Thần Bếp cũng phải làm bài tập - Chương 157

Cập nhật lúc: 2026-04-30 14:36:33
Lượt xem: 67

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Món bày chảo gang nướng đỏ. Khi bưng lên bàn, chiếc chảo gang vẫn xèo xèo nướng chín những miếng thịt bò mọng nước, phía rắc thêm lớp hành lá xắt nhỏ xanh mướt, tỏi băm thơm lừng và hạt mè rang vàng ươm. Nước xốt rưới lên miếng thịt bò từ từ trôi xuống, chạm chảo gang nóng hổi phát những tiếng "xèo xèo" vui tai.

Diêu Thanh Cầm đang định dậy giúp đỡ, Đỗ Mẫn vội tươi cản : "Chị hôm nay là khách, để chị động tay động chân việc ."

Vừa cô nàng khéo léo đẩy đĩa thức ăn giữa bàn, nhiệt tình vẫy tay chào hỏi bé Tiểu Diêu Hoàng.

"Mọi cứ tuừ từ dùng bữa nhé."

Mẹ Diêu thì thầm tai Diêu Thanh Cầm: "Cô bé lanh lợi nhỉ."

Diêu Thanh Cầm mỉm tán thành.

Cả Đỗ Mẫn và Mễ Hiểu đều đang ở độ tuổi thanh xuân phơi phới, Đỗ Mẫn lanh lẹ hoạt bát, Mễ Hiểu nội tâm đằm thắm. Đứng hai tài năng trẻ , chút tay nghề lặt vặt của cô cũng chẳng gì đặc biệt xuất sắc.

Bây giờ Mễ Hiểu đang lo việc quản lý tài khoản mạng xã hội của quán. Đở khi Ôn ý định thuê họa sĩ vẽ tranh minh họa, Mễ Hiểu rụt rè ngỏ ý thử sức vì bản cũng chút năng khiếu. Mẹ Ôn gật đầu đồng ý. Ai ngờ lúc bắt tay mới thấy tài nghệ của cô bé là chút đỉnh, mà là bậc thầy thực sự.

Mẹ Ôn liền tin tưởng giao phó luôn tài khoản cho Mễ Hiểu. Không chỉ vẽ giỏi, Mễ Hiểu còn bao luôn cả việc cắt ghép chỉnh sửa video một cách chuyên nghiệp. Mẹ Ôn vui vẻ đương nhiên cũng tăng lương cho cô bé một cách hậu hĩnh.

Còn về phần Đỗ Mẫn, cô nàng đúng là tinh quái vô cùng. Dạo gần đây cứ bám riết lấy Tiểu Cát lăng xăng chạy việc.

Lúc đầu ai cũng tưởng cô nàng lòng Tiểu Cát, mãi mới vỡ lẽ cô nương nhắm vị trí của !

Đỗ Mẫn từng tâm sự với Diêu Thanh Cầm: "Chị Cầm, em thật với chị. Em thấy ở Ôn Ký lắm, định cắm rễ ở đây luôn. em chúa ghét việc sách vở mấy cái video lằng nhằng. Em chỉ học hỏi tay nghề thôi."

Tiểu Cát chính thức bái sư học nghệ, việc ở đây mục đích chính là để rèn giũa thêm tay nghề. Đỗ Mẫn thực cũng nuôi mộng đường đường chính chính nhận Ôn Phạn sư phụ. mà bây giờ cô chủ nhoe còn bận bù đầu vì sắp bước kỳ thi đại học sinh tử, Đỗ Mẫn dám quấy rầy. Cô đành chọn cách cứ âm thầm cần mẫn việc, theo Tiểu Cát học lỏm chút tay nghề cắt thái, chờ lúc tay nghề chút nền tảng cơ bản thì mở lời với Ôn Phạn.

Diêu Thanh Cầm thầm nghĩ, đúng là tuổi trẻ tài cao, hễ thấy cơ hội là nắm bắt ngay tức khắc.

Nhìn bản , bây giờ cảnh của cô cũng khá hơn. Công việc buôn bán đồ ăn vặt phất lên như diều gặp gió, tung món mới là y như rằng mưa gió khắp các nẻo đường, nhiều sẵn sàng xếp hàng dài cả một hai tiếng đồng hồ chỉ để thưởng thức miếng bánh nướng kẹp gà xé chua ngọt nổi danh.

"Mẹ ơi, ăn lúc còn nóng ."

Diêu Thanh Cầm dùng đôi đũa gắp thức ăn, ân cần gắp cho mỗi một miếng dẻ sườn bò.

Chẳng hiểu sườn bò xử lý bằng thứ bí thuật gì, thịt khi nướng qua mềm mại mọng nước vô cùng, độ dai giòn giữ tới mức hảo. Miếng thịt như đ.á.n.h thức độ chín mỹ. Mùi thơm đặc trưng của thịt nhờ nướng nền nhiệt độ cao càng trở nên ngạt ngào khó cưỡng. Nước xốt hành muối xèo xèo sôi sùng sục chiếc chảo gang, hương thịt và hương hành hòa một. Từng thớ thịt bò sườn nóng hổi, thơm phưng phức, điểm xuyết thêm màu xanh tươi mát của hành lá cắt nhỏ, rắc thêm chút muối biển và tiêu sọ, hương vị của món ăn bùng nổ rực rỡ...

"Nóng, nóng quá!"

Thịt gắp khỏi chảo gang, thổi vài mà lúc cho miệng vẫn xuýt xoa ngừng mới nuốt .

Cái luồng nhiệt hầm hập tăng thêm hương vị tuyệt hảo của món ăn vốn đạt điểm mười lên thành mười hai điểm.

Mắt Tiểu Diêu Hoàng chớp chớp ngừng, bé con thậm chí còn ngoan ngoãn ăn sạch những miếng hành mà bình thường chẳng bao giờ động đũa.

"Mẹ ơi, thịt bò ngon lắm luôn á."

Diêu Thanh Cầm trìu mến gắp thêm cho bé con một miếng nữa: "Con ăn từ từ thôi, coi chừng bỏng đấy nhé."

Bàn bên cạnh sinh viên vì vội vàng ăn mà bỏng la oai oái, cả đám bạn phá lên đưa nước cho .

Món ăn bày quét sạch bách, cả ba bàn đều ăn sạch sành sanh với tốc độ ánh sáng, đó thi chép miệng, chìm đắm trong dư vị tuyệt hảo.

"Trông vẻ dễ nhỉ, chắc tớ về nhà cũng thử xem ." "... Đừng mơ hão nữa cha ơi cha, đạt tới cảnh giới đại đạo chí giản , tự ở nhà liệu miếng thịt sườn giữ độ mềm mọng như thế ?"

Nghĩ cũng lý, thôi thì cứ tập trung chuyên môn ăn uống .

Món thứ hai là Tôm nõn xốt cà chua ăn kèm cơm cháy.

Đỗ Mẫn giới thiệu: "Món còn tên Sấm vang chớp giật đấy ạ, rưới nước xốt lên mới ăn ."

Lúc dọn lên, chiếc đĩa lớn là những tảng cơm cháy vàng ươm, thơm phức mùi nếp, còn bên cạnh là bát súp tôm nõn xốt cà chua. Đỗ Mẫn nhường khoảnh khắc rưới xốt đắt giá cho thực khách ở từng bàn tự tay thực hiện.

Mắt Tiểu Diêu Hoàng dán chặt đĩa thức ăn từ lâu, bố Diêu liền bế cô bé lên để tự tay bé rưới nước xốt lên cơm cháy.

Nước xốt bắc khỏi bếp vẫn còn sôi ùng ục, cơm cháy cũng vàng giòn. Khi tay nghiêng bát, dòng súp sánh mịn lập tức trút xuống ồ ạt. Cơm cháy chạm nước xốt liền phát tiếng xèo xèo tanh tách, chính là tiếng "sấm rền".

Diêu Thanh Cầm cầm điện thoại video, khoảnh khắc rưới nước xốt tạo nên một khung cảnh mắt cực kỳ, khiến nuốt nước miếng thèm thuồng.

"... Ăn lúc còn nóng nhé."

Món cơm cháy mà để nguội một chút là ỉu sẽ mất ngon.

Lúc mà tiếng "sấm rền" dứt hẳn, lúc động đũa là chuẩn nhất.

Tôm nõn tươi rói, giòn sần sật, vị cà chua chua chua ngọt ngọt đậm đà, còn cơm cháy thì vẫn giữ độ giòn. Miếng cơm cháy giòn tan quyện với súp cà chua chua ngọt. Vì Ôn Phạn dùng cơm cháy nguyên khối, khi rưới nước xốt, nước súp men theo bề mặt chảy bao quanh lớp cơm. Lúc lấy đũa tách , bên trong khối cơm cháy bỗng lộ cả một vùng trời bí mật!

Ôn Phạn giấu mấy viên thịt viên phần ruột rỗng của cơm cháy!

Thịt viên nhiều, chỉ bốn viên. Diêu Thanh Cầm dùng đũa tách một phần thịt viên chấm đẫm xốt cà chua đưa miệng, gật gù liên tục.

"Ngon quá!"

Nếu cơm cháy mang độ giòn nhưng khô, thì thịt viên mang tới sự mềm mại, mọng nước. Thịt viên chiên thơm lừng, quyện với xốt cà chua càng thêm đậm đà. Món ăn thể coi là một món biến tấu với hai cách thưởng thức.

Ở món đầu tiên, cả ba bàn hẹn mà cùng gọi thêm bát cơm trắng. Giờ múc một muôi xốt cà chua rưới lên , trộn đều và một miếng to, cảm giác sung sướng bút nào thể miêu tả hết.

Chủ nhiệm Hảo trợ lý cạnh đang ăn như vũ bão, định gì đó nhưng vẻ đối phương bận đến mức chẳng rảnh để tiếp chuyện với .

Thôi , tiếp tục sứ mệnh ăn uống .

Món thứ ba và thứ tư lên mâm cũng cực kỳ nhanh.

Một niêu đất lớn bốc khói nghi ngút, kèm với một xấp bánh nướng mỏng, bên cạnh là một đĩa đồ chiên rắc đầy muối ớt.

"Canh mầm đậu Hà Lan nước cốt gà."

"Gân tấm rang muối tiêu."

Canh mầm đậu nấu cùng nước cốt gà tỏa hương thơm ngây ngất, ở giữa bát là mầm đậu xanh mơn mởn, bên rắc lác đác chút vụn đậu hũ khô. Nhìn thôi cũng đủ đ.á.n.h thức vị giác, khiến múc ngay một vá thật lớn.

Bố Diêu Thanh Cầm cực kỳ thích món canh . Mùi vị đậm đà, mầm đậu non mơn mởn, đậu hũ vụn càng cho món canh thêm phần phong phú.

"Nấu canh kiểu gì thế nhỉ? Bố ở nhà chẳng bao giờ nấu cái mùi vị đỉnh cao thế ."

Mẹ Diêu múc thêm một bát nữa, ăn gật gù khen ngợi.

Diêu Thanh Cầm nếm thử vô món ngon nhà họ Ôn, về khoản ăn uống cũng thêm nhiều hiểu .

"Món chắc là xào qua với một chút bột mì."

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/than-bep-cung-phai-lam-bai-tap/chuong-157.html.]

Đầu tiên là xào bột mì, xào cho tới khi bột chuyển sang màu vàng nhạt mùi thơm thì đổ nước dùng gà , như nước dùng sẽ sánh đặc . Diêu Thanh Cầm cúi đầu húp một ngụm, nước canh ấm nóng, đặc quánh trôi tuột xuống cổ họng, cô kìm khẽ nheo mắt mãn nguyện.

"Bên trong cả đậu Hà Lan nữa cơ..."

Hạt đậu ninh nhừ đến độ bở tơi, dùng vá múc tận đáy mới múc lên một xíu. Đậu bùi bùi, béo ngậy, ăn kèm với mầm đậu non mướt, lúc c.ắ.n thêm một miếng bánh nướng nhỏ xíu cỡ lòng bàn tay chín tới, vị mặn, tươi, thơm, bùi kết hợp với gọi là một sự kết hợp hảo.

Cả ba bàn đều thưởng thức bữa ăn ngon lành, mải mê ăn canh đến nỗi suýt nữa thì lãng quên đĩa gân tấm đang buồn thiu ở một góc.

Mãi đến khi một sinh viên tiện tay xẻ đôi chiếc bánh nướng, nhồi đầy gân tấm giữa thì thứ mới vỡ oà.

Gân tấm chế biến vặn, lớp vỏ giòn rụm nhưng bên trong dai mềm, nhai sần sật vui miệng mà hề dính răng. Mùi vị đậm đà của tiêu muối áo trọn bên ngoài, kẹp cùng chiếc bánh nướng, c.ắ.n một miếng bánh, húp thêm ngụm canh ngọt thanh...

"Ôi ơi! Hóa cái bánh nướng là để kẹp gân tấm!"

Tất cả đều ồ lên như bừng tỉnh đại ngộ, ban nãy ai cũng đinh ninh nó dùng để ăn kèm với canh nên ăn liền mấy cái nhân.

Bây giờ mới gấp gáp bắt chước thanh niên , xẻ đôi bánh kẹp gân tấm chấm canh, xuýt xoa ngớt.

"Cái món ngon điên dữ trời!"

"Á! Gân tấm đúng là chân ái cuộc đời!"

"Hu hu hu, nếm qua món thì nuốt trôi cơm căng tin trường nữa đây!" ...

Những món ngon mỹ vị luôn mang tới một phép thuật diệu kỳ, đó là lúc đồ ăn bàn vơi nửa mà thực khách bắt đầu ngậm ngùi tiếc nuối cho những tháng ngày thưởng thức.

Tính từ năm ngoái đến giờ, Diêu Thanh Cầm cũng ăn qua ít món ngon vật lạ, thế mà lúc cũng tránh khỏi cảm giác bùi ngùi.

Trái , bố Diêu cảm thấy mãn nguyện vô cùng.

"Sơn hào hải vị thể lúc nào cũng ăn đuợc, với những món dạo con mang về cho bố nếm thử cũng đều ngon mà."

Mẹ Diêu đột nhiên bẻ lái sang chuyện khác: "Mai định ghé thăm Tống Tuệ."

Cho đến tận bây giờ, ân nhân mà Diêu khắc cốt ghi tâm nhất hẳn là vợ chồng nhà họ Ôn, xếp thứ hai ai khác ngoài Tống Tuệ.

Nếu nhờ Tống Tuệ đưa tay giúp đỡ, giới thiệu con gái bà ở Ôn Ký, thì bà cũng chẳng tuởng tượng tương lai của con gái sẽ trôi dạt về phương nào.

Diêu Thanh Cầm ngạc nhiên: "Mẹ chẳng thăm cô ?"

Mẹ Diêu trách yêu: "Đi thăm thì cấm nữa ? Với Tống Tuệ bảo khi dưỡng thương xong sẽ du lịch một chuyến, tranh thủ lúc cô còn đang nghỉ ngơi thì ghé qua chơi nhiều hơn."

Câu chuyện chuyển hướng sang Tống Tuệ, chẳng mấy chốc về về đĩa thức ăn mặt.

Mẹ Diêu buông đũa, ợ một tiếng: "Mẹ no lắm ."

Khẩu phần ăn của Ôn Ký là siêu bự, đĩa đựng gân tấm rang muối tiêu to như cái mâm, kể khi bánh nướng đưa lên, ai nấy đều ăn sạch một bát cơm đầy.

Cuối cùng cả nhà sức cố gắng mà vẫn dư nửa đĩa gân tấm.

Diêu Thanh Cầm tìm túi xốp gói mang về.

Bàn sinh viên thì chén sạch bóng sót một cọng hành, tuy nhiên lúc mấy thanh niên lên loạng choạng suýt ngã, no ná thở.

Còn bàn cuối cùng...

Diêu Thanh Cầm ném cho hai họ một ánh khó hiểu.

Đợi Diêu Thanh Cầm đóng hộp đống đồ ăn thừa xong xuôi, cô thấy đàn ông tuổi bàn bên ở quầy thu ngân, thao thao bất tuyệt với Ôn chuyện gì đó.

Diêu Thanh Cầm tặc lưỡi vài tiếng, xách hộp thức ăn, bế bổng con gái lên: "Hôm nay con gái ăn no bụng nào?"

Bụng Tiểu Diêu Hoàng căng tròn như quả bóng nhỏ, cô bé gật gù ngáp dài một cái: "Mẹ ơi, con buồn ngủ lắm."

Bố Diêu hiền hậu dang tay đón lấy cháu gái, gỡ đôi tay đang dụi mắt của bé : "Buồn ngủ thì về nhà ngủ khì thôi nào!"

"Vâng~..."

Gia đình Diêu Thanh Cầm chào hỏi về. Bên , Ôn mắt chữ O mồm chữ A, gương mặt tràn ngập vẻ khó tin.

"Ngài bảo ngài là..."

Chủ nhiệm Hảo rút danh : " là Chủ nhiệm sở Du lịch Văn hóa, chào bà."

Mẹ Ôn đón lấy tấm danh , xem xét kỹ lưỡng để chắc là ai rảnh rỗi sinh nông nổi mạo danh cán bộ nhà nước, bà mới dè dặt cất , giọng hồi hộp hỏi đối phương việc gì.

Chủ nhiệm Hảo nhoẻn miệng ấm áp như nắng mùa thu: " đến đây là bàn bạc với bà một chút về dự án phát triển sắp tới của chúng ."

Sau vài ba câu trao đổi, Ôn đại khái tưởng tượng bộ kế hoạch.

"Ý của ngài là, ngài chúng phát trực tiếp quá trình nấu những món ăn , đó kết hợp bán hàng trực tuyến ngay tại tiệm?"

Chủ nhiệm Hảo vội vàng đính chính: "Không bán hàng trực tuyến đơn thuần , mà là trợ nông, giúp bà con tiêu thụ nông sản. Dĩ nhiên chúng sẽ để tiệm công , đây là nội dung trọng điểm mà sở Du lịch Văn hóa đẩy mạnh trong năm nay, lúc đó sẽ chính sách trợ giá đàng hoàng."

Dù vô cùng phấn khởi, nhưng một thoáng đắn đo, Ôn đành c.ắ.n răng từ chối.

"Tại ?" Chủ nhiệm Hảo ngơ ngác hiểu.

Theo góc của ông, đây là một nước cờ đôi bên cùng lợi. Ôn Ký hiện tại vô cũgn nổi tiếng, bước tiếp theo chẳng là nâng tầm phủ sóng quốc ?

Sở du lịch địa phương năm nay xúc tiến thành công dự án thôn Lý Ngư, thêm cả Lễ hội văn hóa núi Thanh Đường, cùng ti tỉ các tuyến đường du lịch khác, chỉ đợi qua kỳ nghỉ lễ mùng 1 tháng 5 là đồng loạt lên sóng quảng bá, chuẩn cho một cú lội ngược dòng ngoạn mục dịp hè.

Nếu lúc thêm sự góp mặt của Ôn Ký - ngọn cờ đầu trong nền ẩm thực địa phương, thì đó quả là một bước ngoặt vang dội cho cả hai bên.

Về phần trợ nông, đó vốn dĩ là một mắt xích trong kế hoạch. Du khách nườm nượp kéo đến, lúc về kiểu gì cũng xách vài túi đặc sản địa phương về quà chứ.

Nhờ núi Thanh Đường và thôn Lý Ngư, các mặt hàng đặc sản địa phương cũng đa dạng phong phú vô cùng. Nào là thịt xông khói núi Thanh Đường, đồ thủ công mỹ nghệ thôn Lý Ngư, nấm rừng, d.ư.ợ.c liệu, ngải cứu... Có sở kiểm định, chất lượng khỏi bàn đến. Thế nên Chủ nhiệm Hảo thực sự hiểu nổi lý do Ôn từ chối cơ hội ngàn vàng .

Mẹ Ôn khẽ thở dài: "Ngài thấy đấy, tiệm chúng chỉ bàn tiệc riêng hai ngày cuối tuần thôi."

Chủ nhiệm Hảo cau mày: "Chuyện thể du di mà. Vì mục tiêu quảng bá rộng rãi, dĩ nhiên chúng cần kéo dài thời gian mở cửa. Nếu phía tiệm gặp rắc rối gì thì cứ mạnh dạn đề xuất, sẽ tìm cách gỡ rối."

Trong đầu Chủ nhiệm Hảo vẽ đủ kịch bản khó khăn, kiểu như mặt bằng chật hẹp, nguyên liệu thiếu thốn nhân lực mỏng manh, hoặc cũng thể Ôn Ký đang tung hỏa mù, chơi bài marketing nhỏ giọt.

Mấy chuyện vặt đó giải quyết chút xíu là xong ngay mà.

Mẹ Ôn lắc đầu: "Chúng hề tung hỏa mù màu gì , sự tình là… con gái mới là bếp trưởng của tiệm, sang năm con bé lên lớp 12 ."

Chủ nhiệm Hảo: ...

 

Loading...