Thần Bếp cũng phải làm bài tập - Chương 144
Cập nhật lúc: 2026-04-27 13:49:29
Lượt xem: 68
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Giám đốc Quách cũng ăn đến mức mồ hôi đầm đìa, giờ thì ông chẳng còn tâm trí mà nhớ đến Kim Ngọc Lâu nữa, trong đầu chỉ là "món bò ngon quá". Chanh dây? Ấn tượng của ông về loại quả chỉ là dạo vợ ông mua về pha nước với chanh, bảo là để da. Ai mà ngờ hương thơm của chanh dây hoà quyện với thịt bò tạo nên một hương vị độc đáo đến thế.
Vốn dĩ ông chuẩn sẵn nước và hai chai rượu giấu gầm bàn, nhưng thấy khí ăn uống đang hào hứng thế , ông chẳng lôi rượu nữa. Hơi rượu nồng nặc mà át mất hương trái cây thì đúng là phí cả bữa ăn. Nghĩ nghĩ , thôi thì cứ an phận mà thưởng thức món ăn.
Tiểu Lộ tuy đây thường xuyên xếp hàng hộ bạn gái, nhưng ăn tiệc riêng thì là đầu. Dù là gà xào thịt bò, đều ăn một cách ngon lành, ăn lén chụp ảnh gửi cho bạn gái. Cô nàng lập tức nhắn : "... Cảm giác như đ.á.n.h mất cả một gia tài ."
Nhà họ Ôn quả thực luôn đổi mới ngừng, năm ngoái món đậu phụ và tiệc thịt lợn kinh ngạc, giờ món hoa quả xuất sắc thế . Cô nàng nhịn mà gửi ảnh cho bạn , cả hai ảnh mà nước miếng chảy thành dòng.
Quay bàn tiệc, Tiểu Lộ ăn xong món bò là thấy lửng bụng, nhưng khi thấy Ôn bưng lên một cái khay sắt lớn bốc khói xèo xèo, bật dậy vì tò mò. Mẹ Ôn đặt khay giữa bàn, dặn tránh một chút cho khỏi nóng. Vừa mở nắp đậy chống b.ắ.n dầu , bên trong hóa là đồ nướng! Có thịt ba chỉ thái mỏng, miếng dày hơn, dẻ sườn bò, thịt thăn, phi lê gà... Ôn Phạn dùng khay sắt giữ nhiệt để nướng chín những miếng thịt xếp ngay ngắn. Đi kèm là đủ loại nước chấm và gia vị: loại cay nồng, loại chua cay, cả gia vị khô.
Tiểu Lộ thấy dường như chiều hư , thấy đồ nướng dọn chút thất vọng. Chẳng lẽ chỉ đơn giản thế thôi ? lúc đó Ôn bưng thêm một cái khay khác : "Dùng cái ăn kèm với đồ nướng nhé." Trên khay là hai đĩa, một đĩa đầy lá xà lách xanh mướt, đĩa còn là... hoa quả? Không chỉ Tiểu Lộ mà khách bàn bên cũng hỏi Ôn đưa nhầm .
Bà bảo nhầm, đồ nướng là ăn kèm hoa quả. Tiểu Lộ bán tín bán nghi cầm một lát táo lên. Phải công nhận kỹ năng d.a.o pháp của nhà họ Ôn thật thần sầu, lát táo mỏng như cánh ve, soi ánh đèn thể xuyên thấu.
Ăn thế nào đây? Bậc thầy ăn uống Trần Gia Hòa nhanh tay mẫu: ông đặt một miếng ba chỉ nướng lên lát táo, lấy một lát táo khác chấm chút gia vị khô kẹp . Miếng thịt ba chỉ cháy cạnh thơm lừng, ứa dầu giờ gọn trong lớp áo táo tây. Vị táo ngọt giòn dù mỏng nhưng trung hòa cực cái béo ngậy của thịt, vị cay nhẹ của gia vị khô hương vị thêm phần phong phú.
Trần Gia Hòa tâm phục khẩu phục, món đồ nướng đơn giản mà cũng chất riêng thế ? Ông hối hả giục ăn mau, cầm một lát dứa kẹp với thịt thăn bò chấm nước sốt. Thịt bò mềm ngọt quyện cùng nước dứa thanh chua, vị mặn vị ngọt hề triệt tiêu mà tạo một sự tổng hòa thơm ngon lạ kỳ.
Ôn Phạn chủ yếu dùng táo và dứa, ngoài còn một ít mướp đắng. Mướp đắng cũng thái cực mỏng, cứ ngỡ sẽ đắng ngắt khó ăn, ai dè ăn kèm đồ nướng thấy vị ngọt hậu. Đặt lát mướp đắng lên lá xà lách, thêm hai miếng bò chấm sốt, cái béo của thịt bò gặp mướp đắng dường như tan biến một nửa. Vị đắng thanh của mướp quyện với nước sốt chua cay món ăn trở nên cực kỳ thanh cảnh.
Cả khay thịt nướng mấy no căng bụng. Ôn Ký vẫn luôn hào phóng về lượng, cuối cùng là một bát mì lạnh to tướng để kết màn. Trong cái bát to bằng mặt , nước dùng màu hổ phách lấp ló quả trứng luộc, vài lát táo, cà chua cùng dưa chuột thái sợi và kim chi. Mì kiều mạch nấu trong suốt, rắc thêm nắm vừng, cùng là những lát thịt bò bản to.
Giám đốc Quách thầm khen , ăn đồ nướng cay nồng mồ hôi, giờ bát mì lạnh thì đúng là đúng đúng thời điểm. Nước mì chua ngọt mát lạnh, sợi mì dai giòn sần sật. Tuy cả bàn chỉ một bát to nhưng mỗi chia một ít, húp thêm ngụm nước, ợ một cái thật to mới thấy bữa ăn từ đầu tới cuối thật là thỏa mãn tâm can.
Trần Gia Hòa ăn xong nới lỏng cả cổ tay áo. Ông đến đây từ tháng Chạp năm ngoái, giờ dự án sắp kết thúc, tuy béo lên mấy nhưng da dẻ dường như trắng trẻo vì suốt ngày ở trong khách sạn. Trợ lý Tăng cũng đang miệt mài dọn sạch đĩa, ăn đến mức đĩa bóng loáng soi gương . Giám đốc Quách no đến mức vững nhưng vẫn gắng gượng hàn huyên: "Biết Giám đốc Trần bận rộn, bữa coi như tiễn chân . Sau dịp , cứ gọi một câu, tận sân bay đón."
Trần Gia Hòa sảng khoái : "Anh khách sáo quá, đồ ngon thế ở đây, chắc chắn sẽ thường xuyên tới." Chỉ là vài nghìn cây thôi mà, xá gì.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/than-bep-cung-phai-lam-bai-tap/chuong-144.html.]
Tiễn khách xong, Giám đốc Quách bảo Tiểu Lộ lái xe về , còn thì bộ cho tiêu cơm. Bữa ngon vượt mức tưởng tượng, ông thầm nghĩ khách quý chắc cứ đưa đến Ôn Ký là nhất. Ông xoa cằm, tự nhủ đổi tư duy, những bữa tiệc kinh doanh rập khuôn ăn chán , những tiệm nhỏ xuất sắc trong ngõ hẻm thế dễ lấy lòng khách hơn.
Cơn gió lạnh cuối đông thổi thêm nửa tháng, khi hệ thống sưởi ngừng hoạt động hai ngày, trời đổ một trận mưa tuyết. Nhìn đôi giày mới mua bùn tuyết nhuộm đen, Ôn Phạn quyết định từ nay sẽ ghét cay ghét đắng kiểu thời tiết . Sau trận mưa tuyết, đường phố đầy những vũng bùn đen ngòm, qua một đêm đóng băng, sáng hôm bắt đầu bộc lộ sự lợi hại.
Ba Ôn mồ hôi nhễ nhại tiệm, vẫn còn hồn: "Lúc nãy suýt nữa thì phanh kịp... phía đứa nhỏ nữa chứ!" Ông lái chậm, còn quấn xích lốp mà lúc xuống dốc vẫn suýt gặp họa. Về đến nhà mà lưng áo ướt đẫm mồ hôi. Mẹ Ôn nhíu mày: "Hay là nghỉ bán một hai hôm?" Nửa tháng qua, bên môi giới tìm mấy căn nhà khá ưng ý, giá cũng mềm hơn bà dự tính. Tuy chốt nhưng lòng bà nhẹ nhõm nhiều, nên việc đóng cửa tránh thời tiết cũng chẳng còn là chuyện gì quá to tát.
Ba Ôn xua tay: "Đâu đến mức đó, lúc về thấy xe quét tuyết của thành phố , chậm nhất là mai đường xá sẽ sạch thôi." chỉ trong nửa ngày đó, mặt đường trơn trượt khiến nhiều gặp nạn. Ngay cả hàng xóm quanh đây cũng ba bốn ngã, may mà ca nào quá nặng, mấy nhẹ cứ khập khiễng sang tiệm t.h.u.ố.c nhờ cụ Đoàn xem giúp. Cụ Đoàn giao hết cho bố Khúc, ông cứ thế nắn bóp, ai gãy xương thì ông nắn khớp, ai trầy xước thì sát trùng băng bó.
Hàng xóm mà ngẩn cả : "Không ngờ lão Khúc còn ngón nghề đấy?" Bố Khúc lau mồ hôi, bảo băng bó xong thử vài bước: "Về nhà ráng nghỉ ngơi, đường trơn lắm, ngoài cẩn thận." Ông còn cố ý quá lên để họ chủ quan: "Người già xương giòn lắm, trẻ con ngã chứ tầm tuổi ngã là dễ nứt xương, gãy xương lắm đấy."
Tiễn hàng xóm xong, bố Khúc thấy Ôn đang gì đó với Diêu Thanh Cần, thấy ông từ xa bà liền hỏi thấy Tống Tuệ . Bố Khúc nhớ : "Không thấy, hôm nay chị mở tiệm ?"
Mẹ Ôn sốt ruột: "Có bảo sáng thấy chị đến, đó tầm nửa buổi đóng cửa, bảo thời tiết trưa mới . Mà giờ gần mười hai giờ chẳng thấy ."
Bố Khúc xử lý mấy ca ngã xong nên nhíu mày ngay: "Gọi điện hỏi xem, tầm sợ nhất là ngã đó ai ."
"Không gọi !"
Nếu gọi Ôn chẳng cuống lên thế . Không hỏi gì từ bố Khúc, bà liền cởi tạp dề, tất tả chạy sang nhà Tống Tuệ xem . Ôn Phạn học về, thấy vội vã tìm Tống Tuệ, cô gật đầu chủ động bếp phụ giúp.
Thời gian qua, Tiểu Cát quen với nhịp độ của Ôn Ký. Bố Ôn đối đãi với nhân viên , thường xuyên nhắc nghỉ ngơi, đồ ăn thức uống thì chẳng phân biệt chủ tớ. Tiểu Cát ở đây mà thấy sướng quá hóa lười, cứ ngỡ quán nào cũng như Kim Ngọc Lâu, chỉ đấu đá lẫn mà còn phân chia đẳng cấp rõ rệt. Ngay cả bữa ăn, đồ của các bếp trưởng cũng ăn nồi riêng khác với phụ bếp. Cậu chẳng dám thật với sư phụ, chứ thực lòng chẳng chút luyến lưu gì cái Kim Ngọc Lâu đó cả. Cái kiểu khoác áo doanh nghiệp hiện đại mà cốt lõi vẫn là phân chia quý tiện kiểu cũ, tài nào thích nổi.
Tiểu Cát đang mải mê chiên cơm, Ôn Phạn thấy chuẩn nên sang chuẩn món thực phẩm dưỡng sinh cho buổi chiều. Từ khi cụ Đoàn khám bệnh, tiệm bắt đầu món . Công thức Ôn Phạn để cuối năm ngoái giờ áp dụng, ba món dưỡng sinh đó cô nhắm mắt cũng xong. Làm xong canh, cô đồng hồ. Đã nửa tiếng mà về? Dù thời tiết nhưng khách vẫn đông, Ôn Phạn đang phụ dọn dẹp thì mười phút , Ba Ôn nhận điện thoại của . Đầu dây bên là tiếng còi xe cấp cứu inh ỏi. “ Tống Tuệ ngã , đang đưa bà viện!"