Thần Bếp cũng phải làm bài tập - Chương 159
Cập nhật lúc: 2026-04-30 14:36:35
Lượt xem: 64
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Cuộc gọi cấp cứu 120 chắc chắn nối máy, nhưng đầu dây bên bảo gọi 119 .
"Phải đội cứu hộ cáng xuống núi , chứ bên điều xe đến chân núi cũng chịu c.h.ế.t lên nổi."
Sau khi chốt xong cuộc gọi, ít nhất cũng hai tiếng đồng hồ nữa đội cứu hộ mới lên núi.
"Nếu đủ điều kiện thì nhất tìm cách khiêng nạn nhân xuống núi ."
Chứ để chờ cứu hộ lên khiêng xuống, lúc đưa bệnh viện cũng mất năm sáu tiếng đồng hồ .
Bệnh nhân là một đàn ông trung niên trạc bốn năm mươi tuổi, phụ nữ tuổi bên cạnh chắc là vợ, đang dìu chồng , nước mắt lã chã rơi lã chã.
"Phải bây giờ? Ông vẫn còn hôn mê tỉnh."
Chẳng giờ di chuyển , mà ngộ nhỡ khiêng thì giữa chốn khỉ ho cò gáy ai giúp bà đây?
Có luống cuống gào lên hỏi xem xung quanh bác sĩ nào , giục nhà đang hốt hoảng hô hấp nhân tạo .
"... hô hấp nhân tạo !"
Vừa nãy thấy chồng cứ cau mặt mày, thở dốc , mồ hôi vã như tắm, thỉnh thoảng biểu hiện buồn nôn, bà chỉ nghĩ rằng ông say nắng, ai ngờ đỡ xuống nghỉ ngơi ngã lăn ngất xỉu.
Bác sĩ thì mặt, hô hấp nhân tạo thì xung quanh chẳng ai dám liều mạng tay.
Giờ bà chỉ ngây ngốc đây, ngoài việc chờ đợi thì chẳng còn cách nào khác.
Người phụ nữ dùng ánh mắt van lơn cầu cứu một vòng, nhưng những hô hấp nhân tạo đều lảng tránh ánh mắt của bà. Cuối cùng bà c.ắ.n răng, đặt chồng ngay ngắn xuống đất, định bụng nhắm mắt tự hô hấp nhân tạo.
Ôn Phạn ngoài rìa đám đông, nhíu mày đăm chiêu năng gì.
lúc , một giọng bất chợt vang lên.
"Khoan ..."
Quý Bách Ý và nhóm bạn học chẳng chui từ .
Mẹ Ôn kéo kéo ống tay áo ba Ôn, nét mặt đầy vẻ âu lo.
Thằng bé thật là, bụng quá đỗi, nhỡ xảy mệnh hệ gì thì tính ?
Đến những xúm đen xúm đỏ xung quanh cũng lắc đầu ngao ngán, thầm nghĩ đám thanh niên hành xử quá xốc nổi.
Một bạn học của Quý Bách Ý tiên phong , lục lọi trong trong balo một hồi,lôi một chiếc ống y tế, cẩn thận đặt lên vùng tim phổi ngóng.
Cậu nam sinh ban nãy hỏi Ôn chỗ mua bánh nướng kẹp thịt liền rút điện thoại , lớn giọng với : "Thưa các cô chú bác, phiền chứng giúp cháu nhé, chúng cháu là sinh viên trường y, hành động tính là dũng cảm cứu đúng ạ?"
Mọi xung quanh vội vã đáp lời: " thế đúng thế!"
Mẹ Ôn cũng nhanh tay giơ điện thoại lên về phía Quý Bách Ý, thì thầm với ba Ôn: "Nhà cũng bằng chứng, nhỡ đổ thừa cho thằng bé thì ."
Cậu nam sinh nọ đưa điện thoại về phía vợ đàn ông ngất, hỏi han cặn kẽ về tiền sử bệnh lý và các triệu chứng.
Người phụ nữ như vớ chiếc phao cứu sinh, bám riết lấy chiếc điện thoại của nam sinh, rối rít lời cảm ơn: "Cháu cứ yên tâm, cô thề trời đất chứng giám sẽ bao giờ ăn vạ các cháu !"
Quý Bách Ý cũng cầm ống lên khám sơ qua, xâu chuỗi với bệnh sử cao huyết áp mà nhà cung cấp, thảo luận nhanh chóng với vài vị đàn đang trong quá trình thực tập, cuối cùng cả nhóm thống nhất chẩn đoán đây là nhồi m.á.u cơ tim.
Thế thì khỏi bàn chuyện khiêng xuống núi nữa, cả nhóm quyết định sơ cứu tại chỗ, tìm một tấm lót trải , để nạn nhân bất động, kê cao , nới lỏng cổ áo.
"Mọi lùi một chút cho thoáng khí nhé."
Quý Bách Ý và các bạn túc trực theo dõi nhịp tim đàn ông, sẵn sàng trong tư thế chuẩn ép tim ngoài lồng n.g.ự.c ngay khi tim ngừng đập.
Chẳng do cách sơ cứu hiệu quả mà một lúc , đàn ông từ từ hé mắt.
Thấy bệnh nhân tỉnh , Quý Bách Ý tiếp tục hỏi thăm triệu chứng, lúc thì chẩn đoán nhồi m.á.u cơ tim khẳng định chắc chắn.
Quý Bách Ý giơ tay xem đồng hồ, khi ghi chép đầy đủ triệu chứng và thời gian phát bệnh, gọi điện cho xe cấp cứu, thông báo rõ ràng trường hợp nghi ngờ nhồi m.á.u cơ tim để họ chuẩn trang thiết cấp cứu phù hợp.
Sau khi xử lý xong xuôi việc, Quý Bách Ý mới phát hiện gia đình Ôn Phạn đang phía đám đông.
Không kịp hàn huyên, Quý Bách Ý chỉ khẽ gật đầu chào.
Mẹ Ôn thấy phim đủ bằng chứng , những đường nhiệt tình xung phong bộ quá trình, còn hứa rằng nếu ăn vạ sẽ chứng. Điều khiến nhà bệnh nhân sợ hết hồn, liên tục cam đoan sẽ điều đó, thậm chí còn lôi cả chứng minh thư đưa cho xem.
"Chàng trai , cứ yên tâm, chúng đều là hiểu chuyện, dù... dù mệnh hệ gì nữa, cũng tuyệt đối mấy trò táng tận lương tâm đó ."
Quý Bách Ý và nhóm bạn luôn túc trực bên cạnh đàn ông lúc tỉnh lúc mê.
Đổi ca theo dõi vài , Quý Bách Ý mới chớp chút thời gian rảnh rỗi chạy đến chào hỏi Ôn.
"Dì Hạ, đừng lo lắng quá, cháu tự chừng mực mà."
Mẹ Ôn: " là to gan thật đấy. Dì video hết , lát nữa dì gửi qua điện thoại cho cháu nhé."
Mẹ Ôn dặn dò thêm vài câu, Ôn Phạn bỗng lục lọi trong balo lôi nốt mấy chiếc bánh nướng kẹp thịt còn đưa cho .
"Cho ."
Quý Bách Ý mỉm , hề khách sáo nhận lấy: "Mọi tiếp tục leo núi ... Chúc kỳ nghỉ lễ vui vẻ nhé."
Câu cuối cùng, cố ý hướng ánh mắt về phía Ôn Phạn.
Ôn Phạn khẽ gật đầu, gia đình lúc mới tiếp tục lên đường.
Vì sự cố bất ngờ chen ngang, cả nhà đành bỏ qua bữa trưa.
Leo thêm hơn nửa tiếng đồng hồ nữa, rốt cuộc cũng kiếm một khu vực bàn ghế đàng hoàng để nghỉ ngơi dùng bữa.
Phải công nhận là đồ đạc thời nay tiện lợi vô cùng. Nếu chơi cả nhà chỉ đành ăn đồ nguội, thì Ôn Phạn khám phá bí quyết thưởng thức đồ ăn nóng hổi ngay đỉnh núi.
Một chiếc bếp ga mini du lịch đơn giản, cùng với mấy hộp giấy bạc bọc kín thức ăn chuẩn sẵn, chỉ cần xé một góc nắp hộp đặt lên bếp đun nóng.
Mùi thơm quyến rũ nhanh chóng lan tỏa trong khí.
Mẹ Ôn vặn nắp hộp giữ nhiệt, bên trong là phần cơm trắng vẫn còn ấm sực.
Bà vẫn còn miên man nghĩ ngợi về sự việc ban nãy, giọng đầy lo âu: "Chẳng đó nhỉ."
Tay đang xới cơm của ba Ôn khựng một nhịp: "Chắc là thôi... Chẳng con gái vơ sạch bánh nướng kẹp thịt đưa cho thằng nhóc Quý Bách Ý ? Lo gì nó đói."
Mẹ Ôn thừa tinh ý để nhận giọng điệu bóng gió chanh chua của chồng, bà tròn mắt ngạc nhiên: "Ông thế, cứ hậm hực thế nhỉ, chỉ là mấy cái bánh nướng kẹp thịt thôi mà."
Hồi Quý Bách Ý còn thêm ở tiệm, thấy ba Ôn săm soi để bụng chi li thế .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/than-bep-cung-phai-lam-bai-tap/chuong-159.html.]
Ba Ôn bực dọc càu nhàu trong miệng, định phân trần với vợ vài câu, nhưng ngại chỉ tổ rước bực .
Đảo mắt sang cô con gái cưng...
Thôi xong, cô nàng gì phút nào ngơi tay ngơi chân, ôm túi ni lông lon ton hái rau dại mất .
"... Không gì, thức ăn hâm nóng xong bà?"
Lần Ôn Phạn cũng chẳng bày vẽ mấy món cầu kỳ, trong chiếc hộp thiếc to nhất là món vịt nấu cay tê.
Vịt với lớp da giòn bóng bẩy màu nâu đỏ, chặt miếng ăn nấu thành món vị cay tê. Ngay cả khi để nguội, hương vị cay nồng của món ăn vẫn xộc thẳng mũi cực kỳ kích thích. Lúc hâm nóng , mùi thơm càng tỏa nghi ngút điểm dừng. Lớp váng dầu ớt và mè rang phủ kín bề mặt, lớp da vịt vốn dĩ giòn rụm nay trở nên mềm mượt, thậm chí vài miếng da tách rời khỏi thịt, nổi mặt nước lẩu đỏ au.
Ôn Phạn rút hai tờ khăn ướt lau tay sạch sẽ, dùng đũa khuấy đều nồi lẩu: "Xong ạ."
Chỉ một đường khuấy, những khoanh ngó sen, củ khoai tây thái mỏng và sợi miến dẹt chìm nghỉm bên lập tức nổi lên .
Xé tung nốt lớp giấy bạc che chắn ban nãy, chỉnh lửa bếp ga liu riu, nước lẩu ở giữa sôi ùng ục, đẩy lớp váng dầu ớt đỏ au dạt xung quanh.
Mẹ Ôn leo núi cả buổi sáng cũng đói rã rời, vội vàng gắp ngay một miếng thịt vịt. Miếng thịt vốn dĩ nướng ngọn lửa hồng, nay tắm trong thứ nước lẩu cay nồng, trở nên vô cùng dai ngon. Chỉ cần c.ắ.n nhẹ một miếng, phần da vịt tuột , nhai trong miệng thấy thơm lừng ngây ngất. Phần thịt bên trong nhờ thấm đẫm lớp váng dầu cay tê càng thêm phần tơi xốp, béo ngậy. Nước lẩu nóng hổi xộc thẳng lên mũi, từng thớ thịt vịt ngậm trọn hương vị cay nồng đậm đà.
Vị cay tê kết hợp với cơm trắng đúng là sinh để dành cho , nhất là lớp váng dầu ớt, chỉ trong chớp mắt nhuộm đỏ cả một mảng cơm trắng ngần.
Ôn Phạn ăn hai miếng cơm, chuyển sang gắp đồ ăn kèm liên tục.
Khác với vị ngon đậm đà, mãnh liệt của thịt vịt, đồ ăn kèm tuy giản dị nhưng hòa quyện cùng dầu ớt nên hương vị cũng đặc sắc vô cùng.
Ngó sen giòn sần sật, khoai tây thái mỏng chín đến độ bở tơi mềm mịn, ngay cả sợi miến dẹt cũng nóng hổi trơn tuột.
Gia đình chọn nghỉ ngơi tại một chiếc bàn đá hẻo lánh, xung quanh chẳng bóng dáng điểm tham quan nào, hiếm lắm mới vài ghé chân nghỉ mệt.
Dẫu , một nồi vịt lẩu cay tê vẫn thu hút ánh của bao qua .Có xuýt xoa nể phục gia đình leo núi mà còn vác theo cả đống bát đũa, đúng là ngại khó ngại khổ.
Lại vỗ đùi tiếc nuối: "Biết thế cũng mang bếp theo."
Cái bếp ga mini nhẹ hều, ăn đồ nóng đỉnh núi thì còn gì tuyệt vời bằng.Phần đông du khách đều sức hít hà hương thơm đang trêu ngươi cánh mũi, trong bụng rủa xả ngớt.
Trời đất ơi, ai nấy đều đang đau khổ đáng thương gặm bánh mì uống nước lọc, cùng lắm là xách theo con gà lên núi ăn chung với mì gói, gia đình vác cả bếp ga với lẩu vịt lên đây cơ chứ?
là đang cố tình hành hạ dày khác mà, khác đau khổ vui vẻ lắm hả!
Đản Hoàng vẫn chễm chệ mặt đất, ánh mắt trông mong Ôn Phạn rủ lòng thương ném cho vài miếng thịt vịt. Ôn Phạn yên tâm, rót hẳn một cốc nước lọc, nhúng xương vịt rửa sạch lớp dầu cay mới quăng cho cu .
Đản Hoàng nhai ngon lành tiếng xương gãy răng rắc, khiến mấy chú ch.ó bên cạnh rỏ dãi ghen tị. Có cả một em Samoyed lông lá xù xì, chủ nhân kéo đứt cũng kìm , nó quyết tâm tới chỗ Đản Hoàng xin thức ăn cho bằng .
"... Tao bỏ đói mày đấy ? Hả? Tao bỏ đói mày ?"
Samoyed hiểu nổi tiếng cơ chứ, cứ híp mắt , hì hì sáp cọ cọ lấy lòng Ôn Phạn, dán mắt hau háu cục xương vịt đũa cô.
Ôn Phạn: ...
Muốn vuốt ve một cái quá mất!
Dù là fan cứng của cún nhà , nhưng em cún bự xinh quá mất!
Em là ch.ó lông trắng đấy!
Ôn Phạn gồng kiềm chế chạm , nhưng Đản Hoàng tỏ thái độ hằn học mặt, sủa "gâu gâu" inh ỏi, quyết cho đối phương tranh thủ một cục xương vịt nào của .
Cô chủ của bé Samoyed bối rối tay chân luống cuống, chỉ sợ hai đứa nhóc c.ắ.n xé cãi .
"Tổ tông của ơi, ngoan ngoãn lên núi ? Chị mua xúc xích nướng cho em nha!"
Bé Samoyed béo bồng bềnh, ịch m.ô.n.g bệt xuống đất, giở ngay trò ăn vạ.
Chẳng màng xúc xích nướng nướng xúc xích gì hết, nó chỉ thịt thơm thơm thôi!
Đản Hoàng thì sủa inh ỏi, bé Samoyed bên thì sức cọ cọ nũng.
Cô chủ đành bó tay, ngại ngùng mở lời hỏi Ôn Phạn bán cho một ít thức ăn.
" thật sự hết cách !"
Vốn dĩ dắt ch.ó leo núi để giảm cân, ai dè bé cún cứ giở trò nũng đáng yêu, thành thử từ chân núi ăn xin suốt chặng đường lên đây. Giờ thì , thấy thịt ngon là đóng băng tại chỗ chịu tiếp luôn.
Mẹ Ôn cũng bật , nhưng vẫn nhắc nhở: "Món cay lắm đấy, ch.ó ăn ?"
Đản Hoàng tiếp tục sủa "gâu gâu".
Cô chủ của Samoyed nồi thức ăn đỏ au, nhắm mắt quyết định: " đem rửa sạch cho nó ăn!"
Xấu hổ độn thổ luôn, sợ đến già bao giờ dắt ch.ó chơi nữa.
Mẹ Ôn tìm từ trong balo một cái bát dùng một : "Cay quá ch.ó ăn , ở đây hai cái phao câu vịt, cô cầm lấy ."
Sáng sớm hối hả đóng gói đồ đạc, chẳng hiểu tiện tay nhét luôn cả phao câu vịt túi.
Mẹ Ôn cẩn thận đặt phao câu vịt bát nhỏ, cô chủ rối rít cảm ơn thả bát xuống đất: "Tổ tông ơi, ăn ."
Nhanh như cắt, một bóng đen xẹt qua, Đản Hoàng thể nào nhịn nổi nữa, hai chú ch.ó bỗng lao c.ắ.n xé chí chóe.
"Ối ối ối?"
Ôn Phạn: "... Mẹ mang phao câu vịt con một tiếng."
Món tủ của Đản Hoàng đấy, giờ trơ mắt phần ngon mà thích nhất rơi mồm ch.ó khác, chả trách cu tức xì khói.
Hai bé cún ẩu đả thương tiếc, lớn vội vàng xông can ngăn, Ôn Phạn thừa cơ hội vuốt ve bộ lông trắng muốt vài đường, lòng sướng rơn.
Chó thì lôi , cơ mà cái bát nhỏ đựng phao câu vịt thì biến mất tăm dấu vết.
Ba Ôn đưa tay chỉ về phía mấy cục bông bé xíu đằng xa: "Sơ suất quá."
Nhân lúc hai bé cún mải c.ắ.n , chẳng mấy chú mèo ở chui , nhanh chân cuỗ cái phao câu vịt !
Đản Hoàng ấm ức sủa "gâu gâu", Samoyed cũng hùa theo sủa "gâu gâu" ngừng.
Phía đằng xa, con mèo lông trắng dài thượt đang tắm ánh nắng, thong dong gặm nhấm cái phao câu vịt béo ngậy.
Cô chủ của Samoyed vỗ đùi hớn hở, mặc xác chú ch.ó nhà , cuống cuồng giơ điện thoại lên chụp ảnh.
Vừa chụp miệng lẩm bẩm: "Ổn , chủ đề hình ảnh cho bài tới ."