Thần Bếp cũng phải làm bài tập - Chương 148
Cập nhật lúc: 2026-04-27 13:49:33
Lượt xem: 72
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Tiếng rao của Đỗ Mẫn còn dứt, lao đến mặt cô nhanh như chớp.
"Cho hai suất!"
Giờ đây, dân sành ăn lòng một bí quyết sống còn khi đến Ôn Ký: Hễ tiệm món mới, đừng chần chừ, cứ chốt đơn ngay tức khắc, chậm chân thì khác sẽ giành mất!
Tiếng báo tiền tài khoản vang lên lanh lảnh từ chiếc loa nhỏ, Đỗ Mẫn tươi nhắc xếp hàng.
"Rau hấp xào của quý khách đây ạ."
Vị khách bưng chiếc đĩa tay, chỉ thấy những sợi trứng vàng ươm chen lẫn vài cọng giá đỗ giòn giòn, điểm xuyết chút màu hồng đỏ của xúc xích băm nhỏ. Rau dại vốn tắm trong nước chín mềm dai dai, lớp bột áo mỏng bám chặt từng cọng rau, nay trải qua màn lửa thử vàng của chảo dầu nóng rực. Dưới tác động của dầu và gia vị, lớp bột áo lúc còn ẩm ướt giờ ngả màu vàng ươm bắt mắt.
Với kỹ thuật xốc chảo điêu luyện, khi phần rau bên trong lớp bột còn kịp chạm tới dầu nóng, đầu bếp nhanh tay nhấc chảo khỏi bếp. Món rau hấp xào lò vẫn giữ độ tơi xốp vốn , nhưng khoác thêm lớp áo khói đậm đà của lửa lớn. Vị đậm đà, thơm ngậy, cay cay quyến rũ vị giác một cách lạ kỳ. Vài hạt bột vón cục rơi rớt , qua lửa lớn nhai cảm giác bùi bùi như đang ăn vảy bột xào. Phần rau bên trong trải qua hai lửa: hấp xào, ăn mềm dai xốp nhẹ. Sự thanh tao của rau dại hòa quyện cùng cái đậm đà của lửa lớn, tạo nên một bản hòa ca hảo đến ngờ.
Đặc biệt, ăn thử hai miếng vội chạy lên quầy, xin thêm vài thìa nước xốt tỏi dùng cho món hấp ban nãy. Nước xốt thêm , món xào càng thăng hoa. Cái cay nồng mặn mà ôm ấp lấy sự thanh mát, mềm mịn của rau dại, đây mới đích thực là mang cả mùa xuân dịu dàng gói ghém dày.
Chỉ trong chớp mắt, mười suất rau hấp xào hết sạch. Đỗ Mẫn và Mễ Hiểu dọn khay bếp, Đỗ Mẫn tít mắt sang Ôn Phạn: "Chị từng thấy ở bán đắt hàng thế . Em gái nhỏ lợi haji thật đấy, món thế mà cũng nghĩ ." Đỗ Mẫn quả thật tâm phục khẩu phục. Nhớ hồi nhỏ cô cũng từng ăn rau hấp, nhưng ai nghĩ đem rau hấp xào thế bao giờ? Vừa nãy lúc lấy thức ăn cho khách, chính cô cũng lén nuốt nước miếng mấy .
Mễ Hiểu cũng khẽ gật đầu đồng tình. Cô nhớ những kỳ nghỉ về quê hồi nhỏ, bà nội cũng món rau hấp, nhưng nào cô cũng mím chặt môi nhất quyết chịu ăn. Bà nội cứ mắng cô mãi: " là sướng quá hóa rồ, cái thời của bà, ăn vỏ cây còn tranh đấy!"
Lúc Mễ Hiểu phiền lắm, nhưng giờ ngửi thấy mùi thơm của rau hấp, cô chợt nhớ đến bà mất vài năm . Bà nội mắng mỏ cay nghiệt thế thôi, chứ mắng xong kiểu gì cũng mua cho cô cây xúc xích, nấu bát mì giận dỗi đặt bát xuống bàn.
"Ăn ăn , ăn cho lắm lớn lên thành con bé bốn mắt. Không bảo ăn mì gói nhiều cận thị !"
Sau Mễ Hiểu ăn bao nhiêu là mì gói, và dĩ nhiên cô cũng toại nguyện đeo kính cận. do mì, mà là do di truyền.
Dọn dẹp xong quầy rau hấp, Đỗ Mẫn và Mễ Hiểu sảnh lau bàn dọn dẹp. Lượt khách đầu tiên vẫn nấn ná về hết, ai nấy ăn mải mê chụp ảnh, video, miệng ngớt xuýt xoa khen ngợi. Ngày mở cửa trở của Ôn Ký quả thực mang đến một cơn địa chấn đầy bất ngờ.
Vị khách nãy đ.á.n.h bay hai đĩa rau hấp cộng thêm một suất rau hấp xào, giờ đang xoa cái bụng căng tròn, khẽ thở dài: "Mình mà về kể với là ngày ăn rau dại đến no căng rốn, chắc bà chẳng bao giờ tin." Anh l.i.ế.m môi, hương vị tuyệt hảo của món xào dường như vẫn còn vương vấn nơi đầu lưỡi. Cái dày mới biểu tình vì quá no, giờ như cái hố đáy, cứ gào thét đòi ăn thêm. Đặc biệt là món khoai tây và cà rốt bào sợi hấp xào đó, cái kết cấu dai dai bột bột quả xứng đáng là ngôi vương của ngày hôm nay.
Bàn bên cạnh, mấy mua kịp mà thèm thuồng, vội vàng hỏi Ôn xem ngày mai bán tiếp .
Mẹ Ôn đáp: "Có chứ." khựng một chút, vẻ mặt thòm thèm của bao trong quán, giọng bà bỗng ngập ngừng. "Chắc là... vẫn ."
Hôm nay mới là ngày đầu khai trương khi sửa quán, khách đông đến mức xếp hàng tận ngoài phố, sang đến ngày mai thì...
Mẹ Ôn chữa cháy: "Thực món cũng phức tạp lắm , tiệm chúng sẽ đăng công thức hướng dẫn lên mạng, thể tự ở nhà cũng ."
Lời thật tình, đó cũng là chiêu bài đ.á.n.h bóng tên tuổi mà Ôn Phạn tính toán từ sớm. Nhớ năm ngoái, chỉ một công thức khoai tây nghiền mà Ôn Ký nổi đình nổi đám. Năm nay tái xuất, cô chẳng ngần ngại gì mà tung luôn tuyệt chiêu rau hấp . Vốn dĩ rau hấp khó, cái khó duy nhất là ở nước xốt. Ôn Phạn quyết định tung một công thức nước xốt cơ bản của nhà , bấy nhiêu đó cũng đủ mồi nhử hảo .
Thế nhưng, xong câu đó, ngoài ít tỏ vẻ hào hứng, phần đông khách hàng chẳng mấy vui vẻ.
"Bà chủ, tiệm giờ mở rộng thế , chẳng lẽ nhiều hơn một chút ?" Có kiểu buôn bán nào lạ đời thế , mỡ treo miệng mèo mà cho ăn!
Mẹ Ôn tiếc nuối giải thích: "Rau dại của quán đều lấy từ núi về. Nguồn nguyên liệu thật sự ít."
Thực tế mua rau dại ngoài chợ, nhưng nếu đem so với hàng mà Phùng Tuệ Quyên mang đến là Ôn Phạn lắc đầu chê ỏng eo. Vốn dĩ cũng chẳng định lấy món cần câu cơm chính, nên thôi cứ bán hết mùa thôi.
Tiễn khách xong, Ôn giục Diêu Thanh Cần mau mau đăng video hướng dẫn lên mạng. "Để lâu sợ kéo đến hỏi han mệt lắm." Một hai hỏi thì , chứ cả đám xúm hỏi, cứ lặp lặp mãi thì cũng mệt.
Diêu Thanh Cần vốn định để dành đến tối mới tung video gây sát thương , Ôn thế cũng đành chiều theo mà đăng luôn. Video lên sóng, cộng thêm hiệu ứng truyền miệng từ lượng khách buổi trưa, thông tin Ôn Ký món mới lập tức tạo thành cơn bão quét qua cả thành phố.
Vẫn là đôi bàn tay khéo léo của Ôn Phạn xuất hiện màn hình, từng bước rau hấp thật đơn giản, tiếp đến là công thức pha nước xốt cầu kỳ một chút, và cuối cùng, ảnh đại diện của video là đĩa rau hấp xào nóng hổi Ôn Phạn tự tay . Biết bao càng xem càng thấy cồn cào ruột gan, thi kêu gào ầm ĩ phần bình luận.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/than-bep-cung-phai-lam-bai-tap/chuong-148.html.]
[Kẹo Ngọt Siêu Cấp: Rau hấp! Rau hấp xào! Trời ơi, bắt đầu tự hỏi liệu sức sáng tạo của ông chủ Ôn Ký bao giờ cạn kiệt . Nhìn thôi thấy ngon xỉu !]
[Hồ Ly Dạ: Nhỏ ăn trưa điểm danh nè. Công nhận là ngon xuất sắc, hương vị đầu tiên nếm thử trong đời.]
[Nhị Cáp: Mà một đĩa mười tệ, rẻ bèo luôn á.]
[Viên Thịt Đam Mê: Đã chốt kèo với con bạn , tối nay triển luôn!]
[Độc Phụ Xinh Đẹp: Dẹp mấy má, tối nay . Bà chủ bảo lấy rau dại chính gốc núi, hàng cung cấp đủ kìa.]
[Thẳng Hướng Bắc: Ơ , khi sửa tiệm thì than xuể, sửa tiệm to đùng vẫn than thiếu hàng. Thế sửa cái quái gì ?]
[Mua Điện Thoại: ... Rau dại xịn mà bán mười tệ... Ôn Ký ăn tâm ghê. Chỗ hoa du bán năm tệ một lạng .]
[Tiểu Bạch: Chuẩn luôn, giờ mới nhiều loại rau dại bán ngoài chợ là mọc dại ở ruộng. Hôm qua bảo mới ngã ngửa .]
[Tinh Tinh: Á á á, sắp phát điên , thèm ăn món rau hấp quá !]
[Hoàng Hôn: Ơ kìa mấy bác, đưa luôn giải pháp mà thấy ?]
[Tinh Tinh: Giải pháp gì?]
[Hoàng Hôn: Thì tự lăn bếp mà ! Video hướng dẫn sờ sờ đấy!]
...
Video hướng dẫn của Ôn đăng lên chẳng mấy chốc bắt chước theo. Không rau dại thì lấy rau củ ở nhà thế cũng xong, tóm rau củ quả gì cũng đem hấp tất. Mấy ngày Ôn Phạn lướt điện thoại là y như rằng thấy thiên hạ thi đủ thứ: nào là khoai tây, bí đỏ, cà tím, nào là nấm kim châm, đậu bắp, cải thảo, đậu cove, súp lơ, bí đao...
Dĩ nhiên, chuẩn thì thành công rực rỡ, nhưng cũng kẻ thất bại t.h.ả.m hại. Người thành công thì hết lời ca ngợi:
[Công thức nhà Ôn Ký chuẩn cần chỉnh, hề giấu nghề, chi tiết cực kỳ tỉ mỉ. Cứ y xì đúc, đừng tự ý thêm mắm dặm muối thì đảm bảo thành công mỹ mãn.]
Còn hội thất bại thì ôm sản phẩm t.h.ả.m họa của lên phần bình luận của Ôn Ký để bắt đền tìm nguyên nhân. Trong phút chốc, các fan hâm mộ của tiệm thêm thú vui mới: bình phẩm các tác phẩm "bóng đêm" .
[Ni Ni: Nói thẳng nhé, nếu năm xưa Đường Tăng mà ghé nhà khất thực thì Tôn Ngộ Không cũng chẳng cần Tây Thiên thỉnh kinh gì nữa ,vì ăn xong là "thăng" luôn .]
[SiêuPhạn: ... Đã bảo món đừng sáng tạo mà! Cậu tưởng đăng công thức lên để dùng giấy lau tay chắc?]
[Quýt Nhỏ: Đâu nấu ăn, đang luyện đan thì ?]
[Bánh Hành Trứng: C.h.ế.t, tìm nhầm phù thủy .]
Cơn sốt rau hấp kéo dài ròng rã nửa tháng trời. Trong suốt thời gian đó, sức nóng của Ôn Ký cứ thế tăng vọt, bởi lẽ ngay cả những thành công theo công thức cũng thừa nhận hương vị thể nào sánh bằng bản gốc ở tiệm. Thế là cửa Ôn Ký tái diễn cảnh xếp hàng rồng rắn. Điểm khác biệt là , dù mua rau hấp, vẫn sẵn lòng tiệm gọi món khác.
Tay nghề của Tiểu Cát tệ, căn bản vững, cộng thêm Ôn Phạn cầm trịch chỉ đạo nên các món ăn luôn giữ phong độ định và thơm ngon. Thế nhưng, vẫn một bộ phận thực khách với chiếc lưỡi thần thánh cứ canh đến ăn dịp cuối tuần.
" cứ cảm giác đồ ăn Ôn Ký cuối tuần ngon hơn ngày thường thì ."
chuyện cũng giống như bốc thăm trúng thưởng , phụ thuộc may rủi. Có khi cuối tuần đến cũng chẳng ăn món ngon hơn đó. Kể chuyện cho khác , chỉ nhận những trận cợt nhả.
"Ông tưởng mạng đùa là thật ? Cứ như kiểu con cái học xa, cuối tuần mới về nhà nấu cơm, khách hỏi cuối tuần ngon hơn thì bảo do con nó về nấu . Hahaha!"
" đấy? Có khi tiệm đúng là kiểu đó."
"Hahaha."
...
Khai trương một tuần, Ôn Ký đón cái cuối tuần đầu tiên trong cơ ngơi mới. Lúc sửa tiệm, Ôn cố ý tách biệt gian nhà sát vách tiệm t.h.u.ố.c , ngày thường chỉ khi nào sảnh chính hết chỗ mới xếp khách sang đó. đến cuối tuần, nơi trở thành sân khấu riêng của Ôn Phạn. Khách thường xếp sang đây, ba chiếc bàn lớn chỉ dành riêng cho những vị khách đặt tiệc riêng.
Tuần , trong ba bàn thì hai bàn là khách bàn chuyện ăn, bàn còn là quen cũ – cụ Đoàn nhà bên. Ôn Phạn lên thực đơn từ sớm, tối đến Mễ Hiểu điều sang phụ giúp bưng bê.
Khách xuống, món ăn bắt đầu dọn lên.
"Món đầu tiên, Hương xuân xào tôm đồng."