Thần Bếp cũng phải làm bài tập - Chương 149
Cập nhật lúc: 2026-04-27 13:49:34
Lượt xem: 70
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Món hương xuân Ôn Phạn mong ngóng từ lâu. Lứa chồi non đầu mùa xuân, lá ngả màu nâu đỏ, cọng mềm như nhung. Dân gian câu: "Mùa xuân ăn hương xuân, bổ hơn cả nhung hươu."
Cứ mỗi độ xuân về, dù là thời xưa thời nay, đều mỏi mắt ngóng chờ những mầm non nhú cành hương xuân. Nếu hái quá sớm, lá còn nhỏ xíu, cọng mỏng dính, cả cây chỉ một nắm tí tẹo, ăn chẳng bõ bèn gì. Còn nếu chần chừ hái muộn, chờ đến khi lá nâu đỏ chuyển sang xanh lục thì hương xuân già cỗi đầy xơ.
Hoàn hảo nhất là ngay thời điểm lấp lửng khi lá ngả xanh. Hương xuân lúc , dù đem chần sơ trộn đậu phụ thanh mát, xào tung với trứng gà béo ngậy, đều gói trọn cái tươi non, mơn mởn của mùa xuân trong từng hương vị.
Ôn Phạn vốn nghiện món từ kiếp , nay mùa xuân gõ cửa, Phùng Tuệ Quyên báo tin vui rằng núi nhiều cây hương xuân.
"Dì để ý kỹ lắm, cứ men theo chân núi hái dần lên , chắc cũng kéo dài một đợt."
Khí hậu chân núi và đỉnh núi khác , thế mới thơ rằng: "Tháng Tư nhân gian hoa tàn, Chùa núi vắng đào mới nở." Chuyện hái hương xuân cũng tương tự . Dưới chân núi lúc độ thu hoạch, còn nhích lên cao một đoạn thì vẫn kiên nhẫn đợi chờ thêm chút nữa.
Phùng Tuệ Quyên rừng hái rau, tiện tay nhặt cả những mớ rau dại hình thức bắt mắt cho lắm, hoặc những loại sơn hào mà Ôn Phạn nhận, đem chợ nhỏ bày bán. Ai ngờ , buôn bán đắt như tôm tươi.
Dì Phùng kể với Ôn mà mặt vẫn còn vẻ ngạc nhiên: "Một nhúm dương xỉ nhỏ xíu xiu mà bán mười mấy tệ một cân, đắt c.ắ.t c.ổ thế mà vẫn mua ầm ầm." Mớ dương xỉ dì đem tới Ôn Phạn chê đủ độ non nên lấy, thế mà đem chợ các bà các tranh mua sạch sành sanh.
Nếm vị ngọt của việc kinh doanh, giờ đây ngày nào dì cũng cùng chồng lên núi. Bất kể là loại rau dại ăn nào, cứ hái đầy gùi mang xuống núi, trải mảnh chiếu nhỏ bên hông chợ là bán đắt như tôm tươi.
Đón nhận những mớ chồi hương xuân mơn mởn, Ôn Phạn chẳng ngần ngại chế biến đủ món: từ xào trứng, đậu phụ trộn, cho đến tẩm bột chiên giòn rụm. Sau khi thưởng thức thỏa thê, cô bắt tay luôn mấy hũ tương ớt hương xuân. Lớp tương ớt đỏ au niêm phong cẩn thận bằng một lớp dầu bóng bẩy cùng, đảm bảo để cả năm cũng hỏng.
Mẹ Ôn chọn một hũ tương ớt ngon nhất, kèm theo mớ hoành thánh nhân rau tề do chính tay Ôn Phạn gói, mang sang biếu nhà Tống Tuệ.
Nhắc đến Tống Tuệ, ca phẫu thuật của bà thành công . Đợi tiêu sưng mất hơn một tuần, phẫu thuật xong viện thêm một tuần nữa. nửa tháng trôi qua, Tống Tuệ liền hối thúc con trai mau chóng trở trường học.
"Chuyện ở nhà con lo, thuê hộ lý . Ngày thường còn dì Anh Chi và bà con hàng xóm qua thăm nom, chẳng việc gì sợ!"
Dương Thao định mở miệng phản bác, nhưng chợt nhớ đến cảnh Ôn gần như ngày nào cũng túc trực ở bệnh viện. Tiệm đang sửa sang, Ôn hiếm hoi mới thời gian rảnh rỗi. Thế nhưng, ngoài việc giám sát tiến độ thi công và dọn dẹp nhà mới, hầu như bữa nào bà cũng tay xách nách mang đồ ăn nhà viện tiếp tế. Khi thì món canh thanh đạm, lúc là bát canh sườn heo, móng giò hầm xương bò đặc biệt do Ôn Phạn tự tay nấu.
Khổ nhất là mấy bệnh nhân chung phòng. Cùng cảnh ngộ gãy xương viện, họ c.ắ.n răng chịu đựng những cơn đau thể xác, oằn chống đỡ sự tấn công tàn nhẫn của mùi hương thức ăn ngào ngạt lan tỏa khắp phòng. Có nhịn nổi, định hạ lân la hỏi thăm Tống Tuệ xem nhà nào nấu ăn khéo thế, mở quán cơm . Đến khi mở quán , còn là quán Ôn Ký nổi tiếng, thì đành ngậm ngùi dập tắt luôn ý định xin ăn ké. Ôn Ký cơ mà... Thôi thì ráng chịu đựng, đợi ngày viện nhất định qua đó ăn uống mấy bữa cho bõ tức!
Nằm viện tròn nửa tháng, những ngày cuối cùng, phòng bệnh của Tống Tuệ bỗng chốc trở thành phòng VIP một . Nguyên do là mấy bác sĩ trực khoa quyết định xếp thêm bệnh nhân nào phòng đó nữa. Cứ buồng qua là mùi đồ ăn xông thẳng mũi, bác sĩ đói cồn cào mà vẫn c.ắ.n răng việc, quả là cực hình! Thế là Tống Tuệ cứ thế ung dung an dưỡng cho đến ngày xuất viện, lòng phơi phới trở về nhà.
Về đến nhà, việc đầu tiên Tống Tuệ là thuê ngay một chị hộ lý, tống cổ Dương Thao về trường. Chị hộ lý trạc tuổi Tống Tuệ, hai phụ nữ rủ rỉ tâm tình suốt ngày đêm. Cô luôn miệng khen công việc quá nhàn hạ, mang tiếng là bao luôn việc cơm nước nhưng thực chất chị chẳng động tay động chân gì. Bạn của chủ nhà – là bà chủ quán cơm – dăm bữa nửa tháng xách đồ ăn sang tiếp tế, bà chỉ việc hâm nóng là hương vị ngon tuyệt cú mèo. Mới hơn một tuần mà bà lo sắp tăng cân đến nơi.
Tiếng gõ cửa vang lên, cô hộ lý xòa sang Tống Tuệ: "Chắc là bà chủ Ôn mang đồ ăn sang ."
Nằm viện về, Tống Tuệ béo lên ngót nghét bảy tám cân, hai cằm nọng lộ rõ mỗi khi mím môi. "Thế thì quá, cũng đang đói bụng đây."
Cửa mở , thấy Ôn xách theo tương ớt hương xuân và hoành thánh, Tống Tuệ càng mừng rỡ. Mẹ Ôn đặt đồ xuống, trao đổi dăm ba câu vội vã về trông tiệm. Cô hộ lý nhanh nhẹn bắc nồi luộc hoành thánh, múc một muỗng tương ớt hương xuân đĩa nhỏ. Hoành thánh rau tề tươi ngon thanh mát, chấm cùng tương ớt cay nồng... chao ôi, hương vị mùa xuân cứ như cơn gió thoảng, mơn trớn, vỗ về dày.
Ăn xong bữa, cô hộ lý bỗng lên tiếng: "Chị , khách hàng tiếp theo của em hủy lịch . Chị bảo tĩnh dưỡng ba tháng đúng ? Hay là em luôn cho chị trọn ba tháng nhé? Chị cứ yên tâm, em lấy giá hữu nghị cho."
...
Quay chuyện ở tiệm Ôn Ký. Sau khi biến tấu đủ món với hương xuân, Ôn Phạn vô tình phát hiện một cực phẩm mới: Tôm đồng nhỏ! Nhiều thường chuộng ăn tôm đồng tháng Năm, lúc tôm ôm đầy bụng trứng, đem xào với hẹ thì ngon ngất ngây. tôm đồng độ tháng Ba, tháng Tư, một mùa đông dài im lìm đáy bùn, thịt đặc biệt săn chắc, tươi ngọt đến bất ngờ.
Lang thang ngoài chợ, Ôn Phạn bắt gặp một hàng bán tôm đồng, cô liền hào phóng bao trọn gói. Mua bảy, tám cân, cô bớt một phần cho gia đình, còn đem xào cùng hương xuân. Tôm đồng sơ chế sạch sẽ, chao qua chảo dầu sôi sùng sục cho vỏ giòn rụm. Hương xuân chỉ dùng một lượng nhỏ điểm nhấn, chần sơ xào chung. Vị ngọt thanh tao của rau dại quyện cùng vị đậm đà đặc trưng của thủy sản đồng quê, chẳng cần nêm nếm cầu kỳ cũng đủ sức thực khách ngây ngất.
Bên cạnh bàn của cụ Đoàn là gia đình nhà họ Khúc. Cô con gái Khúc Tình Tình lâu ngày ghé tiệm đang cắm cúi gắp lia lịa món tôm đồng. Tôm nhỏ xíu vỏ mềm xèo, chẳng cần bóc vỏ, qua lớp dầu chiên giòn, gắp một đũa dính liền ba bốn con. Thịt tôm dai dai, ngọt lịm, nhai cũng chẳng thấy ngấy. "Ngon dữ thần luôn á trời!"
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/than-bep-cung-phai-lam-bai-tap/chuong-149.html.]
Hai bàn bên cạnh đa phần là những khách hàng từng mang vẻ mặt chau mày ủ rũ khi bước tiệm. Họ cứ đinh ninh Ôn Ký khi tân trang hoành tráng kiểu gì cũng phòng VIP riêng tư, ai dè vẫn cứ chơi lớn xếp ba bàn một chỗ như thế . Ở cái gian mở toang hoác thì bàn bạc công chuyện ăn ? Thôi thì cứ tập trung chuyên môn ăn uống cho lành. Nào ngờ, sự thất vọng ban đầu bốc tì vết ngay khi nếm thử miếng tôm đồng xào hương xuân đầu tiên.
Một vị khách đang đối tác chiêu đãi, mới gắp vài đũa kìm nén niềm hứng khởi, bắt đầu tuôn trào ký ức: "Hồi nhỏ ở quê, khoái nhất là trò câu tôm. Bẻ cành liễu tuốt sạch lá, buộc sợi dây cước ở đầu, uốn mảnh kẽm xiên nửa con giun đất mồi. Ngồi cả buổi chiều cũng câu cả chục con, nhưng tôm tép nhỏ xíu. Xách về nhà xào nửa đĩa, kiểu gì cũng mắng cho một trận."
Người đàn ông cạnh hào hứng tiếp lời: " thế đúng thế! Bọn thì mê bắt cá. Kiếm cái vỏ chai thủy tinh, bóp vụn mẩu bánh bao bỏ trong, buộc mấy sợi dây quanh cổ chai thả xuống bờ sông. Mắt cứ dán chặt cái chai, thấy cá bơi là vội vàng kéo lên. Giờ nghĩ thấy to gan thật, khúc sông đó rộng mênh m.ô.n.g chứ nhỏ bé gì ."
"Còn , còn nữa! Hồi đó trưa hè trốn ngủ trưa rủ đám bạn sông mò trai, xém tí nữa thì c.h.ế.t đuối. May mà vùng vẫy bơi ch.ó bờ. Cả ướt nhẹp như chuột lột, sợ về nhà đòn nên chui đống rơm trốn đến tối mịt mới dám vác mặt về."
" nữa, nữa..."
Chỉ một đĩa tôm đồng nhỏ bé như chiếc vé thông hành, đưa những con thành đạt, bận rộn ngược cỗ máy thời gian, trở về với miền ký ức tuổi thơ dữ dội. Một đám đàn ông trung niên cứ rôm rả kể chuyện bắt tôm, mò cá say sưa quên trời đất, mặc cho cô nàng Khúc Tình Tình cạnh mà nhăn nhó mặt mày.
"Hóa đây là lý do bố thích câu cá nhưng móm đấy ?"
Bố Khúc ngượng ngùng: "... Nói bậy nào, mấy hôm câu bố rõ ràng thu hoạch mà!" Không hiểu dạo ít câu mà những hiếm hoi xách cần hồ, ông thi thoảng vớt vát vài con, cuối cùng cũng rũ bỏ danh hiệu "thợ câu cá".
Khúc Tình Tình mỉa mai: "Thế cơ ạ, thế mà mồi câu bố mới sắm tốn đến mấy trăm tệ cơ đấy. Tốn ngần tiền mà câu cá mới là vấn đề." Số tiền mua mồi dư sức chợ khuân về mấy rổ cá . Mẹ Khúc ném cho chồng một ánh mắt sắc lẹm hình viên đạn, bố Khúc chột , chỉ cắm cúi ăn cơm dám ho he nửa lời.
Mễ Hiểu nhẹ nhàng bưng mâm thức ăn tiến : "Món thứ hai, Bánh xèo mùa xuân." Lớp vỏ bánh xèo mỏng tang, trong suốt như cánh ve sầu. Đi kèm là những bát nhỏ xíu chứa giá đỗ xào giấm, khoai tây sợi chua cay, thịt heo xào tương đen. Phần gian trống mâm tận dụng khéo léo để bày biện các loại rau dại xanh mướt rửa sạch sẽ: bồ công , ngò rí, hành lá thái chỉ, điểm xuyết thêm một đĩa thịt chân giò thái mỏng dính và một chén nước chấm đậm đà.
"Xin mời tự nhiên, ăn gì thì cứ tự gói."
Khoảng cách vô hình giữa những con xa lạ xóa nhòa những tràng giòn giã từ câu chuyện tuổi thơ. Món Bánh xèo mùa xuân như một chất xúc tác, khiến bầu khí thêm phần náo nhiệt, rôm rả. Ăn bánh xèo mùa xuân hợp với kiểu nhường nhịn khách sáo. Vỏ bánh mỏng manh, trong suốt mà vò bóp thì mời cũng chẳng thiết tha gì nữa. Thế là ai nấy tự túc, thích gì gắp nấy.
Vỏ bánh dai dai cuộn tròn những sợi khoai tây chua cay, điểm xuyết chút tương ớt cay nồng, đưa miệng mà đậm đà, ngất ngây đến thế. Có thích vị mặn ngọt thì cuộn với thịt heo xào tương đen. mâm tiệc các bậc nam nhi sức vóc, khẩu vị cũng nặng đô, món săn đón nhất vẫn là chân giò cuộn bánh xèo. Vài cọng hành lá, miếng chân giò to bản, thêm muỗng tương ớt đặc biệt. Dầu ớt đỏ au nguy hiểm cứ chực chờ túa khỏi vỏ bánh, nhét tất cả miệng, thịt chân giò giòn dai béo ngậy quyện cùng vị thanh mát của bồ công . Thôi thì tự an ủi bản , bồ công tác dụng thanh nhiệt giải độc, hạ huyết áp, ăn kèm với thịt chân giò thế coi như bù trừ cho , vẹn cả đôi đường! Cọng bồ công tươi non mơn mởn cuộn cùng thịt chân giò, đ.á.n.h bay cái béo ngậy của mỡ heo trong chớp mắt.
Bánh xèo mùa xuân tuy dọn khẩu phần khá lớn, nhưng mâm nào cũng sạch bách trong thời gian kỷ lục. Bàn tiệc đông , cuối cùng kiểu gì cũng thừa chút vỏ bánh vài cọng rau. Nếu là mấy bữa tiệc ăn đây, chẳng ai thèm ngó ngàng đến mấy món đồ thừa . hôm nay thì khác...
Ông chẳng nề hà cầm vỏ bánh vét sạch chỗ nước tương còn sót , ông thì cầm đũa khua lấy khua để bát rau nhỏ, miệng oang oang hô khẩu hiệu: "Tiết kiệm là quốc sách, aưn là quất sạch, thể lãng phí tài nguyên quốc gia!"
Mễ Hiểu từ bếp , thấy trong chốc lát mấy mâm tiệc trống trơn, cô nàng cũng ngơ ngác. Khổ nỗi mấy ông khách ăn hết món Bánh xèo mùa xuân giờ thấy thiêu thiếu cái gì đó: "Toàn ăn đồ khô thế , cho xin bát canh ạ!"
Nếu ở nhà, kiểu gì cũng sẵn nồi cháo bắp ấm bụng, ăn cùng với bánh xèo mùa xuân nhiều món phụ là chuẩn bài nhất.
Khách yêu cầu canh là canh ngay. Mễ Hiểu chạy bếp hỏi ý kiến Ôn Phạn, cô quyết định linh động đổi thứ tự lên món. Ôn Phạn chỉ tay về phía chiếc nồi đất to đang bốc khói nghi ngút: "Nồi canh đằng sắp đấy, ai uống thì múc cho đó nhé." Cả một nồi to bự, dư sức cho cả nhà và khách.
Mễ Hiểu nhận lệnh, lon ton chạy sảnh tươi giới thiệu: "Dưới bếp canh gan heo nấu lá kỷ tử, quý khách ai dùng ạ?"
Lá kỷ tử, gan heo... Dân địa phương hiếm khi ăn món , tên, cả sảnh vắng lặng mất vài giây.
Cụ Đoàn thì cứ vuốt râu lẩm bẩm: "Lá kỷ t.ử bổ m.á.u sáng mắt, thanh nhiệt giải độc... còn bổ gan thận nữa chứ."
Mọi : "..."
"Cho một bát!"
" cũng xin một bát, dạo đang uống t.h.u.ố.c bổ gan đây."
"Cô bé ơi, cho chú một bát to chút nhé!"