Thần Bếp cũng phải làm bài tập - Chương 173

Cập nhật lúc: 2026-05-04 16:07:10
Lượt xem: 65

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Đồ ăn mà tổ sản xuất đặt mua lượng nhiều, chia thì mỗi cũng chỉ một phần ăn cố định: một suất cơm niêu lươn xào hẹ sa mạc, một miếng bánh Tráng mô bé xíu xiu, kèm theo hộp gỏi trộn và thịt xíu mại cũng bé tẹo teo.

Có lẽ sợ các nghệ sĩ ăn nhiều mất dáng, nên hộp nào hộp nấy cũng be bé xinh xinh.

Cậu trợ lý hé nắp hộp, một luồng hương vị thơm nức mũi lan tỏa khắp gian. Nhờ lớp cách nhiệt , ngoại trừ salad, tất cả các món ăn vẫn còn bốc khói nghi ngút.

Cậu bày các món bàn, mới nếm thử một miếng mà hai mắt sáng rỡ lên vì ngạc nhiên.Dù là cơm niêu lươn xào hẹ sa mạc, salad, thịt xíu mại, món nào cũng ngon đến mức khó tin.Chỉ chớp mắt, xử lý gọn gàng mâm đồ ăn như một cơn lốc, đến lúc no căng rốn mới nhận ăn quá nhiều.Xoa xoa chiếc bụng no tròn, trợ lý chép miệng, dư vị tươi ngon của món cơm niêu và sự béo ngậy, đậm đà của bánh Tráng mô vẫn còn quẩn quanh nơi đầu lưỡi.

Làm nghề theo gót nghệ sĩ, cũng dịp thưởng thức ít sơn hào hải vị. thành thật mà , dù là tiệc buffet nhà hàng 5 những bữa yến tiệc sang trọng, đẳng cấp, cũng chẳng thể sánh bằng bữa ăn bình dị tối nay.

Thu dọn vỏ hộp sạch sẽ, xoay thẳng đến phòng họp của ban tổ chức chương trình.

Đã nửa đêm, các nghệ sĩ thì nghỉ ngơi dưỡng sức, còn ê-kíp vẫn đang bù đầu bù cổ chốt từng chi tiết kịch bản cho buổi ghi hình ngày mai.

Thấy ló mặt , phó đạo diễn niềm nở vẫy tay: "Có chuyện gì thế?"

Cậu trợ lý lanh lợi đáp lời: "Dạ, phần cơm hộp lúc nãy chị Lucy mang lên ngon tuyệt ạ, Tuyên Lễ cứ khen mãi."

Phó đạo diễn thì mặt mày rạng rỡ: "Thấy , mày bảo quán nấu ăn đỉnh lắm mà. Lúc chốt địa điểm ở đây, nhắm tới quán ."

Trợ lý tò mò: "Đồ ăn xuất sắc cỡ đó, chắc giá cả chắc đắt lắm nhỉ?"

"Giá cả thì bình dân thôi." Phó đạo diễn vẻ bí hiểm, đưa tay ký hiệu: "Có điều... họ bán lượng hạn!"

May mà lúc nãy cử một đống mua, chia xếp hàng mua đủ loại mới gom ngần suất, chứ thì mang về chẳng bõ dính răng!

Hai em đang say sưa buôn chuyện, đạo diễn đang cắm cúi dò kịch bản loáng thoáng liền ngóc đầu lên hỏi: "Gì mà bán lượng hạn cơ?"

Phó đạo diễn vội vàng giải thích đó là một quán ăn nổi rần rần mạng ở địa phương.

"Tay nghề đầu bếp ở đó thì khỏi chê! Anh đứa cháu gái, bữa bạn cùng lớp mua cho ít lạp xưởng của quán đó. Con bé mang về nhà xào lên, chao ôi, thơm ngây ngất!"

Ngặt nỗi chỉ tặng hai khúc lạp xưởng, cả nhà chia mỗi c.ắ.n vài miếng là hết sạch một khúc. Khúc còn định bụng để dành đến tối nhâm nhi, ai dè con cún ngáo ngơ ở nhà cách nào mà mở tủ lạnh, lôi xơi sạch chẳng còn vụn nào.

Báo hại cô con gái rượu 5 tuổi nhà phó đạo diễn học về, phát hiện sự thật phũ phàng liền nức nở như mưa, còn con ch.ó ngốc nghếch thì cụp đuôi sợ sệt. Cuối cùng, đành muối mặt nhờ cô cháu gái liên hệ với bạn học, mua thêm một ít bột gia vị ướp lạp xưởng của quán Ôn Ký đó, mới dỗ dành cô công chúa nhỏ nín .

Đạo diễn xong cũng bán tín bán nghi: "Thần thánh đến mức đấy cơ ? Thế quán đó bán món gì chủ đạo?"

Phó đạo diễn đáp: "Họ bán đa dạng lắm... Ơ kìa, nãy nhớ nhờ thằng Nhạc mua cho một phần mà. Hôm nay quán cơm niêu lươn xào hẹ sa mạc, cả bánh Tráng mô, nộm gỏi các kiểu nữa."

Đảo mắt quanh, phó đạo diễn mới phát hiện một hộp cơm vẫn còn nguyên xi ở góc bàn.

"Đấy, phần của đấy."

Nhìn thấy đồ ăn, đạo diễn mới sực nhớ đang đói meo. ăn một giữa chốn đông đang việc thì vẻ kỳ kỳ, thế là quyết định mở hộp cơm san sẻ cùng .

Cậu trợ lý của Châu Tuyên Lễ thấy cũng chẳng buồn về phòng nữa. Vừa nãy nếm qua , thừa đồ ăn của quán xuất sắc cỡ nào. Liền nhanh tay vơ lấy đôi đũa dùng một , chen kiếm thêm vài miếng.

Đạo diễn chằm chằm món hẹ sa mạc mà cau mày, vốn dĩ cực kỳ ghét ăn hành lá.

Thế là đành bốc miếng bánh Tráng mô lên c.ắ.n một miếng: "Mọi cứ tự nhiên nhé, ăn lót chút đỉnh thôi."

Miệng thì "lót chút đỉnh", nhưng miếng bánh Tráng mô chạm đầu lưỡi, đạo diễn bỗng im bặt.

Chiếc bánh thịt dày cộp chẳng nêm nếm thêm gia vị bí truyền gì mà mềm xốp đến lạ thường. Nhìn phần nhân thịt chỗ vết cắt, thể thấy rõ một màu hồng phơn phớt, chứng tỏ là thịt heo hảo hạng. Nước cốt thịt mọng nước, lớp vỏ ngoài giòn rụm, chiếc bánh thịt dày cỡ một đốt ngón tay, ăn kèm với salad thanh mát, độ ngon hảo của nó ngay lập tức đ.á.n.h tan cảm giác bực bội, mệt mỏi một đêm dài việc vất vả.

"Công nhận là đỉnh của chóp."

Phó đạo diễn giành một bát cơm niêu, miệng nhai nhóp nhép, năng rõ lời: "Thấy , c.h.é.m gió với mấy ?"

Tuy từng nếm thử hương vị lạp xưởng, nhưng đây là đầu tiên thực sự thưởng thức các món ăn khác của Ôn Ký, và nó khơi dậy trong một khao khát mãnh liệt: nhất định khi chương trình đóng máy, thêm vài ngày để càn quét sạch sành sanh thực đơn của Ôn Ký mới thỏa mãn.

Anh đang ủ mưu trong đầu thì bỗng thấy vài thành viên trong ê-kíp oang oang suy nghĩ y chang .

"Trời ơi, ngon điên đảo luôn á trời!"

"Đạo diễn ơi, chương trình ngày mốt là xong , lùi lịch về trễ nửa ngày một ngày gì đó ạ? Em đến quán ăn một bữa trò!"

Đồ ăn tuy ngon thật, nhưng hộp cơm của đạo diễn để khá lâu, hương vị cũng giảm sút đôi chút, thế nhưng điều đó càng trỗi dậy cơn thèm ăn của .

Mỗi chỉ nếm vài miếng, mà đủ cho !

Họ quyết tâm đến tận quán thưởng thức một bữa no nê mới thoả mãn !

Đạo diễn đưa tay quệt vội khóe miệng: "Làm thì rườm rà quá, Phó đạo diễn, gọi điện liên lạc với Chủ nhiệm Hảo , báo với ông là kịch bản của chút điều chỉnh... À quên, đ.á.n.h tiếng với mấy chị nghệ sĩ một tiếng, xem họ chịu dời lịch trễ nửa ngày ."

Lời đạo diễn dứt, cả đám nhân viên đều trợn tròn mắt ngạc nhiên.

Dù đây là một show truyền hình thực tế ngoài trời đình đám, sở hữu rating cao ngất ngưởng khiến các nghệ sĩ nể nang vài phần, nhưng cái việc tùy tiện đổi lịch trình chốt của dàn khách mời là chuyện hiếm khi xảy trong mấy năm qua, họa hoằn lắm mới vài trường hợp bất đắc dĩ do mưa bão sự cố bất khả kháng.

Tự dưng đùng một cái đòi dời lịch ?

Đạo diễn mỉm đầy ẩn ý: "Anh mày nảy ý tưởng mới, chương trình đợt bổ sung thêm vài NPC tạo độ kịch tính. Bàn bạc với Chủ nhiệm Hảo một tiếng, lồng ghép thêm vài nét văn hóa ẩm thực địa phương , mời luôn cái quán tham gia, mở một sạp hàng ngay trong phim trường là ."

Nhìn đám nhân viên đang phấn khích tột độ, đạo diễn âm thầm đắc ý, tự nhủ sáng kiến của quả là đỉnh cao.

Cậu trợ lý của Châu Tuyên Lễ cũng khấp khởi mừng thầm, thế nhưng bước chân về phòng, thấy Châu Tuyên Lễ đang nổi trận lôi đình.Châu Tuyên Lễ liên tục c.h.ử.i mắng: "Cái lão già lẩm cẩm đó ấm đầu ! Ông tưởng thời gian của là giấy nháp chắc? Động tí là dời lịch, dời lịch, lỡ dở công việc bên của thì ai đền bù!"

Trợ lý lẳng lặng cúi nhặt chiếc gối mà Châu Tuyên Lễ ném sàn, thầm nghĩ trong bụng, Châu Tuyên Lễ thì cái lịch trình bận rộn gì. Trong dàn cast của show , flop nhất, mới chập chững bước chân showbiz bao lâu, ngoài việc tham gia cái show thực tế , thì đến tận hai tháng mới lịch phim mới.

"Chắc là ban tổ chức tính toán gì khác đó ạ."

Cậu trợ lý cũng lười giải thích thêm với về việc ban tổ chức định mời cái quán ăn thần thánh đến NPC.

...

Đạo diễn nảy ý tưởng mới là bắt tay triển khai ngay lập tức, một cuộc gọi nối máy thẳng đến Chủ nhiệm Hảo.Cũng may Chủ nhiệm Hảo mấy ngày nay bận rộn theo sát đoàn phim nên cũng lấy lạ khi réo tên giờ linh .Nghe đạo diễn trình bày cặn kẽ ý tưởng, Chủ nhiệm Hảo lập tức gật đầu đồng ý.

Thế nhưng khi nhắc đến chuyện mời quán Ôn Ký tham gia, Chủ nhiệm Hảo tỏ vẻ ngần ngại, đáp rằng chờ đến ngày mai để qua thương lượng trực tiếp với chủ tiệm.

Đạo diễn ngạc nhiên hỏi: "Lo chuyện đạo cụ, nguyên liệu nấu ăn ? Cái đó chủ nhiệm cần lo, bên sẽ dặn dò bên hậu cần lo liệu từ A đến Z."

Chủ nhiệm Hảo đáp: "Không, chuyện đó..."

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/than-bep-cung-phai-lam-bai-tap/chuong-173.html.]

Đạo diễn càng thấy lạ lùng hơn, chương trình của vang danh thiên hạ, bất kể quán nào lên sóng cũng đảm bảo đắt khách, thế mà nỡ từ chối cơ hội ngàn vàng ? Chủ nhiệm Hảo thầm nghĩ trong bụng, chuyện phụ thuộc việc đồng ý , ông hỏi xem ngày mai cô bếp trưởng nhí bận học chứ.

...

Cô bếp trưởng nhí bận học - Ôn Phạn - mới mơ màng tỉnh giấc buổi sáng lôi đến tiệm.Đến nơi, cô thấy mấy ăn mặc vest bảnh bao, đàn ông đầu mang khuôn mặt lạ hoắc, tự xưng họ Hảo.

" là nhân viên phụ trách mảng Du lịch Văn hóa của thành phố."

Ông trịnh trọng gửi lời mời Ôn Phạn tham gia chương trình truyền hình.Ôn Phạn ngơ ngác, sang bố , nét mặt của hai ông bà cũng chất chứa sự bối rối pha lẫn chút kích động.

"... Chương trình cụ thể là ạ?"

Chủ nhiệm Hảo giải thích cặn kẽ: "Đó là một show truyền hình thực tế, sẽ ghi hình ở nhiều địa danh cả nước, sự góp mặt của nhiều ngôi nổi tiếng."

Ông liệt kê tên tuổi của một loạt ngôi hạng A, lén quan sát biểu cảm của Ôn Phạn: "Cháu tham gia thì sẽ cơ hội trò chuyện trực tiếp với các thần tượng, xin chữ ký, chụp hình thoải mái luôn nha."

Ôn Phạn tỏ vẻ thờ ơ, chẳng mấy hứng thú.

Hồi mới trọng sinh đến thế giới , cô cũng từng mày mò xem vài bộ phim truyền hình, đặc biệt là phim cung đấu. Dàn mỹ nhân trong phim cô nào cô nấy nghiêng nước nghiêng thành, nhan sắc cũng một chín một mười với các vị cung phi nương nương mà cô từng phục vụ. mà hình tượng Hoàng đế phim thì cứ ảo ma thế nào , Hoàng đế đời thực ngoài đời thì già nua kém sắc.Còn mấy vị Thái y soái ca lồng lộng phim, Ôn Phạn xem mà chẳng thể nào liên tưởng nổi. Đám Thái y già khụ ở Thái y viện, thì rụng gần hết răng, tìm mỏi mắt cũng khó mà bới một ông nào 40 tuổi, khác xa một trời một vực với phim ảnh.

Mấy thể loại phim khác, cô xem một lúc là bắt đầu thấy hoa mắt chóng mặt. Mấy nam chính mặt mũi sáng láng thì công nhận là trai thật đấy, nhưng cứ na ná , cô chẳng thể nào phân biệt nổi ai với ai.

Thấy chiêu bài nổi tiếng thu hút sự chú ý của Ôn Phạn, Chủ nhiệm Hảo đành tung chiêu khác để thuyết phục.

"Tham gia chương trình là nhận thù lao đàng hoàng đó nha, kể show phát sóng quốc, đợt tiệm nhà cháu nổi tiếng rần rần, ăn càng thêm phát đạt..."

Vừa nhắc đến bốn chữ " ăn phát đạt", Ôn Phạn lập tức cắt ngang lời: "Cháu đồng ý."

Nhận cái gật đầu của Ôn Phạn, Chủ nhiệm Hảo như trút gánh nặng ngàn cân.

"Vậy cháu cần mang theo những dụng cụ gì? Và kịch bản chương trình yêu cầu gì đặc biệt ạ?"

Chủ nhiệm Hảo xua tay xòa: "Mọi cứ tay đến đó , đến nơi sẽ hướng dẫn cụ thể ."

Ôn Phạn gật đầu đồng ý, thêm một điều kiện: "Cháu bố cùng."

Chuyện quá đơn giản, Chủ nhiệm Hảo chỉ cần liếc vẻ mặt háo hức của bố Ôn Phạn là ngay, nếu ông dám từ chối, chắc chắn hai vị phụ sẽ để con gái rượu tham gia chương trình.

"Được, , cả nhà cho vui."

Mẹ Ôn lập tức tiếp lời: "Để gọi điện báo cho Đỗ Mẫn một tiếng."

Ba Ôn cũng chịu kém cạnh: "Bố cũng báo cáo với sư phụ của bố mới ."

Trong lúc bố bận rộn gọi điện, Ôn Phạn bếp, kiếm một chiếc thùng các tông, cẩn thận đóng gói vài loại gia vị, nước sốt và rượu chuyên dùng của riêng .

...

Ba Ôn lái xe bám sát chiếc xe của Chủ nhiệm Hảo, chẳng mấy chốc đến thôn Lý Ngư.

Đây là thứ hai Ôn Phạn ghé thăm nơi , nhưng là trải nghiệm mới mẻ đầu tiên của bố cô. Hai ông bà ngắm nghía xung quanh ngớt lời cảm thán: "Nơi đổi chóng mặt thật."

Ôn Phạn cũng nhận thấy nhiều sự khác biệt so với . Thôn Lý Ngư nay da đổi thịt, khoác lên diện mạo phong phú, sầm uất hơn hẳn. Ngay từ xa thấy bức tượng điêu khắc cá chép Cẩm Lý khổng lồ sừng sững ở cổng làng, bước bên trong càng thấy khí lễ hội rộn ràng với cờ hoa giăng ngập lối.

Chủ nhiệm Hảo dẫn gia đình Ôn Phạn đến gặp đạo diễn. Ban đầu, đạo diễn cứ đinh ninh đầu bếp chính là ba Ôn, còn Ôn Phạn chỉ là cô con gái theo để ngắm các minh tinh.

"Cái phân đoạn của chúng cũng đơn giản thôi, các nghệ sĩ sẽ tham gia các thử thách khác để kiếm tiền xu, chủ đề của chương trình là hành trình khởi nghiệp giàu. Số tiền xu kiếm thể dùng để mua sắm tự do, hoặc mang đổi lấy cơ hội bốc xăm cầu nguyện ở miếu Cẩm Lý. Trong kịch bản sắp xếp sẵn các bữa ăn, nên chắc chắn các nghệ sĩ sẽ đến quán của để tìm đồ ăn lót . Anh định bán món gì, giá cả đắt rẻ , tất cả đều do tự quyết định, miễn tạo những tình huống hài hước, thú vị là ."

Đạo diễn sang gọi: "Tiểu Nhạc, kiếm hai bộ đồ diễn cổ trang đây. Đây là con gái hả? Lát nữa cho con bé theo ê-kíp nhé, nhớ dặn con bé đừng chạy lung tung khung hình đang ."

Chủ nhiệm Hảo đính chính: "Kiếm ba bộ đồ diễn ."

Đạo diễn nhíu mày khó chịu, thầm nghĩ trong bụng, chẳng lẽ gia đình mượn cớ tham gia chương trình để nhét con gái showbiz, kiếm chút danh tiếng ?

Nhìn kỹ nhan sắc của Ôn Phạn, công nhận là con bé cũng nét xinh xắn, nhưng mà...

Chủ nhiệm Hảo đành kéo đạo diễn một góc, nhỏ: "Cô bé mới là đầu bếp chính đấy ."

"CÁI GÌ CƠ?!"

Giọng đạo diễn hét lên the thé, lạc cả giọng.

Chủ nhiệm Hảo đành vất vả giải thích cặn kẽ chuyện.

Một lúc , đạo diễn với vẻ mặt thất thần, phẩy tay yếu ớt: "Lấy ba bộ đồ diễn cổ trang."

Chuyện quái quỷ gì đang diễn thế !

Ôn Phạn khoác lên bộ trang phục cổ trang màu đỏ tía, hình ảnh phản chiếu trong gương, khuôn mặt cô trắng bệch, nhợt nhạt, trái tim bỗng chốc đập loạn nhịp, cảm giác bất an dâng lên nghẹn ức.

Cô chuyên viên trang điểm bước tới: "Lại đây em gái, để chị trang điểm nhè nhẹ cho em nhé..."

Ôn Phạn bật dậy khỏi ghế như một cái lò xo: "Mẹ em ?"

Giọng của Ôn vang lên từ phía : "Tiểu Phạn, con xem mặc bộ hợp ?"

Nhìn thấy bố bước từ phòng đồ với vẻ mặt ngượng nghịu trong bộ trang phục cổ trang, Ôn Phạn mới dần bình tĩnh , nhịp đập con tim cũng định .

" Đẹp lắm ."

Cuối cùng, Ôn Phạn kiên quyết từ chối việc trang điểm, bộ đồ màu đỏ tía cô cũng mặc, đổi sang một bộ váy màu xanh lam dịu mát.

Khâu chuẩn đạo cụ của chương trình cũng khá tươm tất. Đây vốn dĩ là một quán ăn nhỏ trong thôn Lý Ngư, Ôn Phạn bước trong, sắp xếp gọn gàng những nguyên liệu mang theo tủ kệ.

Bên trong gian bếp, nhân viên kỹ thuật thỉnh thoảng chạy chạy để lắp đặt camera ẩn. Khi việc xong xuôi, Ôn quanh thấy đến năm sáu cái camera chĩa thẳng , bỗng chốc cảm thấy áp lực, chuyện cũng tự động hạ tông giọng.

"Con định nấu món gì thế?"

Trên kệ bếp bày la liệt đủ loại rau củ quả, gạo và bột mì đều còn nguyên vẹn trong bao bì vẫn bóc.

Ôn Phạn chỉ tay về phía bể nước lớn đặt sát vách: "Đương nhiên là các món từ cá ạ!"

Đây là thôn Lý Ngư cơ mà, ban tổ chức chắc chắn dụng ý sắp xếp từ , nếu thì cái bể nước chứa đầy cá chép chui ?

 

Loading...