọn gàng quanh đầu cá, đó dùng đũa dìm những miếng bánh chìm ngập trong thứ nước sốt sền sệt, đậm đà.
Nước sốt màu hổ phách nhanh chóng nhuộm lên những miếng bánh nướng một màu nâu óng ả. Nhậm Hải Kim gắp vội một miếng bánh nướng đưa lên miệng. Lớp vỏ ngoài của chiếc bánh ngàn lớp giòn tan, bên trong là vô vàn lớp bánh mỏng tang, dai dẻo xếp chồng lên . Khi dìm nước sốt, chiếc bánh nướng khẽ rã . Lớp bánh giòn dẻo vẫn còn lưu giữ chút ấm, ngậm đẫm hương vị thanh ngọt của nước hầm cá và vị mặn mòi của nước sốt. Đưa miệng, chỉ cần khẽ ấn lưỡi, thứ nước sốt tinh túy len lỏi bánh bỗng chốc òa , tuôn chảy.
Bánh nướng giòn dẻo, thơm mùi lúa mì quyện cùng vị ngọt của cá, bánh khô hòa cùng nước sốt đậm đặc, một sự kết hợp đ.á.n.h gục vị giác trong tích tắc.
Mới ăn hai miếng, Nhậm Hải Kim lĩnh ngộ sự tinh tế, khác biệt.
Những miếng bánh ngâm trong nước sốt lâu sẽ trở nên mềm oặt, ngậm đẫm vị nước dùng.
Còn những miếng bánh chỉ chạm nhẹ nước sốt vớt ngay, độ giòn bên ngoài vẫn kịp tan biến, chỉ nhuốm vị nước dùng, trong khi phần ruột bánh vẫn giữ nguyên độ dai, dẻo và thơm bùi đặc trưng. Cắn một miếng, ngoài giòn trong mềm, hương vị lúa mì lấn lướt vị mặn của nước dùng, mang đến một trải nghiệm thú vị kém.
Nhậm Hải Kim ăn như vũ bão, cuốn như gió cuốn mây tan, Quý Bách Ý cũng chẳng chịu nhường nhịn.
Bố Ôn tuy lớn tuổi nhưng tốc độ càn quét đồ ăn cũng chẳng kém cạnh đám thanh niên là mấy.
Duy chỉ Ôn Phạn ăn vài miếng bánh nướng là buông đũa, xoa bụng bảo no .
Mẹ Ôn càu nhàu: "Sao nay con ăn ít thế!"
Ôn Phạn tu ực vài ngụm nước: "Đứng gần bếp lửa lâu quá, con thấy nóng trong ."
Nhược điểm lớn nhất của hệ thống sưởi ấm mùa đông là dễ gây nóng trong.
Sáng nay ngủ dậy, Ôn Phạn thấy mấy nốt mụn trứng cá mọc chình ình trán.
Nếu lỡ chốt thực đơn hôm nay , trưa nay Ôn Phạn tự thưởng cho một đĩa rau luộc thanh đạm giải nhiệt.
Mẹ Ôn lập tức đề xuất: "Chiều nay con cứ nghỉ ngơi , để bố phụ trách bếp núc, mua ít mộc nhĩ trắng nấu nồi chè tuyết lê cho con giải nhiệt."
Ôn Phạn thở hắt : "... Thôi ơi."
Trước đây Ôn Phạn còn chừng mực, nấu ăn kiểu giấu nghề, chứ dạo gần đây là cô đang bung xõa hết công suất...
Ba Ôn tuy tính tình cần cù, chịu thương chịu khó, nhưng quả thực tư chất đầu bếp trưởng. Dạo quán bận bù đầu, ông rõ ràng là đuối sức, theo kịp nhịp độ.
Tốc độ đổi món của Ôn Phạn nhanh như chớp, Ba Ôn mới quen thứ tự nấu nướng của món thì y như rằng thực đơn đổi sang món khác.
Bất lực, Ba Ôn đành ngậm ngùi lui về tuyến , đảm nhận công việc thái gọt, sơ chế nguyên liệu, quyết xen ngang rối loạn nhịp độ của con gái.
Mẹ Ôn cũng lực bất tòng tâm. Quán bây giờ sống c.h.ế.t đều phụ thuộc đôi bàn tay của con gái. Muốn tuyển một đầu bếp phụ việc tay nghề một chút cũng chuyện dễ!
Đầu bếp lẹt đẹt thì con gái chê ỏng chê eo, mà đầu bếp giỏi thì thà mở quán tự chủ chứ dại gì chui rúc cái quán lề đường thuê?
"Hay là... để học nấu ăn theo con nhé?"
Mẹ Ôn bí quá hóa liều, nảy sinh ý định tầm sư học đạo chính con gái .
Ôn Phạn bật khanh khách: "Mẹ mà học nấu ăn thì ai lo thu ngân cho nhà ?"
Mẹ Ôn dùng đũa chỉ thẳng chồng: "Thì giao cho bố con!"
Ba Ôn ngớ : "Hả? Bố á?"
Cả nhà phá lên sảng khoái, Quý Bách Ý và Nhậm Hải Kim cũng hùa theo khà khà.
Chỉ duy nhất một ở bàn bên là thể nặn nổi một nụ : Đại Kim sư phụ.
Ông bàng hoàng, c.h.ế.t sững về phía gia đình đầm ấm cách đó xa.
Người đàn ông mang vẻ mặt hiền lành chân chất, phụ nữ là một bà chủ xởi lởi, tháo vát, cô con gái thì trông nhu mì, ngoan ngoãn...
Bên cạnh là hai thanh niên, lỏm câu chuyện ban nãy thì ngay là nhân viên thêm dịp nghỉ đông.
Một bức tranh gia đình quá đỗi bình dị, thuộc, nhưng sự thật đằng khiến ngã ngửa!
Hóa những món ăn tuyệt hảo ... do đàn ông chất phác nấu!
Mà là do cô bé vắt mũi sạch ?
Đại Kim sư phụ tìm từ ngữ nào để diễn tả sự kinh ngạc tột độ của .
Hai món ăn bày bàn, món Đầu cá om bánh nướng nêm nếm hảo, thể bắt bẻ lấy một nhỏ, thậm chí nếu đích ông xuống bếp cũng chắc hơn.
Canh cá nấu đậu phụ, những lát cá thái mỏng đều tăm tắp, chứng tỏ kỹ thuật dùng d.a.o đạt đến độ thượng thừa. Lửa hầm canh cá canh chuẩn xác đến từng giây. Đậu phụ dùng trong món canh chính là loại đậu phụ bếp củi trứ danh, ngoài việc đặt mua từ lò đậu hũ, thì chỉ thể tự thủ công.
Nhớ thông tin Tiểu Cát tra cứu mạng về vụ Ôn Ký tự đậu phụ bếp củi bán mấy ngày ...
Thế là, ngay cả đậu phụ cũng do chính tay họ !
Đại Kim sư phụ há hốc mồm, trân trân cô bé đang tít mắt .
Đôi bàn tay trắng nõn nà của cô hề vết sẹo do d.a.o cứa vết bỏng nào, chỉ vài vết chai mờ nhạt giữa các khớp ngón tay chứng tỏ cô thường xuyên cầm dao.
Đại Kim sư phụ vẫn còn bán tín bán nghi, cho đến khi cô bé dậy bước bếp. Chưa đầy vài phút , tiếng xèo xèo quen thuộc của việc đảo chảo vang lên. Tiếng xào nấu dồn dập trong vài phút, cô bé bưng một đĩa Cải thảo xào chua ngọt.
"Mẹ ăn chút rau xanh ."
Quả là sơ suất, bữa trưa chẳng lấy một món rau xanh nào, Ôn Phạn đành bếp xào vội một chảo Cải thảo xào chua ngọt.
Đĩa cải xào bốc khói nghi ngút mang theo thở của lửa chảo. Những miếng cải thảo thái đều tăm tắp, khi đảo nhanh lửa lớn tỏa mùi chua thanh dịu nhẹ, kích thích vị giác khiến thèm thuồng ứa nước miếng.
Đại Kim sư phụ ngửi thấy mùi chua thanh lan tỏa từ đằng xa, bao nhiêu nghi ngờ trong lòng lập tức bay biến sạch sành sanh.
Tiểu Cát vẫn cắm cúi ăn tù tì. Sư phụ lúc nãy mới nếm thử vài đũa buông, cũng chẳng dám hé răng hỏi xem ông ăn tiếp , đành tự dìm những miếng bánh nướng xuống thứ nước sốt đậm đà, ăn ngon lành đến mức quên cả để ý nét mặt thảng thốt của sư phụ.
Đại Kim sư phụ lảo đảo dậy: "Chúng về thôi."
Tiểu Cát l.i.ế.m láp vành môi thòm thèm: "Chỗ thức ăn bỏ hết ạ?"
Đại Kim sư phụ gật đầu lắc đầu: "Gói mang về ."
Ông cần tĩnh tâm suy nghĩ chuyện.