Thần Bếp cũng phải làm bài tập - Chương 125

Cập nhật lúc: 2026-04-27 13:49:09
Lượt xem: 71

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Sự quảng cáo nhiệt tình của đám thực khách buổi trưa vô tình khiến lượng khách đổ về quán buổi tối tăng vọt, đông đúc hơn cả ngày thường.

Dòng xếp hàng rồng rắn cửa quán, đúng lúc ông trời chiều lòng , trút xuống những bông tuyết lất phất.

Mẹ Ôn cũng bó tay, đành ở cửa gọi loa nhờ chịu khó ghép bàn. Ai nhà ở gần thì cố gắng mua mang về.

Nhờ chiêu , hàng dài dằng dặc bỗng chốc rút ngắn . Trừ vài mang đồ ăn về, còn cuối cùng cũng chen chúc lọt trong quán.

Kể cả còn bàn trống, họ cũng sẵn sàng ăn.

Mẹ Ôn vội vã treo tấm biển [HẾT HÀNG] đỏ chót cửa, khách đến thì đành từ chối khéo chứ nhận thêm nữa.

Với những thực khách yên vị trong quán, Ôn tinh ý mang cho mỗi một bát Cháo Lạp Bát bốc khói nghi ngút. Những vị khách ăn cũng "ưu tiên" một bát để ăn cho ấm .

Khách tối nay đa phần là nổi hứng ghé quán đột xuất, nên cảnh ăn một nhiều. Trong những cô thanh niên trẻ măng, hình ảnh một bà cụ dẫn theo đứa cháu nhỏ trông thật nổi bật.

Mẹ Ôn cẩn thận múc cháo chiếc bát tô loại lớn, ân cần bưng đến tận bàn, miệng tươi chào hỏi: "Bà Quách ơi, bà cứ gọi một tiếng, cháu bảo ông nhà cháu mang đến tận nhà cho. Đêm đông tuyết rơi lạnh giá thế , bà còn dắt bé Tư Nguyên đây gì cho cực."

Bà Quách móm mém hiền từ: "Lúc trời tuyết . Cũng tại nấu cháo dở tệ, nghĩ bụng nay quán mở cửa nên hai bà cháu mới dắt đây."

Nói đoạn, bà Quách rút chiếc khăn trong túi áo , cẩn thận lau khóe miệng cho bé Tư Nguyên.

Mẹ Ôn nhiệt tình mời bà Quách xem thực đơn, xem hai bà cháu thích ăn món gì.

Bà Quách chỉ tay lên bảng đen: "Cho một suất nhỏ Bánh tráng cuộn, thêm một đĩa Dưa chuột muối chua xào thịt lợn thái sợi nữa."

Bà cụ tuổi cao sức yếu, ăn bát cháo thì ấm , nhưng ăn Bánh tráng cuộn thì sợ đầy bụng khó tiêu. Bà gọi món Bánh tráng cuộn chủ yếu là cho đứa cháu nhỏ, bản gắp vài miếng nếm thử là đủ, ăn kèm đĩa đồ xào chua chua cho đỡ ngấy.

Mẹ Ôn chạy bếp báo món. Thoáng chốc, đĩa Dưa chuột muối chua xào thịt lợn thái sợi nóng hổi, thơm lừng dọn lên mâm.

Bé Tư Nguyên dùng đũa gắp một gắp dưa chuột xào thịt. Vị chua thanh lập tức đ.á.n.h thức vị giác, lúc gắp thêm miếng Bánh tráng cuộn đưa miệng, cái béo ngậy của thịt hầm bay đằng nào mất.

"Bà nội ăn thử , ngon lắm ạ!"

Bà Quách "ừ ừ" đáp lời, gắp thử vài sợi dưa chuột xào từ đĩa của cháu. Vị chua chua thơm lừng kích thích dày, khiến bà ăn ngon miệng hơn hẳn. Bất giác, một đĩa Bánh tráng cuộn to đùng bà ăn kha khá.

Thấy Tư Nguyên buông đũa xoa bụng no căng, nhưng ánh mắt vẫn thòm thèm liếc đĩa thức ăn, bà Quách tủm tỉm sang hỏi Ôn xem thể gói thêm một suất Bánh tráng cuộn mang về .

Mẹ Ôn xởi lởi: "Dạ chứ, để cháu bảo TiểuPhạn xào nóng một suất mới cho bà."

Sau khi xào xong suất Bánh tráng cuộn siêu to khổng lồ, Ôn cẩn thận gói hộp nhựa, đưa cho bà Quách thì chiếc máy quẹt thẻ quầy thu ngân vang lên tiếng "ting".

[Tài khoản nhận 50 Nhân dân tệ.]

"Ấy, bà đưa dư tiền !"

Mẹ Ôn vội vàng rút 30 tệ tiền thối từ ngăn kéo định nhét tay bà cụ.

Nào ngờ bà Quách nhất quyết nhận, thái độ kiên quyết hơn hẳn những .

"Bà xem, thế ."

Bà Quách vỗ vỗ lên mu bàn tay Ôn: "Bây giờ Tư Nguyên lắp chân giả , gánh nặng trong lòng cũng vơi một nửa. Làm thể mặt dày lợi dụng lòng của gia đình mãi ."

Mẹ Ôn khẽ chau mày: "Bà gì kỳ , dùng từ 'lợi dụng'? Tư Nguyên nay , còn tốn kém nhiều thứ lắm."

Trước đây cô bé theo học trường chuyên biệt dành cho trẻ khuyết tật. Nay lắp chân giả, bà Quách từng chia sẻ dự định sẽ chuyển cháu sang học lớp 1 ở một ngôi trường bình thường. Môi trường mới đông đúc học sinh, cũng bất tiện hơn, chắc chắn bà sẽ tốn kém thêm một khoản nhỏ để lo liệu cuộc sống cho cháu.

Mẹ Ôn cố nhét tiền tay bà Quách, nhưng bà cụ giữ c.h.ặ.t t.a.y Ôn, mỉm rạng rỡ: "Thực sự cần cô ạ... Phía nhà trường duyệt chính sách miễn giảm học phí cho Tư Nguyên . Thầy cô cũng động viên, chỉ cần bé chăm chỉ học hành, thành tích , nhà trường sẽ luôn tạo điều kiện ưu ái trong suốt quá trình học tập."

Mẹ Ôn mừng rỡ: "Thế thì quá ."

Bà Quách đứa cháu nhỏ đang vịn mép bàn gượng dậy. Vài bạn trẻ bàn bên tinh ý nhận chiếc chân giả của cô bé, luống cuống dậy định đưa tay đỡ, nhưng sợ cô bé tổn thương. May mà bé Tư Nguyên hiểu chuyện, lễ phép cất tiếng cảm ơn các chị dõng dạc bảo tự lên .

"... Anh Chi , giờ nhắm mắt xuôi tay cũng còn gì vướng bận nữa ."

Mẹ Ôn gạt phắt : "Bà đừng gở, chuỗi ngày sung sướng của bà còn ở phía kìa."

Bà Quách sảng khoái: "Cô , chuỗi ngày sung sướng còn ở phía ."

Vài tháng qua, bé Tư Nguyên quen và sử dụng thành thạo chiếc chân giả. Cô bé gượng dậy, từ từ lách qua những hàng ghế chen chúc trong quán. Nhiều vị khách tinh ý khẽ nhích dẹp đường để bé qua dễ dàng hơn.

Bà Quách xách hộp Bánh tráng cuộn tay, vẫy chào Ôn: "Anh Chi, năm mới phát tài phát lộc nha!"

Mẹ Ôn vẫy tay đáp : "Bà cũng thế nhé, chúc bà dồi dào sức khỏe, chúc bé Tư Nguyên vạn sự như ý nha."

Bóng dáng hai bà cháu khuất dần trong màn tuyết trắng xóa. Mẹ Ôn giũ lớp tuyết bám vai áo, bếp thì bắt gặp cô con gái rượu đang gặm quả lê, hai mắt tròn xoe như con thỏ con.

Mẹ Ôn hơ đôi bàn tay lạnh cóng bếp lò, sang hỏi con gái: "Quán tính bao giờ nghỉ Tết con nhỉ?"

Ôn Phạn nhai rộp rộp miếng lê, giọng nhừa nhựa: "Chắc là ngày Ông Công Ông Táo nhỉ?"

Tức là quán sẽ mở cửa thêm một tuần nữa, nghỉ Tết Âm lịch một tuần, mùng 8 tháng Giêng mở cửa trở .

Mẹ Ôn gật gù: "Vậy để tranh thủ chợ mua ít thịt lợn về lạp xưởng."

Ôn Phạn xung phong: "Để con cho !"

Mẹ Ôn lắc đầu ngán ngẩm, chẳng hiểu con gái đam mê mấy cái thủ tục rườm rà của ngày Tết cổ truyền đến . Hồi đến Tết là nó chui phòng, lười chợ sắm Tết lắm cơ mà. Bây giờ thì suốt ngày lải nhải mùng 1 ăn gì, mùng 2 ăn gì, bộ dạng như thể tổ chức một cái Tết hoành tráng, mâm cao cỗ đầy nhất trần đời.

Ôn Phạn đang hừng hực khí thế: "Mẹ ơi, gọi điện cho cô Tuệ Quyên xem , nhà cô nuôi lợn đúng ? Mẹ bảo cô để cho nhà hai con, con món Lợn nấu nguyên con!"

Chỉ còn đầy nửa tháng nữa là đón Giao thừa. Ôn Phạn lười vắt óc nghĩ thực đơn mới, dứt khoát chọn món quốc hồn quốc túy ngày Tết. Tết nhất mà món Thịt lợn hầm dưa cải thì còn gì là Tết!

Bắt hai con lợn béo, một phần để bán ở quán, phần còn trữ trong tủ lạnh ăn dần, quá là hợp lý!

Mẹ Ôn ngẫm nghĩ một lát, thấy cũng lý, bèn bấm gọi ngay cho Phùng Tuệ Quyên.

Đầu dây bên , giọng Phùng Tuệ Quyên reo vui hớn hở: "Có chứ ạ, nhà cháu năm nay xuất chuồng bốn con lợn lận, mấy cô chú cứ thu xếp lên xem, con nào ưng ý thì bắt, cháu thấy con nào cũng ngon hết á."

Mẹ Ôn thuật lời của Phùng Tuệ Quyên cho ba Ôn , ông cũng gật đầu tán thành: "Thì lên xem cho chắc, trăm bằng một thấy mà."

Mấy năm kinh tế gia đình eo hẹp, chợ sắm Tết ddụng mấy con lợn còi, sườn thì bé tí teo, ăn chẳng bõ gì.

Năm nay ăn khấm khá, túi tiền rủng rỉnh, dĩ nhiên chọn lợn to, lợn béo ăn cho sướng miệng.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/than-bep-cung-phai-lam-bai-tap/chuong-125.html.]

Gia đình nhất trí xong xuôi, giao nhiệm vụ cho Diêu Thanh Cần đăng video thông báo: Quán sẽ tạm nghỉ một ngày, đằng nào ngày mai tuyết cũng rơi nặng hạt, mở cửa bán buôn cũng phiền.

Thông báo đăng tải lên, nhiều vị khách vùng trong quán yên, nhao nhao hỏi Ôn lý do đóng cửa đột xuất.

Mẹ Ôn cũng chẳng giấu giếm: "Quán xem lợn, vài hôm nữa sẽ tung món Thịt lợn hầm dưa cải."

Khách: ...

Okay, hiểu , cả.

Chỉ cần nghĩ đến hương vị tuyệt hảo của món Thịt lợn hầm dưa cải, ba cái chuyện nghỉ bán một ngày, đóng cửa đột xuất... chỉ là chuyện muỗi!

"Ối trời ơi, Thịt lợn hầm dưa cải!"

"... Nói thật chứ, bà chủ ý định mở rộng mặt bằng quán ? Chỉ cần nghĩ đến cảnh thiên hạ chen chúc ăn Thịt lợn hầm dưa cải, thấy đau đầu nhức óc ."

"Kệ nó, cứ lập hội rủ xếp hàng ca là , phen quyết tâm giành 1 mới !"

...

Bầu khí trong quán sôi sục như trẩy hội. Trong bếp, Ôn Phạn đang múc cháo chia phần cho nhân viên. Mùa đông lạnh giá, quán chu đáo trang sẵn mấy chiếc túi giữ nhiệt, dùng để đựng cháo thì chuẩn bài.

Ôn Phạn múc hai suất, Ôn xách đưa cho Nhậm Hải Kim và Quý Bách Ý: "Hai đứa nhà xa, tranh thủ về sớm , nếu tuyết rơi dày khó ."

Nhậm Hải Kim ôm khư khư hộp cháo, tít mắt như mùa.

Quý Bách Ý cầm hộp cháo, cảm nhận phần của độ nặng nhỉnh hơn hẳn phần của Nhậm Hải Kim, thoáng sững một giây, lí nhí lời cảm ơn cũng ôm chặt hộp cháo lòng.

Nhậm Hải Kim về đến nhà, bước chân cửa oang oang: "Bố ơi, con mang đồ ngon về nè! Bố ăn gì đúng ?"

Bố Nhậm tếu táo trêu con: "Đâu dám ăn gì, mày bảo mày thêm vất vả còn cất công mang đồ ăn về, bắt bố để bụng rỗng chờ mày về đấy."

Mẹ Nhậm lườm ông chồng: "Cứ như ngoan lắm , nãy giờ ai cứ lượn lờ xuống tận lầu ngóng con, mồm thì cứ lầm bầm ' thế cho nó thêm cho , khổ con'."

Nhậm Hải Kim sướng rơn: "Bố cũng đón con á?"

Bố Nhậm đ.á.n.h trống lảng: "... Mày mang cái gì về đấy?"

Nhậm Hải Kim hớn hở mở nắp hộp: "Tèn tén ten~"

Bố Nhậm: ...

Thằng con ngốc xít , lặn lội quãng đường xa xôi mang cháo về, cháo lạnh ngắt hết còn gì!

Cho hộp cháo lò vi sóng hâm nóng , cả nhà ba xúm xít quanh bàn thưởng thức.

Vừa húp thử một ngụm, bố Nhậm tròn mắt ngạc nhiên.

Hương vị cháo thơm lừng, đậm đà, ngon đến mức thể tin nổi đây là món cháo nấu bằng nồi thông thường.

Bố Nhậm vét sạch sành sanh đáy bát, chép miệng thòm thèm: "Mấy mày mang đồ ăn về, tao ăn cũng thấy bình thường, bát cháo ngon thần sầu thế."

Nhậm Hải Kim húp xì xụp c.h.é.m tung trời về tay nghề của cô chủ nhỏ, khen lấy khen để như thể cô nàng là siêu nhân hạPhạn.

"Con với Quý Bách Ý đứa nào đứa nấy ăn căng cả bụng!"

Nhân vật Quý Bách Ý Nhậm Hải Kim nhắc tới, lúc cũng xách hộp cháo về đến nhà.

Hôm nay tuy là ngày Lễ Lạp Bát, nhưng trong nhà vắng hoe. Quý Bách Ý mở hộp cháo, cũng chẳng buồn hỏi thăm xem bố .

Ông nội Quý ho húng hắng vài tiếng, cố ý thanh minh cho con trai và con dâu: "Cuối năm công ty bận rộn, bố cháu nhiều việc lắm."

Quý Bách Ý dửng dưng đáp, tự cầm hộp cháo bếp hâm nóng, mang đặt mặt ông nội.

"Ông nội nếm thử , món cháo ngon lắm đấy ạ."

Ông nội Quý chậm rãi ăn nửa bát, gật gù khen ngon: "Quả thực ngon lắm, Bách Ý , bố cháu..."

Quý Bách Ý ngắt lời ông: "Cháu mà ông, bố bận rộn. Ông ăn thêm tí cháo , nay là lễ Lạp Bát mà."

Ông nội Quý đau đáu giải thích cho đứa cháu trai hiểu, rằng bố thương yêu nó, mà là vòng xoáy cơm áo gạo tiền của trưởng thành buộc họ đặt sự nghiệp lên tình cảm gia đình. Bố cháu hề sa ngã, lăng nhăng bên ngoài, chỉ là họ sinh mang niềm đam mê kinh doanh, mặn mà với cuộc sống an nhàn trong gia đình.

Hồi nhỏ cháu nội còn nháo đòi bố , nhưng lớn lên thì dần thu , ít nhắc đến họ hơn. Điều khiến ông cụ lo lắng nhất hiện nay là sợ cháu trai chứng kiến cuộc hôn nhân nhạt nhẽo của bố , sẽ sinh ác cảm với tình yêu và hôn nhân.

Quý Bách Ý vẫn giữ vẻ mặt lạnh tanh. Cậu kiên nhẫn với cho ông nội, dìu ông về phòng nghỉ ngơi cùng bảo mẫu, lủi thủi phòng khách, ăn hết phần cháo còn .

Ánh mắt Quý Bách Ý dán chặt chiếc điện thoại, trong lòng thầm tiếc nuối lúc nãy gói thêm một phần Dưa chuột muối chua xào thịt lợn thái sợi mang về.

Ngày mai quán Ôn Ký nghỉ bán, nếu đĩa dưa chuột xào ăn kèm với cháo thì ngon mấy.

Haizz, sai lầm, quá sai lầm!

Sáng hôm , gia đình nhà họ Ôn lái xe thẳng tiến lên vùng núi.

Cũng may dạo đường sá giao thông thuận tiện, xe trang xích chống trượt, bon bon đường nhựa một lát là đến chân núi Thanh Đường.

Nhìn thấy mấy chiếc xe khách du lịch vẫn nườm nượp chở khách tham quan, Ba Ôn rùng , lắc đầu ngao ngán.

"Thời tiết ch.ó c.ắ.n thế mà cũng kéo lên núi vặt lông ?"

Tuyết rơi suốt đêm hôm qua tuy tạnh, nhưng đường núi trơn trượt, leo trèo lạnh nguy hiểm, thế mà vẫn rảnh rỗi sinh nông nổi du lịch.

Mẹ Ôn giải thích: "Ông , đỉnh núi cái Kim Đỉnh nổi tiếng lắm, đồn ngắm tuyết đó mê."

Nhất là hôm nay trời lạnh nhưng nắng ráo, leo lên đỉnh núi khéo còn tắm nắng. Nắng chiếu nền tuyết trắng xóa, chụp ảnh sống ảo thì cứ gọi là mê li.

Thêm nữa, ban quản lý khu du lịch chắc chắn kiểm tra mức độ an mới cho phép xe khách hoạt động.

Chiếc ô tô vượt qua những khúc cua ngoằn ngoèo của núi Thanh Đường, chẳng mấy chốc tiến địa phận ngôi làng nhỏ.

Vừa đến cổng làng, Ôn Phạn bắt gặp một gương mặt quen.

"Hà Vũ Trân!"

 

Loading...