Thần Bếp cũng phải làm bài tập - Chương 133

Cập nhật lúc: 2026-04-27 13:49:17
Lượt xem: 79

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Món thịt kẹp nhân ngọt tỏa hương thơm lừng. Từng lát thịt hấp đến mức gần như trong suốt, mềm mại ôm trọn lớp nhân ngọt ngào bên trong. Lớp mỡ trắng ngần chỉ cần khẽ mím môi là lập tức trở nên trơn tuột, ấm nóng, chất mỡ sền sệt tan chảy và nhanh chóng vị ngọt đậm đà của phần nhân phía lấn át. Giữa những lát thịt nạc mỡ đan xen là lớp nhân nửa sệt nửa hạt, béo ngậy, ngọt ngào.

Một sự kết hợp đường mỡ đạt đến độ tột đỉnh mà tuyệt nhiên chẳng gây cảm giác ngấy.

Đại Kim sư phụ ăn liền ba miếng, tâm hồn như lâng lâng lơ lửng trong thứ hương vị ngọt ngào béo ngậy .

Thấy , Tiểu Cát cạnh mà xót cả ruột, dẫu món ngon, nhưng dầu mỡ nhiều cỡ cơ mà!

"Sư phụ, ngọt quá, ăn ít thôi ạ."

Đại Kim sư phụ đáp ngay: "Ngọt ? Ta ăn thấy vặn lắm!"

Ông vốn xuất từ trường phái ẩm thực Hoài Dương, bản vốn sức đề kháng với những món thịt thiên ngọt. Giờ hiếm hoi mới gặp món ăn hợp ý, ông chẳng kiềm chế mà cứ gắp hết miếng đến miếng khác. Phía những lát thịt là lớp xôi dẻo. Đường đỏ và mỡ lợn quyện , thấm đẫm từng hạt nếp, biến chúng trở nên bóng bẩy, óng ả. Cắn một miếng, cảm nhận độ dẻo dai của nếp, tận hưởng sự ngọt ngào, bóng bẩy của nước thịt.

Đại Kim sư phụ ăn đến say sưa, vị khách bàn bên cạnh thấy thế liền kìm miệng mà hỏi thăm xem thể nếm thử một miếng .

Đại Kim sư phụ đưa mắt sang. Vị khách tuy ăn mặc giản dị nhưng khí chất toát khác biệt so với đám thanh niên trong quán. Nghĩ ngợi một chút, ông liền đẩy chiếc đĩa về phía họ. "Được mà, ăn chung nhé."

Người cũng lịch sự, xin một đôi đũa sạch, gắp một miếng cho bên cạnh chân thành cảm ơn.

"Thật sự quá đỗi kỳ diệu."

Mấy ngày nay ông liên tục cho kinh ngạc. Những món ăn từ thịt lợn của quán Ôn Ký vô cùng đa dạng, từ ăn vặt đến bữa chính, từ Nam chí Bắc, dường như chẳng món nào thể khó Ôn Phạn. Ngay cả món thịt kẹp nhân ngọt mà ban nãy ông còn mấy mặn mà, giờ khác ăn ngon lành cũng khiến ông thèm thuồng, đến mức bỏ qua cả sĩ diện để mở miệng xin thử.

hương vị của món thịt quả nhiên ông thất vọng. Vốn tưởng món thịt nhiều đường sẽ gây ngán, ai ngờ c.ắ.n một miếng, thịt mềm rục, nhân nửa khô, cái lớp nhân mịn như cát quyện cùng miếng thịt mềm ngọt. Một khô một ướt, một mềm một cứng, dù là kết cấu hương vị đều khiến trầm trồ khen ngợi kỹ năng nêm nếm gia vị đạt đến cảnh giới .

Đại Kim sư phụ: "... Cậu ở đây ?"

Trần Gia Hòa đáp: " đến từ Hong Kong, dạo đang công tác." Đại Kim sư phụ thoáng chút ngỡ ngàng: "Thảo nào... Cậu từ Hong Kong tới, nhà hàng Lã Phủ ?"

Đại Kim sư phụ đàn ông mặt, nhưng trong lòng đang nghĩ về vị tiểu sư của . Năm xưa khi Kim Ngọc Lâu mới bắt đầu phát triển, ông định che chở cho tất cả các sư đôi cánh của , nhưng vị sư nhỏ tuổi nhất nằng nặc đòi ngoài bươn chải. Thoắt cái bao năm trôi qua, đồn lão Tứ ở Hong Kong cũng ăn khá khẩm, Kim Ngọc Lâu cũng từng bước lên như diều gặp gió... Cho đến ngày hôm qua.

Đại Kim sư phụ và sư tuy vẫn giữ liên lạc, nhưng lâu gặp. Lão Tứ vốn kính trọng ông nhất, nếu tin ông hất khỏi Kim Ngọc Lâu, e là sẽ lập tức bay về tìm hai tính sổ mất...

Trần Gia Hòa bật : "Đương nhiên là chứ. Lã Phủ nổi tiếng lắm." Hai cứ thế chuyện trò, chỉ dăm ba câu Trần Gia Hòa đoán phận thực sự của đối diện.

Đại Kim sư phụ dường như chẳng mảy may bận tâm đến nhà hàng Lã Phủ, mà liên tục dò hỏi về vị bếp trưởng ở đó. Nhớ lời giám đốc Quách từng kể, bếp trưởng của Kim Ngọc Lâu một vị sư đang bếp phó ở nhà hàng Lã Phủ... Trần Gia Hòa trò chuyện, thầm suy tính trong lòng. Vị đại sư phụ của Kim Ngọc Lâu đến quán Ôn Ký, rốt cuộc là ý đồ gì đây?

Tuy chỉ là một thực khách, nhưng nể tình món Thúy Châu Ngữ Hoa mà Ôn tặng hôm , Trần Gia Hòa quyết định thử dò la gốc gác của vị lão sư phụ . Nhìn thấy Tiểu Cát chạy lăng xăng quanh ông lão, Trần Gia Hòa vờ như ngạc nhiên hỏi: "Đây là con trai ông ?"

Đại Kim sư phụ đáp: "Đây là đồ của ..."

Trần Gia Hòa: "Trông dáng vẻ thật tháo vát, đang ?"

Đại Kim sư phụ khẽ hắng giọng: "Nó học nghề bếp với ... Hiện tại đang nghỉ ngơi."

Trần Gia Hòa là lõi đời, liền đoán trúng tám chín phần. Giữa lúc Kim Ngọc Lâu đang nước sôi lửa bỏng, vị đại sư phụ dẫn đồ đến quán Ôn Ký, rõ ràng là chẳng còn tiếng gì trong nhà hàng nữa . Nói trắng tước quyền.

Một thợ già gạt rìa, dẫn đồ đến quán Ôn Ký... Đây chẳng là chuyện đồng nghiệp đến học hỏi kinh nghiệm ? Bước tiếp theo là gì đây? Tự lập môn hộ mới, là định đầu quân sang bên ?

Trần Gia Hòa sai trợ lý Tăng tranh phần thức ăn. Hai đĩa Miến xào thịt băm giống hệt , Trần Gia Hòa đẩy một đĩa sang cho Đại Kim sư phụ, coi như lời cảm ơn vì miếng thịt kẹp ban nãy.

Trần Gia Hòa nhiệt tình bắt chuyện: "Nói thật với ông, cũng thuộc dạng ăn hết Nam Bắc , nhưng tay nghề của quán Ôn Ký quả thực xuất sắc. Nửa năm ghé ăn một bữa hải sản, đến giờ vẫn nhớ mãi quên. Tiếc là quán ít , dạo cô chủ nhỏ dịp nghỉ đông mới thời gian bếp. Bình thường cô chỉ nhận nấu ba bàn dịp cuối tuần thôi."

Đại Kim sư phụ chút tò mò: "Ba bàn? Thế cũng ít ." Phải rằng một bàn tiệc chỉn chu, vài chục món bưng lên đủ vắt kiệt sức lực của đầu bếp . Cô gái trẻ của Ôn Ký mỗi cuối tuần ba bàn, quả là điều vô cùng đáng gờm.

Trần Gia Hòa trừ: "Mỗi ngày ba bàn, mỗi bàn chỉ bốn năm món thôi..."

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/than-bep-cung-phai-lam-bai-tap/chuong-133.html.]

Đại Kim sư phụ: ...

Trần Gia Hòa gắp một đũa miến xào thịt băm, những sợi miến dai dai quấn lấy những hạt thịt băm thơm nức, ăn kèm với cơm trắng quả là một cực phẩm.

"Vậy nên mới , sớm muộn gì Ôn Ký cũng tuyển thêm . Ông xem, lượng khách lúc nào cũng nườm nượp, đến hai bạn thanh niên thêm trong quán cũng chỉ là sinh viên phụ dịp nghỉ đông. Đợi năm học là họ mất, lúc đấy kiểu gì cũng đăng tuyển. Hôm trợ lý của còn đùa, bảo nếu vì vướng bận công việc, cũng xin Ôn Ký , ăn ngon mỗi ngày, học vài chiêu nấu nướng..."

Trợ lý Tăng: ... câu đó hồi nào, thôi thì cứ cho là ...

Đại Kim sư phụ chìm trầm ngâm, một lát , ông lặng lẽ đưa mắt sang đồ của . Trần Gia Hòa xong câu đó thì cũng đề cập thêm nữa, cả hai kết thúc bữa tối một cách vui vẻ, Trần Gia Hòa vẫy tay chào tạm biệt Đại Kim sư phụ.

Trong lòng Đại Kim sư phụ như bừng sáng, ông vẫy tay gọi đồ cùng về. "Con cần vội vã tìm việc , cứ thong thả chờ qua năm mới xem ."

...

Ôn Phạn nhăm nhe vị trí nhân viên của quán , cô mải miết dọn dẹp xong xuôi tựa lưng tủ lạnh lướt điện thoại. Sau buổi livestream tối qua, Kim Ngọc Lâu tự chuốc lấy rắc rối, Ôn Phạn cũng thấy thắng bại phân minh, cần thiết quảng bá thêm nữa, nên tối nay cô bảo Nhậm Hải Kim bật máy .

Kênh của cô thì sóng yên biển lặng, nhưng bên kênh của Đại Đoàn T.ử náo nhiệt vô cùng. Đại Đoàn T.ử về nhà lập tức tung một đoạn video ngắn cắt ghép buổi livestream. Dù cắt gọt cẩn thận những phân đoạn nhạy cảm về vụ Kim Ngọc Lâu xài đồ ăn chế biến sẵn, nhưng tinh mắt vẫn dễ dàng nhận điều bất thường.

Bình luận phía đủ cung bậc cảm xúc, nhưng tóm là chỉ trích. Người thì mắng Kim Ngọc Lâu ăn lươn lẹo, mất chất truyền thống; kẻ bênh vực đồ ăn công nghiệp đang là xu thế, chẳng tẩy chay, của Kim Ngọc Lâu là quản lý vệ sinh quá kém, nhưng dù thế nào thì việc để nguyên bao bì thực phẩm rơi đĩa thức ăn quả thực quá đáng...

[Momo: Hehe, ở đây ai tẩy chay đồ ăn công nghiệp ? Người đang lên án việc quán lấy đồ ăn công nghiệp bình phong cho cái mác 'đầu bếp Quốc yến' kìa! Thật nực , bỏ tám trăm tám mươi tám tệ để ăn đồ công nghiệp mà còn mấy lời rao giảng đạo lý... Ai thích ăn đồ hộp thì cứ tự nhiên, bỏ tiền nhà hàng là để ăn đồ tươi xào nấu!]

[Chi Chi: Chuẩn! Anh bán đồ ăn sẵn thì cứ huỵch toẹt là đồ sẵn. cũng thừa hiểu bây giờ chi phí đắt đỏ, mặt bằng cao, kể cả những quán nhỏ lẻ cũng sơ chế nguyên liệu để dùng dần. cái kiểu bê nguyên bao bì ném nồi hâm nóng... Quán nghĩ nhà nồi kéo ? Việc gì bỏ tiền thuê cắt cái bịch?]

[Mau Lại Ăn Cơm: đó đúng đó! Bán giá đắt c.ắ.t c.ổ thế, lấy tư cách gì mà xài đồ công nghiệp?]

Giữa làn sóng phẫn nộ của dư luận, tài khoản mạng xã hội của Kim Ngọc Lâu im lặng như tờ. Nhiều c.h.ử.i bới , còn hẳn video mắng c.h.ử.i thẳng thừng.

Câu chuyện trở nên phức tạp hơn, đăng ảnh cũ, kể lể tuổi thơ gắn bó với những bữa ăn ở Kim Ngọc Lâu, giờ chứng kiến một thương hiệu lâu đời sa sút nhường , trong lòng ngoài phẫn nộ còn đan xen chút nuối tiếc, xót xa.

[ hiểu từ khi nào nhà hàng nông nỗi , nhưng với tư cách là một thực khách chứng kiến sự trưởng thành của Kim Ngọc Lâu, cảm thấy thực sự đau lòng. Lẽ các thể hơn nhiều.]

Bất ngờ một dòng bình luận hồi đáp.

[Ưu Ưu: Thôi , các ở đó mà hoài niệm, đang coi các là những con cừu béo để vặt lông đấy.]

Bên là hình ảnh một hộp quà tặng sang trọng, nhãn mác ghi rành rành "Cải thảo vàng".

[Ưu Ưu: Nhìn , bố mua hộp canh Cải thảo vàng đóng gói sẵn của Kim Ngọc Lâu . Đoán xem giá bao nhiêu? Bốn trăm tám mươi tám tệ! Hehe, hỏi mấy nể độ ngáo giá của quán ?]

Một hòn đá ném xuống mặt hồ phẳng lặng, dậy lên ngàn tầng sóng. Rất nhiều thi đăng ảnh những hộp Cải thảo vàng chế biến sẵn chất cao như núi trong Kim Ngọc Lâu. Thậm chí tự xưng là cựu nhân viên Kim Ngọc Lâu mới xin nghỉ việc cũng nhảy bóc phốt, nội dung cực kỳ sốc.

[Ông Chủ Ngáo Ngơ: Nhắc c.h.ử.i thì nhớ nhắm đúng đối tượng nhé. Đại Kim sư phụ từ chức và bán hết cổ phần . Lão Nhị, lão Tam thì cấu kết với ông chủ hống hách vô cùng, cái hộp súp chính là kiệt tác của ba bọn họ. Đại Kim sư phụ cản nên tức giận bán cổ phần bỏ đấy.]

Mặc dù vị trong cuộc xóa bài chỉ nửa giờ, nhưng vô vàn bức ảnh chụp màn hình phát tán rộng rãi. Đêm đó, độ hot của Kim Ngọc Lâu leo lên một nấc thang mới. Lần , câu chuyện còn thêu dệt thêm màu sắc của những câu chuyện hóng hớt, buôn dưa lê.

Việc một nhà hàng lâu năm xài đồ ăn công nghiệp lẽ chỉ là một tin tức xã hội bình thường, nhưng nếu thêm thắt đó những yếu tố ân oán tình thù, sư đồ tương tàn... Chậc chậc, ly kỳ phết đấy chứ.

Ôn Phạn gấp điện thoại . Dù mù tịt về thời buổi hiện đại, cô vẫn thừa sức đoán dấu chấm hết cho Kim Ngọc Lâu đang đến gần.

...

"Mẹ ơi, cái máy xay thịt nhà hình như vấn đề, lúc chạy cứ phát tiếng kêu cọc cạch lạ lắm."

Mẹ Ôn lau vội tay bước bếp: "Hỏng á? Vậy để mai mua cái mới."

Ôn Phạn ngẫm nghĩ một lát: "Mẹ mua luôn hai cái nhé, mai con cần nhiều nhân thịt lắm." Cô dự định sẽ trình làng một món ăn mới mẻ: Thập bát nhưỡng (18 món nhồi)!

 

Loading...