Thần Bếp cũng phải làm bài tập - Chương 128
Cập nhật lúc: 2026-04-27 13:49:12
Lượt xem: 81
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Phần lạp xưởng xong, Ôn Phạn chia vài đoạn đưa ba Ôn, nhắc ba sáng mai chở thịt lợn thì luôn tiện gửi biếu bà nội Hà. Toàn bộ lạp xưởng còn cô nàng treo ngoài ban công. Dàn lạp xưởng đỏ thẫm phơi trong gió, đường bên liếc mắt là thấy rõ mồn một.
Bà con lối xóm phố, ngoại trừ những gia đình rục rịch về quê ăn Tết, những nán đều đang bận rộn sắm sửa đón giao thừa. Cứ thấy nhà họ Ôn phơi lạp xưởng là y như rằng ghé qua hỏi thăm Ôn xem bán .
Mẹ Ôn khó xử giải thích, bảo nhà nhiều thịt lợn thế, chút lạp xưởng cũng chỉ đủ chia cho trong nhà ăn.
Hàng xóm nhanh chóng nhảy : "Chuyện nhỏ, bọn tự chợ mua thịt mang tới nhờ nhà chị cũng mà." Kỳ thực, cái kiểu mang thịt thuê nhồi lạp xưởng cũng chẳng lạ gì, thịt thì tính tiền thịt, lạp xưởng thì tính thêm tiền công chế biến.
Bà con lối xóm mặt dày nài nỉ Ôn Ký, một phần vì mê tay nghề đỉnh cao của Ôn Phạn, đảm bảo mẻ nào là ngon nhức nách mẻ nấy. Phần khác là vì đặt niềm tin tuyệt đối mức độ an , sạch sẽ của quán.
Một bà cô hàng xóm nắm chặt lấy tay Ôn, trút bầu tâm sự: "Thời buổi ăn gian dối lắm chị ơi, ai mà chẳng ăn miếng lạp xưởng sạch sẽ, đảm bảo sức khỏe? cất công lặn lội chọn mua thịt heo loại xịn, canh đợi nhồi hẳn vỏ, thế mà vẫn chắc ăn. Hoặc là tráo thịt, mang thịt xịn đến, lưng cái là tráo thành thịt ôi, mỡ màng lèo nhèo. Không thì cũng nhồi nhét đủ thứ phụ gia, nào là muối diêm, chất bảo quản, hương liệu tổng hợp... Tính nhọc công tốn sức, cuối cùng ôm về thực phẩm công nghiệp."
Kể cũng một rổ nước mắt. Thấy đồ ăn ngoài chợ bán chẳng an tâm, tự xắn tay áo ở nhà thì mù tịt khoản pha chế gia vị. Lạp xưởng dở tệ, vứt trong tủ lạnh cả nửa năm trời chẳng ai buồn đụng đũa.
"Anh Chi , tiền bạc bao nhiêu quan trọng, mong chị và Tiểu Phạn bỏ chút thời gian giúp một chút."
Mẹ Ôn dám nhận lời ngay, bèn xoay sang hỏi ý kiến con gái. Ôn Phạn gật đầu bảo nhận , mấy thứ gì khó ? Chẳng qua là pha sẵn gia vị nhồi thịt vỏ thôi mà!
Mẹ Ôn nhăn nhó: "Vấn đề là quán quá bận , thời gian mà !" Hiện tại quán đang trong tình trạng hoạt động quá tải. Tuy chỉ mở cửa phục vụ hai bữa trưa và tối, nhưng thời gian ở giữa còn bao nhiêu là việc: phân loại thịt lợn, sơ chế rau củ, rửa dọn bát đĩa, dọn dẹp vệ sinh...
Đào nhân lực để nhồi lạp xưởng bây giờ?
Ôn Phạn vứt vội viên kẹo socola miệng, nhai rôm rốp giọng nhừa nhựa: "Mẹ ơi, phức tạp hóa vấn đề gì... Mình kham nổi phần nhân công thì bán bột gia vị thôi."
như cô phân tích, nhồi lạp xưởng thì gì cao siêu ? Cái khó nhất là khâu nêm nếm gia vị, nhiều canh chuẩn tỷ lệ. Chuyện đó cứ để cô lo, cô sẽ nghiền nhuyễn các loại gia vị thành bột, ghi rõ liều lượng và cách dùng. Như nhà khỏe, mất công nhồi nhét.
Mẹ Ôn càng nghĩ càng thấy sáng kiến của con gái quá là hợp lí. Nói với bà con lối xóm, ai nấy đều vỗ tay vui vẻ tán thành.
"Thế thì mua thêm vài cân, gửi về quê cho bà chị gái một ít mới ."
"Chị Anh Chi, chị nhớ để phần nhiều nhiều chút nha. tính một mẻ lớn, họ hàng thích hai bên nội ngoại đông lắm, ít sợ đủ chia."
"Mấy bà cách nhồi lạp xưởng hết ?"
"Cái đó gì mà khó? Nhà sắm sẵn cái máy nhồi lạp xưởng , dùng xong bà cứ chạy qua mà mượn." ...
Thương vụ bột gia vị lạp xưởng cứ thế chốt hạ. Bột gia vị cũng dễ pha chế, Ôn Phạn liệt kê danh sách, sắm đủ các loại gia vị về, bảo dọn một góc nhà. Chiếc máy nghiền bột mới tinh hoạt động hết công suất, xay nhuyễn gia vị thành thứ bột mịn, đều tăm tắp. Ôn Phạn hẳn một bao tải to đùng, cũng lười đóng gói chia nhỏ, cô định luôn một mức giá cố định, hàng xóm nào cần thì cứ mang túi đến cân ký tính tiền.
Ôn Phạn lấy một tờ giấy trắng nắn nót hướng dẫn sử dụng, dán thêm dòng chữ đỏ chót bên : [10 cân thịt lợn dùng 6 lạng bột gia vị, thêm 2 lạng rượu trắng, 50ml hắc xì dầu, 100ml nước tương. Chọn thịt lợn theo tỷ lệ 7 mỡ 3 nạc, dùng thịt nạc dăm cũng .]
Mẹ Ôn cất kỹ bao bột gia vị quầy thu ngân. Bà con lối xóm rỉ tai kéo đến mua, Ôn cứ lôi từ gầm tủ , cân đo đong đếm thu tiền sòng phẳng. Giá bột gia vị Ôn Phạn đưa hề rẻ, ít nhất là đắt hơn hẳn giá gói gia vị mua ngoài chợ, nhưng các cô các thím vẫn hớn hở khen lấy khen để là giá rẻ, cứ vung tiền mua tiếc tay.
"Chị Anh Chi, cân cho chục cân bột gia vị với!"
Mẹ Ôn trố mắt: "... Cô mua nhiều thế gì?"
Cô hàng xóm tít mắt: "Chuyện là... thằng con trai nhà dẫn bạn gái về mắt . Nó sang thăm nhà , thì ít bữa nữa thằng bé nhà kiểu gì cũng sang nhà gái chào hỏi. Ngoài quà cáp bánh trái, thêm mấy dây lạp xưởng tự mang sang biếu, coi như là khí Tết."
Mẹ Ôn thao tác cân, lời chúc mừng: "Vậy là sắp uống rượu hỉ đây." Đang rôm rả trò chuyện thì thợ cắt tóc Chu Hưng cũng ló mặt , dõng dạc đòi mua hẳn chục cân.
Mẹ Ôn trêu chọc: "Sao nào? Cậu cũng định nhồi lạp xưởng mang sang biếu nhà vợ tương lai ?" Mặt Chu Hưng đỏ bừng bừng như quả gấc chín, miệng lắp bắp: "Cô... cô ?"
Mẹ Ôn: ... thề là chỉ vui miệng trêu thôi mà!
Chu Hưng gãi đầu hì hì, nán buôn dưa lê với Ôn vài câu. Anh khoe đây là cô bạn gái do mai mối giới thiệu. Hồi nghỉ hè rảnh rỗi về quê, gia đình giục dữ quá nên mới ậm ừ xem mắt vài . Nào ngờ duyên đưa đẩy, bắt đúng sóng với cô bạn gái hiện tại. Cô bạn gái đây nhân viên tiệm nail ở thành phố lớn, dành dụm chút vốn liếng, dạo đang tìm mặt bằng ở thành phố để mở tiệm nail riêng.
Nhắc đến bạn gái, khuôn mặt Chu Hưng toát lên vẻ hạnh phúc rạng ngời: "Chúng cháu bàn bạc kỹ , dự định kỳ nghỉ lễ mùng 1 tháng 5 sang năm sẽ tổ chức lễ đính hôn, cuối năm thì rước nàng về dinh luôn!"
Tiệm nail của cô bạn gái thuê mặt bằng ngay gần đây. Dạo hễ vắng khách là Chu Hưng chạy sang tiệm phụ giúp yêu. Bảo dạo bà con lối xóm thỉnh thoảng rảnh rỗi định tạt qua tiệm Chu Hưng tân trang mái tóc mà cứ thấy tiệm đóng cửa im ỉm.
Mẹ Ôn gửi lời chúc phúc chân thành: "Thế thì viên mãn quá , đến lúc đó nhớ phần gói kẹo hỉ đấy nhé." Châu Hưng rạng rỡ, vẫy tay chào về.
Từ trong bếp, Ôn Phạn thò cái đầu nhỏ hóng hớt: "Mẹ ơi, vài bữa nữa rảnh, hai con cũng tiệm bộ móng cho ." Cô bé vẫn trải nghiệm dịch vụ nail bao giờ! Vì đặc thù công việc nấu nướng, đừng là đắp móng nghệ thuật, ngay cả việc nuôi móng tay dài Ôn Phạn cũng hiếm khi , mười đầu ngón tay lúc nào cũng cắt cụt lủn, sạch sẽ.
Mẹ Ôn đang bận rộn dọn dẹp mớ bột gia vị vương vãi bàn: "Được thôi, bao giờ quán đóng cửa nghỉ Tết thì hai con !" Năm mới Tết đến, cũng đổi diện mạo cho hoành tráng chứ! Làm móng xong còn uốn tóc, mua sắm quần áo mới, đồ dùng Tết... Nghĩ đến thôi thấy bận rộn bù .
Chỉ mới khai trương hai ngày đầu mà "Đại tiệc lợn quê" gây tiếng vang rầm rộ, nhiều thực khách danh lặn lội tìm đến, lượng khách kéo đến quán ngày một đông như trẩy hội.
Thậm chí còn lùng sục lên mạng xã hội để hỏi thăm kinh nghiệm xếp hàng.
[Momo: Thấy review Đại tiệc lợn quê ngon qúa, lặn lội từ thành phố bên cạnh sang đây, nhưng 10 giờ sáng xếp hàng thì chen chân nổi ...]
Lập tức thổ địa giải đáp thắc mắc.
[Sữa Chua Trân Châu: Nghe nhỏ bạn tui kể, hôm qua 10 giờ nó xếp hàng, đến 11 giờ quán phát thứ tự. Con bạn tui xui xẻo bốc , nhưng bà chủ quán siêu cấp dễ thương luôn. Bà phát cho nhỏ bạn tui một cái thẻ nhựa tròn tròn, bảo cứ cầm thẻ đó lúc 12 rưỡi trưa, sẽ đóng gói mang về một suất Canh xương ống hầm siêu bự.]
[Thu Thu: Chuẩn luôn! Tuy tối hôm qua tui cũng bốc xếp hàng, nhưng bù tui ôm một phần Lẩu thập cẩm! Bà chủ giải thích là do khách đông quá, kham nổi, nên quán sẽ linh động chuẩn một món suất ăn bảo hiểm với lượng cực lớn. Miễn là bạn đừng đến quá muộn, kiểu gì cũng mua một phần mang về chống đói.]
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/than-bep-cung-phai-lam-bai-tap/chuong-128.html.]
[Thủy Tinh Linh: ... Thật cạn lời, tui chơi game mãi chẳng nổ "bảo hiểm", thế mà giờ ăn quán cũng suất ăn "bảo hiểm" .]
[Trần Thiến Thiến: ... Đừng xát muối tim tui nữa, hai trăm phát thẻ ưng ý, tui cạn nước mắt .] ...
Cái gọi là "suất ăn bảo hiểm" thực chẳng chiêu trò của Ôn Phạn, mà nguyên nhân sâu xa là do lượng đồ ăn chuẩn quá nhiều. Ngày đầu tiên mổ lợn, sẵn tiết tươi nên bữa trưa quán tung món chủ là Thịt lợn hầm dưa cải. Vừa thịt nước dùng, đảm bảo thực khách quán đều phần. Ai chậm chân xí bàn, chỉ cần bốc chiếc thẻ nhựa tròn tròn lúc 11 giờ là cũng phần mang về. Dồi tiết tươi rói lò, ăn kèm với mẻ dưa chua Ôn Phạn tự tay muối dạo , dù chỉ mang danh "suất ăn bảo hiểm" nhưng hương vị vẫn khiến trầm trồ khen ngợi.
Đến chập tối, món Thịt lợn hầm dưa cải cháy hàng. Ôn Phạn gom hết mớ nội tạng còn dư ban trưa sạch sẽ, chế thêm nước cốt nồi hầm, thả vài chiếc bánh nướng, hầm một nồi Lẩu lòng lợn bánh nướng siêu to khổng lồ. Lòng lợn béo ngậy, đậu hũ xốp ngậm đẫm nước canh, phổi lợn, tim lợn, gan lợn... Những bộ phận nội tạng sơ chế sạch sẽ, ninh nhừ trong nước dùng ngấm đẫm hương vị thảo mộc suốt nửa ngày trời, đến tối tỏa mùi thơm lừng, quyến rũ khứu giác.
Lẩu lòng lợn bánh nướng thực chất xếp hàng ngũ đồ ăn vặt. Nhiều thực khách dùng bữa tại quán gọi món , nhờ mà sức chịu đựng của nồi Lẩu lòng lợn kéo dài đáng kể. Thịt nội tạng tươi rói, hề ám mùi hôi. Ôn Phạn khéo léo nêm nếm gia vị đậm đà, khách mua về dù ăn ăn với cơm trắng đều cuốn lối thoát.
Nội tạng lợn ngày đầu tiên gần như giải quyết hết. Mớ nội tạng nếu vứt tủ đông kiểu gì cũng vương mùi tanh khó chịu, nên nguyên tắc bất di bất dịch của Ôn Phạn là tuyệt đối để nội tạng tồn đọng qua đêm.
Trưa ngày thứ hai, nồi Canh xương ống hầm tỏa mùi thơm ngào ngạt. Thứ nước hầm xương đậm đặc, trắng đục dẫu dùng để chế biến món ăn ăn suông cũng mang cảm giác thỏa mãn tột độ. Ôn Phạn chốt đơn món mì sườn non cho bữa trưa. Sợi mì cán tay trắng muốt luộc chín tới, vớt tô, thêm một vá nước hầm xương ngọt lịm, điểm xuyết chút dầu ớt đỏ au và một muỗng thịt băm xào săn. Chỉ một bát mì đơn giản cũng đủ sức níu chân bao thực khách.
Đối với những khách hàng mua mang về, thứ nước hầm xương chính là báu vật. Dù là đem nấu sủi cảo nấu bún, hương vị thanh ngọt, béo ngậy cũng khiến ăn ngừng nghỉ.
Vào tối ngày cuối cùng, những nguyên liệu xịn sò nhất càn quét sạch sẽ, đây là thời điểm vàng để tung món "Lẩu thập cẩm" . Những dải thịt ba chỉ còn sót , những viên thịt băm nửa nạc nửa mỡ, ngó sen chiên giòn, đậu hũ xốp, bắp cải, miến dai... Tất cả cho chung một nồi bự. Một suất lẩu thập cẩm mười lăm tệ, ăn kèm với cái màn thầu là no nê.
Hai ngày ròng rã "Đại tiệc lợn quê", mỗi bữa là một thực đơn biến tấu ngừng. Ôn Phạn khả năng tận dụng triệt để một con lợn từ xương đến nội tạng, đảm bảo một phần nào lãng phí!
Ba Ôn chở con lợn thứ hai về quán, trong đầu Ôn Phạn lóe lên vô vàn ý tưởng mới. Không dồi tiết nữa, chuyển sang nấu Bún tiết lợn và Tiết lợn xào cay. Nấu đến nửa chừng thì hết tiết lợn, Ôn Phạn tặc lưỡi tiếc nuối.
"Vẫn còn món Canh giá đỗ tiết lợn với Tiết lợn xào hẹ nữa mà!" Đành gác chờ con lợn thứ ba xuất chuồng .
Món "suất ăn bảo hiểm" hôm nay Ôn Phạn ấn định là Thịt kho. Ai chậm chân xí bàn ăn trong quán thì thể rinh ngay một suất Cơm thịt kho tàu về nhà thưởng thức!
Thịt kho óng ả lớp mỡ béo ngậy, những hạt thịt hạt thái lựu tuy nhỏ nhưng ninh nhừ đến mức tứa chất keo sền sệt. Chan thứ nước sốt đậm đà lên bát cơm trắng, thêm nửa quả trứng cút chiên. Dẫu thực khách ngậm ngùi đăng status than thở [Lại một ngày ăn "suất ăn bảo hiểm"], nhưng đũa gắp thì vẫn cứ lia lịa như vũ bão. Thịt kho mềm rục, bóng bẩy, thứ nước dùng hầm kỹ ngấm đẫm từng hạt cơm trắng tinh, tỏa một mùi hương béo ngậy thuần túy. Xử lý xong hộp cơm, ợ một tiếng mang đậm hương vị thịt kho, tự hứa với lòng ngày mai cố gắng chen cho bằng , kiên quyết "" với "suất ăn bảo hiểm"!
"Đại tiệc Lợn quê" kèm với hiệu ứng "suất ăn bảo hiểm" nhanh chóng trở thành chủ đề bàn tán sôi nổi khắp các diễn đàn. Rất nhiều nhận Ôn Ký tung chiêu mới, nụ tâm đắc là những dòng hồi ức ùa về về những bữa tiệc lợn quê hương.
[Momo: Nhớ ngày xưa hồi nhỏ đón Tết vui nhộn lắm cơ, cách Tết bao nhiêu ngày là nhà rục rịch mổ lợn. Mẹ thì loay hoay chiên rán đủ thứ trong bếp, thì lon ton canh củi lửa lén lút chôm đồ ăn thớt. Mấy cái mọc viên chiên xong ngon nhức nách, rán một rổ thì gần một nửa ăn vụng!]
[Tuyết Ca: Chuẩn cmnr, nhưng thì cái tật mồm miệng tép nhảy, nhai líu lo trò chuyện, thế là y như rằng cho ăn mắng... Thật sự đến giờ vẫn hiểu tại lớn kiêng cữ vụ mở miệng lúc chiên đồ ăn nữa.]
[Xoài Lắc Sữa: Kkkk! Giống y hệt nhà ! Năm nào cũng vỗ cho một trận vì tội lắm mồm, hễ mở miệng là đuổi thẳng cổ khỏi bếp. Mãi đến khi tự xắn tay áo bếp chiên đồ, mới thấm thía cái sự im lặng nó quan trọng thế nào. Chỉ cần phân tâm một giây thôi là đồ chiên già lửa thì cũng khét lẹt.]
[Vẫn Chưa Đổ Tuyết: ... Ơ kìa, tưởng kiêng cữ lúc chiên đồ là để tỏ lòng thành kính với Táo Quân chứ?]
[Tiểu Lục: Có nhiều lý do giải thích cho việc lắm, chung quy là mở miệng chuyện là .]
[Triều Dương: ... Lạc đề quá mấy má ơi, chỉ hỏi một câu, ngoài Ôn Ký thì còn nhà hàng nào dọn "Đại tiệc Lợn quê" nữa , thèm lắm đây !]
[Mèo Thần Tài Chiêu Tài: Có đấy bạn ơi, nhiều quán dạo đu trend nhanh lắm. Gần nhà tui cái nhà hàng cũng mới treo biển thông báo tổ chức tiệc Lợn quê nè. Mà bên đó chơi hệ thẻ thành viên, tức là nộp 100 tệ vô đó ăn buffet thả ga.]
[Ngủ Mơ Thấy Đồ Ăn: ... Ôi thần linh ơi, nấu nguyên đống đồ ăn bộ sợ nguội ngắt ? Tưởng dân tình tụi tui thèm khát ba cái trò buffet đó chắc, cái cốt lõi là thưởng thức cái sự tươi roi rói của con lợn mới mổ xong ! Thu 100 tệ, thà tui mang tiền đó phóng thẳng về quê kiếm đám cưới nào đó mừng phong bì nhảy ăn chực, rẻ ăn đồ tươi mới!]
[Mộc Mộc: Bác chuẩn cần chỉnh! Ai mà từng ăn qua ba cái đồ ăn công nghiệp chứ, tóm , Ôn Ký nổi tiếng như hôm nay, một mặt là nhờ tay nghề đỉnh cao thật sự, mặt khác chẳng là do họ chiêu độc quyền, kinh doanh theo thời vụ, đảm bảo nguyên liệu lúc nào cũng tươi mơn mởn ?]
[Trương Đa Nhục: Tóm là tui càn quét Đại tiệc Lợn quê của Ôn Ký , xác nhận đây chính là hương vị tuổi thơ trong truyền thuyết! À , là ngon vượt xa trí tưởng tượng của tui luôn! Tui vốn dĩ là con nghiện tiết lợn, đồ tươi đồ cũ tui c.ắ.n một miếng là liền! Dồi tiết của Ôn Ký mới 100% trong ngày, ăn là thấy đẳng cấp khác biệt ngay!] ...
[Bí Ngô Bé Nhỏ: Ố ồ! Mấy má lướt sang trang của Kim Ngọc Lâu mà xem! Kim Ngọc Lâu cũng thông báo tổ chức Đại tiệc Lợn quê kìa!]
Lời kêu gọi của một cư dân mạng như phát s.ú.n.g lệnh, ngay lập tức thu hút sự chú ý của đông đảo . Họ ùn ùn kéo sang trang chủ của Kim Ngọc Lâu để "soi" thông tin. Và khi dòng chữ "888 tệ/suất - Bữa tiệc lợn quê hương trong ký ức tuổi thơ" đập mắt, tất cả đều " hình mất 5 giây".
[Bé Mèo Lười: ... Ờm, tính tui thẳng thật, xin nhường mic cho lầu .]
[Chanh Chua: Tám trăm tám mươi tám tệ? Nực ! Đầu bếp định tự nhảy nồi hầm cho tui ăn luôn chắc? Không khảm thêm mấy lát cá hồi Na Uy dĩa thịt lợn của tui thì con lợn thấy cái giá cũng ói mửa mà c.h.ế.t!]
[Thư Thư: Nói một câu công bằng, định giá 100 tệ, tui sẽ gật gù bảo đáng đồng tiền bát gạo. Lên 200 tệ, tuy xót ví tí đỉnh nhưng vì đồ ăn ngon tui vẫn c.ắ.n răng chi tiền. thét giá 888 tệ... còn là tính đầu ... Phải chăng Kim Ngọc Lâu đang cố tình giăng rào chắn để cách ly dân đen tụi tui hả?]
[Đại Đại Quái: Hehe, giờ mới nhận bộ mặt thật . Ngày xửa ngày xưa, lúc phất lên thì Kim Ngọc Lâu cũng chỉ là cái nhà hàng bình dân, giá tuy nhỉnh hơn chút xíu nhưng đa ai cũng thể thỉnh thoảng ghé ăn. Kể từ hồi gắn Michelin thì ôi thôi, giá cả đội lên tận mây xanh, mỗi năm một tăng, ăn sương sương cũng bay mất 500 tệ mỗi . Đáng là thực đơn chẳng gì mới mẻ đột phá. Nếu lý luận là nguyên liệu thượng hạng đắt đỏ thì còn châm chước , đằng là món đặc sản quê nhà, cái món Cải thảo vàng thì rặt mùi cơm nhà, cớ thét giá trời như ?]
[Hoa Triều: Chuyện còn đó, mấy bạn tính tiền công cho đầu bếp ? Ba vị Kim sư phụ đều là đầu bếp đẳng cấp Quốc yến đấy nhé, cái giá đó cũng hợp lý thôi. Với thông báo ghi rõ ràng là mỗi suất ăn gồm tám món mặn một món canh, khẩu phần "khủng" thì .]
[Khoan Khoan: Đừng mơ giữa ban ngày nữa, tám món mặn một món canh của Kim Ngọc Lâu đảm bảo mỗi dĩa chỉ to bằng cái chén hạt mít thôi. Tui mới ăn mấy hôm đây, món Cải thảo vàng thần thánh của Kim Ngọc Lâu hô biến thành nồi niêu đất mini , ăn dính răng hết... Chú mày rành giá thị trường của một con lợn ? Mua nguyên một con lợn, mướn thợ lông mổ thịt sạch sẽ cũng chỉ tốn hơn hai ngàn tệ! 888 tệ đủ sức mua luôn nửa con lợn về nhà đấy!]
[Phất Trần Lông Gà: Ai thích thì , tui thì say no. Tui sẽ lót dép hóng video review của mấy thánh reviewer mạng.]
[Hừ Hừ Hứ Hứ: Clip giới thiệu nè, mấy bạn gõ "Đại Đoàn T.ử review quán ăn" nhé, ảnh tuyên bố đặt bàn , tối nay sẽ phát sóng trực tiếp tại chỗ luôn!]
[Ốc Biển Thần Kỳ: Ủa khoan? Đại Đoàn T.ử chuyên review mấy quán bán đồ mang cơ mà?] [Đám Mây Lẻ Loi: Chưa cập nhật tình hình ba ơi, ảnh chuyển hướng lâu . Bóc phốt mấy quán mang dễ ăn đòn hăm dọa lắm, giờ ảnh chuyển sang nội dung review mấy nhà hàng lớn cho an .]
[Cục Tuyết Lăn: Hehe, chuẩn bắp rang bơ lót dép hóng drama. Hồi thấy dân mạng lôi Ôn Ký đọ sức với Kim Ngọc Lâu, mấy bác cứ bênh chằm chặp "Kim Ngọc Lâu là thương hiệu trăm năm", nay để coi cái danh "trăm năm" đó đáng đồng tiền bát gạo . Nếu ăn bát nháo thì coi chừng vả mặt đôm đốp nha!]