Thần Bếp cũng phải làm bài tập - Chương 127

Cập nhật lúc: 2026-04-27 13:49:11
Lượt xem: 79

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Khách ùa quán liền ngớ . Mặc dù trong quán tỏa mùi thịt hầm thơm nức mũi, nhưng tấm bảng đen của Ôn Ký chẳng hề lấy một dòng thực đơn nào. Khu vực quầy thu ngân vốn thường bày bộ đồ nghề múc lẩu bò niêu đất nay dọn sạch, chỉ còn trơ một mặt bàn trống trơn.

? Hôm nay quán thực đơn ?" " ngửi thấy mùi thơm mà!" "Bà chủ ơi! Bà chủ!"

Mẹ Ôn cất tiếng đáp lời: "Mong quý khách thông cảm, hôm nay quán phục vụ theo kiểu đến bán đến đó. Chút nữa món nào sẽ hô giá món đó nhé."

Phong cách bán hàng kiểu mở hộp mù tuy mới mẻ nhưng đám thanh niên hưởng ứng vô cùng nhiệt tình. "Haha, cũng thôi, một con lợn thì mỗi bộ phận cũng chỉ hạn mà."

"Chậc chậc, đến lúc đọ tốc độ tay đây!"

"Bà chủ ơi, lát nữa sủi cảo ạ?"

Mẹ Ôn dang hai tay: "Thú thực với , cũng nữa."

Đám đông trận ồ lên thích thú. Thật là chuyện lạ đời, đến bà chủ mà còn hôm nay quán bán món gì!

Mẹ Ôn nào xạo, lúc nãy hỏi con gái thì cô bé chỉ buông đúng một câu: "Đến lúc đó tính ." Còn tính kiểu gì thì phụ thuộc tâm trạng của vị tổng quản Ôn Phạn là cô.

Phía bếp là cả một núi thịt lợn, đối với Ôn Phạn mà thì chẳng khác nào giao một bài thi văn tự do, mặc sức để cô tung hoành sáng tạo. Món duy nhất thiện là Thịt lợn hầm dưa cải. Ba Ôn cùng Quý Bách Ý khiêng nồi thịt to bự đặt lên quầy phía .

"Món Thịt lợn hầm dưa cải, suất lớn ba lăm, suất nhỏ hai lăm tệ!"

Hương vị thơm lừng phả thẳng mặt, nguyên một nồi to đùng. Chỉ riêng sự choáng ngợp về mặt thị giác cũng đủ đ.á.n.h gục lý trí, ít lập tức giơ tay hô to một suất. Quý Bách Ý và Nhậm Hải Kim cổ treo lủng lẳng mã QR thanh toán của quán, ai giơ tay gọi món thì bưng tận bàn, đó thanh toán tiền ngay tại chỗ.

Nồi thịt hầm nhấc khỏi bếp, phần nước viền quanh nồi vẫn còn sôi sủi tăm lục bục, mùi mỡ động vật béo ngậy tỏa nồng nàn. Mẻ dưa cải chua Ôn Phạn muối dạo giờ lên men chua dịu, cái vị chua thanh đôn hậu quá gắt gỏng nhưng dung hòa hảo sự béo ngậy của từng lát thịt luộc trắng phau trong nồi.

Nước dùng sóng sánh ánh vàng. Dưa chua, thịt luộc, dồi tiết, đậu phụ đông lạnh, miến dai... Nồi lẩu thể là hội tụ trọn vẹn những tinh túy ẩm thực của mùa đông giá lạnh. Dù suất lớn suất nhỏ thì kích cỡ cũng chênh lệch quá nhiều. Mỗi bàn đều trang bếp cồn nhỏ, đặt lên một chút là sôi sục bốc khói nghi ngút.

"Dưa chua ăn dính thật sự!" "Dồi tiết cũng cực kỳ ngon, chắc chắn là hàng nhà !" "Miếng thịt ba chỉ ăn thơm quá trời!"

Tất cả đều đồng loạt vươn đũa. Dưa chua giòn sần sật, dồi tiết mềm mịn mướt mát, những miếng thịt luộc tuy mỡ màng một chút, nhưng chẳng một ai ngần ngại chút mỡ béo ngậy .

"Thịt lợn ngon qúa nè!" Chỉ cần nếm thử một miếng thịt tươi rói là đủ khiến vỗ đùi khen ngon. Đặc biệt là khi chấm cùng bát nước mắm tỏi ớt, vị cay cay mặn mặn nồng nàn lập tức khoác lên lát thịt một tầng hương vị béo ngậy, tê cay khó cưỡng.

Lúc , bắt đầu dùng thìa múc nước dùng húp thử. Vị chua thanh êm ái của dưa cải, vị tươi ngọt của dồi tiết quyện trọn phần nước cốt. Chua thanh kết hợp với mỡ màng, thứ nước dùng béo mà ngấy khiến húp một ngụm chỉ húp thêm ngụm nữa. Ngay cả những miếng đậu phụ đông lạnh ngoan ngoãn trong nồi cũng ngon xuất sắc! Nhiều ăn khen ngợi đẳng cấp của Ôn Ký quả là đùa . Ngay cả một món Thịt lợn hầm dưa cải phổ thông đến thế mà cũng thể nâng tầm lên thành cực phẩm.

Trần Gia Hòa và trợ lý Tăng, hai vị khách đến từ sớm, cũng hương vị Bắc quốc chân phương đ.á.n.h gục. Ngay đó, cùng với một luồng hương thơm nức mũi khác lan tỏa, Ôn tiếp tục màn báo món ăn.

"Thịt hấp thính, ba mươi tệ một phần! Chỉ đúng ba phần thôi!"

Lần thì còn khái niệm ai giơ tay thì nữa, mà là đấu trường tốc độ, xem ai lao đến quầy nhanh nhất. Mẹ Ôn nhận tiền của ba nhanh chân lẹ tay nhất, kêu Quý Bách Ý và Nhậm Hải Kim bưng ba suất thịt hấp đến từng bàn. Ôn Phạn sử dụng những chiếc xửng tre nhỏ để món . Những chiếc xửng tre mộc mạc, vô vàn ánh mắt thèm thuồng, ghen tị của đám đông, chễm chệ đáp xuống bàn của ba chiến thắng.

"... Hu hu hu, chần chừ mất mấy giây chứ!"

"Đôi chân phản chủ , lúc cần chạy thì chậm thế cơ chứ!"

Vị khách may mắn giật món hí hửng gắp một miếng thịt hấp lên. Từng thớ thịt bao bọc bởi lớp thính gạo rang thơm lừng, bên ngoài tỏa một lớp ánh dầu bóng bẩy. "... Ăn ngon ?"

Vị khách nọ nhắm mắt nhai chậm rãi, chiều hưởng thụ: "Ngon tuyệt luôn!" Lớp thính gạo bám đều tăm tắp, hề vón cục, những lát thịt thái bản to dày. Vị khách đó ăn ngước lên hỏi Ôn xem quán bán bánh lá sen ăn kèm .

Mẹ Ôn vỗ trán, bảo suýt thì quên khuấy mất. Lát , bà mang cho mỗi bàn một đĩa bánh lá sen. Thịt hấp thính mà ăn kèm với bánh lá sen mới gọi là tròn vị, hồn. Quết thêm một muỗng tương ớt sẵn bàn, kẹp miếng thịt hấp giữa, chiếc bánh bột mì mềm mại ôm trọn lấy lớp thịt hấp đậm đà. Ăn một miếng nóng hổi, cái dư vị thì trả bao nhiêu tiền cũng thèm đổi!

"... Bụng réo sùng sục nè." Rõ ràng là bụng ngập tràn món thịt hầm dưa cải, thế mà ăn thịt hấp thính, cái bao t.ử cứ biểu tình đòi ăn thêm. Cũng may là Ôn Ký chơi trò khan hiếm để kích cầu. Rất nhanh đó, tốc độ lên món của quán tăng lên đáng kể.

"Móng giò hầm đậu tương và lạc, hai phần, năm mươi tám tệ một phần!"

"Sườn kho khoai tây, năm phần, bốn mươi tệ một phần!"

"Thịt lợn xào tỏi, ba phần, ba tám tệ một phần!" ...

Cái cảm giác c.ắ.n rứt ruột gan vì để vuột mất món ngon còn tái diễn, món lỡ tay thì món khác thế chỗ ngay tắp lự. Thậm chí, nhiều chợt giác ngộ một chân lý: Giật một đĩa thức ăn gọi là tài, giật đúng cái món thích mới đích thực là bậc thầy tốc độ!

"Hu hu hu, đôi bàn tay phế vật , canh mãi mà vẫn trượt món Thịt lợn xào tỏi!"

"Cái món Móng giò hầm đậu tương với lạc thơm lắm luôn!"

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/than-bep-cung-phai-lam-bai-tap/chuong-127.html.]

"Món sườn kho khoai tây hầm cũng nhừ tơi kìa."

Khoai tây thái hạt lựu, nấu nhừ nhuyễn bở tơi, kết hợp với sườn non ngon thể chê . Có vị khách còn sáng tạo cách dằm nát khoai tây trộn lẫn với cơm trắng, trộn đều lên, ăn hoài niệm về cái hương vị cực phẩm của món Khoai tây nghiền rưới sốt mưa gió đợt .

Riêng món Thịt lợn xào tỏi thì cực kỳ hao cơm. Những lát thịt lợn thái dày bằng hai đốt ngón tay, đặt lên bát cơm trắng tinh, dầu ớt đỏ au ứa thấm đẫm từng hạt cơm. Lùa một miếng to miệng, những buồn bực muộn phiền ngoài bỗng chốc trở nên hư vô.

Nhiều thực khách ăn hăng quá, bắt đầu lo sợ tí nữa bụng còn chỗ chứa những món . "Hay là gói mang về nhỉ?" đáng tiếc, ý định hôm nay cũng phá sản. Mẹ Ôn thông báo khách xếp hàng bên ngoài vẫn còn nhiều, quy định hôm nay mỗi gọi tối đa hai món, ăn xong thì vui lòng nhường chỗ cho đến .

"Mọi cứ bình tĩnh, từ nay đến Tết quán sẽ phục vụ chuyên đề Thịt lợn hầm dưa cải, tha hồ mà thưởng thức." Bụng chứ thùng phi , một ngày ăn hết món.

Cuối cùng, vài bàn ăn cũng chịu dậy nhường chỗ. Mẹ Ôn vội vàng dẫn nhóm khách đang chờ bên ngoài . Y như một đoạn băng tua , những vị khách mới bước cũng đơ y hệt, ngơ ngác hỏi gọi món kiểu gì. Khỏi cần Ôn nhọc công giải thích, những bàn bên nhiệt tình kéo kéo áo: "Lại đây đây, chiến trường giật món cùng em nào!"

"Thịt heo chiên chua ngọt ! Ba phần, ba tám tệ một phần!" Vị khách lúc nãy còn đang sức giải thích quy luật sống còn cho mới, tiếng hô lập tức chồm dậy lao như tên b.ắ.n về phía quầy. "Cho một phần!"

Rất nhanh, những đĩa Thịt heo chiên chua ngọt mang lên bàn. Những lát thịt như bọc một lớp áo giáp vàng ươm. Khẽ c.ắ.n một miếng, âm thanh "rôm rốp" giòn tan vang lên, lớp bột áo phủ đẫm nước sốt mang vị chua gắt xộc thẳng lên mũi nhưng ngập tràn vị ngọt ngào. Lớp vỏ vỡ vụn, để lộ phần thịt thăn mềm mại, ứa nước ngọt bên trong. Những lát thịt lò vẫn còn vương nóng bỏng rẫy, ngoài giòn trong mềm, vị chua chua ngọt ngọt kích thích vị giác tột độ. Vị khách đó mải mê thưởng thức, vị khách mới cạnh ngửi thấy vị chua bay thoảng qua, chiếc dày rỗng tuếch bắt đầu réo lên ùng ục biểu tình.

"Cà tím kẹp thịt chiên giòn! Ba phần! Ba mươi tệ một phần!" Vị khách mới phi một mạch lên hàng đầu: "Cho một phần!" Món cà tím chiên giòn hốt sạch, Ôn Phạn lập tức tung tiếp món Ngó sen kẹp thịt chiên giòn, cùng với Ớt xanh nhồi thịt.

Hương vị dầu mỡ xèo xèo đặc trưng của các món chiên rán là thứ mà một món ăn nào thể thế . Lớp bột chiên giòn bên ngoài Ôn Phạn pha trộn theo một tỷ lệ hảo, tạo nên độ giòn xốp khó cưỡng. Với món Cà tím kẹp thịt và Ngó sen kẹp thịt chiên vàng, Ôn Phạn nhanh tay nấu một chảo sốt chua ngọt. Cô chia đĩa thức ăn hai nửa, một nửa rưới nước sốt chua ngọt óng ả, nửa còn bày kèm một đĩa nhỏ bột ớt cay nồng để khách tự do chấm.

Vài món ăn mắt khiến những vị khách nhanh tay giật món ăn đến độ phát những tiếng kêu sung sướng như mèo ngoao ngoao. "Má ơi, ai cho Cà tím kẹp thịt mà cũng thể nâng tầm lên cảnh giới ?" "Ngó sen kẹp thịt cũng đỉnh lắm nha, giòn rụm c.ắ.n rôm rốp luôn."

Giải quyết xong cơ thịt băm, Ôn Phạn thông báo chuẩn chuyển sang các món canh. Nước hầm xương ống hôm nay dùng , đợi đến ngày mai. Ôn Phạn quyết định trổ tài Canh thịt luộc, Canh gan lợn và Canh bao t.ử hầm tiêu xanh.

Món Canh thịt luộc tranh gọi nườm nượp, còn Canh gan lợn và Canh bao t.ử hầm tiêu xanh thì tùy thuộc gu ẩm thực của từng . Hai vị khách phương Nam là Trần Gia Hòa và trợ lý Tăng mảy may do dự, mỗi chốt luôn một phần canh. Trần Gia Hòa chọn Canh gan lợn, còn trợ lý Tăng thì trung thành với Canh bao t.ử hầm tiêu xanh. "Nước dùng ngọt lịm!"

Mặt Trần Gia Hòa ửng đỏ, chẳng do nóng hầm hập trong quán bốc lên, là do ông húp canh vội vàng. Tóm , bát Canh gan lợn mang cho ông một cảm giác thỏa mãn vô biên. Trợ lý Tăng thì húp cạn đến giọt cuối cùng bát Canh bao t.ử hầm tiêu xanh.

Nhìn quanh mâm cơm chỉ còn trơ những chiếc đĩa trống , cả hai mới sực nhận trưa nay nạp năng lượng quá tải. quả thực, một bữa tiệc "Thịt lợn hầm dưa cải" linh đình như thế , đời họ bao giờ nếm thử.

Dù là khẩu vị phương Bắc đậm đà phương Nam thanh tao, Ôn Phạn dường như đều nắm bắt bí quyết một cách thuần thục. Phong cách chế biến khi thì hào sảng phóng khoáng, lúc tinh tế tỉ mỉ, múa chảo nhẹ nhàng tựa mây bay nước chảy.

Trần Gia Hòa ợ lên một tiếng no nê: "Ngày mai tới tiếp."

Mẹ Ôn chí , thể chứa hết tất cả món ngon bụng trong cùng một lúc cơ chứ. Tính sơ sơ bữa trưa hôm nay thôi cũng sương sương mười mấy món dọn .

Hai dậy nhường bàn, vị trí lập tức lấp trống bởi một đôi tình nhân trẻ tuổi. "Bà chủ ơi, cho một suất Thịt lợn hầm dưa cải ạ!" Trời lạnh buốt giá thế , còn gì tuyệt vời hơn việc nhấm nháp một nồi thịt lợn hầm nóng hổi cơ chứ.

Mẹ Ôn cất giọng đáp lời, tiễn nốt suất Thịt lợn hầm dưa cải cuối cùng trong ngày lên bàn. Sau đó, bà dõng dạc thông báo ai dùng Sủi cảo thì đăng ký ngay, nhà bếp chuẩn luộc sủi cảo . Ôn Phạn quá nhiều loại nhân, chỉ duy nhất một vị nhân Tam Tiên.

Nhân Tam Tiên sử dụng hẹ, mộc nhĩ, trứng gà, nấm hương, tôm nõn và thịt lợn băm nhỏ. Những viên sủi cảo trắng nõn nà trôi nổi trong nồi nước sôi, chỉ cần châm thêm hai nước lạnh là thể vớt . Một đĩa sủi cảo kèm với một bát nước luộc sủi cảo bốc khói nghi ngút. Lớp vỏ sủi cảo do chính tay Diêu Thanh Cần cán bột, Ôn Phạn cố tình dặn cô phần vỏ dày một chút. Lớp vỏ dai mềm ôm trọn lấy phần nhân Tam Tiên, c.ắ.n một miếng là nước dùng từ nhân trào ngọt lịm. Chấm sủi cảo với giấm chua thanh, ăn xong uống thêm bát nước luộc nóng hổi, cái cảm giác thư thái, dễ chịu đúng là bút nào tả xiết.

"Trời đất ơi, no căng lắm ." Câu cảm thán dường như trở thành khẩu hiệu quen thuộc của thực khách khi bước khỏi quán Ôn Ký. Mẹ Ôn liếc tấm biển "Vui lòng gọi món sức" treo quầy, chỉ bất lực nhún vai.

Khách khứa ôm bụng no kềnh bước khỏi cửa, nhanh chóng thi đăng clip khoe khoang lên mạng xã hội. [Hú hú ơi, đoán xem hôm nay tui ăn món gì nào!]

Giữa chốn thị thành tấp nập mà vẫn thưởng thức món Thịt lợn hầm dưa cải đúng chuẩn hương vị đồng quê, đừng là vơi nỗi nhớ nhà, mà còn chỉ đem cả phụ lên đây để cùng thưởng thức.

Món Thịt lợn hầm dưa cải của Ôn Ký, với phong cách gọi món mở hộp mù mới lạ và nguyên liệu thịt lợn tươi rói mỗi ngày, nhanh chóng phủ sóng khắp các trang mạng xã hội. Vào những ngày cận Tết , lướt top thịnh hành của địa phương, mười video thì đến ba bốn video review món Thịt lợn hầm dưa cải của quán.

Bên những ngơ ngác hỏi chuyện gì đang xảy , cũng lẳng lặng ghi chép giờ mở cửa, tính toán thời gian ghé qua nếm thử. [Lợn tươi mổ trong ngày thật á?]

Diêu Thanh Cần lường sẽ thắc mắc, liền dội b.o.m ngay bức ảnh Ba Ôn lên núi mua lợn khu vực bình luận, phông nền là bầu trời đen kịt tờ mờ sáng. Nhìn là ảnh chụp từ 4-5 giờ sáng .

[Ôn Ký: Lợn mổ tươi rói mỗi ngày, từ lúc lợn còn nhảy tưng tưng đến lúc dọn lên bàn ăn, cam đoan quá sáu tiếng đồng hồ nhé .]

Lời khẳng định chắc nịch lập tức bịt miệng những kẻ nghi ngờ. Cư dân mạng chuyển sang réo gọi, năn nỉ quán chịu bán thịt lợn sống . Dạo lúc Ôn Ký bán đậu phụ còn lẩm bẩm chê đắt, giờ thì tuyệt nhiên chẳng thấy ai hé răng phàn nàn nữa, ai cũng bảo giá chát thêm chút đỉnh cũng cam lòng móc ví.

Ôn Phạn dĩ nhiên là ý định bán thịt lợn sống , cô nàng lúc đang tất bật nhồi lạp xưởng đây . Nhồi xong một dây lạp xưởng dài thòng, Ôn Phạn mang treo vắt vẻo ngoài ban công nhà . Những dải lạp xưởng màu đỏ sậm đung đưa trong gió, khách bộ hành ngang qua lầu ngước lên là thấy ngay.

Lạp xưởng tươi rói Ôn Phạn hô biến thành ba hương vị khác biệt. Cay nồng, Tê cay, và vị ngọt thanh đặc trưng của lạp xưởng Quảng Đông. Ôn Phạn lên kế hoạch , mỗi con lợn mổ cô đều lấy một ít thịt để lạp xưởng. Phải tận dụng triệt để đợt Tết để dự trữ đủ lượng lạp xưởng ăn nguyên cả năm mới !

 

Loading...