Thần Bếp cũng phải làm bài tập - Chương 146
Cập nhật lúc: 2026-04-27 13:49:31
Lượt xem: 74
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Ý định nảy trong đầu Dương Thao đường về, và khi rõ mức độ chấn thương của , càng thêm quyết đoán.
"Mẹ ơi, thương gân động cốt nghỉ trăm ngày, bác sĩ cũng bảo tầm tuổi dù phục hồi cũng giữ gìn."
Cái tiệm nhỏ đó bao nhiêu kệ hàng, Tống Tuệ suốt ngày bưng bê, mùa hè còn đẩy cái tủ kem nặng trịch ngoài, mùa đông thì tủ giữ ấm, sáng bày tối thu . Rồi thì mưa che ô, nắng căng bạt... Với tình hình sức khỏe , khó mà cáng đáng những việc đó. Chưa kể, trong nửa năm dưỡng thương tới, bà chắc chắn thể tiệm .
Dương Thao phân tích cho : "Với tình hình kinh doanh của tiệm hiện giờ, thuê là kinh tế. Nếu con bảo lưu kết quả học tập để về trông tiệm thì thu nhập cũng chẳng bằng một góc việc con truyền thông..." Tống Tuệ từ lúc ngã đến giờ hề nghĩ đến chuyện , con bà tuy con đúng nhưng vẫn cảm thấy bài xích từ tận đáy lòng. Bà việc quen tay , giờ đột ngột cho về hưu là điều khó chấp nhận. con bảo bảo lưu việc học, bà liền cuống lên: "Bảo lưu cái gì mà bảo lưu! Con cứ lo mà học cho , đợi mổ xong là con trường ngay!"
Dương Thao thở dài: "Vậy còn thì ?"
Tống Tuệ vỗ mạnh xuống giường, bỗng thấy đầu óc tỉnh táo lạ thường. "Việc của cần con lo! Mẹ tiền, sẽ thuê hộ lý! Ngày ngày sẽ đặt đồ ăn! Mẹ sẽ đặt cơm ở nhà Ôn Ký suốt luôn!" "Tiệm cũng cần cin quản! Dì Hạ nhà con bé Tiểu Phạn đây tiệm nhà dì chật quá, mở rộng hoặc chuyển . Tiện thể nghỉ thì sang nhượng cho dì luôn!" "Tóm là bảo lưu gì hết."
Dương Thao đành an ủi rằng sẽ nghỉ học, học kỳ ít tiết nên thể xin nghỉ phép thường xuyên về thăm . Tống Tuệ sợ thằng con bướng bỉnh tự ý quyết định nên trừng mắt cảnh cáo: "Chuyện tiệm nhà cần con lo, mai sẽ với dì Hạ, con cứ lo mà lấy cái bằng nghiệp cho ."
Dương Thao vốn chẳng mặn mà gì với ngành đang học, nhưng giờ chuyển ngành cũng thực tế. Bà chỉ sợ nó lỡ dở việc học khó mà tập trung .
Sáng hôm , thấy Ôn viện thăm, Tống Tuệ dự định của hôm qua. Mẹ Ôn tối qua giúp bà kéo cửa cuốn khóa tiệm, dự tính tiệm tạp hóa chắc đóng cửa ít nhất một tuần, còn đang định hỏi bà cần ngắt cầu d.a.o điện trong tủ lạnh đồ gì cần lấy . Bà từng nghĩ Tống Tuệ chọn cách giải nghệ luôn như thế.
Tống Tuệ khổ vỗ nhẹ chân: "Em xem chị thế , nổi nữa... Chị cũng nghĩ thông , con cái giờ kiếm tiền nên chị cũng nghỉ ngơi thôi. Bao năm qua cứ bám lấy cái tiệm chẳng , đợi chân lành chị sẽ đó đây cho ."
Cả đêm qua đau ngủ bà cứ trăn trở mãi. Cái nghề giữ tiệm khô khan lắm, mệt nhưng cực kỳ gò bó. Bà giữ tiệm bao năm cũng chán ngấy . Thôi thì sang nhượng luôn cho xong, coi như trả ơn tình nghĩa Ôn cứu giúp.
Mẹ Ôn bất ngờ ngại ngùng: "Chị Tuệ, chị thật ?" Tống Tuệ gật đầu, đùa: "Thật chứ, cứ theo giá chị thuê của Dương Hồng thôi, hợp đồng còn hơn hai năm nữa, chị nhượng hết cho em... mà chị sang ăn cơm nhà em là trả tiền nhé!"
Mẹ Ôn lập tức vỗ n.g.ự.c cam đoan: "Chuyện nhỏ chị ơi! Chị cứ yên tâm, đợt ngày nào em cũng đưa cơm tận giường cho chị!" Phải là chồng quá cố của Tống Tuệ họ hàng với nhà Dương Hồng nên giá thuê rẻ hơn hẳn so với ngoài. Tống Tuệ nhượng theo giá gốc cùng hợp đồng dài hạn là một ưu đãi cực lớn. Mẹ Ôn thấy nuôi cơm bà một thời gian là chuyện quá đỗi bình thường.
Chốt xong xuôi, Tống Tuệ gọi điện ngay cho Dương Hồng để báo chuyện. Mẹ Ôn can: "Không cần gấp thế , đợi chị mổ xong ."
Tống Tuệ tính tình dứt khoát: "Sớm muộn gì chẳng , sớm cho nhẹ đầu mà mổ." Qua điện thoại, bà kể nhập viện, còn dặm mắm dặm muối thêm chút về tình cảnh hiểm nghèo lúc ngã ngoài đường.
"Không Anh Chi cứu thì chuyến em tiêu đời ."
Sau khi kể lể tình hình, bà đặt vấn đề sang nhượng tiệm. Dương Hồng dĩ nhiên chẳng lý do gì để từ chối, chỉ hỏi thăm bệnh viện hứa mấy hôm nữa sẽ qua thăm. Cúp máy, Tống Tuệ thấy nhẹ cả : "Chuyện ở tiệm mấy hôm tới chị bảo thằng Thao dọn dẹp, hợp đồng cũng để nó lo, cứ thế ký tên là xong."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/than-bep-cung-phai-lam-bai-tap/chuong-146.html.]
...
Chuyện mặt bằng giải quyết một cách đầy bất ngờ, Ôn Phạn xong cũng thấy kinh ngạc. "Dì Tuệ nữa ạ? Dì nhượng cả hai gian đó cho nhà luôn?"
Mẹ Ôn gật đầu: "Mẹ cũng ngờ bà quyết định nhanh thế."
Hôm qua nhập viện, hôm nay đòi sang tiệm. Ôn Phạn vui mặt, nhưng nghĩ đến chuyện vì bệnh mới nhượng tiệm nên cô dám quá trớn, chỉ đôi mắt là sáng long lanh. "Vậy thì quá, nhà thể sửa sang cho rộng. Lúc đó thông cả ba gian luôn cho thoải mái ." Tổng cộng bốn gian, gian tiệm t.h.u.ố.c ngăn thì động tường giữa , nhưng ba gian còn thì thành vấn đề, vốn dĩ thiết kế ban đầu là ba gian thông , tường ngăn chỉ là tường lửng.
Mẹ Ôn mỉm : "Chắc chắn là ." Vậy là gian tiệm t.h.u.ố.c sẽ dành riêng cho con gái bếp riêng phục vụ tiệc riêng, sạp đồ ăn vặt cũng ở đó. Ba gian còn sẽ là khu vực kinh doanh chính của tiệm. "Đợt tới sẽ sửa sang đàng hoàng, ít nhất cũng sơn bộ." Trước đây trang trí đơn sơ quá, giờ kinh doanh định bà hoành tráng một chút. Ba gian mặt bằng rộng hơn trăm mét vuông, bếp cũng mở rộng theo, nhân viên cũng cần tuyển thêm .
Chỉ trong vòng vài ngày, Dương Thao dọn sạch tiệm, ký hợp đồng và bàn giao chìa khóa cho Ôn. Có chìa khóa , bà bắt đầu lo chuyện sửa sang. Ông thầu xây dựng năm ngoái gọi đến, Ôn còn thuê hẳn kiến trúc sư về thiết kế cho bài bản. "Bếp dịch ngoài một chút, chỗ để trống nhà vệ sinh. Sảnh chính chủ yếu là bàn nhỏ, phía tường mấy tấm kính lớn cho thoáng." Bà cũng sửa sang gian của Ôn Phạn, dỡ bỏ hàng ghế dọc tường, chỉ đặt ba bàn lớn và hai bàn nhỏ.
Bản thiết kế xong xuôi khiến Ôn Phạn thích mê. Cô cứ quấn lấy hỏi bao giờ khởi công. Mẹ Ôn xem ngày chốt lịch: "Lần sửa sang mất cả tháng đấy." Ngoại trừ sạp nhỏ của Diêu Thanh Cần còn duy trì , hoạt động khác đều tạm dừng. Mẹ Ôn gọi điện cho từng khách đặt tiệc riêng để xin và dời lịch một tháng. Nhiều thực khách những giận mà còn thấy mừng: "Cuối cùng cũng chịu mở rộng ."
Vị ngon của Ôn Ký thì gì để chê, chỉ cái diện tích là điểm trừ, giờ mặt bằng tăng gấp đôi thì tiếp khách cũng lo mất mặt nữa.
Thông báo nghỉ sửa chữa đăng lên mạng, fan hâm mộ phản hồi cực kỳ tích cực:
[Viên Tử: Đợi chờ bấy lâu cuối cùng cũng đến ngày ~ Lần tới đến chắc xếp hàng nữa nhỉ?]
[Thất Bảo: Oh yeah, mở rộng tiệm là đúng , giá mà to như Kim Ngọc Lâu thì mấy.]
[Momo: ... Kim Ngọc Lâu sập mà tiếng tăm vẫn còn vang xa nhỉ. rõ ràng nhà Ôn Ký theo lối mòn đó, nếu họ đổi địa điểm lâu chứ chẳng ở đây gom thêm mặt bằng kế bên gì.]
[Ngủ Làm Gì: Dù thì đây cũng là một bước tiến lớn, vỗ tay thôi.]
Trong lúc Ôn Ký đang thi công, bên môi giới nhà đất cũng báo tin: "Ngay đối diện trường Trung học Quần Anh, cuối con phố đó một khu chung cư, hiện một căn nhà hợp lý. Tuy là tầng một của nhà tập thể nhưng sân nhỏ, gara và kho riêng, bên còn tầng hầm. Diện tích rộng lắm, hơn 150 mét vuông, phòng ốc thoáng đạt vô cùng. Chủ nhà đang cần tiền gấp, chị hứng thú thì qua xem ngay."
Mẹ Ôn dẫn chồng con xem một ngày nắng . Đi bộ từ tiệm đến cuối phố rẽ khu chung cư, cách còn gần hơn nhà cũ. Lối cửa phụ rợp bóng cây xanh dịu mắt. Tuy là tầng một nhưng cách giữa các tòa nhà rộng nên ánh sáng vẫn chan hòa. Chủ cũ dựng một cái chòi nghỉ mát nhỏ trong sân, phần còn lát gạch sạch sẽ, góc sân chỗ để đồ lặt vặt. Vì là tầng một nên sân cửa sắt riêng, thể thẳng từ sân nhà. Cả nhà một vòng là trong bụng chốt ngay: "Chính là chỗ ." Quá trình mua bán diễn thuận lợi đến ngỡ ngàng, chỉ nửa tháng Ôn cầm chìa khóa trong tay. Bà lật giở lịch vạn niên, cảm thán năm nay mà suôn sẻ đến thế: "Ngày chuyển nhà, hôm nữa khai trương. Cả hai đều là ngày lành tháng ."