Thần Bếp cũng phải làm bài tập - Chương 174

Cập nhật lúc: 2026-05-04 16:07:11
Lượt xem: 64

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Bên Ôn Phạn nhóm bếp, tiếng xào nấu xèo xèo vang lên nhịp nhàng, thì phía bên , ban tổ chức chương trình cũng hô to khẩu lệnh "Action", bắt đầu bấm máy. Dàn diễn viên chủ lực của show khá khiêm tốn, chỉ gồm năm trải đều các thế hệ, cộng thêm ba nghệ sĩ khách mời tham gia nhằm mục đích quảng bá cho dự án phim mới. Tổng cộng tám gương mặt sẽ cùng tham gia kịch bản "Hành trình khởi nghiệp" đầy thử thách. Đạo diễn cầm chiếc loa phóng thanh rành rọt phổ biến luật chơi.

"Chào mừng các bạn đến với thôn Lý Ngư, nơi cư ngụ của Thần Cá Chép - vị thần khả năng biến điều ước thành hiện thực. Các bạn sẽ tiến hành bốc thăm để xác định phận của trong trò chơi . Tiếp theo, các bạn vận dụng kỹ năng để kiếm tiền trang trải cuộc sống. Số tiền kiếm thể dùng để tiêu xài thoải mái trong thôn, hoặc tích cóp ... Đến đúng 12 giờ đêm nay, ban tổ chức sẽ tiến hành kiểm kê tài sản. Ai sở hữu tiền lớn nhất sẽ giành đặc quyền cầu xin Thần Cá Chép thành một tâm nguyện."

Một diễn viên gạo cội, gương mặt quen thuộc của chương trình lên tiếng hỏi: "Thế còn chuyện ăn uống thì ? Ban tổ chức tài trợ bữa ăn ?"

Đạo diễn đầy ẩn ý: "Chuyện đó thì tùy các bạn tự lo liệu thôi. Muốn ăn ngon thì cứ việc quán ăn trong thôn để mua, còn nếu tiết kiệm thì chịu khó bộ ngoại ô thôn, ở đó sẵn bếp lò, nhưng nguyên liệu thì các bạn tự chuẩn nhé. Hoặc cách nhất là nhịn ăn một bữa cho đỡ tốn kém."

"Trời đất ơi, chương trình gì mà keo kiệt quá !"

" thế, lúc nãy ở khách sạn ăn no bụng luôn cho !"

"Tèn ten, hên quá thủ sẵn tiền túi nè~"

Đạo diễn: "Tiền túi tịch thu! Cấm sử dụng hình thức!"

Để ngăn chặn tình trạng khách mời giở trò lươn lẹo, đạo diễn thậm chí còn ban lệnh tịch thu bộ điện thoại di động của . Vị khách mời mới hí hửng khoe khoang tầm xa trông rộng của bỗng chốc tiu nghỉu như bong bóng xì , giữa những tràng sảng khoái của đồng nghiệp, chỉ ôm mặt than vãn:

"Biết thế ngậm miệng cho xong!"

"À đạo diễn ơi, cho hỏi xíu là, phép mượn tạm tiền của khác ạ?"

Các nghệ sĩ khác lập tức phản ứng kịch liệt: "Á á á á phản đối!" Người đặt câu hỏi ngây ngô đó chính là Tô Điềm Điềm - khách mời nữ của tập . Sau khi nhanh miệng hỏi xong, cô nàng mới chớt nhớ lỡ lời, vội vàng bịt miệng , thè lưỡi bẽn lẽn. "Em... em thấy mấy tập cũng mà."

Dàn cast chính vội vàng thanh minh: "Ai đồn bậy bạ thế, thế mang tiếng c.h.ế.t ."

"Tất cả là tại cô, cô mở 'Chiếc hộp Pandora' đấy."

Đạo diễn mỉm đầy ẩn ý: "Chương trình của chúng luôn đề cao sự sáng tạo và tự do mà."

"Ha ha ha ha ha."

Cả tám cùng bật nghiêng ngả. Sự tự do cao độ đồng nghĩa với việc: miễn tạo tiếng , các bạn gì cũng . Tô Điềm Điềm nắm c.h.ặ.t t.a.y thành nắm đấm, dõng dạc tuyên bố:

" nhất định sẽ giành chiến thắng!"

Trong khi đó, mấy vị lão làng của chương trình rục rịch chia bè kết phái. Đây cũng là một trong những gia vị tạo nên sức hút của show, khán giả luôn thích thú theo dõi những màn tương tác lầy lội giữa các khách mời. Chỉ Châu Tuyên Lễ là lạc lõng, ngó nghiêng tứ phía. Trong các khách mời, khao khát bắt cặp với Tô Điềm Điềm nhất. Tô Điềm Điềm dứt lời tuyên thệ tung tăng chạy bốc thăm. Có tám phận tất cả để bốc xăm lựa chọn. Tô Điềm Điềm mở lá thăm suýt thét khi bắt trúng thẻ "Ngư dân".

"... đ.á.n.h cá ."

Châu Tuyên Lễ: ... Anh ngoắt , thầm nghĩ đ.á.n.h cá thì gì hấp dẫn mà lên hình cơ chứ! Chẳng mấy chốc, đều nhận phận của . Có thầy bói dạo, thợ mộc, bán dầu... Đạo diễn khéo léo bố trí những NPC tương ứng để tương tác với từng phận.

"Nhân vật chia xong, trò chơi bắt đầu!"

Châu Tuyên Lễ bốc trúng thẻ "Người bán dầu", khoác chiếc đòn gánh lên vai mà quên tạo dáng liên tục, trong lòng thầm nhủ thà rong ruổi bán dầu khắp hang cùng ngõ hẻm còn hơn lặn lội ngoại ô thôn bắt cá. Thế là bắt đầu cất tiếng rao bán dầu theo đúng kịch bản của chương trình.

Về phần Tô Điềm Điềm, cô nàng xách theo giỏ cá và cần câu hăm hở tiến thẳng vùng ngoại ô. Vốn dĩ tính tình hoạt bát, năng động, cô nàng líu lo trò chuyện, ngắm nghía cảnh vật xung quanh. Bắt gặp những chú cá vàng dân nuôi trong thôn, cô nàng reo lên thích thú dừng ngắm nghía, riêng khoản giới thiệu các loài cá ngốn của cô khối thời gian. Vất vả lắm mới đến điểm câu cá, hì hục câu vài con cá chép to bằng cánh tay, ngoảnh ngoảnh thấy đồng hồ chỉ hơn hai giờ chiều. Mọi hầu như thành xong nhiệm vụ giai đoạn một, vài khách mời dùng tiền kiếm mua rau thịt í ới rủ Tô Điềm Điềm lên núi nấu nướng.

"Trên bếp lò tiện lắm!"

Mấy nghệ sĩ đều trầm trồ khen ngợi sự sáng tạo của thôn Lý Ngư, nếu du lịch mà đến trưa thể tự tay nhóm bếp nấu nướng thì quả là trải nghiệm dã ngoại thú vị! Tô Điềm Điềm cũng háo hức tham gia, nhưng ngặt nỗi cô vẫn đem cá đổi thành tiền, đành với lên:

"Mọi cứ nấu , em đem cá bán sẽ lên ."

Thế nhưng, khi cô mang mớ cá đến quầy thu mua, lão chủ quầy giở trò ép giá trắng trợn.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/than-bep-cung-phai-lam-bai-tap/chuong-174.html.]

"Một con cá đổi lấy bốn đồng xu?"

Tô Điềm Điềm ngớ , với tiền bèo bọt , đừng là mơ đến chuyện giành chiến thắng, ngay cả việc mua cơm ăn cũng là một vấn đề nan giải! Lão chủ quầy cá do NPC thủ vai diễn xuất cực kỳ đạt, mặt vênh váo, thái độ trịch thượng:

"Không bán thì chỗ khác! thách cô tìm chỗ nào mua giá cao hơn đấy!"

Tô Điềm Điềm bĩu môi hờn dỗi: "Không bán thì bán! tự mang về nấu ăn!" Cô giận dỗi xách giỏ cá , nhưng mới bước một đoạn thấy hối hận. Cô vốn nấu ăn , đừng là nấu, ngay cả việc thịt cá cũng là một bài toán khó nhằn. Đi một đoạn, cô vô tình chạm mặt hai khách mời đang trốn. Hai vốn định giở trò "chôm" tiền của cô, nhưng Tô Điềm Điềm nhanh trí giơ giỏ cá mặt họ: "Giỏi thì cướp !"

"Trời, em còn t.h.ả.m thương hơn cả Tuyên Lễ thế."

"Tuyên Lễ trầy trật nguyên buổi sáng bán hai mươi đồng xu, tụi 'chôm' sạch sành sanh ha ha ha ha."

Tô Điềm Điềm: "... Hai ác quá ."

Cô vác giỏ cá lững thững dạo bước quanh thôn, một lúc bắt đầu lo lắng mớ cá sẽ ươn. Thời tiết nóng nực thế , mớ cá cô vất vả câu nãy giờ! Đột nhiên, một mùi hương quyến rũ từ bay tới, Tô Điềm Điềm bất giác bước chân theo hướng mùi hương. Và cô dừng chân một quán ăn nhỏ. Quán ăn trang trí theo phong cách cổ trang, mộc mạc, qua là ngay một bối cảnh do chương trình dàn dựng. Cô bước chân cửa, tiếng đon đả chào mời. "Quý khách dùng gì ạ?"

Cũng thật trớ trêu, để tiết kiệm tiền, các khách mời đều nhất trí bỏ qua việc dùng bữa trong thôn, đồng loạt kéo lên núi nấu nướng. Gia đình Ôn Phạn chờ mãi chờ mãi, chờ đến mức bố Ôn Phạn từ chỗ hồi hộp, bỡ ngỡ với ống kính máy chuyển sang trạng thái bình thản, cuối cùng mới đón vị khách đầu tiên là Tô Điềm Điềm. Tô Điềm Điềm bỏ lỡ cơ hội tụ tập cùng , ngửi thấy mùi hương thức ăn là nước miếng ứa : "Cô chủ ơi, quán món gì ?" Ôn Phạn khoác bộ trang phục màu xanh lam tươi tắn, ống kính máy toát lên vẻ thanh tao, dịu dàng, khiến Tô Điềm Điềm cứ đinh ninh cô nàng chắc hẳn cũng là một diễn viên trẻ nào đó, nên vô tư hỏi han.

Ôn Phạn đáp lời: "Quán cá chép nướng, cá xào tỏi, cá chép sốt chua ngọt, cá nấu cay, cá chiên giòn..."

Tô Điềm Điềm: ... Nghe tên món nào cũng ăn. sực nhớ đang rỗng túi, cô rụt rè hỏi Ôn Phạn: "Cô chủ ơi, tiền, dùng cá đổi lấy đồ ăn ?"

Ôn Phạn chợt nhớ lời đạo diễn dặn dò thể linh hoạt xử lý tình huống, nên cô vội từ chối mà bảo Tô Điềm Điềm cho xem cá . Tô Điềm Điềm đưa giỏ cá , bên trong sáu con cá. Ôn Phạn nhẩm tính trong đầu, chẳng lẽ lặn lội đến đây mà lên hình phút nào ?

"... Sáu con cá , đổi cho cô một đĩa cá sẵn."

Tô Điềm Điềm mừng như bắt vàng, dúi luôn giỏ cá tay Ôn Phạn: "Đồng ý, đồng ý hai tay hai chân luôn!"

Ôn Phạn mang cá bếp, Ôn hỏi Tô Điềm Điềm dùng món gì. Tô Điềm Điềm: "Cho một phần cá chép nướng ạ!"

Món mì, thế là cô đỡ gọi thêm cơm ! Mẹ Ôn báo món ăn, Ôn Phạn thoăn thoắt chế biến, chỉ một loáng đĩa cá chép nướng mì nóng hổi dọn lên. Phải công nhận, món hình thức vô cùng bắt mắt, cực kỳ "ăn ảnh". Nước sốt sền sệt đậm đà, thịt cá bóng bẩy màu tương, bên phủ một lớp mì nướng vàng ươm, đan chéo như màng nhện. Điểm cộng lớn nhất là hương thơm nức mũi lan tỏa khắp gian. Anh phim theo sát Tô Điềm Điềm lập tức lia máy cận cảnh món ăn, mấy bận. Bản Tô Điềm Điềm cũng há hốc mồm ngạc nhiên, cô cứ ngỡ chương trình chuẩn sẵn đồ ăn nấu sẵn, bởi lẽ trong lúc ghi hình chẳng ai lường điều gì sẽ xảy , đồ nấu sẵn bao giờ cũng nhanh gọn lẹ hơn nấu tươi. những tiếng xèo xèo chiên rán lúc nãy vang từ nhà bếp là thật, hương thơm tươi mới của món cá cũng chứng minh điều đó, rõ ràng là đầu bếp mới xào nấu xong. Tô Điềm Điềm vất vả cả ngày trời, cộng thêm dư âm mệt mỏi từ chuyến bay đêm qua, ngay lập tức hương vị thơm ngon của đĩa cá chinh phục . Cô vội vàng tách đôi đũa, gắp miếng đầu tiên hướng thẳng đến lớp mì nướng nổi bật bên . Sợi mì nhỏ xíu như sợi tóc, khi nhúng nước sốt chua ngọt bên , trở nên giòn tan và đậm đà hương vị. Lớp mì nướng giống như một chiếc chăn dệt bằng tơ vàng, phần chạm nước sốt thì giòn, nhai rôm rốp như khoai tây chiên, còn phần ngập trong nước sốt thì độ giòn giảm đôi chút, nhưng thấm đẫm vị chua ngọt đặc trưng. Giữa trưa hè oi ả, hương vị chua ngọt là vũ khí tuyệt vời nhất để đ.á.n.h thức vị giác, chẳng mấy chốc, cơn thèm ăn của Tô Điềm Điềm kích thích đến tột độ. Vạch lớp mì nướng , phần thịt cá bên hiện trắng ngần, mềm mịn. Lớp da cá chiên giòn quyện cùng nước sốt ăn miệng, phần thịt cá mềm mại, thấm đẫm nước sốt đỏ au, trông như những ráng chiều rực rỡ.

"Ngon quá!"

Tô Điềm Điềm ngay lập tức gạt bỏ khái niệm về chương trình thực tế khỏi đầu, cô ăn sạch lớp mì nướng vàng ươm, và con cá to bự chảng cũng xử lý gần như bộ. Thấy , ba Ôn khều tay Ôn Phạn nhỏ:

"Hình như cô ăn no thì , nên thêm chút mì cho cô con?"

Ôn Phạn - với tâm hồn ăn uống đậm chất miền Đông Bắc - lập tức chạm nọc bởi ba chữ " đủ no". Chưa đủ no á? Từ lúc mở quán đến giờ, cô từng để vị khách nào bước về với cái bụng " đủ no" cả!

"Quý khách cứ thong thả dùng bữa, hiện tại quán chúng đang chương trình khuyến mãi tặng kèm mì nướng vàng, ăn thả ga giới hạn lượng nhé."

Tô Điềm Điềm thì sướng rơn, chẳng hề khách sáo: "Tuyệt quá! Cho thêm hai phần mì nữa!"

Ôn Phạn: ... Cô bắt đầu tự hoài nghi bản , là do nấu khẩu phần ít quá thật? Tô Điềm Điềm với sức ăn hủy diệt ăn sạch một con cá và ba phần mì nướng. Vừa ôm cái bụng nó kềnh bước cửa, cô nàng bỗng nảy một ý, hỏi Ôn Phạn:

"Ngoài món cá , quán còn bán món gì khác cô chủ?"

Ôn Phạn: "Quán nhận gọi món theo yêu cầu."

Chỉ một câu trả lời ngắn gọn của Ôn Phạn khiến đôi mắt Tô Điềm Điềm sáng rực lên. Vẫn còn cơ hội ăn thêm! Tô Điềm Điềm rời khỏi quán, lao thẳng đến địa điểm lúc nãy cô chặn đường. như dự đoán, hai vị khách mời vẫn đang mai phụ ở đó, chuẩn giở trò "cướp cạn". Tô Điềm Điềm diễn sâu, giả bộ như trong túi nhiều tiền, và tất nhiên, cô nàng dễ dàng lọt tầm ngắm của hai . Trong lúc đ.á.n.h lạc hướng sự chú ý của đối phương, Tô Điềm Điềm nhanh như chớp cướp ngược túi tiền của họ. Hai vị khách mời định giở trò ăn cướp nay biến thành nạn nhân, mặt nghệt la hét:

"Á á á á trả tiền đây, tụi còn hột cơm nào bụng !"

Tô Điềm Điềm ba chân bốn cẳng chạy biến. He he, thế là tiền ăn nữa !

 

Loading...