Thần Bếp cũng phải làm bài tập - Chương 164

Cập nhật lúc: 2026-04-30 14:36:41
Lượt xem: 74

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Và thế là, trong một tình thế tiến thoái lưỡng nan, dở dở , ba Ôn vô tình trở thành đồ của sư phụ Đại Kim. Mẹ Ôn xem đây là một tin vui. Sư phụ Đại Kim tuyên bố dõng dạc, từ nay trở , cứ hễ tới giờ cơm là ông sẽ mặt ở tiệm, để truyền đạt kinh nghiệm cho ba Ôn, phụ giúp việc phục vụ món ăn. Tiền thù lao trả ông cũng chẳng quan tâm, dẫu ông cũng dư dả tiền bạc, chẳng thiếu thốn gì. Đang giữa lúc Ôn ráo riết săn lùng thêm đầu bếp phụ việc vì tiệm ngày càng phát triển, thì niềm vui như nhân đôi:

"Cái thì tuyệt quá còn gì! Tiểu Phạn khen nức nở tay nghề của sư phụ Đại Kim, ngài ngỏ ý truyền nghề thì ba Ôn cứ chuyên tâm mà lĩnh hội."

Chứ trông cậy con gái thì e là quá khó, bỏ qua việc Ôn Phạn bận bù đầu bận cổ với lịch học dày đặc trường, nhưng với cái guồng nấu nướng hỏa tốc của con bé thì ba Ôn nhiều khi chỉ cắm cúi chạy việc vặt, động đến mấy món cầu kỳ chút là lúng túng như gà mắc tóc.

Ba Ôn thì vẫn còn thoát khỏi trạng thái hoang mang, nửa tỉnh nửa mê. Cái gì cơ? Mình thêm một ông sư phụ nữa ? Ký ức ùa về, nghĩ đến vị sư phụ mà ông từng cắp tráp theo học ngày xưa, quả thật chẳng lấy một kỉ niệm đẽ nào. Mẹ Ôn thế càng thêm bực , cái chuyện đó qua từ đời tám hoảnh nào ? Hơn nữa, sư phụ Đại Kim chủ động nhận t.ử chứ van nài như xưa, thể so sánh khập khiễng ?

"Ông ráng mà học hành đàng hoàng , lỡ sang năm con gái đậu đại học tỉnh khác, chẳng lẽ cái tiệm bắt nó gánh vác hoài?"

Nhắc đến đây, ba Ôn nghiến răng kiên quyết: "Thế thì sẽ học!"

Bốn mươi mấy tuổi đầu, đúng là cái độ tuổi chín muồi để xông pha, tạo dựng sự nghiệp! Ông còn ấp ủ dự định cày cuốc kiếm thêm thật nhiều tiền cho con gái cưng nữa mà! Thế là, sư phụ Đại Kim chính thức gia nhập đội ngũ nhân viên Ôn Ký. Mẹ Ôn ưu ái sắp xếp cho ông mức lương cao nhất tiệm, xem như là để bày tỏ lòng hiếu kính mặt chồng.

Sư phụ Đại Kim mới chân ướt chân ráo việc vài ngày lập tức trình làng mấy món mới toanh cho tiệm. Nào là ốc móng tay xào cay tê, nào là cá chim om tương đậm đà hương vị gia đình. Nguồn cung ốc móng tay và cá chim đều do chính tay sư phụ Đại Kim móc nối giới thiệu, giá cả mềm mại, rẻ bất ngờ. Ốc móng tay khi ngâm rửa sạch bùn cát chần sơ qua rượu vàng, tách vỏ lột ruột, tỉ mỉ rút bỏ đường chỉ đen, đem phần thịt ốc xào săn với ớt hiểm. Cách tuy giản đơn nhưng thành phẩm là mồi nhậu bén đến mức ai cũng xuýt xoa. Vừa mới đưa thực đơn, món trở thành món ruột thể thiếu bàn nhậu mỗi tối. Có vài vị khách sành ăn, lưỡi bén, mới nhấm nháp vài miếng phát hiện điều kỳ lạ, hương vị chẳng giống phong cách quen thuộc của Ôn Ký tẹo nào.

" ăn mà cứ thấy thoang thoảng cái mùi vị đặc trưng của Kim Ngọc Lâu thế nào ."

Ông bạn đối diện thì phì : "Ông đang ngủ mơ giữa ban ngày ?"

Chuyện xích mích ầm ĩ giữa Ôn Ký và Kim Ngọc Lâu, thiên hạ ai mà rõ? Giờ còn mang cái danh "phong cách Kim Ngọc Lâu" mà mổ xẻ, nó lố bịch . Ốc móng tay xào cay thơm lừng, còn món cá chim om tương thì ghi điểm tuyệt đối nhờ hương vị đậm đà, tươi ngọt. Điểm nhấn đặc biệt ở những miếng bánh gạo mềm dẻo, sư phụ Đại Kim cất công giới thiệu cho Ôn hẳn một xưởng bánh gạo thủ công uy tín.

"Bánh gạo nhà là loại nhào nặn bằng tay, chất lượng khỏi bàn, khác xa hàng bằng máy móc công nghiệp."

Bánh gạo dẻo dai, đắm trong nồi nước dùng ninh từ xương cá ngọt thanh, dọn lên mâm là y như rằng hết sạch cả món cá chính. Ngay cả đầu bếp trưởng Ôn Phạn nếm thử cũng gật gù khen ngon, tay nghề đúng là điểm nào để chê. Sư phụ Đại Kim dịp nở mũi tự hào: "Hồi xưa học nấu ăn, giỏi nhất là hai món đấy." Chỉ với hai chiêu mở màn, sư phụ Đại Kim nghiễm nhiên khẳng định vị thế vững chắc của tại Ôn Ký.

Bên Đỗ Mẫn cũng bắt đầu yên, thấy tiệm thêm một cao thủ nữa, cô nàng đ.á.n.h liều tìm gặp Ôn, bày tỏ nguyện vọng theo Ôn Phạn bái sư học nghệ. Mẹ Ôn chau mày: "Tiểu Phạn dạo bận rộn lắm..."

Sang tháng là kết thúc kỳ thi đại học, con gái chính thức bước chân cánh cửa lớp 12 đầy cam go, Ôn thậm chí còn đang rục rịch ý định dẹp luôn bàn tiệc tư gia một thời gian để con bé tập trung học hành. Giờ còn bày vẽ chuyện nhận tử, Ôn Phạn đào thời gian rảnh rỗi? dẫu Ôn vẫn luôn tôn trọng quyết định của con gái, bà liền truyền đạt mong của Đỗ Mẫn cho Ôn Phạn . Ngược với sự lo lắng của , Ôn Phạn khá nghiêm túc khi thử thách Đỗ Mẫn phụ bếp cho vài , cuối cùng mới gật đầu đồng ý nhận cô tử.

Mẹ Ôn há hốc ngạc nhiên: "... Chẳng con từng tuyên bố là nhận t.ử ?" Ôn Phạn miệng ngậm kem ốc quế, ăn lúng búng trả lời: "Ai bảo con nhận, con chỉ tuyển nào lanh lẹ, ý một tí thôi!"

Đỗ Mẫn tuy kiến thức nền tảng về nấu nướng còn non, nhưng độ thông minh, lanh lợi thì đúng là đùa . Ôn Phạn nghĩ đến đến căn bếp nhà , dẫu sư phụ Đại Kim và Tiểu Cát cũng danh phận sư đồ, giờ thêm Đỗ Mẫn , ít nhiều cũng tạo một môi trường cạnh tranh lành mạnh.

"Cũng gì to tát , cứ cho chị luyện mấy món cơ bản tầm một năm ."

Tiệm cả tá đầu bếp gạo cội, Ôn Phạn dư sức nhàn nhã, dại gì mà ôm đồm hết việc cho rước mệt . Thế là Đỗ Mẫn thuyên chuyển công tác thẳng tiến bếp, nhiệm vụ đầu tiên là theo học khóa dùng d.a.o thái rau của ba Ôn, còn học những tinh hoa gì tiếp theo thì đành phó mặc cho khả năng lĩnh hội của cô nàng.

Mẹ Ôn cũng chịu thua, đoán nổi mấy dự định táo bạo của con gái, đành lắc đầu ngán ngẩm, tuyên bố sẽ đăng tuyển thêm một nhân viên chạy bàn nữa.

"Riết cái tiệm đầu bếp còn đông hơn cả nhân viên phục vụ."

Có thêm một cao thủ đầu bếp và nhân viên mới hỗ trợ, Ôn Phạn cảm giác guồng máy hoạt động của Ôn Ký ngày càng trơn tru mượt mà. Càng oi ức, càng xu hướng chuộng những món ăn thanh mát, giải nhiệt. Nắm bắt tâm lý đó, chỉ vài ngày , Ôn Phạn m.á.u thực đơn tại quầy hàng rong của Diêu Thanh Cầm. Và thế là, siêu phẩm cuốn mì lạnh chính thức trình làng. Mì lạnh trải phẳng phiu, nhân bên trong đầy ắp cà rốt thái sợi, dưa leo thái chỉ, giá đỗ giòn sần sật, mỳ căn dai dai, thêm chút lạc rang giã dập và quẩy chiên vụn bóp nát rắc đều lên , cuộn chặt . Mỗi ngày Diêu Thanh Cầm thể bán vài trăm cuốn nhẹ nhàng. Nhớ hồi tháng Hai, Hàn Lộ Lộ quyết tâm từ bỏ công cuộc giảm cân, giờ tháng Năm đến, cô nàng nhai ngấu nghiến rên rỉ than vãn.

"Hu hu hu, quán nhà kiểu gì mà món mới nhanh như điện xẹt !"

Món còn thưởng thức thỏa cơn thèm, món mới hạ cánh thực đơn . Gia vị tẩm ướp của cuốn mì lạnh pha chế cực kỳ vặn, đậm đà, Hàn Lộ Lộ đ.á.n.h bay một cuốn thèm aưn thêm cuốn nữa. Ăn liền tù tì ba hôm nay, trong lúc đang nhai cuốn mì lạnh, Hàn Lộ Lộ bắt đầu tám chuyện thiên hạ với Ôn Phạn.

"Nghe giang hồ đồn Phó Xuyên sắp sửa chuyển trường , tại vì cái vụ lùm xùm của bố ầm ĩ cả thành phố, hết cách đành xuất ngoại du học sớm hơn dự kiến."

"Cả Phương Vi Nguyệt nữa, cô nàng cùng , dạo gần đây cũng mất hút, thấy ló mặt đến lớp."

Ôn Phạn phủi phủi vụn bánh dính áo: "Hai tuần nữa tụi nghỉ thi đại học đúng ? Có mượn phòng học lớp nhỉ?"

Hàn Lộ Lộ đang ăn ngon câu hỏi đột ngột mất cả hứng: "Chắc là mượn đó, á á á á tớ lên lớp 12 tẹo nào!"

Nghĩ đến viễn cảnh cả năm ròng rã sắp tới dùi mài kinh sử, đầu óc Hàn Lộ Lộ như nổ tung. Cái sự đời, càng né tránh thì nó càng sấn sổ ập tới. Giờ Ngữ Văn. Cô Vương gấp cuốn sách , trịnh trọng dặn dò: "Đến giây phút , mấy đứa cũng nên tự giác mà dồn tâm huyết việc học , giờ chỉ còn đếm ngược ba trăm bảy mươi hai ngày nữa là tụi em lên thớt kỳ thi đại học ..."

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/than-bep-cung-phai-lam-bai-tap/chuong-164.html.]

Giờ Toán. Thầy giáo gọi một bạn lên trả bài, tiện thể "lên lớp" luôn cả lớp: "Chỉ còn vỏn vẹn hai tuần nữa là mấy đứa chính thức lên lớp 12 đấy, hãy nhớ kỹ, nỗ lực suốt ngần năm đèn sách đều dồn hết hơn ba trăm ngày ngắn ngủi !"

Giờ Tiếng Anh. " cũng dông dài nữa, hơn ba trăm ngày vẻ dài nhưng chớp mắt một cái là vèo vèo thôi."

Hàn Lộ Lộ: ... Trời ơi cứu mạng. Càng bước đến những ngày cuối cùng của chặng đường cấp ba, cái từ "tương lai" càng hiển hiện rõ ràng, sắc nét hơn bao giờ hết. Có những cũng giống hệt Ôn Phạn, hừng hực khí thế, quyết tâm vắt kiệt sức lực chiến trường thi cử để giành lấy một tấm vé thông hành tiến bước tương lai xán lạn, nhưng cũng hiếm buông xuôi, tuyên bố thẳng thừng năm cuối cấp sẽ rửa tay gác kiếm, dứt áo . Người thì dấn con đường nghệ thuật bay bổng, thì miệt mài dùi mài IELTS, ôm mộng xuất ngoại du học với những khóa dự đại học danh giá.

Bước tuần cuối cùng kỳ nghỉ thi đại học, khí căng thẳng bao trùm cả trường, như một bản hùng ca báo hiệu một cuộc chiến sắp bắt đầu. Vào buổi chiều thứ Sáu rảnh rỗi dọn dẹp vệ sinh, Ôn Phạn bất ngờ chạm mặt Phó Xuyên. Khác với khi, Phó Xuyên chờ sẵn con đường cô thường qua. Ôn Phạn liếc từ đầu đến chân, thầm nghĩ mang cái mác "NPC bắt buộc tương tác để qua màn" nhỉ, mà cứ gặp đủ loại thế . Vừa tiễn xong Kim Duệ, giờ đến lượt Phó Xuyên?

"Tránh đường cái coi."

Phó Xuyên cúi đầu xuống, bất thình lình buông một câu hỏi nhói lòng:

"Ôn Phạn, còn hận tớ vì ngày cứ để bọn họ thoải mái chê ?"

Cậu luống cuống thanh minh: "Hồi đó là tại tớ mù quáng, hiểu rõ con ..."

Ôn Phạn mà đầu óc cũng choáng váng: "Thôi, thôi, thôi, đủ ."

Phó Xuyên xoáy Ôn Phạn, một câu chẳng ăn nhập gì với cảnh: "Phương Vi Nguyệt du học cùng với tớ, bảo... ghét tớ lắm."

Ôn Phạn suýt chút nữa thì bật thành tiếng, chút kiêng dè đáp : " cũng ngứa mắt lắm đấy."

Phó Xuyên: "... Tớ , chuyện nhà tớ chắc chắn qua. Thật nực , bao năm qua tớ cứ đinh ninh bố chẳng thèm ngó ngàng gì đến tớ, thằng con hoang chỉ lớn hơn tớ hai tuổi, tớ thì cứ hối thúc tớ du học sớm, để về thừa kế gia sản..."

Ôn Phạn cắt ngang lời: "Thì liên quan gì đến ?"

Phó Xuyên ngớ : "Tớ cứ tưởng, khi chuyện , ít cũng hả hê cho rằng đó là quả báo thích đáng dành cho tớ."

Ôn Phạn bĩu môi khinh bỉ: "Sau đó nghĩ rằng cũng những nỗi khổ tâm giấu kín ? Phó Xuyên , đúng là đồ nhạt nhẽo. Ngày xưa Phương Vi Nguyệt ngó lơ , khó chịu vì mất sự chú ý của cô , nên mang bình phong để trêu tức cô . Giờ cũng chả thèm đoái hoài gì đến , bày trò lôi kéo sự chú ý, tìm kiếm bóng dáng trong mắt khác."

Bị Ôn Phạn vạch trần tâm can, Phó Xuyên như trời trồng, thốt nên lời. Ôn Phạn quyết định tung cú chót, vạch trần sự thật mà luôn phủ nhận bao lâu nay: "Cậu yếu đuối, trống rỗng đến mức chỉ bấu víu khác để tìm kiếm sự an ủi, với Phương Vi Nguyệt mắc nợ gì ? Tình yêu cái nỗi gì, khuyên lo trưởng thành hẵng bàn đến chuyện yêu đương. Cậu thể tự cho là kẻ đáng thương hại, nhưng trong mắt , chỉ là một kẻ phiền toái vô tích sự. Cái sự trống rỗng sâu đáy của chỉ chực chờ kéo khác xuống vũng bùn cùng mà thôi. Ở bên chẳng mang lợi ích gì cả, Phương Vi Nguyệt chê phiền, chắc là vì lúc nào cũng như một cục nợ bám đuôi cô đấy."

Ôn Phạn cũng xoay bước : "Đừng tìm nữa, phiền phức lắm."

Mặc kệ Phó Xuyên phản ứng , trong đầu Ôn Phạn giờ chỉ ngập tràn suy nghĩ sắp lên lớp 12 , chẳng kỳ nghỉ hè năm nay mấy ngày nghỉ ngơi đây? Thôi dẹp hết sang một bên, mắt giải quyết cho êm xuôi chuyện ngày Quốc tế Thiếu nhi .

Cũng may năm nay ngày Quốc tế Thiếu nhi mùng 1 tháng 6 rơi trúng ngày Chủ nhật. Ôn Phạn cẩn thận chuẩn nguyên liệu đấy từ hôm , Viện trưởng Bạch còn đặc biệt gọi điện báo cần qua sớm quá gì.

"Có ghi hình lên tivi mà, chỉ là bữa cơm mật trong viện thôi, cũng chẳng bao nhiêu , chừng chục đứa trẻ con thôi, miễn kịp giờ ăn trưa là ."

Ôn Phạn , nhưng sáng hôm cả nhà vẫn lên đường từ sớm, hướng thẳng đến cô nhi viện. Giờ tiệm đông nhân viên, đến nỗi đóng cửa nghỉ bán vì sự kiện nấu ăn từ thiện . Chỉ cần Ôn Phạn, Ba Ôn và Đỗ Mẫn, ba là đủ sức lo hết.

Từ lúc bước chân cổng cô nhi viện, Ba Ôn bỗng dưng trầm ngâm hẳn . Một lúc , ông chỉ tay về phía cây cổ thụ sừng sững cổng, ngậm ngùi : "Hồi đó, bố chính thức bế con trao tận tay cho Viện trưởng Bạch ở ngay gốc cây đấy."

Giờ nghĩ khoảnh khắc , Ba Ôn vẫn thấy nhói lòng, xót xa. Một cô bé con đáng yêu, bụ bẫm như , cớ nhẫn tâm vứt bỏ? Ngược với sự xúc động của bố, Ôn Phạn tỏ dửng dưng, cô ngước cái cây sang trêu chọc: "Bố chắc chắn là nhớ nhầm chứ? Cái cây đó tuổi đời lớn đến ."

Nếu là cây lâu năm, trồng cả chục năm thì thể hình dáng nhỏ bé thế , cái cây rõ là mới trồng chừng ba đến năm năm thôi. Chỉ một câu đùa của Ôn Phạn cũng ba Ôn chột , ông cứ lẩm nhẩm tự hỏi suốt, mãi đến khi Viện trưởng Bạch bước , ông mới chạy đến hỏi xác nhận xem đúng là gốc cây đó . Viện trưởng Bạch hiền hậu giải thích: "Không cây cũ , cây hồi là cây dương sinh trưởng nhanh, cứ đến mùa xuân là hoa dương rụng trắng xóa cả một góc trời, trong viện mấy bé mắc bệnh hen suyễn bẩm sinh, dị ứng bụi phấn hoa, nên cuối cùng đành chặt , trồng thế bằng cây bây giờ đấy."

Viện trưởng Bạch thở dài: "Hôm nay phiền nhiều quá, bọn trẻ trong viện đông đúc, đứa thì kén ăn, đứa thì bụng yếu, nên mấy món chính cứ nấu mềm mềm chút là ."

Hôm nay cũng coi là ngày sinh nhật chung của những đứa trẻ mồ côi , vì nhiều bé bỏ rơi từ lúc lọt lòng, chẳng ai ngày tháng năm sinh chính xác, nên Viện trưởng Bạch cứ chọn ngày mùng 1 tháng 6 để tổ chức ăn mừng sinh nhật cho tất cả.

Ôn Phạn giơ tay dấu ok, liền hối thúc Đỗ Mẫn bắt tay thái thịt cắt rau. Đôi bàn tay nhỏ nhắn thoăn thoắt nhào bột, cán vỏ, Ôn Phạn khéo léo gói trọn lớp thạch da heo chuẩn từ lớp vỏ bánh bao mỏng tang, nặn thành những chiếc bánh bao tròn trịa, xếp ly đều đặn mười tám nếp gấp. Một mẻ là bánh bao tiểu long bao nhân nước dùng, mẻ là bánh bao nhân măng tây thịt băm đậm đà. Mấy chiếc bánh tiểu long bao thì mang hình dáng tròn trĩnh truyền thống, còn loại nhân măng tây thịt băm thì Ôn Phạn dùng khuôn để tạo đủ hình thù ngộ nghĩnh, sinh động.

Nào là hình chú heo con béo múp míp, bông hoa nhỏ xinh xắn, và cả chú khủng long con đáng yêu nữa. Đỗ Mẫn cũng xắn tay áo phụ giúp, tuy hình dáng nặn sắc nét, mượt mà cho lắm, nhưng lướt qua cũng mường tượng đó là con vật gì. Sau khi gói xong mẻ bánh bao, Ôn Phạn hé mở nắp nồi nước hầm xương ống, hương thơm béo ngậy tỏa cùng làn khói nghi ngút mờ ảo. Ôn Phạn vỗ vỗ tay phủi sạch lớp bột mì bám tay.

"Bắt đầu thôi nào."

 

Loading...