Thần Bếp cũng phải làm bài tập - Chương 138

Cập nhật lúc: 2026-04-27 13:49:22
Lượt xem: 84

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Nói là ly hôn thì cũng chính xác, vì dù sổ chứng nhận ly hôn vẫn cầm tay. bấy nhiêu đó cũng đủ để khiến Diêu Thanh Cần vui mừng khôn xiết. Kể từ khi dọn khỏi nhà chồng, hơn ba tháng nơi đó.

 

Nhà chồng cô, từ chỗ ban đầu sức khuyên can hàn gắn, chuyển sang khẩn cầu tha thiết. Mẹ Diêu từng chỉ trích họ thiếu thành khẩn, thế là đó, bố chồng Diêu Thanh Cần đành dắt theo con trai đích đến tận nhà nhận . Cái vẻ hống hách, coi khinh khác giờ biến mất sạch sành sanh, đối phương mở miệng bài ca tất cả vì con trẻ.

 

Mẹ Diêu xong liền lạnh: "Vì con? chẳng thấy các vì con ở chỗ nào cả. Tiền bỏ một đồng, mấy tháng nay cháu ở với , các ai thèm đến thăm lấy một ? Đừng mấy lời nhảm nhí đó nữa, thấy cho. Tóm chỉ một chữ thôi: Ly."

 

Mẹ chồng Diêu Thanh Cần cuống quýt: "Sao mà bỏ là bỏ nhẹ nhàng thế ? Đứa nhỏ sắp bốn tuổi , giờ mà ly hôn sợ thiên hạ cho thối mũi ? Ông bà thông gia, đây là nhà chúng sai, chúng sẽ sửa ngay. Tiểu Cần cứ việc , sẽ bảo thằng con nhà mỗi tháng đưa hết lương cho nó, nó thế nào cũng ... Thà phá mười tòa tháp chứ đừng phá một cuộc hôn nhân mà!"

 

Mẹ Diêu chẳng buồn cái nhà thêm một giây: "Bà tưởng con gái thèm khát gì mấy đồng lương còm đó chắc? Chẳng qua đây bà cậy nó vướng con nhỏ nên mới bắt nạt nó thôi. Bà đúng đấy, con bé sắp bốn tuổi , nó bắt đầu hiểu chuyện, mà các vẫn cứ u mê như cũ. Cứ thế mà , hoặc là ly hôn, hoặc là con gái cứ ở đây, xem ai thi gan với ai."

 

Mẹ Diêu dứt lời, chồng Diêu Thanh Cần định khuyên can tiếp thì gã con trai nổi đóa, giơ chân đá mạnh cánh cửa của nhà cô.

 

"Mẹ, việc gì khúm núm thấp hèn thế! Cô chẳng qua là chê con tiền thôi chứ gì? Cái thói tham phú phụ bần giờ mới sáng mắt . Tự kiếm vài đồng bạc là đuôi vểnh ngược lên tận trời. Nói trắng chẳng cũng chỉ là đứa bán hàng rong ngoài vỉa hè thôi ? Tưởng ai thèm chắc! Ly hôn thì ly hôn! Mấy năm nay , đàn ông vợ hiền mới phất lên , từ hồi cô gả về, chẳng phát tài nổi nào. May quá, giờ đường ai nấy cho rảnh nợ!"

 

Nói xong, gã quăng gương mặt bẽ bàng cho bố hầm hầm bỏ thẳng.

 

Ánh mắt Diêu tràn ngập vẻ lạnh lẽo: "Lúc con gả nhà các giàu đến mức nào cơ chứ? Bảo là phát tài, hạng lo cho gia đình, chịu cầu tiến, con cái cũng chẳng màng, loại đó mà phát tài thì mới thấy lạ. Được thôi, lời đến nước , mấy ngày nữa sẽ bảo Tiểu Cần xin nghỉ phép để mau chóng thủ tục."

 

Bố chồng Diêu Thanh Cần mà tối sầm mặt mũi, đến nước thì chẳng còn gì để cứu vãn nữa.

 

...

 

Diêu Thanh Cần trở về nhà, tuy bực bội vì chuyện gã chồng cũ đến quấy rối, nhưng việc đối phương đồng ý ly hôn vẫn khiến cô cảm thấy như trút bỏ gánh nặng ngàn cân. Hai tranh thủ ngày việc cuối cùng Tết để đăng ký hẹn ly hôn, chỉ cần đợi thêm một tháng nữa là thể nhận chứng nhận chính thức.

 

Diêu Thanh Cần dùng tiền cấp dưỡng điều kiện ép đối phương ký giấy công chứng đồng ý cho con đổi họ. Gã chồng cũ lạnh quẳng tờ giấy công chứng cho cô: "Một đứa con gái thôi mà, theo họ thì thôi, phát đạt thì cũng đừng hòng mà bám lấy."

 

Diêu Thanh Cần thu lấy tờ giấy, khẩy một tiếng: "Cứ yên tâm, con chẳng bám gì , cũng đừng mà tìm đến con . ăn xin cũng bao giờ gõ cửa nhà , nhất là già yếu liệt giường thì cũng đừng tìm đến khổ con gái ."

 

Gã chồng cũ tức hộc máu, nhưng Diêu Thanh Cần bây giờ, gã chẳng dám buông lời mắng c.h.ử.i tùy tiện như , chỉ hằn học để một câu "cứ chờ đấy" bỏ .

 

Về đến nhà, Diêu Thanh Cần hớn hở kể với chuyện công chứng xong xuôi. Cả nhà bắt đầu đau đầu suy nghĩ cái tên mới cho đứa nhỏ. Hôm nay Diêu Thanh Cần đưa con gái đến tiệm, một là vì hôm nay tiệm bận, đưa bé con sang chơi, hai là cũng thử ý kiến của Ôn.

 

"Mẹ em định đặt là Diêu Nguyệt Nguyệt, bố em thì bảo gọi là Diêu Viên Viên. Anh chị thì bảo cũng , riêng thằng cháu trai thì hăng hái lắm, cả một tờ giấy là mấy cái tên như T.ử Hàm, Kiều Kiều..." Diêu Thanh Cần than vãn: "Em mà hoa hết cả mắt."

 

Chọn , nhưng cũng thể chần chừ, bởi lẽ hiện tại gã chồng cũ đang tạm thời xuôi tai, ai lúc nào gã dở chứng, cô tranh thủ lúc con còn nhỏ đổi ngay.

 

Ôn Phạn vặn đến tiệm, thấy chuyện cũng thú vị nên ghé xem. Mấy cái tên đầu còn đơn giản, càng về càng phức tạp. Diêu Thanh Cần nhiệt liệt hoan nghênh Ôn Phạn đưa gợi ý. Với cô, gia đình nhà họ Ôn ý nghĩa vô cùng đặc biệt. Nếu vì thấy cách cư xử của bố Ôn cũng như sự yêu chiều họ dành cho con gái, lẽ cô vẫn sẽ u mê cho rằng chồng cũng đến nỗi nào. Chỉ khi thấy hạnh phúc của khác, cô mới nhận sai lầm đến mức lệch lạc. Nhìn Ôn Phạn, cô càng thấy thể trì hoãn thêm, cô hy vọng con gái cũng sẽ sống rạng rỡ, tự tin như thế.

 

Ôn Phạn xem xong liền tỏ ý cũng lực bất tòng tâm. Tên của cô ngày là do Thái hậu trong cung ban cho. Còn ở kiếp ... Cô khẽ hỏi Ôn xem tên từ .

 

Mẹ Ôn im lặng một lát, nhỏ giọng kể rằng ngày đó khi nhặt cô, cổ cô đeo một miếng bài gỗ khắc chữ. Bên là một chữ "Phạn" (梵). Viện phúc lợi giữ chữ với hy vọng tìm đến. Đến khi bố Ôn nhận nuôi cô, thấy tên nên cũng chẳng đổi.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/than-bep-cung-phai-lam-bai-tap/chuong-138.html.]

 

Mẹ Ôn xong liền lén quan sát sắc mặt con gái, Ôn Phạn thì vẫn như thường lệ, chẳng mảy may để bụng chuyện là con nuôi.

 

Phía bên , Diêu Thanh Cần nhận điện thoại của bố. Ông bảo nhờ xem giúp, đặt cho cháu cái tên là Diêu Hoàng.

"Hồng t.ử tranh tiên hữu để mang, Diêu Hoàng vãn xuất tối phân phương." (Sắc đỏ tía tranh đua nở gì cho vội vã, hoa Diêu Hoàng nở muộn mới là loài thơm nhất).

Diêu Thanh Cần thích ngay cái tên .

 

Bé con Diêu Hoàng vẫn đặt theo tên một loài hoa mẫu đơn quý giá, cứ ghế đông ngó tây. Thấy Ôn bê đĩa , con bé còn ý giúp bà kéo ghế gần. Mẹ Ôn xoa xoa mái tóc tơ của đứa nhỏ, nhiệt tình chia sẻ món mới của Ôn Phạn: "Đến đây nào, nếm thử cơm chiên lạp xưởng nhé."

 

Tết qua , tiệm cũng chuẩn bước giai đoạn điều chỉnh thực đơn. Ôn Phạn với việc học hành, trong tiệm vẫn chỉ một ba Ôn gánh vác việc chính. Khi thời tiết dần ấm lên, tháng Tư tháng Năm là thể đưa các món nộm và đồ nguội thực đơn . hiện giờ vẫn đến lúc. Món lẩu lòng bò cay vẫn duy trì như cũ.

 

Dịp Tết bận rộn quá sức, Ôn Phạn bố vất vả thêm nên chỉ bổ sung thêm món cơm chiên. Dẫu tay nghề của Ba Ôn thực sự xuất sắc, nhưng lạp xưởng là đồ nhà tự mà. Cơm chiên lạp xưởng, chỉ cần qua loa thôi cũng ngon lắm .

 

Diêu Thanh Cần lấy cho con gái một bát nhỏ, con bé ngoan ngoãn xúc cơm ăn, đang ăn bỗng reo lên: "Mẹ ơi, đây là cái xúc xích ăn hôm Tết !" Diêu Thanh Cần mỉm : " con."

 

Trước Tết, Ôn phát quà cho Diêu Thanh Cần và hai bạn sinh viên thêm. Diêu Thanh Cần nhận mười lăm cân thịt lợn quê và năm cân lạp xưởng. Hai bạn mỗi mười cân thịt và ba cân lạp xưởng. Thịt lợn quê thì khỏi bàn, mang về nhà là bố cô đãbkhen đồ . Thịt thái lát mỏng, chỉ cần xào đơn giản với khoai tây, bắp cải là ngon tuyệt cú mèo. Mười lăm cân thịt mà cả nhà ăn từ Tết đến tận Tết mới hết, cuối cùng còn để dành cho chị cô ba cân, hai quý như vàng, bọc đá khô mang miền Nam. Còn lạp xưởng, dù là thái lát hấp đem xào rau, cứ cho là hương thơm nức mũi. Đặc biệt là vị Quảng, chị cô ăn xuýt xoa bảo ở miền Nam cũng chắc tìm loại lạp xưởng nào ngon đến thế.

 

Bé con Diêu Hoàng cũng mê món , giờ thấy lạp xưởng trong cơm chiên, con bé chẳng cần ai đút, tự múa may chiếc thìa nhỏ ăn ngon lành. Cơm chiên khô ráo, bóng bẩy mà ngấy, hạt gạo tơi từng hạt, quyện cùng lạp xưởng, trứng gà, cà rốt, ngô hạt và đậu xanh, màu sắc rực rỡ mà vị cực kỳ hài hòa.

 

Để con tự ăn, Diêu Thanh Cần xoa xoa tay hỏi Ôn Phạn xem sạp đồ ăn sáng sắp tới nên bán món gì. Giờ cô đang tràn trề nhiệt huyết, cảm thấy thể bận rộn từ sáng sớm đến tối mịt cũng !

 

Ôn Phạn nghiêng đầu suy nghĩ một lát: "Bán... bánh tráng cuộn đậu phụ ạ." Sắp khai giảng , nếu đến đồ ăn cho học sinh thì nhất là loại mang và tiện lợi. Ôn Phạn lập tức nghĩ đến món . Vỏ bánh thể sẵn, đậu phụ chiên, váng đậu, trứng gà, rong biển, lạp xưởng... đều quá cầu kỳ. Thậm chí cái xe đẩy cửa cũng chẳng cần sửa sang gì nhiều, chỉ cần bê nồi nước dùng phía là xong.

 

Diêu Thanh Cần dĩ nhiên là đồng ý cả hai tay, xong liền bảo thành vấn đề, sáng sớm thể dậy từ sớm. Cô thì sẵn lòng, nhưng Ôn lên tiếng phản đối: "Cả ba bữa sáng, trưa, tối thế thì ai mà chịu cho thấu? Tiểu Diêu , một việc cũng cân nhắc kỹ, nhân đây cho cô luôn..."

 

Ý định trong đầu Ôn từ lâu, nay mới quyết tâm thực hiện. " dự định tuyển thêm một nữa... Cô đừng lo, để thế cô . Mà để cô phụ trách bộ sạp đồ ăn vặt phía ."

 

Trong tiệm vốn bận, học kỳ Diêu Thanh Cần thực chất một công việc của mấy . Mẹ Ôn thấu hết, cô đang nóng lòng kiếm tiền, nhưng tiền bao nhiêu cho đủ? Sức khỏe vẫn là quan trọng nhất.

 

"Bà chủ, em..." Diêu Thanh Cần cuống, định gì đó thì Ôn ngắt lời. "Cô cứ hết , về mà cân nhắc."

"Tình hình trong tiệm cô cũng thấy đấy, cái sạp phía thật sự quán xuyến nổi, nhiều khi với ông Ôn cũng sáng nghỉ ngơi thêm một chút... Thế , sạp đồ ăn sáng ba bữa giao cho cô , tương ứng, lương của cô sẽ chuyển sang hình thức chia hoa hồng."

"Công thức dĩ nhiên vẫn là của tiệm, nhưng cô nhiều thì hưởng nhiều."

 

Mẹ Ôn tính toán chuyện từ lâu, con gái bán bột gia vị lạp xưởng gợi cho bà nhiều cảm hứng. Cái dở của một cửa tiệm nhỏ là ở chỗ đó, dù đến mấy thì sản lượng cũng khó mà tăng lên . Cộng thêm cái sạp bên ngoài, Ôn cảm thấy năm qua bận đến mức đầu óc cứ cuồng. Chi bằng khoán hết cho , mặt bằng của tiệm, nguyên liệu tiệm cung cấp, Diêu Thanh Cần chăm chỉ, chuyển sang kiểu hưởng hoa hồng còn hơn.

 

Còn chuyện tuyển ... Mẹ Ôn bàn bạc với con gái, Ôn Phạn cũng thấy bếp ít quá, nhất là tuyển một chút nền tảng. Như đôi khi cũng thể san sẻ việc sơ chế, băm chặt giúp ba Ôn.

 

Mẹ Ôn đề xuất với Diêu Thanh Cần tỷ lệ ăn chia là 2/8. Diêu Thanh Cần nhẩm tính trong lòng, lập tức hiểu ý của bà chủ. "... Bà chủ... Cuối tuần em cũng thể đến chứ ạ?" Mẹ Ôn : "Dĩ nhiên là ."

 

Với tỷ lệ 2/8, nếu Diêu Thanh Cần chỉ ngày thường, dựa theo doanh thu năm ngoái, một tháng cô thể kiếm bảy, tám nghìn tệ, hơn hiện tại nhiều. nếu cộng cả cuối tuần... Nghĩ đến mức lương thể vượt mười nghìn tệ, Diêu Thanh Cần xúc động thốt lên: "Em đồng ý ạ!"

 

 

Loading...