Thần Bếp cũng phải làm bài tập - Chương 129
Cập nhật lúc: 2026-04-27 13:49:13
Lượt xem: 76
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Bên trong Kim Ngọc Lâu.
Vị thiếu đông gia trẻ tuổi cùng hai vị đại sư phụ. Nhị Kim sư phụ gác chéo chân, miệng phì phèo điếu thuốc. "Cái quán Ôn Ký cỏn con, chỉ là một cái tiệm nhỏ xíu, thì trò trống gì? Bọn đu trend mạng dăm ba cái trò chiêu trò lăng xê, là món đường phố chả gì đáng giá."
Thiếu đông gia nhíu mày khó chịu khói thuốc, nhưng ráng nhịn xuống mà tiếp lời: "Dù thì việc tổ chức 'Bữa tiệc lợn quê' cũng trông cậy tay nghề của hai vị sư phụ đây. Phải công nhận là chiêu trò của họ khá hút khách..."
Quả thực là quá thu hút, thu hút đến mức khiến khách hàng lưng hẳn với dòng sản phẩm cốt súp đóng gói sẵn của món "Cải thảo vàng" mà Kim Ngọc Lâu tung thị trường. Những hộp quà thiết kế cầu kỳ, sang trọng xếp chồng chất phía quầy thu ngân. Mấy cô tiếp tân rả chào mời từng vị khách bước , rốt cuộc cũng chỉ tiêu thụ lẻ tẻ vài chục hộp.
Bản Kim Ngọc Lâu đàm phán ròng rã suốt hai ba tháng trời với phía nhà xưởng mới chốt các điều khoản sản xuất. Đợt đầu tung vài ngàn phần súp đóng gói sẵn, đinh ninh sẽ hốt bạc nhân dịp Tết. Ngờ , khách quen thì hờ hững, tỏ vẻ bài xích mặt. Khách mới thì chẳng thấy bóng dáng, hàng thì ế chỏng chơ.
Nhà hàng cũng rải tiền thuê vài sức ảnh hưởng mạng xã hội quảng cáo nhưng hiệu quả chẳng thấm . Lướt các nền tảng video địa phương, cứ dính đến ẩm thực là đập ngay mắt hình ảnh "Bữa tiệc lợn quê". Ngay cả thiếu đông gia cũng bắt đầu hoang mang. Trong ký ức tuổi thơ của , hồi gia đình còn chật vật khó khăn mới nếm thử món "Bữa tiệc lợn quê". Thời gian trôi qua quá lâu, gần như quên hương vị của món ăn .
Trong tâm trí , đó dường như là một món ăn mang đậm mùi ngai ngái của nội tạng, khâu sơ chế cũng chẳng sạch sẽ gì. Thế mà một món ăn bình dân, tầm thường như thể đè bẹp cả "Cải thảo vàng" - át chủ bài của nhà hàng, khiến nó kịp trở tay.
Thiếu đông gia đành triệu tập Nhị Kim và Tam Kim sư phụ đến để bàn bạc đối sách. Sau khi thống nhất chủ trương tổ chức "Bữa tiệc lợn quê", ba tranh luận về mức giá.
Ban đầu, thiếu đông gia định copy y xì mô hình của Ôn Ký, tổ chức nấu nướng và bán trực tiếp ngay tại sảnh chính, nhưng ý tưởng nhanh chóng hai vị sư phụ gạt phắt. "Nhà hàng chúng còn hệ thống phòng VIP nữa, nếu cứ la ó ầm ĩ thế thì khu vực bếp sẽ đủ nhân lực xoay xở." Vậy thì đành chuyển sang hình thức gọi món theo thực đơn.
"Định giá hai trăm tệ nhé?" Tam Kim sư phụ kịch liệt phản đối. Trong bếp bao nhiêu học trò, phụ bếp, tổ chức một sự kiện hoành tráng như , nội tiền điện nước trong một đêm cũng ngốn cả ngàn tệ. Hai trăm tệ? Đừng là ông, đám học trò của ông xong chắc chắn cũng sẽ chê!
Sau một hồi nâng lên đặt xuống, mức giá cuối cùng chốt ở con tám trăm tám mươi tám tệ. "Thịt lợn thì ..." "Vẫn dùng loại thịt của nhà cung cấp quen thuộc thôi, khó mà đổi nguồn cung ." ...
Mọi khâu chuẩn tất, ba ai nấy đều hưng phấn, đắc ý, giao phó việc cho cấp thi hành. Tuyệt nhiên một ai đả động đến việc báo cáo sự tình cho Đại Kim sư phụ một tiếng. Chỉ đến khi Kim Ngọc Lâu tung poster quảng cáo "Bữa tiệc lợn quê", Đại Kim sư phụ mới sự việc thông qua mạng xã hội.
Đồ Tiểu Cát vội vàng xốc nách đỡ lấy Đại Kim sư phụ, mắt ông tối sầm . "Tám trăm tám mươi tám tệ... Hahahaha, bọn chúng chê vật cản đường kiếm tiền của chúng đây mà!" Tiểu Cát hốt hoảng vuốt n.g.ự.c cho sư phụ, Đại Kim sư phụ ho sặc sụa, bàn tay bấu chặt lấy tay đồ hằn lên những nếp nhăn nhúm nhó, sần sùi như vỏ cây khô.
"Gọi điện! Gọi điện cho bọn chúng ngay lập tức!" Ông chất vấn xem ba con đồng tiền mờ mắt, định đem cái bảng hiệu danh giá mà sư phụ cả đời gây dựng đốt thành tro để moi tiền khách hàng !
Tiểu Cát nắm chặt chiếc điện thoại, lí nhí đáp: "Thưa sư phụ, con gọi ." Cả ba điện thoại đều bắt máy. Tiểu Cát lo lắng sư phụ: "Chắc... chắc họ bận quá máy..."
"Bận bịu cái nỗi gì!" Đại Kim sư phụ nhắm nghiền mắt: "Đi, theo tìm bọn chúng."
Nếu đây từng nếm thử thức ăn của Ôn Ký, lẽ Đại Kim sư phụ sẽ đến mức bi quan, tuyệt vọng như lúc . khi chứng kiến tận mắt, nếm thử tận miệng tài nghệ của cô gái trẻ , ông hiểu rõ một điều: Đừng là Kim Ngọc Lâu hiện tại, cho dù sư phụ ông sống cũng khó lòng địch nổi Ôn Ký trong một cuộc so găng trực diện.
Đứng sức mạnh tuyệt đối, mánh khóe chiêu trò đều trở nên vô nghĩa. Kim Ngọc Lâu cứ hoạt động theo nếp cũ, chí ít cũng lay lắt thêm cả chục năm nữa. nếu cố tình dấn cuộc chiến với đó...
Đại Kim sư phụ c.ắ.n răng gượng dậy. Ông quyết thể khoanh tay tâm huyết của sư phụ ba kẻ chà đạp!
Đại Kim sư phụ lên kế hoạch hảo, nhưng thực tế phũ phàng. Cả ba đó dường như lường sự xuất hiện của ông nên rủ trốn mất tăm khỏi nhà hàng. Đại Kim sư phụ gặng hỏi ai sẽ là bếp cho "Bữa tiệc lợn quê hươn" tối nay, vài đầu bếp trẻ rụt rè bước lên, báo rằng họ sẽ đảm nhận.
"Thực đơn ?" Một đầu bếp trẻ rụt rè đưa tờ thực đơn in ấn bắt mắt.
"Khâu nhục bảo tháp, sườn lợn hầm táo, sườn xào chua ngọt vị mai... Ai lên cái thực đơn ?" Mấy tay đầu bếp trẻ lấm lét , lấy hết can đảm khai là Tam Kim sư phụ duyệt thực đơn.
Đại Kim sư phụ tràn trề thất vọng: "Mấy món , chẳng món nào là sở trường của lão Tam cả." Đặc biệt là món Khâu nhục bảo tháp, đây vốn là một món ăn đòi hỏi kỹ thuật cao, chuẩn hàng giờ đồng hồ. Lão Tam tự xuống bếp còn hỏng hư , giao phó cho đám học việc thì đúng là chuyện nực .
Trừ phi... Đại Kim sư phụ chợt bừng tỉnh, hất văng tay mấy thanh niên đang cố cản bước, xông thẳng về phía kho đông lạnh. Khi tận mắt thấy những hộp đồ ăn chế biến sẵn đóng gói kỹ càng, nhãn ghi chình ình dòng chữ "Khâu nhục bảo tháp", Đại Kim sư phụ chìm sự tĩnh lặng đáng sợ.
Tiểu Cát linh cảm chuyện chẳng lành, vội lao tới đỡ lấy sư phụ. Đại Kim sư phụ lảo đảo vài bước cũng vững , sang đám đầu bếp trẻ đang tái mặt vì sợ hãi, gằn từng tiếng: "Gọi điện cho sư phụ của mấy , bảo nó trong vòng nửa tiếng nữa mặt ở đây... Nếu , sẽ bán tống bộ cổ phần của Kim Ngọc Lâu cho ngoài!"
Chưa đầy hai mươi phút , thiếu đông gia cùng hai vị sư mặt. Tiểu Cát túc trực ngoài cửa phòng việc, nơm nớp lo sợ bên trong sẽ xảy một cuộc cãi vã nảy lửa. Tuy nhiên, thứ diễn trong tĩnh lặng. Mười phút , Đại Kim sư phụ đẩy cửa bước , vẫy tay gọi Tiểu Cát theo . Đi vài bước, ông đầu : "Đông gia, đưa ai theo cả, chỉ duy nhất thằng bé Tiểu Cát thôi. Cậu thủ tục thanh lý hợp đồng cho nó , tiền lương tháng cũng đừng hạch sách cắt xén."
Nét mặt thiếu đông gia vô cùng phức tạp, nhưng cuối cùng cũng gật đầu đồng ý. Tiểu Cát vẫn còn ngơ ngác, lật đật chạy theo sư phụ .
Đại Kim sư phụ bước ngoài cửa, ngoái tấm biển hiệu Kim Ngọc Lâu cuối, trút một tiếng thở dài thườn thượt. "Sư phụ, ..."
Đáy mắt Đại Kim sư phụ hằn sâu nỗi bi thương tột cùng, nhưng toát lên sự mệt mỏi, buông xuôi khi ván bài an bài. "Ta bán hết cổ phần , từ nay về , Kim Ngọc Lâu còn mảy may dính dáng gì đến nữa." Tiểu Cát kinh hãi biến sắc. "Con đừng thấy phiền khi dắt con theo. Cứ nán cái chốn , con cũng chẳng sống yên ."
Cổ phần của ông chia ba phần bằng , chia đều cho lão Nhị, lão Tam và thiếu đông gia. Hợp đồng chuyển nhượng sẽ ký kết ngay trong tối nay. Ông thực sự kiệt sức . Gồng gánh cái nhà hàng danh tiếng ngần năm, hôm nay, chỉ một câu của thiếu đông gia dập tắt chút lửa tàn cuối cùng trong ông.
"Đại Kim sư phụ, chúng nghề bếp suy cho cùng cũng vì cái gì? Chẳng là để kiếm tiền ? Nếu bây giờ cách kiếm tiền nhàn hạ hơn, tội tình gì hành hạ bản ?"
, tại tự đày đọa bản cơ chứ. Đại Kim sư phụ dứt khoát bán sạch cổ phần. Trước khi bước khỏi cửa, ông vẫn c.ắ.n răng để lời răn đe cuối cùng. "Đừng dại dột khiêu chiến với Ôn Ký, các đối thủ của họ ."
lời khuyên dứt, thứ đáp ông chỉ là tiếng khẩy mỉa mai của Nhị Kim. Thôi thì đành chịu. Ông tròn bổn phận của .
Tối hôm đó, Đại Đoàn T.ử mặt tại Kim Ngọc Lâu từ sớm. Anh mở máy livestream, chọn ngay một bàn sát cửa sổ, và bắt đầu buổi phát sóng. "Xin chào tất cả , là Đại Đoàn T.ử đây! Lâu lắm gặp, hôm nay chúng sẽ cùng với series review quán ăn thần thánh! Và địa điểm của ngày hôm nay chính là Kim Ngọc Lâu!"
Nói xong, Đại Đoàn T.ử lia camera một vòng, khoe trọn gian nội thất sang chảnh của Kim Ngọc Lâu. Có lẽ do sức hút từ "Bữa tiệc lợn quê" quá lớn, nên Kim Ngọc Lâu tối nay đông nghẹt khách, chẳng còn lấy một bàn trống. Phần bình luận nhảy chữ liên tục, đa phần là những lời khen ngợi dành cho gian đẳng cấp của Kim Ngọc Lâu.
[Momo: Người đắt xắt miếng cũng cái lý của nó, cái vị trí đắc địa , cái gian lộng lẫy !]
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/than-bep-cung-phai-lam-bai-tap/chuong-129.html.]
[Tiếng Ve Kêu: Toang , tui linh cảm Ôn Ký sắp thua sấp mặt nè. Nhìn Kim Ngọc Lâu vẻ tự tin, khí thế hừng hực quá chừng.]
[Sinh Sinh Xoài Xoài: Ê tui đang coi hai màn hình cùng lúc nè! Hahaha, tối nay Ôn Ký cũng livestream đó nha. Nghe đồn là sinh viên thêm ở quán đang , còn phép đột nhập tận bếp để nữa cơ!]
[Trương Hỉ Hỉ: Tui cũng tò mò ngó thử cái bếp của Kim Ngọc Lâu xem ! Anh chủ kênh lân la đàm phán thử xem!] ...
Đại Đoàn T.ử gãi đầu: "Để thử ngỏ lời xem nhé, nhưng dám hứa ."
[Ái chà, đừng khiêm tốn thế chứ, cũng là streamer sở hữu cả triệu follow còn gì!]
Đại Đoàn T.ử , kéo một nhân viên phục vụ hỏi thử. Cậu nhân viên lịch sự nhưng cũng kiên quyết từ chối. "Thưa quý khách, khu vực bếp của nhà hàng cách ly với bên ngoài. nhà hàng xin cam đoan, món ăn đều chế biến trực tiếp từ nguyên liệu tươi ngon nhất trong ngày, vệ sinh an thực phẩm luôn đặt lên hàng đầu."
Đại Đoàn T.ử nhún vai camera: "Chịu các bạn ơi."
[Momo: Ơ kìa, cho xem bếp thì xin phép xe sang phe Ôn Ký nhé.]
[Chức Điền: +1]
[Ngài Ếch Xanh: Này , từ chối là đúng luật còn gì? Quán ăn lâu đời mấy chục năm nay, lỡ ai cũng đòi xem thì công thức bí truyền của tính ?]
Thấy phần bình luận bắt đầu nổ tranh cãi, Đại Đoàn T.ử vội vàng xoa dịu tình hình với . "Lên món , lên món cả nhà ơi!" ...
Cùng thời điểm đó, một cô gái trẻ mở nắp hộp cơm chiên, màn hình điện thoại đang phát livestream của Đại Đoàn Tử. Thấy các bình luận thi so sánh hai bên, cô gái bèn bật thêm chiếc máy tính bảng. Trên ứng dụng livestream, cô dễ dàng tìm thấy kênh của Ôn Ký.
Tài khoản mang tên "Hải Thượng Kim Sắc" đang phát sóng trực tiếp khung cảnh quán Ôn Ký. "Thôi, cứ xem bên Kim Ngọc Lâu ."
Khung cảnh bên kênh Ôn Ký khá tối tăm, mờ mịt. Âm thanh nền loáng thoáng vang lên tiếng xô đẩy, chen lấn của khách hàng hối thúc . Tài khoản Hải Thượng Kim Sắc thỉnh thoảng mới cất tiếng, giải thích rằng quán đang vô cùng bận rộn, khách đang tấp nập kéo . "Mọi ráng đợi chút xíu nha, xíu nữa sẽ đưa tham quan bếp !"
Nghe , cô gái liền chuyển máy tính bảng sang chế độ im lặng, dồn sự chú ý livestream của Đại Đoàn Tử. "Đến , đến , món đầu tiên lên sàn: Ruột già xào chín kiểu!"
Đĩa ruột già bóng bẩy, nhuốm màu vàng ươm dọn lên bàn. Đại Đoàn T.ử chiều lòng fan, cầm chiếc camera mini lia góc độ của món ăn. Phải thừa nhận rằng, diện mạo của món Ruột già xào chín kiểu cực kỳ mãn nhãn. Những khúc ruột lợn bóng mỡ, rắc thêm chút hành hoa xanh mướt, chỉ thôi cũng tưởng tượng hương vị thơm lừng, hấp dẫn.
Cô gái đang gắp miếng đậu hũ cá trong suất ăn mala xào cay của , thấy đĩa ruột già bỗng dưng cảm thấy miếng đậu hũ cá cũng ngon lành hơn hẳn. là đưa cơm!
Đại Đoàn T.ử nhận xét: "Miếng ruột lợn mùi thơm nha , cái mùi hôi đặc trưng của nội tạng, màu sắc cũng mắt."
Bình luận thi chạy rần rần màn hình hối thúc.
[Anh trai bớt luyên thuyên , gắp một miếng ăn thử xem nào!]
[Cho dù là 888 tệ thì cũng thể ngắm mãi thế ! Ăn !]
[Nhanh cái tay lên, món ruột lợn là chân ái của đời tui đó!]
Đại Đoàn T.ử tươi, vươn đũa gắp một miếng: "Theo lệ cũ, fan ăn ." Sau khi đưa một miếng ruột lợn ống kính, Đại Đoàn T.ử mới đưa miệng nhai.
[Mùi vị thế nào? Mùi vị thế nào?]
Đại Đoàn T.ử nhai kỹ, ngẫm nghĩ một lúc nở một nụ sượng trân, lịch sự đáp: "Chắc do mải video lâu, món ruột vẻ nguội . Xin phép để gọi phục vụ hâm nóng xíu nhé." Nói xong, khuất khỏi ống kính. Lát , một phục vụ xuất hiện, rối rít xin bưng đĩa ruột già . "Chắc là chút sai sót kỹ thuật, . Chúng tiếp tục đến với món thứ hai: Ta da! Khâu nhục bảo tháp!"
Cô gái cau mày. Vốn dĩ cô định xem video ẩm thực để kích thích vị giác, ai ngờ ngay món đầu tiên gặp sự cố tụt mood thế . Cũng may món Khâu nhục bảo tháp đang bốc khói nghi ngút, Đại Đoàn T.ử dám câu giờ nữa, giới thiệu nhanh chóng bắt đầu ăn.
"Ưm, thơm... Thịt hầm nhừ, cách chế biến giữ nguyên hương vị nguyên thủy của món ăn, thể cảm nhận rõ ràng độ tươi ngon của nguyên liệu." Cô gái buông đũa xuống.
Xem livestream ẩm thực, ngoài chuyện đ.á.n.h giá hình thức món ăn chiếm ba phần, biểu cảm của streamer chiếm ba phần, thì phần còn phụ thuộc việc streamer giới thiệu lôi cuốn, ăn uống ngon miệng . Đại Đoàn T.ử tuy chê bai thẳng thừng, nhưng cái kiểu miêu tả nhạt nhẽo... cùng với tướng ăn hời hợt ... Kênh chat cũng bắt đầu nhốn nháo.
[Momo: Ủa ông nội nay review dở tệ , quanh quẩn chỉ "thơm", "mềm", tui đ.á.n.h giá chi tiết hơn kìa!]
[Eee: Bớt đòi hỏi má! Ổng đang lù lù trong nhà hàng , bộ ổng gào lên "dở ẹc" hả? Gào xong chắc quản lý mời uống luôn quá.]
[Nhìn Về Dãy Núi Xa: ... Mấy bình luận chắc là fan mới, hiểu phong cách của Đại Đoàn T.ử .]
[Cún Con Gặm Mì Gói: Tui cũng tính ... Đại Đoàn T.ử bao giờ bóc phốt quán nào dở tệ livestream . Dù cũng là nghề review, dại gì gây thù chuốc oán. thái độ của ổng là đủ hiểu .]
[A Từ: Có gì cứ toẹt mấy ba mấy má! Cứ úp úp mở mở tui tò mò c.h.ế.t, rốt cuộc món ngon dở!]
[Một Bé Mèo May Mắn: Có gì mà giấu giếm, tui phiên dịch luôn cho. Cái từ " thơm" á, tóm gọn là hoặc món đó ngon tuyệt cú mèo, hoặc là ổng đang nghi ngờ quán xài hóa chất tạo mùi! Còn "thịt nhừ", một là ngon thật, hai là ổng nghi đây là đồ ăn chế biến sẵn, vì đồ công nghiệp thường ninh thịt nhừ tơi ! Còn "nguyên thủy", toạc móng heo là - nấu ngấm gia vị! Cuối cùng, "hương vị của nguyên liệu", mấy bà tự suy nghĩ xem đây là thịt lợn gì?]
[Một Người Qua Đường: ... Vãi lúa, ý là thịt lợn mùi hôi đúng !]