Thần Bếp cũng phải làm bài tập - Chương 152

Cập nhật lúc: 2026-04-30 14:36:28
Lượt xem: 71

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Kế hoạch giảm cân của Hàn Lộ Lộ rốt cuộc vẫn mãi chỉ giấy. Bởi lẽ, các món mới của Ôn Ký cứ liên tục lên kệ, cô nàng cũng giống hệt bao tín đồ ẩm thực khác, tối nào cũng hừng hực khí thế hạ quyết tâm "ngày mai sẽ giảm cân", để sáng hôm một món ngon nào đó cám dỗ.

 

Sau khi " Đĩa Xuân Chiên Giòn" và sủi cảo bán hơn một tuần, Ôn Phạn thẳng tay gạch tên món rau hấp khỏi thực đơn.

"Cây du và cây hòe đều rụng hết hoa , mì thảo cũng chẳng còn hàng để nhập nữa." Sức quyến rũ của các loại rau dại chính là ở tính mùa vụ ngắn ngủi. Hương vị tuyệt hảo chỉ xuất hiện trong vòng một đến hai tuần, để trở thành nỗi nhớ mong, lý tưởng hóa trong hoài niệm của thực khách.

Thậm chí, Ôn Phạn còn thông báo món hoành thánh rau tề cũng sẽ nghỉ hưu ba ngày nữa.

"Quán đông khách việc ngập mặt, lấy thời gian mà tỉ mẩn gói hoành thánh?" Còn món " Đĩa Xuân Chiên Giòn" và "Cơm tàn đông gọi xuân về" ít tốn công sức hơn nên Ôn Phạn giữ nam châm hút khách.

 

Tần suất xuất hiện của Phùng Tuệ Quyên ngày càng dày đặc. Nếu như đây một tuần cô chỉ ghé hai , thì giờ đây hầu như ngày nào cô cũng mang hàng đến Ôn Ký. Lâu dần, cô cũng tinh ý nhận gu của tiệm: rau củ quả thông thường, miễn tươi ngon là Ôn Ký thu mua hết; nhưng nếu là các loại rau dại, quả rừng độc lạ, Ôn Ký càng ưu ái hơn.

 

Nhớ vụ hoa dưa chuột, ban đầu chỉ là trò đùa nghịch của cô con gái, cô cũng chẳng định tính tiền. Ai ngờ lúc đem đến Ôn Ký, Ôn Phạn gật gù khen lấy khen để, dặn nếu nữa thì cứ mang đến. Phùng Tuệ Quyên mơ cũng chẳng ngờ hoa dưa chuột thể ăn . Nhìn thực khách ăn ngon lành những nụ hoa chiên vàng ươm, giòn rụm, chính cô cũng kìm mà nuốt nước bọt. Trong đầu cô liền nảy ý định: Về nhà hái ít hoa, tự nhúng bột chiên thử xem mùi vị . Thế là lập tức về thôn, bắt đầu thu mua hoa dưa chuột.

 

Người trong thôn vốn trồng nhiều rau, tin hoa dưa chuột cũng thể hái tiền thì ai nấy cũng đều phấn chấn. Hái cũng chẳng ảnh hưởng gì, vụ mùa năm nay bắt đầu muộn, hái đợt trồng đợt khác cũng chẳng . Cũng chào mời Phùng Tuệ Quyên mua những thứ khác: "Nhà giá đỗ tương tự , chị mua ? Hẹ cũng mọc lắm đấy."

Giờ đây, Phùng Tuệ Quyên chẳng khác nào một tổng đại lý thu mua nông sản của cả làng. Đợt Ôn Phạn yêu cầu mì thảo, nhưng mì thảo là rau dại, nếu chỉ dựa gia đình cô thì tìm cả ngày cũng đủ giao cho Ôn Ký. Thế là Lâu Hằng mặt, huy động một đội quân nhí lùng sục. Cuối tuần, đám trẻ rải rác khắp sườn đồi, càn quét một hồi là thu hoạch hai giỏ lớn.

Phùng Tuệ Quyên coi công sức của bọn trẻ là điều hiển nhiên. Cô lôi máy tính tính toán, trừ chút tiền công trung gian, lợi nhuận còn chia đều, thu mua với giá một tệ/cân. Đám trẻ nhận tiền, hớn hở chạy về khoe với gia đình. Mặc dù các bậc phụ mấy bằng lòng khi thấy con cái nhận tiền, nhưng trong lòng cũng thầm nể vợ chồng Phùng Tuệ Quyên là t.ử tế, điều. Làm ăn với t.ử tế, ai mà chẳng yên tâm.

 

Người chào hàng hẹ và giá đỗ tương liền kéo dì Phùng ruộng, nhổ một mớ hẹ đưa cho dì xem thử. Phùng Tuệ Quyên thấy cũng thích mắt, nhưng vẫn cẩn thận dặn dò: "Thế cứ cắt mười cân xem nhé."

"Được mà, mà!" Người nọ mặt mày hớn hở, hăng hái lấy đồ nghề cắt hẹ, miệng ngớt chuyện trò rôm rả với Phùng Tuệ Quyên.

Mười cân hẹ chẳng nhiều, loáng cái đầy ắp một giỏ nhỏ. Phùng Tuệ Quyên xách giỏ lên xe: "Tiền nong để chiều về thanh toán nhé."

"Dễ thôi, dễ thôi." Dân làng ai cũng tinh mắt. Nhìn sự đổi của vợ chồng Phùng Tuệ Quyên từ vụ bán hồng năm ngoái đến nay, ai cũng đoán Ôn Ký trả giá hậu hĩnh, bao giờ để họ chịu thiệt. Thế nên ai cũng yên tâm giao hàng cho cô.

Bây giờ vợ chồng họ Phùng nâng cấp lên xe ba gác điện, chiều nào hai vợ chồng cũng chở đến Ôn Ký. như dự đoán, ba Ôn và Tiểu Cát thấy mớ hẹ đầu xuân là ngay Ôn Phạn sẽ vui. Hai chỉ gom sạch hẹ và giá đỗ tương mà còn dặn dò hai vợ chồng xem trong làng ai ươm mầm đậu Hà Lan .

"Mầm đậu Hà Lan ..." Não Phùng Tuệ Quyên nhảy cực nhanh, nhớ ngay trong thôn một hộ trồng nhiều đậu Hà Lan, chắc chắn cũng ươm mầm. "Không thành vấn đề."

 

Hẹ đầu xuân non mơn mởn. Bữa trưa Ôn Phạn về đến tiệm thấy ngay mớ hẹ tươi xanh, cùng những đoạn hẹ Ba Ôn rửa sạch, cắt khúc gọn gàng: "Con xem món gì nào?" Hẹ đem bánh nhồi thịt, cho nhân sủi cảo, hoặc thả vài cọng bát mì nước đều ngon tuyệt.

Ôn Phạn dõng dạc: "Dĩ nhiên là bánh xèo bố."

Với hẹ, cả trăm cách biến tấu.

Chiên chín trứng gà đ.á.n.h tan đó thêm chút hẹ cắt nhỏ và miến ngâm mềm nhân, gói vỏ bánh thả chảo dầu chiên lên thành món bánh gối giòn rụm, vàng ươm. Hay dùng bột lên men gói nhân hẹ, đem áp chảo cho đến khi hai mặt bánh chuyển vàng, thì dùng vỏ sủi cảo gói thành những chiếc sủi cảo nhân hẹ thơm lừng. Hẹ cắt khúc, cà rốt bào sợi, khuấy đều với bột lỏng, đổ hỗn hợp bột trải đều mặt chảo, xếp hẹ và cà rốt lên , chiên vàng hai mặt như bánh trứng, ăn kèm với nước tương đậm đà. Thêm chút hải sản tôm, mực nhân là ngay món bánh xèo hẹ hải sản thơm ngon.

 

Nhìn đồng hồ thấy thời gian vẫn còn dư dả, Ôn Phạn xắn tay áo món bánh xèo hẹ nhân thịt băm xốt tương. Trong bếp lúc nào cũng sẵn bột ủ men. Cán mỏng bột, bắc chảo dầu nóng, xào sơ thịt băm với chút nước tương, dầu hào và tương đen, tạo nên một chảo thịt băm sốt tương thơm lừng, đậm đà. Trải đều hẹ thái nhỏ lên mặt bánh, rắc thêm phần nhân thịt băm xào. Gấp mép bánh , gập vài cán mỏng thêm nữa. Trên chiếc bánh xèo to tròn, thấp thoáng những hạt thịt băm và sắc xanh tươi mát của hẹ, đem chiếc bánh lớn áp chảo cho chín đều.

 

Ôn Phạn mởnắp vung, chứng kiến khoảnh khắc chiếc bánh từ trạng thái phồng to từ từ xẹp xuống. "Chín đây." Bánh từ bột lên men mềm xốp và thơm thoảng mùi bột mì, khác biệt với các loại bánh thông thường. Những hạt thịt băm tẩm xốt đậm đà mang cảm giác dai dai, còn hẹ thì tươi mát. Nhờ gấp bánh nhiều , nhân thịt và hẹ chỉ phủ bề mặt mà rải rác đan xen khắp cả lớp trong lẫn ngoài, đôi khi c.ắ.n một miếng viên thịt băm vô tình rơi . Ôn Phạn thưởng thức món bánh xèo hẹ thịt băm xốt tương cùng đĩa thịt ba chỉ xào giá đỗ tương. Giá đỗ tương giòn sần sật, đậm vị bùi của các loại hạt hơn hẳn giá đỗ xanh, quyện cùng miếng thịt ba chỉ mỏng dai, tạo nên hương vị thơm ngon khó cưỡng.

Ăn xong, Ôn Phạn sang dặn : "Mẹ ơi, ngày mai dặn dì Phùng mang thêm nhiều hẹ nhé." Hẹ thu hoạch thành từng đợt, lứa hẹ tuy non bằng đợt đầu xuân nhưng vẫn còn non.

 

Ngày hôm , Phùng Tuệ Quyên chở đến mấy chục cân hẹ. Tối đó, Ôn Phạn liền đãi khách bàn tiệc riêng một món chính mới toanh.

— Mì vắt lá hẹ.

Trộn hẹ xay nhuyễn bột, cán mỏng cắt thành từng dải nhỏ, cho nồi luộc chín. Bày mì bát, thêm ớt bột, tỏi băm, rưới thêm muỗng dầu nóng già để kích thích hương vị. Món tương tự như mì xắt, rắc thêm chút đồ ăn kèm lên trông cực kỳ bắt mắt.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/than-bep-cung-phai-lam-bai-tap/chuong-152.html.]

Khách dự tiệc riêng ai nấy đều ăn một cách say sưa. Lúc cán mì, Ôn Phạn cố tình cán dày một chút để sợi mì dai hơn. Khách nhai sợi mì thể cảm nhận rõ độ thô ráp của xác hẹ, nhưng dính răng. Ngược , xác hẹ hòa cùng độ trơn tuột của sợi mì trở nên mềm mại vô cùng. Hương vị dầu nóng rưới lên càng cho món chính thêm phần xuất sắc.

"Tuyệt quá! Trong đầu của vị đầu bếp chứa cái gì mà món nào cũng nghĩ nhỉ?"

" thế, ai mà ngờ trong sợi mì trộn thêm lá hẹ cơ chứ?"

"Lá hẹ cũng non nữa, hổ danh là rau theo mùa khác."

 

Ôn Phạn kinh qua đủ loại bánh từ bánh bao chiên, bánh gối đến bánh xèo, nhưng món cô ưng ý nhất vẫn là tôm đồng xào hẹ. Sau khi chán chê món , Ôn Phạn tung món bánh xèo hẹ hải sản, ăn kèm với nước xốt đặc chế của cô. Rất nhiều thực khách bước cửa gọi ngay một đĩa. Dạo Tiểu Cát trở thành tay nướng bánh chuyên nghiệp. Cậu lôi chiếc chảo gang phẳng mà Diêu Thanh Cần dùng đổ bánh xèo , một mẻ thể nướng tới năm chiếc. Bánh xèo hẹ hải sản nướng vàng hai mặt, rìa bánh cháy xém giòn tan như đang nhai khoai tây chiên, tôm nõn sần sật, hẹ thì thanh mát. Một chiếc bánh cắt thành nhiều miếng nhỏ, giòn rụm, thơm lừng mùi mỡ. Cụ Đoàn nhà kế bên dạo nghiện món bánh , ngày nào cũng một đĩa mới chịu .

 

Mẹ Ôn cũng ưng ý món bánh , vì bà thích ăn mà vì món dễ tiện lợi.

"Cuối cùng cũng một món trụ lâu lâu một chút."

Buôn bán đắt hàng cũng cái khổ tâm riêng, nhiều món càn quét sạch sẽ. Mỗi khách đến muộn vui vẻ bước buồn thỉu , Ôn thấy áy náy trong lòng, cảm thấy khách lặn lội đường xa đến mà ăn thì quá tội nghiệp. Giờ thì , các món khác thể cháy hàng sớm, nhưng bánh xèo hẹ hải sản thì bao giờ. Bột mì, trứng gà, hẹ, tôm nõn... món nào cũng thể trữ hàng loạt. Nói ngoa, món chính là bùa hộ mệnh của tiệm, khách cứ đến là chắc chắn sẽ ăn.

 

[Thủy Mộc: Bánh xèo hải sản ngon lắm lắm luôn , đúng là đẳng cấp của Ôn Ký khác.]

[Vân Mễ: Chuẩn luôn, quan trọng nhất là xếp hàng chờ đợi! Đời còn gì sướng hơn, một đứa cày KPI sấp mặt như tan vẫn thể tạt qua mua một phần.]

[Mộc Mộc: Bánh gói mang về, nấu thêm bát canh rong biển trứng gà nữa là over hợp!]

[Bồ Đào: Này , mấy bớt bớt dùm, vẫn đang còn giờ việc đấy nhé.]

...

 

Trong lúc bàn dân thiên hạ đang rần rần tung hô món bánh xèo hẹ hải sản, thì Ôn Phạn lúc ngựa quen đường cũ mới nới cũ chuyển sang say mê mầm đậu Hà Lan. Đậu mầm nấu canh gà: vài lát giăm bông, trứng bắc thảo cắt hạt lựu, lòng đỏ trứng xào thơm thêm nước sôi. Mầm đậu chần sơ qua thêm chút dầu, muối vớt bỏ nồi canh, rắc thêm trứng bắc thảo và giăm bông lên . Nước canh sánh đặc, vàng ươm, sợi mầm đậu mảnh mai, giòn tan, phảng phất hương vị đồng quê thanh mát. Chỉ cần món canh đậu mầm thôi, chẳng cần kèm thêm bất kỳ món chính nào, đủ thấy hương vị bùng nổ . Trưa nay Ôn Phạn nấu một nồi lớn, Hàn Lộ Lộ và Tần Hòa ghé qua ăn cơm cũng đợc hưởng sái mỗi một bát.

 

Vừa nhai những cọng đậu mầm thanh mát, Hàn Lộ Lộ thì thầm báo tin mật: "Tớ giang hồ đồn đại sắp tới trường tổ chức dã ngoại mùa xuân đấy." Bây giờ là tháng Tư, tiết trời nắng ấm chan hòa, quá sớm cũng chẳng quá muộn, quả là thời điểm vàng để du xuân.

"Chẳng năm nay trường sẽ cho nhỉ."

Năm ngoái cả trường núi Thanh Đường. Kể trường cũng cạn ý tưởng thật, quanh quẩn ở cái thành phố chẳng mấy khu du lịch, nên hễ ai hỏi " ?" là câu trả lời luôn luôn là "Núi Thanh Đường". vẻ năm nay .

 

Năm ngày , tiết Ngữ văn, cô giáo chủ nhiệm Vương gõ gõ lên bảng:

"Các em về nhà chuẩn nhé, cuối tuần khối từ lớp một đến lớp năm sẽ tham quan Lý Ngư thôn."

Cả lớp bỗng xôn xao hẳn lên.

"Trời đất ơi, trường định về tuổi thơ ? Lý Ngư Thôn thì tụi mòn dép từ hồi bé tí , giờ còn gì?"

"Tao còn nhớ hồi bé du xuân, bà lão bán hàng rong hét giá một con cá vàng nhỏ xíu mười tệ... c.h.é.m vãi chưởng."

"Đi Lý Ngư Thôn thì thà núi Thanh Đường còn hơn."

"Thà về quê bà nội của Hà Ngọc Trân... À , Ôn Phạn, mang nồi niêu gì ?"

Ôn Phạn ném cho nam sinh đó một ánh sắc lẻm. Cậu bạn hề hề: "Tụi xách đồ hộ cho, đến Lý Ngư Thôn tụi tự nấu ăn ?" Món gà xào nồi đất do chính tay Ôn Phạn nấu đợt năm ngoái, vẫn nhớ như in đến tận bây giờ.

 

Ôn Phạn thong thả dọn dẹp sách vở: "Để xem ."

Lần lên núi, tìm mỏi mắt cái quán cơm nào nên mới lôi xoong chảo nấu nướng. Chứ đợt thăm làng nghề. Nghe cái tên cũng đủ đây là một vùng quê trù phú . Cất công vác xoong chảo gì cơ chứ? Tạt quán cơm nào đó ăn đại một bữa cho xong!

 

Loading...