Thần Bếp cũng phải làm bài tập - Chương 168

Cập nhật lúc: 2026-05-04 16:07:04
Lượt xem: 55

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Một chiếc âu sứ trắng tinh khôi dọn lên bàn, nhưng bên trong là một màu đỏ rực của dầu sa tế và vừng rang phủ kín những viên thịt nhỏ và các nguyên liệu ăn kèm. Lúc Đỗ Mẫn đặt đĩa thức ăn xuống, hương thơm cay nồng, xộc thẳng mũi của dầu sa tế lập tức lan tỏa, như một lưỡi d.a.o sắc bén rạch toạc bức màn hương thịt đậm đà của món Bá T.ử Nhục, lững lờ trôi tới chóp mũi của tất cả . Nhóm ba của Đại Hoàng càn quét xong đĩa thịt kho tàu Bá T.ử Nhục, kịp thở, thu hút bởi một thố thịt đỏ au, cay nồng hấp dẫn.

Còn chờ đợi gì nữa? Chiến thôi!

Thịt thỏ là Ôn Phạn tình cờ mua lúc chợ sáng nay. Người bán chim bồ câu bày thêm vài chiếc lồng nhỏ phía gian hàng, nhốt những chú thỏ con lông xù đang nhảy nhót tung tăng, cái mũi hồng hồng chun chun gặm nhấm lá rau xanh. Vừa thấy bầy thỏ, trong đầu Ôn Phạn lập tức nảy cả trăm ngàn cách chế biến món thịt thỏ. Nhớ ngày ở trong cung, một vị phi tần vùng Thục (Tứ Xuyên) thích ăn thịt thỏ. Khi đang độ sủng ái, bà thường xuyên yêu cầu Ôn Phạn món thịt thỏ cho thưởng thức. Dạo đó, Ngự thiện phòng chỉ nội việc chăn nuôi thỏ thôi cũng đủ đau đầu nhức óc. Giống thỏ sinh sản nhanh đến chóng mặt, nhốt một cặp chung lồng, đầy hai tháng thấy thỏ con lúc nhúc, thỏ con đẻ tiếp thỏ cháu, tách lồng kịp trở tay. Thế nhưng với lượng thỏ khổng lồ như , cung nữ thái giám trong cung hầu như chẳng đoái hoài đến. Chẳng họ thanh cao đến mức chê thịt cá, mà đơn giản vì thịt thỏ ăn chẳng bõ dính răng, mau đói. Những hầu hạ việc vất vả thà chọn ăn thịt mỡ béo ngậy, ít còn chút mỡ lót . Sau vị phi tần thất sủng, đám thỏ còn sót Ôn Phạn xử lý gọn gàng thành một nồi to, món cô chính là thịt thỏ thái hạt lựu trộn dầu sa tế .

Cách món khá đơn giản, thịt thỏ tươi sạch, luộc chín, để nguội thái thành hạt lựu ăn. Tiếp đến, trộn đều thịt thỏ với nước sốt dầu sa tế đặc biệt, rắc thêm chút lạc rang giòn và hành lá cắt khúc. Thịt thỏ vốn dĩ hương vị nhạt nhòa, nhưng khi kết hợp với dầu sa tế thì như cá gặp nước. Đậu xị và tương đậu xào thơm lừng, thêm một chút dầu sa tế cay nồng. Nước sốt cay thơm rưới đều lên những viên thịt thỏ mềm ngọt, sự kết hợp giữa vị tươi ngon của thịt và vị mặn mà, cay nồng của dầu sa tế biến món ăn trở thành một sát thủ diệt cơm đích thực. Nước sốt dầu sa tế ngấm cơm trắng, nhuộm một màu đỏ au mắt. Vị cay quá gắt, nhưng mùi thơm thì nức mũi. Đại Hoàng và hai bạn ăn ngừng nghỉ, ngay cả những hạt lạc rang cũng khen nức nở là giòn thơm hơn hẳn những quán khác. Hết bát đến bát khác tiêu diệt, thậm chí còn mang đến một ảo giác rằng, cần ăn thịt thỏ, chỉ chan mỗi nước sốt dầu sa tế lên cơm trắng thôi cũng đủ ngon tụt lưỡi .

"Thơm quá!"

" cá là chỉ với món thôi, thể đ.á.n.h bay ba bát cơm đầy!"

Chắc đoán thực khách sẽ càn quét cơm trắng như vũ bão, nên tối nay Ôn Phạn quyết định tung luôn món cuối cùng. Lúc Đỗ Mẫn bưng món thứ ba lên bàn, cứ ngỡ sẽ khách thắc mắc, nào ngờ ai nấy đều hân hoan đón nhận.

"Tuyệt vời, món cuối cùng là Bát trân trộn mì!"

Món đóng vai trò là món mặn, thể xem như món chính, biến tấu từ món Đậu hũ Bát trân quen thuộc. Một chút hải sâm, sò điệp, tôm tươi, thanh cua, mực ống, thịt gà... Gom đủ tám nguyên liệu, xào xơ đổ nước bột năng tạo độ sánh. Những sợi mì cán tay tròn trịa, óng ả vớt từ nồi nước sôi sùng sục. Lúc Đỗ Mẫn dọn lên, mì và phần nhân Bát trân để riêng. Ai ăn thì tự lấy một phần mì, rưới hai muỗng nước sốt Bát trân lên . Nước sốt sền sệt quyện chặt lấy từng sợi mì, các loại nguyên liệu kèm cũng đầy đặn, hào phóng khiến thực khách tấm tắc khen ngợi độ mạnh tay của Ôn Ký.

" cứ đinh ninh thực đơn mấy món ăn gia đình bình dân, ai dè cả hải sản xịn thế ."

"Đến cũng ngờ ngày thốt câu ... Ước gì Ôn Ký tăng giá lên chút đỉnh ."

Với mức giá bình dân 100 tệ/, dù chất lượng đồ ăn xuất sắc đến mấy thì cũng giới hạn. Thà tăng giá lên ba, bốn trăm tệ/, để thực khách cơ hội thưởng thức những nguyên liệu thượng hạng, đắt tiền hơn. Dĩ nhiên Ôn Phạn hề suy nghĩ của khách hàng, nấu xong xuôi các món, cô liền bắt tay dọn dẹp kệ bếp sạch sẽ. Nồi nước sốt Bát trân cô cố ý nấu dư khá nhiều, phần vì tính luôn suất ăn tối cho nhân viên tiệm.

Tối nay, Tiểu Cát - sư phụ Đại Kim đá xuống bếp để học hỏi tay nghề - đang lúi húi phụ giúp Ôn Phạn. Làm xong việc, tự giác lấy một tô mì bự xì xụp ăn. Hải sản tươi ngọt, nước sốt đậm đà vị mặn ngọt hài hòa, sợi mì cán thủ công nên độ dày mỏng đồng nhất, nhưng sự hảo trở thành điểm nhấn hảo cho món ăn. Nước sốt sánh mịn quyện chặt lấy từng sợi mì, tô mì hải sản ngon đến mức khiến Tiểu Cát bái phục sát đất, ăn xong một tô múc thêm tô nữa.

Phần , Ôn Phạn chỉ ăn một bát nhỏ. Đang ăn dở thì cô thấy tiếng ồn ào văng vẳng bên ngoài. Cô bỏ bát đũa xuống, bước ngoài thì thấy Ôn đang giải thích với những vị khách xếp hàng chờ đợi, gương mặt lộ rõ vẻ áy náy. Trong mấy vị khách đó, hai vẻ thông cảm, nhưng một lớn tiếng phàn nàn rằng xếp hàng từ lâu, giờ thông báo hết đồ ăn? Còn mỉa mai Ôn Ký cậy đông khách chèn ép khách hàng. Mẹ Ôn dùng hết lời lẽ để xoa dịu, kèm theo lời hứa hẹn sẽ ưu tiên cho vị khách đó một thứ tự ghé tiệm tiếp theo, lúc đám đông mới chịu giải tán. Vừa thì bà bắt gặp ánh mắt của Ôn Phạn.

"Mẹ ơi, chuyện gì ?"

Mẹ Ôn day day trán mệt mỏi: "Không , xong việc thì về nhà nghỉ ngơi sớm ." Những bộn bề lo toan của tiệm, Ôn để con gái bận lòng.

"Hôm nay dì Phùng giao hàng trễ, nên chuẩn đồ ăn kịp, con đừng lo, tự cách xử lý."

Nghe chỉ là vấn đề giao hàng, Ôn Phạn cũng nghĩ ngợi nhiều, dặn dò nhớ bếp ăn tô mì hải sản cho nóng cô thong dong bộ về nhà. Bên , Ôn trở quán, đầu óc căng như dây đàn. Chuyện nguồn cung nguyên liệu, thoạt thì vẻ là chuyện nhỏ, nhưng tiềm ẩn nhiều rắc rối đau đầu. Lúc thỏa thuận cung cấp tôm hùm đất với Phùng Tuệ Quyên, hai bên hề ký kết hợp đồng giấy trắng mực đen, nhưng Ôn tin tưởng chữ tín của Phùng Tuệ Quyên. Ai ngờ, mới hợp tác đầy nửa tháng, phía Phùng Tuệ Quyên xảy sự cố. Chiều nay Phùng Tuệ Quyên giao hàng trễ hơn một tiếng đồng hồ, thấy bộ dạng cô ướt sũng, Ôn cũng chẳng nỡ trách móc nửa lời. Ngặt nỗi hàng giao trễ, mấy thêm xuể, dẫn đến việc tối nay thể tiếp đón nhiều bàn khách như dự tính. Mẹ Ôn nhẩm tính trong đầu, đợi ngày mai sẽ gọi điện hỏi rõ ngọn ngành với Phùng Tuệ Quyên. Nếu tình trạng thỉnh thoảng mới xảy thì còn châm chước , nhưng cứ tái diễn liên tục thì ảnh hưởng nhỏ đến hoạt động kinh doanh của quán. Thế nhưng, Ôn kịp gọi thì sáng sớm hôm , Phùng Tuệ Quyên chủ động gọi đến.

"Bà chủ, thành thật xin chị, nguồn cung tôm hùm đất bên em lẽ tạm ngưng ."

Mẹ Ôn khó hiểu cau mày, nhưng vẫn giữ im lặng, chờ đợi lời giải thích từ Phùng Tuệ Quyên. Bằng vài ba câu ngắn gọn, Phùng Tuệ Quyên tường thuật rõ ràng ngọn ngành sự việc.

"Dạo em tìm mối cung cấp , vốn dĩ là chỗ bà con họ hàng..."

Ông chú Tư của cô vốn là hiền lành, chất phác. Một tay ông gây dựng nên đầm nuôi tôm hùm đất , dồn hết tâm huyết, thời gian từ tờ mờ sáng đến tối mịt đó. Ai ngờ đến lúc tôm đến độ thu hoạch, ông lăn ốm liệt giường. Nhớ trận cãi vã ngày hôm qua, Phùng Tuệ Quyên thấy đau đầu, càng nghĩ càng thấy uổng công cho chú khốn khổ.

"Chú Tư đổ bệnh, hai đứa con trai lao xâu xé . Cả một đầm tôm to như , hai em chúng nó cứ tranh giành, cãi vã ngớt. Hôm qua đến lấy hàng, chúng nó sống c.h.ế.t chịu vớt tôm lên, đứa nào cũng đòi ôm hết tiền bán. Cuối cùng, chính tay em lội xuống đầm tự vớt tôm."

Mẹ Ôn khỏi ngỡ ngàng: "Thế bây giờ ý bọn họ ?"

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/than-bep-cung-phai-lam-bai-tap/chuong-168.html.]

Phùng Tuệ Quyên khổ sở: "Thì chính cái điều đó mới em đau đầu đây. Hai em chúng nó tranh giành đành, còn lén lút lên thành phố thám thính. Biết tôm nhà cung cấp cho tiệm của chị, chúng nó giãy nãy lên là chủ quán bán giá cắt cổ, chúng nó hớ nặng, giờ nằng nặc đòi tăng giá bán."

Đã thế còn giở công phu sư t.ử ngoạm, đòi tăng giá lên gấp đôi. Giọng Ôn lạnh lùng, đanh thép:

"Tăng gấp đôi á? Giá nhập vốn dĩ cao hơn mặt bằng chung thị trường còn gì."

Phùng Tuệ Quyên điều đó cơ chứ? Sở dĩ Ôn Ký chọn mua tôm của nhà cô là vì coi trọng chất lượng, dùng tôm nhập từ các vùng khác, chứ với mức giá đó, thiếu gì chỗ bán tôm ngon? Đầm tôm của chú Tư năm ngoái ế ẩm, năm nay khó khăn lắm mới tìm mối hời, thế mà nhà tự vác đá ghè chân . Mẹ Ôn cũng dứt khoát:

"Thôi , nếu thì thôi. Em thử hỏi xem xung quanh còn đầm tôm nào khác , kẹt quá thì chị em đành tìm mối khác ."

Biết thuộc về Phùng Tuệ Quyên, Ôn nhẹ nhàng an ủi vài câu:

"Làm ăn mà lòng ly tán thì khó thành lắm. Chỗ đó dù bán chị cũng thèm nhập nữa. Ai mà lường tụi nó còn giở trò gì nữa."

Phùng Tuệ Quyên hiểu rõ sự tình, luôn miệng hứa hẹn sẽ cố gắng tìm kiếm nguồn hàng mới. Cúp máy xong, cô chép miệng than thở về hai đứa con trai bất hiếu của chú Tư.

" là mờ mắt vì tiền!"

Bố thì còn đang ốm đau bệnh tật, đến mức nhắm mắt xuôi tay, thế mà chúng nó vội vã chia chác gia tài. Phùng Tuệ Quyên lắc đầu ngao ngán, gạt phăng những chuyện bực khỏi đầu, chuyên tâm suy nghĩ xem nên tìm nhà cung cấp mới ở . Bên Phùng Tuệ Quyên rút lui, bên hai kẻ đang mơ mộng đòi tăng giá lúc đầu còn đắc ý mặt. Hai em khề khà nhậu trong căn chòi lá bên đầm tôm, mạnh miệng tuyên bố nếu Phùng Tuệ Quyên chịu tăng giá thì thà để tôm c.h.ế.t thối chứ quyết bán!

"Nếu tôm nhà ngon thì tiệm bọn họ ăn phát đạt thế !"

Mấy hôm , hai em lên thành phố, nấp ở một góc quan sát dòng xếp hàng dài cửa Ôn Ký mà thèm thuồng tả nổi. Tôm nhà bán tới mười tệ một cân, thế mà Ôn Ký bán một suất những mấy chục tệ! Giá cao thế mà khách vẫn tranh mua, thậm chí bốc chờ đến lượt! Sau khi về nhà, hai em càng nghĩ càng thấy uất ức, tại bỏ công sức nuôi tôm mà chỉ kiếm vài đồng bạc lẻ? Đánh liều một phen, quyết định tăng giá! Tuy hai em thường xuyên kình cựa, tranh giành xem ai giữ tiền bán tôm, nhưng trong khoản tăng giá thì đồng lòng nhất trí. Hôm qua còn cố tình chơi khăm để Phùng Tuệ Quyên tự lội xuống đầm vớt tôm, hôm nay hai em thảnh thơi đợi cô đến nhượng bộ. Thế nhưng, đợi mãi đợi mãi, từ sáng đến chiều vẫn chẳng thấy bóng dáng Phùng Tuệ Quyên cả. Hai em họ tự trấn an , cô đến lúc thì lúc khác, lẽ nào cái tiệm Ôn Ký chịu đóng cửa nghỉ bán? Sợ gì!

họ nào , bên Phùng Tuệ Quyên bỏ cuộc. Dù tạm thời tìm nguồn tôm hùm đất thế, nhưng cô may mắn khám phá một đặc sản tuyệt vời khác. Nhìn giỏ đồ Phùng Tuệ Quyên mang đến tiệm, Ôn giấu nổi sự ngạc nhiên.

"Mấy thứ kiếm ở thế?"

Phùng Tuệ Quyên tươi đáp: "Ông họ mới ở quê lên mang lên tặng một ít. Em thấy ngon quá nên nhờ gửi thêm lên thành phố."

Mẹ Ôn nhấc một quả trứng vịt trong giỏ lên xem, vỏ trứng vẫn còn dính chút bùn đất lấm lem. Phùng Tuệ Quyên giới thiệu: "Trứng vịt khác hẳn mấy loại bán ngoài chợ đấy ạ. Người gọi là trứng vịt cuộn tơ."

Theo lời kể của Phùng Tuệ Quyên, Ôn liền đem luộc thử một quả. Trứng vịt tươi luộc chín, cắt đôi , bên trong lòng đỏ xuất hiện những vòng tròn đồng tâm trông giống hệt vân gỗ. Thảo nào gọi là trứng vịt cuộn tơ. Phùng Tuệ Quyên giải thích thêm: "Đàn vịt chăn thả cho ăn cá diếc tự nhiên, nên trứng đẻ mới hình thù độc lạ như ."

Mẹ Ôn gật gù: " là đúng đúng thời điểm." Chỉ còn một tuần nữa là đến Tết Đoan Ngọ, mang trứng vịt lên bán dịp quả là chuẩn nhất. Không chỉ trứng vịt cuộn tơ, Phùng Tuệ Quyên còn mang theo một ít cá diếc tươi roi rói. Mấy con cá diếc cỡ vặn , chẳng cần đợi Ôn Phạn học về, ba Ôn và sư phụ Đại Kim mỗi một con d.a.o thoắt cái sạch sẽ. Buổi trưa, sư phụ Đại Kim vớt hai con cá diếc nấu một nồi canh nóng hổi. Nước canh cá diếc ninh cho đến khi chuyển sang màu trắng sữa mắt. Ôn Phạn học về liền ăn một bát, đó mới kiểm tra rổ trứng vịt cuộn tơ.

Mẹ Ôn xuýt xoa: "Trước giờ từng danh loại đặc sản độc đáo ." Ngược , Ôn Phạn tỏ khá bình thản, nhưng trong thâm tâm cô ngậm ngùi cảm thán về sự đổi của thời đại. Nếu là ở kiếp của cô, loại trứng vịt cuộn tơ chắc chắn xếp hàng cống phẩm dâng lên cho hoàng thượng! Giờ đây quy mô chăn nuôi mở rộng, giỏ trứng Phùng Tuệ Quyên mang đến giá cả cũng khá chăng, hề đắt đỏ như cô mường tượng.

Ôn Phạn nhặt một quả trứng vịt lên săm soi, dặn Ôn hỏi Phùng Tuệ Quyên xem bán trứng vịt muối sẵn .

"Nếu , mua liền vài trăm quả nhé. Năm nay tiệm sẽ tự tay gói bánh ú." Điểm nhấn đặc biệt của trứng vịt cuộn tơ chính là những lớp vân tròn lòng đỏ. Dù là luộc muối, chỉ cần lòng đỏ kết tủa thành dạng bột, là thể bóc từng lớp mỏng ăn một cách thú vị.

"Cá diếc cũng nhé, lựa mua thêm một ít loại đang ôm trứng. Sắp đến lễ , tiệm sẽ thêm món cá diếc kho tộ."

thì dạo cũng đang khan hiếm tôm hùm đất, thực đơn của tiệm bỗng dưng xuất hiện một trống khá lớn. Việc bổ sung thêm các món ăn mang đậm hương vị lễ hội cũng là một cách để khuấy động khí, tạo điểm nhấn trong năm nay. Bánh ú, trứng vịt muối, bánh Ngũ Độc...

 

Loading...