Thần Bếp cũng phải làm bài tập - Chương 150

Cập nhật lúc: 2026-04-27 13:49:35
Lượt xem: 73

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Nghe tên món "Canh gan heo nấu lá kỷ tử", khối nghĩ thầm trong bụng: Món ăn cho sức khỏe thì chắc hẳn mùi vị sẽ khó ăn lắm. khi bát canh nóng hổi bưng , ai nấy đều thầm trách quá vội vàng kết luận.

 

Miếng gan heo mềm mịn, thời gian canh lửa chuẩn xác đến từng giây nên bên trong vẫn giữ sắc hồng quyến rũ. Có lẽ nhờ khâu sơ chế quá điêu luyện mà mùi tanh đặc trưng bay biến, chỉ còn vương vấn chút hương thơm ngầy ngậy của lục phủ ngũ tạng. Lá kỷ t.ử xanh mướt, non tơ, tỏa thứ hương thơm dịu mát của cỏ cây, nước dùng thanh tao, ngọt lịm. Ôn Phạn tinh ý thả thêm chút thịt nạc nồi canh, thi thoảng c.ắ.n trúng sợi thịt nạc dai dai, đậm đà, thực khách như bắt món quà bất ngờ.

 

Nhiều tặc lưỡi chép miệng, hề hề xin thêm bát nữa: "Nhấm nháp kỹ mới thấy, canh nước thì ngọt thanh, thơm ngát."

Uống liền tù tì hai bát lớn, chỉ vị giác vỗ về thỏa mãn, mà trong lòng ai nấy đều dâng lên một cảm giác an tâm kỳ lạ. Ăn uống lành mạnh cỡ , thì huyết áp ngày mai cứ gọi là định lên thẳng tắp cho mà xem!

Cũng vỗ bụng than quá no: "Chắc mấy món cũng chẳng còn nhiều , cố nhịn ăn ít một chút ."

 

Lúc Mễ Hiểu bưng một chiếc nồi đất cỡ bự. Ánh mắt đổ dồn cả chiếc nồi bí ẩn . Nếu là bình thường, cả đám soi mói thế , Mễ Hiểu kiểu gì cũng luống cuống tay chân. giờ khắc , cô chẳng còn tâm trí mà bận tâm đến ánh mắt khác. Cẩn thận đặt chiếc nồi đất xuống một bàn tiệc, Mễ Hiểu trịnh trọng mở nắp nồi: "Món cuối cùng, Cơm tàn đông gọi xuân đến."

 

Vị khách nãy lỡ than no bỗng khẽ rên rỉ một tiếng não nuột. Biết thế... thế lúc nãy đừng tham lam aưn thêm bát canh thứ hai! Món "Cơm tàn đông gọi xuân về" quả thực sức cám dỗ c.h.ế.t . Nhất là khoảnh khắc chiếc nắp nồi nhấc lên, một đám mây hương thơm như phép thuật lập tức bung tỏa, lượn lờ khắp căn phòng. Làn khói trắng mỏng manh tan dần, mang theo cái hương vị quyến rũ len lỏi từng ngóc ngách. Một mùi hương mộc mạc, chất phác nhưng sức mạnh áp đảo giác quan. Ai nấy đều dễ dàng nhận cái mùi beo béo, ngầy ngậy đặc trưng của mỡ heo.

"Thơm quá mất!"

Nếu nhắm mắt , khéo tưởng đang ở nhà, dùng mỡ heo, dầu cải xào một đĩa thức ăn dân dã, đem trộn đều với cơm trắng nóng hổi... Cơn đói từ tận sâu thẳm linh hồn trỗi dậy mạnh mẽ, khiến chẳng thể kiên nhẫn đợi thêm một giây nào nữa.

 

Mỗi bàn trang một chiếc vá xới cơm. Mọi tranh xới cho một phần cắm cúi ăn lấy ăn để. Chiếc nồi đất to, ba bàn ba nồi. Nhìn trong nồi, thấy lấp ló những mầm măng xuân, những khối khoai tây vàng ươm, hạt đậu xanh mướt, đậu hà lan bùi bùi, hẹ non mơn mởn, nấm bụng dê thơm lừng, cùng những lát lạp xưởng và thịt muối mặn mà.

Bát cơm quả xứng danh "Tàn đông gọi xuân về". Đa dạng nguyên liệu, hòa quyện tạo nên một hương thơm đậm đà, ngây ngất. Lạp xưởng do chính tay Ôn Phạn phơi, thịt muối cũng do cô tỉ mỉ ướp từ dạo , vốn định để dành mùa xuân nấu món canh Măng hầm thịt muối. Nay món Măng hầm thịt muối thấy , thì thưởng thức món cơm nấu từ thịt muối ngon trứ danh.

 

Măng xuân chần qua nước sôi, khoai tây luộc chín bóc vỏ thái hạt lựu, thịt muối và lạp xưởng cũng thái hạt lựu. Dùng mỡ heo xào thơm thịt muối và lạp xưởng, đợi lạp xưởng ứa mỡ mới trút các loại rau củ còn đảo đều. Cuối cùng, gom tất cả bỏ nồi cơm. Khi cơm chín tới, chỉ việc trộn đều các nguyên liệu. Hạt gạo bóng bẩy, căng mọng. Lúc nấu cơm, Ôn Phạn khéo léo rưới một vòng dầu quanh thành nồi đất, tạo nên một lớp cháy giòn đáy nồi. Trộn đều bát cơm, thi thoảng c.ắ.n trúng miếng cháy giòn tan, thơm phức.

"Đậu hà lan ngon quá!"

Hạt đậu hà lan tươi chỉ cần luộc sơ bở tơi, bùi bùi. Cơm cháy giòn rụm kết hợp với đậu hà lan mềm mịn, quả là một sự ăn ý đến bất ngờ. Măng thái hạt lựu ngọt thanh, hẹ non tươi mát, nấm bụng dê góp thêm cái hương nấm đặc trưng, dìu dịu. Lạp xưởng và thịt muối dĩ nhiên là tâm điểm của món ăn. Thịt muối nạc mỡ đan xen, lạp xưởng mặn ngọt hòa quyện. Lạp xưởng xào qua lửa săn chắc, nhai dai dai, kết hợp cùng thịt muối thái hạt lựu, khiến món cơm rau củ hề tẻ nhạt.

 

Dưới bếp, Ôn Phạn chừa một phần cơm. Bận rộn suốt cả buổi tối, bụng cô cũng đ.á.n.h trống biểu tình từ lâu. Cô chia cho và Mễ Hiểu mỗi một bát. Vừa nhai hạt cơm dẻo thơm, Ôn Phạn lẩm bẩm phàn nàn thời gian gấp gáp quá: "Biết thế dùng thịt Nam Phong (thịt heo muối Giang Nam) thì ngon hơn." Đáng tiếc là dân vùng thói quen ăn thịt muối, thịt Nam Phong càng hiếm như lá mùa thu, tìm mỏi mắt cũng chẳng thấy chỗ nào bán.

 

Mễ Hiểu đang chìm đắm trong hương vị đậm đà của bát cơm, liền tò mò hỏi thịt Nam Phong là gì.

Ôn Phạn giải thích: "Thịt muối thì dùng thịt ba chỉ hoặc thịt đùi, ướp muối đem phơi gió cho khô. Còn thịt Nam Phong thì dùng chân của con heo, ướp muối, phơi khô còn đem lên men... Lại còn trông trời trông đất nữa."

Món chỉ miền Nam mới ngon, bởi thời gian ướp và lên men lâu. Mùa đông bắt đầu ướp, đợi đến tận mùa hè mới ăn. Thế nên Ôn Phạn đành ngậm ngùi dùng thịt muối thế.

 

Hai ăn trò chuyện bếp, trong khi ngoài sảnh, thực khách đang phát cuồng vì món ăn . Nếu hỏi các món ăn tối nay nêm nếm đậm đà, cầu kỳ đến mức nào, thì câu trả lời gần như là con . Từ món tôm đồng xào, bánh xèo mùa xuân, canh gan heo nấu lá kỷ t.ử cho đến bát cơm đầu mùa , tất cả đều toát lên vẻ mộc mạc, giản dị theo triết lý "Đại đạo chí giản", chân lý cao nhất ở những điều giản đơn nhất.

Ôn Ký quả thực tinh tế. Những món ăn mùa xuân vốn dĩ mang trong nét tinh khôi, tươi mới, càng thêm gia vị cầu kỳ, càng tôn vinh hương vị tuyệt diệu của mùa xuân.

 

Món "Cơm tàn đông gọi xuân về" thành công vang dội trong việc vỗ béo tất cả . Ăn uống no nê , lúc mới sực nhớ : Ơ , hình như nãy giờ bữa tiệc đụng đến một giọt rượu nào thì ?

Ôn Ký cho phép khách mang rượu từ ngoài , nhưng mấy chai rượu khách mang đến vẫn im gầm bàn, chẳng ai nhớ đến việc mở nắp. Hương thơm béo ngậy, ngọt ngào của bát Cơm tàn đông gọi xuân về dường như thực sự là nhịp cầu nối liền hai mùa đông - xuân. Bữa ăn kết thúc, nhóm thực khách bước khỏi quán, làn gió xuân mang theo thở của những rặng liễu nhẹ nhàng mơn trớn da thịt, khẽ khàng thì thầm báo tin vui: Mùa xuân thực sự về !

 

Tuy thiếu vắng men, nhưng các vị khách mãn nguyện vô cùng, thiết vỗ vai chủ trì bữa tiệc: "Bữa nay ngon quá, bữa nào hẹn bữa nữa nhé?" Có hẹn , đó gần như là thành công mỹ mãn nhất mà một bữa tiệc xã giao thể đạt .

Cụ Đoàn cũng no căng, vuốt râu mãn nguyện. Dạo cụ ăn cơm do Tiểu Cát nấu cũng thấy miệng, nhưng đem so với bữa tiệc tối nay thì... Cụ thở dài thườn thượt, bỗng dưng cụ mong ngóng kỳ nghỉ lễ còn hơn cả Ôn Phạn.

"Cô bé nhà họ Ôn còn hơn một năm nữa mới thi đại học nhỉ?"

Khúc Tình Tình gật gật đầu: "Vâng, con bé kém Khúc Hiểu Vũ hai khóa ạ."

Cụ Đoàn lẩm bẩm: "Thế để bảo đám Quý Bách Ý lúc nào rảnh qua kèm thêm cho con bé." Phải thi đỗ đại học cho suôn sẻ, lên đại học dẫu cũng nhàn hơn học cấp ba. Và đương nhiên, nhiều thời gian rảnh rỗi hơn để nấu nướng!

...

 

Tiễn khách về xong xuôi, Ôn Phạn phần một nồi canh và cơm, rảo bước sang gian bên cạnh dặn dò Ôn: "Dưới bếp con để cơm canh , chia ca ăn kẻo nguội nhé." Quán đông khách buổi tối, ăn trễ quá dễ sinh bệnh mà ăn sớm quá nhanh đói. Ôn Phạn tinh ý nắm bắt nhịp độ: bữa trưa thường ăn chung khi vãn khách, còn bữa tối ai rảnh lúc nào thì tranh thủ ăn lúc đó.

 

Sau khi Ôn Phạn dặn dò, Đỗ Mẫn là đầu tiên bưng bát ăn. Lúc ăn xong, mặt cô nàng cứ đờ đẫn , ngẩn ngơ như mất hồn. Tiểu Cát thấy lạ, khua tay mặt cô nàng mấy cái.

Đỗ Mẫn: "..."

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/than-bep-cung-phai-lam-bai-tap/chuong-150.html.]

Đỗ Mẫn Tiểu Cát với ánh mắt khó tả. Cuối cùng cô cũng tìm lời giải đáp cho thắc mắc bám riết lấy suốt mấy ngày qua. Hơn một tuần nay, Ôn Phạn trực tiếp bếp chỉ đếm đầu ngón tay. Đỗ Mẫn quen ăn đồ Tiểu Cát nấu, cứ đinh ninh tay nghề Ôn Phạn giỏi lắm cũng chỉ nhỉnh hơn Tiểu Cát chút xíu.

Ai ngờ tối nay...

Trời đất ơi, thế mà gọi là nhỉnh hơn một chút á!

Thảo nào, thảo nào Tiểu Cát tài năng nhường mà vẫn cam tâm tình nguyện việc trong cái quán ăn bé xíu . Rõ ràng là đến đây để tầm sư học đạo!

Nghĩ đến đây, trong lòng Đỗ Mẫn bỗng nảy một ý tưởng táo bạo.

 

Tiểu Cát thấy Đỗ Mẫn cứ chằm chằm, tò mò hỏi: "Cô thế?"

Đỗ Mẫn tặc lưỡi: "Không gì, chỉ là thấy... cô chủ nhỏ nhà dạo ăn cứ như từ thiện ." Với cái tay nghề xuất quỷ nhập thần , tiệc riêng mà lấy một trăm tệ một ? Bán một nghìn tệ một vẫn còn là quá rẻ!

Tiểu Cát lùng bùng lỗ tai, kịp hiểu chuyện gì thì Đỗ Mẫn đẩy vội bếp giục ăn cơm.

Tiểu Cát ăn xong thì im lặng như tờ. Thấy trong nồi vẫn còn dư nhiều cơm, xin phép Ôn tự tay đóng gói mang về hai hộp. Phần còn , Mễ Hiểu và Đỗ Mẫn chia . Mễ Hiểu mang về phần nhà, còn Đỗ Mẫn thì xách theo hộp cơm, rẽ ngang cửa hàng kim khí của mợ .

 

"Mợ ơi, đóng cửa ạ?"

Mợ Đỗ Mẫn tươi rói: "Cũng sắp ... Hôm nay con ở Ôn Ký thế nào?"

Đỗ Mẫn tủm tỉm, đặt hộp cơm xuống bàn: "Chờ đến lúc nhận tháng lương đầu tiên, con sẽ khao mợ một bữa trò." là nhờ mợ nhớ đến nên cô mới công việc ở một nơi như thế .

Mợ Đỗ Mẫn mát lòng mát . Bà vẫn luôn quý khiếu ăn lanh lợi của đứa cháu gái. Thấy Đỗ Mẫn sang chơi, bà kéo ghế , hỏi han đôi ba câu bắt đầu dặn dò đủ thứ. "Vợ chồng nhà họ Ôn đều là hiền lành, t.ử tế, con cứ cố gắng việc cho . Biết như Diêu Thanh Cần, nhận thầu nguyên một sạp đồ ăn, tiền kiếm khi còn hơn cả tiền lương phục vụ chứ."

 

Đỗ Mẫn ngạc nhiên hỏi: "Chị Thanh Cần hồi cũng phục vụ ạ?"

"Chứ nữa!" Nhắc đến chuyện , mợ Đỗ Mẫn tiếc đứt ruột. "Cái đợt Hạ Anh Chi bảo tuyển , khu phố ai mà chẳng vài họ hàng bạn bè cần tìm việc? Lúc đó mợ nghĩ ngay đến con , định hôm sang chuyện. Ai ngờ kịp mở lời thì Tống Tuệ nhanh tay giới thiệu Diêu Thanh Cần ."

Nhân tiện nhắc đến Diêu Thanh Cần, mợ Đỗ Mẫn tuôn một tràng kể lể chuyện ly hôn rùm beng của cô với chồng cũ. Kể xong, bà chép miệng thở dài thườn thượt: "Bởi thế mới , Diêu Thanh Cần đúng là hưởng, tìm ông chủ . Lương của cô nàng cứ gọi là tăng vù vù. Năm nay còn tin tưởng giao phó cho cô tự kinh doanh luôn."

"Mọi ở đây ai cũng thử tính, sạp đồ ăn vặt của nhà Ôn Ký tuy quy mô nhỏ nhưng khách khứa tấp nập từ sáng sớm đến tận đêm khuya. Chỉ tính sơ sơ cái món bánh tráng cuộn đậu phụ thôi, một tháng ít nhất cũng kiếm vài vạn. Mợ phong phanh, Diêu Thanh Cần mỗi tháng thể bỏ túi ngần cơ đấy..." Vừa , bà giơ một ngón tay lên, xòe năm ngón tay (nghĩa là 1 vạn rưỡi ).

 

Đỗ Mẫn trố mắt kinh ngạc: "Nhiều thế cơ ạ!" nghĩ ngợi một hồi, cô nghi ngờ: "Sao ?" Cô tin Diêu Thanh Cần là kiểu bêu rếu mức lương của cho thiên hạ .

Mợ Đỗ Mẫn bĩu môi: "Còn ai trồng khoai đất nữa, chính miệng gã chồng cũ của cô rêu rao chứ ." Chuyện kể cũng đáng lắm. Ai nấy đều đồng cảm với cảnh của Diêu Thanh Cần, bởi vì cái cảnh sống ngửa tay xin tiền chồng, ai từng trải qua mới thấu hiểu tầm quan trọng của công việc. Thế nên, bà con hàng xóm đều nhất mực về phía cô .

Gã chồng cũ tuy đồng ý ly hôn, nhưng cầm tờ giấy chứng nhận tay đ.â.m hối hận. Gã cứ lân la dò hỏi mức lương của vợ cũ, cuối cùng bí quá hóa liều, mang theo quyển sổ hộ khẩu kịp cập nhật, lò dò đến trường mẫu giáo đòi đón con. Cô giáo mầm non dĩ nhiên dám giao trẻ, thế là gã đành cách hàng rào cố sức moi móc thông tin từ con gái.

Mặc dù khai thác gì nhiều, nhưng gã cũng đoán già đoán non phần nào. Tỉ như bé Diêu Hoàng kiếm bao nhiêu tiền, vì thu nhập của cố định, bà ngoại bảo đó gọi là cổ tức.

Nghe đến hai chữ "cổ tức", gã chồng cũ suýt thì tim. Mắt gã tối sầm . Vốn tưởng vợ cũ lương cao lắm cũng chỉ vài ba nghìn tệ, ai ngờ còn cả cổ tức... Mỗi tháng tính nhẩm iys nhất cũng hơn chục nghìn tệ! Nỗi ân hận như đàn kiến bò râm ran khắp cơ thể, gã há hốc miệng chẳng thốt nên lời, về nhà trong tình trạng thất thần như mộng du.

 

Mấy hôm , gã tìm cách lân la tiếp cận Diêu Thanh Cần. thèm để mắt tới gã, thấy mặt gã là lửa giận bốc lên ngùn ngụt. Hai suýt chút nữa thì to tiếng giữa đường, trong lúc cãi cọ, những chuyện lọt tai qua kẻ .

Nghe mợ kể xong câu chuyện, phản ứng đầu tiên của Đỗ Mẫn là: Gã chồng cũ vô liêm sỉ đến !

Mợ Đỗ Mẫn hùa theo: " thế, thấy gã đàn ông nào trơ trẽn như đấy." Có giỏi thì tự vận động , cứ dán mắt túi tiền của vợ cũ? Có tay chân đàng hoàng mà tự kiếm tiền ?

 

Thở ngắn than dài chuyện thiên hạ chán chê, mợ Đỗ Mẫn về chủ đề chính, khuyên cháu gái cố gắng việc cho . Đỗ Mẫn gạt phăng ý nghĩ thoảng qua trong đầu ban nãy, ngoan ngoãn .

"Mợ ơi, mợ nếm thử hộp cơm , đảm bảo ngon tuyệt ạ!"

Hộp cơm vẫn nguội hẳn, hộp cơm vẫn còn chút nóng ăn vẫn đưa miệng. Mợ Đỗ Mẫn xúc vài thìa ăn thử vội đậy nắp : "Để dành mang về cho cả nhà cùng thử." Dù dạo thỉnh thoảng họ vẫn qua Ôn Ký dùng bữa, nhưng cái đặc quyền thưởng thức tiệc riêng cuối tuần thì mọc cánh cũng chẳng với tới . "Được ăn ké món ngon thế , mợ cũng coi như thơm lây từ cháu ." Phải , sơn hào hải vị cỡ cầm tiền rải t.h.ả.m cũng chắc mua .

...

 

Phía Mễ Hiểu cũng một buổi tối ấm áp tương tự. Cô chia đôi phần cơm gói mang về, đem biếu một nửa. Cậu hỏi han tình hình việc, Mễ Hiểu mỉm gật đầu: "Rất ạ."

Mọi thứ đều suôn sẻ, ông bà chủ đối xử với nhân viên t.ử tế, Tiểu Cát và chị Diêu Thanh Cần cũng thiện, giúp đỡ khác. Đỗ Mẫn thì luôn chỉ bảo tận tình, gặp khách hàng nào khó tính là chủ động tiếp , để cô sợ hãi.

Ông thầu xây dựng mỉm hiền hậu: "Thế là , cháu cứ chịu khó việc nhé."

Mễ Hiểu gật đầu thật mạnh: "Vâng ạ!"

 

Chỉ một đêm, món "Cơm tàn đông gọi xuân về" tạo nên một cơn sốt nóng hổi nhờ đoạn video ngắn hướng dẫn cách chuẩn nguyên liệu mà Ôn Ký đăng tải mạng. Trong chốc lát, mạng xã hội ngập tràn những bài đăng bàn tán về món ăn .

[Tuy Ôn Ký giấu nghề chia sẻ các bước nấu, nhưng cái sự kết hợp nguyên liệu , chắc chắn là ngon điên đảo chúng sanh!]

Cái tên món ăn quả thực quá đỗi hình tượng, nhắm mắt cũng thể mường tượng cái hương thơm nức mũi của lạp xưởng và thịt muối, cái béo ngậy của mỡ heo, sự dẻo thơm của từng hạt cơm...

[Aaa! Khẩn thiết yêu cầu quán đưa ngay món thực đơn, thứ thể hoá điên với công chúa ngày hôm nay, quá mê qúa thèm….!]

Loading...