Thần Bếp cũng phải làm bài tập - Chương 15
Cập nhật lúc: 2026-04-10 09:00:58
Lượt xem: 161
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Ngô Na đặt một phần đồ ăn tối, đặt xong cô liền chẳng còn tâm trí mà chơi game nữa, chốc chốc mở trang giao hàng xem đồ ăn tới . Thấy cách rút ngắn còn ba mươi mét, Ngô Na đợi shipper nhấn chuông vội vàng mở cửa tầng để lời nhắn: 【Cửa mở ạ!】. Nói đoạn Ngô Na liền đợi sẵn ở cửa thang máy. Kể từ khi ăn đồ nhà họ Ôn, niềm vui lớn nhất mỗi ngày của cô là đợi đồ ăn giao tới.
Dương Thao chỉnh mũ bảo hiểm, trao túi đồ ăn tay Ngô Na, hớn hở chào hỏi: "Chị Ngô Na ạ? Bà chủ nhỏ bảo gửi tặng chị một phần ớt muối đấy." Kể từ buổi chiều thấy Ôn Phạn mặt biến sắc múa chảo lớn trong bếp, Dương Thao đổi luôn cách xưng hô, gọi Ôn Phạn là " bà chủ nhỏ".
Ngô Na ban đầu ngẩn , trong đầu là —— "Người là ai", " Bà chủ nhỏ là ai", "Tặng đồ ?", mất ba giây mới phản ứng kịp. "... Ồ, cô bé ở tiệm cơm hả, là gì của em ..."
Dương Thao : "Chị thấy phí giao hàng giảm một đồng ? Giờ quán giao qua nền tảng nữa mà tự giao, là shipper của quán, tên Dương Thao. Trong túi là ớt muối Ôn Phạn tặng chị, bảo là cảm ơn chị chỉ cho em cách tìm bài giảng mạng."
Ôn Phạn mấy ngày nay ngoài việc nấu nướng và rèn luyện cơ thể thì thường xuyên xem các bài giảng trực tuyến, xem xong mấy tiết nàng thấy cực kỳ hữu ích. Lại nhớ mấy ngày nay món ớt muối của quán lúc nào cũng cung đủ cầu, vài Ngô Na đặt món đó Ôn đều áy náy gọi điện báo hết . Vì Ôn Phạn đặc biệt thêm chút ớt muối gửi tặng Ngô Na.
Lòng Ngô Na bỗng thấy ấm áp vô cùng: "Khách sáo quá." Cả gia đình ba nhà họ Ôn tất bật với một tiệm nhỏ, Ngô Na ngờ Ôn Phạn còn nhớ lời cô , còn đặc biệt tặng đồ cho . "Bao nhiêu tiền..."
"Tiền nong gì chứ chị, cứ cho cái đ.á.n.h giá là ." Dương Thao nhiệt tình: "Lại đây đây, kết bạn , đ.á.n.h giá ba mươi chữ kèm ảnh chụp là đổi một chai nước ngọt đấy ạ." Mẹ Ôn mới nhập một lô nước ngọt đóng chai nhỏ, mỗi chai lùn tịt chỉ hai trăm mililit, bà định dùng để chạy hoạt động ứng dụng. Tuy chạy giảm giá nhưng đơn từ hai mươi đồng trở lên sẽ tặng một chai nước ngọt. Dương Thao thì nghĩ nát óc tăng lượt đ.á.n.h giá nên đề nghị Ôn đổi quà tặng sang cho những khách đ.á.n.h giá . Hiệu quả thấy rõ ngay lập tức, chỉ trong hai ba ngày thêm bốn năm đ.á.n.h giá .
Ngô Na đương nhiên đồng ý ngay, nhanh nhẹn kết bạn với Dương Thao. Mang túi đồ ăn căn phòng nhỏ ấm cúng của , tâm trạng Ngô Na cực kỳ . Đầu tiên cô chụp ảnh phần ớt muối gửi cho "mẫu hậu" đại nhân để khoe khoang bà chủ nhỏ ưu ái đặc biệt. Nhìn dòng tin nhắn 【Vừa khéo ăn tối, để đó cho , tối về ăn với cháo】 hiện lên, Ngô Na mỉm . Kể từ khi cảm giác thèm ăn trở , thực tế cô còn quá chấp niệm với ớt muối nữa, chỉ bà Lý Mai, dù ăn qua cơm phần nhà họ Ôn nhưng vẫn dành một tình cảm đặc biệt cho món ớt muối. Theo lời Lý Mai thì "thứ bình thường thế thôi chứ ăn với cháo là hợp nhất". Đặc biệt là những ca trực sớm chán ăn, chỉ cần hai miếng ớt muối là cả như sống .
Ngô Na mở hộp cơm , tối nay cô đặt món cơm thịt sợi hương cá. Nói về đồ ăn kèm cơm thì 1 trong lòng Ngô Na chắc chắn là trứng xào cà chua, nhưng món thịt sợi hương cá cũng thể chiếm một vị trí trong top 3. Hương vị tổng hòa chua, ngọt, mặn, cay cùng nước sốt sánh mịn, bản nó sinh là để dành cho cơm trắng! Nước sốt đậm đà phủ cơm, qua một quãng đường giao tới hòa quyện từng hạt gạo, lúc nên dùng đũa nữa mà dùng một cái thìa lớn trộn đều lên cho cơm và thức ăn quyện . Sau đó xúc một miếng thật lớn... Ngô Na thỏa mãn nheo mắt .
lúc đang tận hưởng mỹ vị thì điện thoại Ngô Na kêu "ting" một tiếng. Trên màn hình khóa đang hiện ảnh đĩa cơm hiện lên một tin nhắn mới từ chị Miêu Miêu: 【Na Na ơi, mai kế hoạch gì ? Không bận gì thì chơi .】
Ngô Na một tay nhắn tin , một tay vẫn cầm chắc cái thìa: 【Không kế hoạch gì, chị chẳng đang ôn thi công chức ?】
Đầu dây bên là một đàn chị cùng trường, Lâm Miêu Miêu. Hơn cô một khóa, khai giảng là lên năm tư . Hai là đồng hương, là bạn học từ cấp hai lên đến đại học nên gì ngạc nhiên khi trở thành bạn .
Lâm Miêu Miêu nhanh chóng trả lời: 【Đau khổ quá, định mai cho nghỉ một ngày.】
Ngô Na đồng cảm với đối phương, đại học năm thứ tư dường như áp lực đều ập đến cùng một lúc. Những năm khi Lâm Miêu Miêu về quê, dăm ba bữa hẹn cô chơi, dù ngoài thì hai đứa cũng tụ tập ở nhà Ngô Na hoặc nhà Lâm Miêu Miêu chơi game, buôn chuyện. năm nay nghỉ hè Lâm Miêu Miêu bắt đầu trăn trở. Vừa do dự nên ở trường ôn thi cao học , về quê thi công chức, trăn trở nửa tháng trời cuối cùng vẫn chọn về quê. Lời lẽ của Lâm Miêu Miêu đầy vẻ bực bội: 【Mẹ chị bắt chị một tay chuẩn thi cao học, một tay ôn thi công chức, chuẩn cả thi đơn vị sự nghiệp, nãy còn hỏi chị tham gia thi chứng chỉ sư phạm ... Chị Phật nghìn mắt nghìn tay !】
Lâm Miêu Miêu vốn áp lực đè nặng, gia đình nên cả chút nào: 【Dù ở thư viện chị cũng chẳng đầu chữ nào, thà mai cho nghỉ một ngày... nửa ngày !】.
Ngô Na vội vàng an ủi: 【Nửa ngày thì nửa ngày , chị chơi?】
【Chị cũng nữa.】
【Hay là mai em cùng chị đến thư viện nhé? Nghe ở đó rộng lắm, em vẫn xem bao giờ】.
Ngô Na cảm nhận tâm trạng của Lâm Miêu Miêu , vì áp lực bài vở mà là sự thấu hiểu của cha . Trong trường hợp dù hai chơi thì cũng sợ Lâm Miêu Miêu về nhà sẽ tự trách lãng phí thời gian. Thay vì phóng túng nhất thời để đó tự dằn vặt, chi bằng chẳng cả, cứ ở thư viện mà . 【Vừa khéo, em một quán cơm cực ngon giới thiệu với chị đấy.】
Ôn Phạn nhíu mày một phụ nữ xuất hiện trong quán. Lúc giờ cơm qua, hai vợ chồng nhà họ Ôn dọn dẹp bàn ghế chuẩn đóng cửa. Mấy ngày nay việc kinh doanh phát đạt, cộng thêm sự nhanh nhẹn của Dương Thao và Khúc Hiểu Vũ, Ôn ngày nào doanh thu cũng hớn hở. Ba Ôn tuy vẫn món cơm niêu nhưng lúc rảnh rỗi ông cũng thử mấy món khác của Ôn Phạn. Trong quá trình , Ôn Phạn tiếc khi nhận cha thực sự khiếu nấu nướng. Ông sẽ lặp lặp việc rèn luyện nhiều , cũng sẽ theo cách của nàng chính xác đến từng phút giây. việc chép rập khuôn bao giờ là con đường dẫn đến thành công. Ôn Phạn thể tự tin khẳng định rằng dù chỉ là một món rau xào đơn giản nhất, ba Ôn đúng theo các bước của nàng thì hương vị của hai vẫn ba phần khác biệt. Ba phần khác biệt đó chính là cách giữa một đầu bếp giỏi và một đầu bếp hàng đầu, cũng là cái bản năng thiên phú mà sự cần cù khó lòng bù đắp .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/than-bep-cung-phai-lam-bai-tap/chuong-15.html.]
Vì thế Ôn Phạn dứt khoát chỉ cho ba Ôn một con đường sáng. Ba Ôn tuổi mới học từng chút một về hỏa hầu nêm nếm thì thời gian đợi . "Ba ơi, là ba cứ bắt đầu từ mấy món nộm, món nguội ạ." Với kỹ năng dùng d.a.o xuất sắc của ba Ôn thì món nguội mới là dễ nắm bắt nhất. Ôn Phạn mẫu một cho ông xem: "Ba ơi, nếu ba học mấy món nguội thì trưa sẽ lên thêm món nộm thập cẩm nhé." Món nguội quan trọng nhất là sơ chế nguyên liệu và nước trộn.
Ôn Phạn đem chỗ mì căn khô còn trong quán ngâm nở, nấu chín xong vớt để ráo. Nàng lấy một cái bát lớn cho tỏi băm, vừng, hành lá, ớt bột , rưới dầu nóng lên cho thêm sốt vừng, nước tương, giấm, khuấy đều, đó thêm muối và đường. Ôn Phạn nếm thử một miếng hào phóng rắc thêm một thìa đường và một thìa dầu mè. "Món thể thiên về vị ngọt một chút, ngoài dầu của quán , tỏi cũng , ừm, ớt bột để mai con pha một ít, ba mang tiệm bảo xay thành bột mịn cho con nha."
Mẹ Ôn gắp một miếng mì căn sốt vừng, bà quen với việc con gái một món cực ngon nhưng cuối cùng lải nhải bảo thế thế mới hơn . Ba Ôn thì cắm cúi , ghi chép cực kỳ chi tiết từng bước một. Cả nhà ba đang ở trong bếp thì bên ngoài tiếng phụ nữ lanh lảnh gọi xem ai .
Mẹ Ôn vội vàng tiếp đón: "Xin chị, quán em đóng cửa ạ." Nói xong Ôn mới rõ mặt đó. Đối phương là hai vợ chồng bán mì gạo cách quán nhà bà vài gian, vợ họ Tôn. "Cô Tôn , giờ cô vẫn ăn cơm?"
Tôn Mộng Vân đảo mắt : "Thì bận rộn quá nên quên mất đấy mà chị, chị ơi, giờ còn gì ăn ?"
Nếu là khác đến Ôn đương nhiên còn, nhưng Tôn Mộng Vân là hàng xóm cùng phố, cúi đầu thấy ngẩng đầu thấy, Ôn cũng khách sáo, thẳng trong quán còn dư chút cơm trắng. "Lượng cơm đủ một phần , nếu cô ăn thì bảo lão Ôn chiên cho cô. Không lấy tiền cô ."
Tôn Mộng Vân ngoài miệng thì mà thế , nhưng thì chẳng nhúc nhích tí nào, chẳng chút khách khí xuống ngay. Ba Ôn bếp chiên cơm, Ôn Phạn tựa quầy thu ngân, ánh mắt lạnh nhạt lướt qua Tôn Mộng Vân. Tôn Mộng Vân lúc đang kéo tay Ôn buôn chuyện hết nhà đến nhà , dăm ba câu về chuyện ăn . Ba Ôn chiên xong cơm, đĩa cơm chiên trứng đơn giản chỉ cho thêm chút hành lá. Tôn Mộng Vân ăn hai miếng liền khen nức nở như thể món ngon nhất trần đời. "Chẳng trách dạo quán chị đông khách, tay nghề nhà đúng là giỏi thật."
Mẹ Ôn thấy lạ, con phố mấy chục cửa hàng, những nhà thường xuyên ghé ủng hộ đều quán nhà bà là Ôn Phạn bếp, Tôn Mộng Vân ... Ồ cũng đúng, hai vợ chồng Tôn Mộng Vân tiết kiệm, cơ bản bao giờ ăn ở ngoài. Trong lòng Ôn thấy khó chịu, nhớ mấy lời phàn nàn của hàng xóm về Tôn Mộng Vân. "Cái cô Tôn đó tiết kiệm quá mức, nhà ai tối còn thừa cái gì là cô vờ vịt sang hỏi xem cần nữa , cuối cùng chẳng bao giờ trả tiền cả." "Chứ còn gì nữa, nhà ít bánh kẹo sắp hết hạn, để cửa định thanh lý rẻ một hai đồng cho xong, cô thật, dắt con ngang qua là xách luôn, hỏi thì bảo tưởng cần nữa. Đòi tiền thì nó là đồ sắp hết hạn, mà đòi thì thấy ấm ức trong lòng." "Lần đó còn hài hơn, chặn bảo cô sốt, hỏi t.h.u.ố.c hạ sốt , bẻ cho cô một viên là . Cái ai mà dám cho chứ!"
Mẹ Ôn sực tỉnh, để ý một chút nhưng gì. Tôn Mộng Vân vốn dĩ hình như định gì đó, nhưng đến khi cơm chiên bưng lên cô nếm một miếng thì nữa. Hớn hở ăn xong, quệt miệng về nhà . Mẹ Ôn lắc đầu, thu dọn bát đũa.
Ở một diễn biến khác, Tôn Mộng Vân về đến cửa hàng nhà , hớn hở với chồng là Ngô Đại Năng: "Em thấy nhà lão Ôn cũng vẫn thế thôi, đồ chẳng khác là bao. Em bảo mà, lão Ôn tay nghề giỏi lên , thuần túy là dạo món cơm suất dễ thôi." Tôn Mộng Vân huých khuỷu tay Ngô Đại Năng: "Anh nghĩ kỹ ? Không tranh thủ lúc mà sửa cửa hàng thì còn hơn tháng nữa là khai giảng đấy."
Cùng là cửa hàng một con phố, Tôn Mộng Vân tận mắt chứng kiến việc kinh doanh của nhà họ Ôn ngày một lên, lúc đầu rõ lắm nhưng mấy ngày nay thấy Hạ Anh Chi thuê con cái hàng xóm thêm giao hàng, Tôn Mộng Vân yên nữa. "Em tính cả , doanh thu nhà họ ít nhất một ngày cũng hơn một nghìn đồng. Anh nghĩ xem, đây mới là nghỉ hè đấy nhé!". Tôn Mộng Vân thèm việc kinh doanh của nhà họ Ôn, quán đó mới mở cô cũng đến góp vui, ăn một phần cơm suất ba Ôn , hương vị cũng chỉ thế. Ai mà ngờ cái tay nghề đó giờ kiếm tiền?
Tôn Mộng Vân về đến nhà là bắt đầu xúi giục chồng biển hiệu. "Chẳng qua cũng chỉ là cơm suất với mì suất thôi, gì khó ? Diện tích hai nhà tương đương, cũng chẳng cần động chạm gì nhiều, chỉ cần biển hiệu quán, mua hai cái nồi cơm điện. Mì thì mua sẵn, cơm thì nấu . Đồ xào cứ xào đại là , đổi thế còn nhàn hơn chứ, khỏi cần đến giờ cơm mới hì hục nấu mì gạo."
Tôn Mộng Vân càng nghĩ càng thấy đây là một vụ ăn thể . Ngô Đại Năng ngập ngừng hồi lâu: "Anh thấy nhà giờ cũng đang mà, cơm mà lãi bằng mì gạo ." Mì gạo một bát mười hai đồng, cơm suất một phần cũng chỉ mười hai mười ba đồng. mì gạo ngâm nở một bát thì tốn bao nhiêu? Nhìn thế nào cơm suất cũng chẳng nhàn bằng mì gạo. Hơn nữa Ngô Đại Năng cũng tự tin tay nghề của . Anh bỏ hơn mười nghìn đồng học mì gạo, những món khác thậm chí còn chẳng bằng vợ. "Vả cùng một con phố, bán đồ giống hệt thì chẳng là đang đấu đài với ?" Ngô Đại Năng .
Tôn Mộng Vân thì lý lẽ của riêng : "Cùng phố thì ? Ồ, chị nghề thì nghề đều là của chị hết ? Người khác ? Có rách trời cũng chẳng cái đạo lý đó. Chị việc của chị , việc của . Mỗi tự dựa bản lĩnh thôi! Anh họ Ngô , đừng suốt ngày rụt đầu rụt cổ thế, ?". Tôn Mộng Vân vẻ mặt "rèn sắt thành thép": "Nhà lão Ôn đây ế ẩm thế, dạo đột nhiên phất lên, mà sốt ruột ?".
Ngô Đại Năng gì, thầm nghĩ sốt ruột cái gì? Người đắt hàng là của . Anh gấp nhưng Tôn Mộng Vân thì gấp. Nhìn thấy khác vươn lên, cái sự thôi thúc đó cứ nhảy bổ ngoài. Dù thế nào nữa cũng thể cứ thế mãi . Quán một ngày cả giao hàng lẫn khách ăn tại chỗ chỉ bán năm sáu trăm đồng, nhà bán nhiều thế, Tôn Mộng Vân hận thể lao tới cướp hết khách về.
Ngô Đại Năng: "Anh thấy họ chỉ khách tại quán và giao hàng qua ứng dụng , em xem xem?"
Tôn Mộng Vân mỉm bí hiểm: "Cần chắc? Em hỏi từ lâu !". Tôn Mộng Vân thần bí rút một cái quạt quảng cáo. "Đây chính là lý do quán nhà họ phất lên đấy." Để cái quạt , Tôn Mộng Vân đầu tiên là chặn đường Dương Thao để bắt chuyện, Dương Thao mỗi trưa đều giao đơn đến thư viện . Sau đó Tôn Mộng Vân liền tìm đến thư viện. Không , mới giật . Tôn Mộng Vân hối hận khôn nguôi, ai mà ngờ ở phía thư viện ẩn chứa một cơ hội kinh doanh lớn đến ? Người đông nghìn nghịt thế , buổi trưa đặt đồ ăn ngoài. Giá để đồ cửa xếp đến mười mấy cái chuyên dùng để đặt đồ giao tới. Vừa khéo Tôn Mộng Vân liếc thấy cầm cái quạt nên mặt dày xin một cái. Cuối cùng cô giải mã bí mật kinh doanh của nhà họ Ôn! Chỉ ở cái quạt nhỏ thôi!
Tôn Mộng Vân đầy tự tin: "Chúng , biển hiệu vội , chủ yếu là nắm lấy cái lượt khách nghỉ hè . Đợi đến mai em cũng mấy cái quạt, nhập ít hộp cơm. Chúng cũng bếp ăn nhỏ!"