Thần Bếp cũng phải làm bài tập - Chương 136

Cập nhật lúc: 2026-04-27 13:49:20
Lượt xem: 67

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Ôn Phạn kéo rèm cửa , đập mắt đầu tiên là đủ thứ đồ vật chuồng cọp ngoài cửa sổ. Phía lót một lớp bìa các tông, bên chất mấy cây cải bắp, đậu phụ đông lạnh cắt miếng to, cùng với đủ loại lạp xưởng, thịt xông khói...

Ôn Phạn hít một khí lạnh buốt giá, nhớ hôm nay là ngày móng. Cô tranh thủ quần áo. Bố Ôn đang xem tivi ở phòng khách, tiếng vặn nhỏ. Thấy con gái dậy, Ôn liền rót cho cô một ly nước ấm.

"Dậy sớm thế gì? Ngủ thêm chút nữa ." Mấy ngày qua bận rộn, chỉ Ôn Phạn mà cả hai ông bà cũng mệt rã rời. May mà tiệc thịt lợn cuối cùng cũng xong xuôi, kịp lúc khi tuyết lớn đổ xuống.

Ôn Phạn ngáp ngắn ngáp dài: "Con ngủ đủ ạ... Có gì ăn ?"

"Bố con nấu canh chua cay đấy."

Lần cuối cùng chở lợn, Phùng Tuệ Quyên đặc biệt gửi tặng một bao tải đồ khô. Nào là mộc nhĩ đen, hoa kim châm, đem nấu canh chua cay là ngon nhất. Ôn Phạn cảm thấy xương cốt lười biếng hẳn , chẳng động tay động chân nữa, bèn cứ thế ăn bánh bao với canh chua cay của bố .

Bánh bao là loại bánh bao nhân nước mới gói xong sáng nay. Một cân thịt kèm tám lạng nước, cứ thế đ.á.n.h nước nhân thịt từng chút một. Nhân thịt khi đ.á.n.h xong thì cho thêm hành lá thái nhỏ, trứng gà và dầu mè. Lớp vỏ bánh từ bột bán lên men, khi gói nhân nước đem hấp, những chiếc bánh bao nóng hổi ứa chút dầu, c.ắ.n một miếng là nước dùng ngọt lịm b.ắ.n trong miệng.

Khác với loại bánh bao súp dùng bột lên men, bánh bao bán lên men lớp vỏ mềm xốp, nhân nước bên trong cũng mang hương vị tươi ngon đậm đà. Ôn Phạn hiếm hoi dành cho bố một lời khen: "Nhân nước khá đấy ạ." Húp thêm một ngụm canh chua cay, cảm giác ngấy tan biến, trôi chảy vặn.

Ăn sáng xong, và Ôn Phạn móng, còn Ba Ôn thì tìm Trương Hải Ngưu đặt hải sản. Sắp Tết , nhà thể thiếu hải sản ?

Đến lúc đôi bên hội quân, Ba Ôn chút ngẩn ngơ. Móng tay của vợ chỉ màu đỏ cơ bản, chút ánh kim lấp lánh như mắt mèo, trông khá . còn móng tay của con gái...

Ôn Phạn thì vẫn đang tự đắc với bộ móng của , chẳng hề nhận ánh mắt phần ái ngại của bố . Ba Ôn khẽ hỏi vợ: "Con nó tự nghĩ đấy ?" Mẹ Ôn gật đầu. "Thế thì ..." Mẹ Ôn ngắt lời: "Không ! Con nó thích là ."

Bước trung tâm thương mại, cả nhà bắt đầu chọn quần áo. Mấy đứa nhỏ chạy nhảy trốn tìm giữa các giá treo đồ. Bỗng một bé gái thấy móng tay của Ôn Phạn, tò mò và ngưỡng mộ tiến gần: "Chị ơi, móng tay chị thế!"

Ôn Phạn khen thì trong lòng nở hoa! Cô thọc tay túi áo, lôi mấy miếng thịt lợn khô – món ăn vặt tự tay cô đưa cho bé gái vài miếng. Xong xuôi, cô hớn hở chạy khoe với . Cô khỏi, bé gái liền vòi vĩnh cũng móng như thế.

Người dở dở : "Thế con kiểu gì?"

"Con mười ngón khác luôn!"

Cô bé tính kỹ , mỗi ngón một màu, là hình hoạt hình thích!

"Thế thì ."

"Ai bảo thế! Đẹp lắm mà! Chị lúc nãy cũng mười ngón mười màu khác đấy thôi!"

Người : "..."

Những ngày giáp Tết trôi qua vô cùng vui vẻ sung túc. Ôn Phạn mua sắm cùng bố thì cũng cuộn ở nhà xem sách, xem tivi. Cảm giác lười biếng lâu khiến cô thư giãn gân cốt. Dù nhà chỉ ba , Ôn Phạn vẫn tuân theo phong tục tháng Chạp: cúng Ông Táo, dọn dẹp nhà cửa, đậu phụ, ủ bột, dán hoa cửa sổ, rán đồ ăn, dán câu đối...

Tủ lạnh trong nhà nhét chật cứng, ngay cả bệ cửa sổ cũng đầy ắp đồ. Theo lời Ôn thì "ăn ba tháng cũng hết". thấy con gái vui vẻ, bà cũng mất hứng, cả nhà đều cùng chuẩn Tết.

Hễ rảnh rỗi là bắt đầu sang nhà chơi, đặc biệt là khi tiệm họ Ôn đóng cửa, hàng xóm láng giềng ai nấy đều nhiệt tình mang đồ đến tặng. Một là để tán gẫu chuyện gia đình, hai là...

"Chị Anh Chi , gia vị lạp xưởng nhà chị đúng là cực phẩm! Lạp xưởng nhà mới mấy ngày mà thằng cháu nội nó ăn sạch hết !" Bà lão hàng xóm đối diện nắm tay Ôn, ánh mắt rạng ngời niềm vui.

"Hồi con dâu còn bảo cần phiền phức thế, ngoài bán đầy . Làm tức phát điên, ngoài dùng thịt ôi thôi, nhờ mua thịt lợn tươi, tự về xay nhân đấy, bên ngoài so ... Cũng may nhờ gia vị nhà chị, cứ thế mà , thơm nức nở chịu nổi..."

Bà lão cứ luyên thuyên mãi, cứ nghĩ đến cảnh thằng cháu ăn đến độ miệng mồm bóng loáng dầu mỡ là bà sướng rơn! Bà mua hai mươi cân thịt, mười mấy túi lạp xưởng, định bụng chia cho mấy bà bạn già một ít, nhà giữ năm sáu túi thôi. Kết quả là đến Tết, thằng cháu nhỏ ăn hết năm túi ! Bà lão vội vàng tìm Ôn mua thêm bao nhiêu bột gia vị nữa để về mẻ mới.

Vốn dĩ trong khu nhà , tìm Ôn mua bột gia vị tuy nhiều nhưng ai cũng mua. Thế nhưng kể từ khi lạp xưởng phơi khô... thì đừng là tòa nhà , mà cả khu phố, hễ ai ngửi thấy mùi hương là đều tìm đến Ôn. Năm nay trong khu, hương lạp xưởng bay thoang thoảng khắp nơi, cả khu phố như tẩm ướp gia vị !

Mẹ Ôn từng tính toán thu nhập từ bột gia vị, đây là một khoản riêng biệt, vốn cao nhưng tiền lời khá. Đã ai đến mua thì chẳng bao giờ mua một phần, đa đều là mấy chục cân thịt chờ , một mua là mấy trăm tệ. Mấy ngày nay khách mua giảm bớt, Ôn nhẩm tính, riêng tiền bán bột gia vị lời hai ba vạn tệ! Đó là bà còn mở bán rộng rãi, chứ nếu treo biển ở tiệm thì e là năm nay còn bán giá trời.

Bà lão rút từ túi một hộp bánh quy thiếc, nhất quyết dúi tay Ôn: "Cả năm nay nhà chị bận rộn vất vả , hộp bánh cầm về cho con bé Tiểu Phạn." Những hàng xóm khác cũng mang đồ đến biếu, là nước ngọt thì cũng là socola, thạch trái cây các loại. Ai gặp Ôn cũng khen vài câu về loại bột gia vị .

" gửi cho thằng con nghịch ngợm nhà đấy, lạp xưởng xong là gửi ngay. Nó bảo treo ở giá phơi đồ, kết quả là khô kịp cất, chẳng đứa bạn cùng phòng nào bẻ trộm mất mấy khúc, nó tức quá gọi điện bảo nhất định chuyển nhà..."

"Con gái năm nay ở nước ngoài, tranh thủ lúc nắng phơi khô gửi sang, còn đặc biệt dặn nó chia lung tung, đồ kỳ công lắm. Nó ăn xong một bảo con chẳng thèm chia cho ai . Đây , chị xem, nó tự nấu ăn cũng dáng lắm đấy."

" cho thằng con mấy chục cân, sang nhà bạn gái mắt nhà bạn gái dặn nó mang theo. Nó về kể bố bạn gái quý lắm! Lạp xưởng thái hấp ngay tại chỗ, thơm chịu nổi, ba vợ cứ tưởng là đồ mua đắt tiền lắm, cứ dặn con cần khách sáo thế... Anh Chi , mấy nữa chúng gặp mặt bên , lúc nào định ngày sẽ báo chị nhé!"

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/than-bep-cung-phai-lam-bai-tap/chuong-136.html.]

" gửi cho chị gái một ít, mới mấy ngày mà lúc nãy gọi điện bảo ăn hết ... Anh Chi ơi, ở tiệm chị còn bột gia vị ?"

Mẹ Ôn đáp: "Trong nhà còn một ít, để lấy cho chị."

Người hàng xóm mừng như bắt vàng, cầm lấy bột gia vị định trả tiền. Mẹ Ôn xua tay: "Còn chẳng bao nhiêu, đủ một phần , chị cứ cầm về mà dùng." Người nọ cũng , về nhà liền xách mấy hộp socola trông sang trọng sang biếu .

Ôn Phạn đống quà cáp mà sướng rơn. Cô vẫn luôn sức kháng cự với đồ ngọt, và giờ cô tìm thấy chân ái mới, đó chính là socola! Lần nào siêu thị cô cũng quầy socola rời mắt. Mấy hộp socola hàng xóm cho chữ nước ngoài, Ôn Phạn bóc một viên, cảm giác socola tan chảy mượt mà khiến cô lim dim đôi mắt, đến mức gọi cũng chẳng thấy.

Mẹ Ôn nhắc nhở: "... Không ăn nhiều ." Nói đoạn bà thu hết đống socola , chỉ để đúng một hộp.

"Hộp ăn trong ba ngày, ăn hết mới đưa tiếp." Bà con gái mà khỏi lo lắng, lo gì khác mà chỉ lo cho cái hàm răng của Ôn Phạn. Cứ ăn đồ ngọt thế , nếu bà quản thì Ôn Phạn thể mở tám trăm một ngày, đầy hai ngày là sạch sành sanh!

Người bình thường ai ăn kiểu đó chứ. Bảo khám răng thì Ôn Phạn nhất quyết chịu. Bị tịch thu socola, Ôn Phạn chỉ đành ấm ức nhấm nháp từng viên thật lâu. Ba ngày mới một hộp... tiết kiệm là xong .

Cất xong socola, Ôn tiếp tục câu chuyện lúc nãy: "Tiểu Phạn , con bảo bột gia vị của nên để ở tiệm bán lâu dài ?" Cũng là vì lúc nãy hàng xóm cứ gặng hỏi mãi, Ôn dễ dàng ẩn ý của họ. Mọi đều lo còn loại bột nữa, nếu thật thì họ nhờ tiệm thêm nhiều một chút để họ trữ sẵn.

Ôn Phạn đáp: "Trữ gia vị á? Không sợ ẩm ? Có cần thì cứ bán thôi ạ." Dù cũng để ở tiệm, chẳng tốn diện tích, ai mua thì cô một ít. Mẹ Ôn định gì đó nhưng thôi, chỉ bảo để về thống kê xem còn bao nhiêu mua.

Lạp xưởng nhà xong , nhà cũng bắt đầu ăn . Buổi trưa Ôn Phạn cắt xuống vài khúc đem hấp. Loại màu sẫm là vị tê cay, nhạt hơn một chút là hương cay, và nhạt nhất là vị Quảng Đông ngọt. Ôn Phạn để nguyên cả khúc đem hấp, hấp chín mới thái lát. Vị tê cay sợ bố ăn nên cô đem xào với khoai tây, vị hương cay thì xào với ngồng tỏi.

Loại vị Quảng thì đem chiên cơm, cho thêm chút rau xanh băm nhỏ, cho nước tương, hạt cơm bóng bẩy trong veo. Món cuối cùng, Ôn Phạn chế biến gì thêm, chỉ thái dọn lên bàn.

Mẹ Ôn tò mò: "Sao cái bên trong lạ con nhỉ?" Mặt cắt của miếng lạp xưởng trông nhấp nhô, kỹ hóa là gạo nếp và lòng đỏ trứng muối, thịt chỉ chiếm một phần ba.

Ôn Phạn : "Mẹ nếm thử , lạp xưởng nếp trứng muối đấy."

Lớp vỏ dai giòn bọc lấy gạo nếp và lòng đỏ trứng, phần thịt lạp xưởng dùng gia vị kiểu Quảng, c.ắ.n một miếng mà ngỡ như đang ăn cơm niêu. Ôn Phạn ăn một miếng thấy vị đủ đậm đà, liền bưng đĩa , cho những lát lạp xưởng nếp trứng muối chảo rán sơ qua. Gạo nếp rán đến độ cháy cạnh vàng ươm, vỏ ngoài giòn tan mà bên trong vẫn mềm dẻo, ngon đến lạ kỳ.

Mẹ Ôn khen ngớt lời nhưng vẫn thắc mắc: "Cái con lúc nào thế? Sao đó thấy?"

Ôn Phạn giải thích: "Cái con muộn, mới hôm thôi ạ... Vì bên trong là gạo nếp nên để lâu quá nó khô, hấp sẽ chín tới ."

Lạp xưởng nếp trứng muối mới xong, phần nhân thịt bên trong rút hết nước nên ăn tươi ngon, gạo nếp dẻo bùi, qua bàn tay chế biến của Ôn Phạn lập tức trở thành món hút khách nhất bàn ăn. Ăn xong một đĩa, cả nhà ba đều ườn ghế.

"Để tối dọn dẹp ."

Giờ thì no căng cả bụng, chẳng ngủ mà tuyết lớn ngoài cũng chẳng , thế là đành tìm việc gì đó để .

Ôn Phạn đề nghị chút bánh gạo . Gạo tẻ ngâm nước, xay thành bột ép khô nước, đó đem bột gạo mịn hấp, hấp chín bắt đầu giã. Công đoạn giã bột tốn sức, cả nhà cứ thế phiên , chẳng mấy chốc một khối bột lớn. Ôn Phạn nhanh tay tạo hình, nhà ăn nên chẳng cần khuôn mẫu cầu kỳ.

Cô cắt xuống một miếng, bánh gạo lúc còn ấm dễ cắt. Ôn Phạn cắt bánh theo kiểu liền d.a.o hai lát nhưng đứt hẳn, ở giữa tạo thành một cái túi nhỏ. Cô kẹp những lát lạp xưởng nóng hổi giữa, cho lên nồi hấp vài phút. Dầu từ lạp xưởng tứa một chút nhưng hề giảm hương thơm của bánh và thịt. Cắn một miếng, vị bánh dẻo mịn mang hương gạo nồng nàn, quyện với miếng lạp xưởng đậm đà béo ngậy, lập tức chinh phục bố Ôn.

"Ngon quá mất!" Bánh gạo dẻo thơm độ dai, lạp xưởng thì béo mặn khô, sự kết hợp đơn giản mang hương vị ngon đến bất ngờ. Ôn Phạn thì vẫn thấy đủ, cô lầm bầm bảo nếu cắt bánh gạo mỏng hơn chút nữa, phết chút dầu cho lò nướng thì chắc chắn sẽ còn ngon hơn.

"Ngon lắm , mau ăn con!"

Đống bánh gạo Ôn còn chẳng nhét , cái tủ lạnh mà chắc nó đòi đình công từ lâu .

Ôn Phạn thì vẫn hào hứng tuyên bố tối nay sẽ ăn món sườn kho bánh gạo! Sườn kho kỹ hầm cùng bánh gạo, từng miếng bánh thấm đẫm nước sốt đậm đà, dẻo mềm thơm phức. Ôn Phạn một nồi lớn, chẳng mấy chốc dụ thằng cháu nội nhà bà lão đối diện sang. Thằng bé mút tay cửa, bà lão thì đỏ mặt tía tai, cứ luôn miệng xin : "Lạp xưởng trong nhà hết sạch ..."

Thằng cháu đây mỗi tuần chỉ đến một hai ngày, từ khi lạp xưởng là ngày nào cũng sang. Bà tuy tay nghề giỏi nhưng xào nấu đơn giản thì vẫn , lạp xưởng dễ chế biến, xào với bắp cải rau xanh là con trẻ ăn ngon lành. Bà lão dạo tự hào lắm, cho đến khi lạp xưởng hết trơn. Thằng bé ngày nào cũng đến, ban công chờ lạp xưởng, cứ gặng hỏi bà xem ăn . Vốn dĩ nó chỉ lải nhải đòi lạp xưởng, ai ngờ hôm nay cửa, thằng quỷ nhỏ ngửi thấy mùi thơm nên nhất quyết vòi ăn bằng . Bà lão còn cách nào khác, đành dắt cháu sang xin một bát.

Mẹ Ôn cũng rộng rãi, múc cho bà một bát đầy: "Không , trẻ con mà." Bà lão dắt cháu về nhà, đóng cửa là thằng bé nhào tới: "Bà ơi, con ăn!" Bánh gạo dẻo quánh, sườn mềm rục, nước sốt mặn thơm khiến thể ngừng tay. Đứa nhỏ ăn đến độ bụng căng tròn, lúc nó đến đón mà mùi thơm vẫn tan hết.

"Mẹ... nấu món gì mà thơm thế?"

Bà lão uể oải: "Có nấu gì ... À , đợi lúc nào lạp xưởng xong gửi qua cho. Mấy ngày nay đừng để thằng Hào sang đây nữa."

Nhà họ Ôn đối diện đang nghỉ Tết, ngày nào cũng nấu nướng linh đình, chính bà ngửi mùi thôi cũng thấy thèm chịu nổi, nhất là đừng để con trẻ sang nữa. Nói thì , nhưng đến mười hai giờ đêm, ngửi thấy hương vị bay từ khe cửa, bà lão lộ vẻ sầu muộn. Làm bây giờ? Hay là cũng trốn sang nhà con trai vài hôm nhỉ? Chứ thế thì thơm quá mức quy định !

 

Loading...