Thần Bếp cũng phải làm bài tập - Chương 176

Cập nhật lúc: 2026-05-04 16:07:13
Lượt xem: 63

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Khi vị đạo diễn tức tốc chạy đến nơi, ông ngỡ ngàng nhận duy nhất vẫn còn nhung nhớ hương vị tài nghệ của Ôn Phạn. Căn bếp nhỏ của gia đình họ Ôn lúc đèn vẫn sáng trưng. Đẩy cửa bước , ông sững sờ cảnh tượng hơn chục nhân viên trong ê-kíp cùng một nhóm NPC, ai nấy đều bơ phờ, mắt đỏ ngầu vì thức đêm, kẻ la liệt, nhưng tay gắp thức ăn thì vẫn thoăn thoắt ngừng.

Đạo diễn ú ớ: "... Gia đình họ Ôn cả ?"

Phó đạo diễn đang hì hục vét những hạt cơm cuối cùng dính chiếc thìa cho thật sạch bóng, bộ dạng vẫn thòm thèm, toan dậy xới thêm bát nữa. Nghe tiếng đạo diễn, uể oải đáp: "Họ về từ đời thuở nào ạ."

Chương trình đến tận mười giờ đêm mới xong, gia đình họ hỏi kỹ càng thấy còn việc gì nữa nên dọn dẹp đồ đạc về. Phó đạo diễn hất hàm về phía dàn bếp đang ngổn ngang nồi niêu xoong chảo: "Họ để một ít cơm trộn thập cẩm đó." Đạo diễn bước bếp, mặt đen . Thế mà gọi là "một ít" ?

Ôn Phạn đúng là trổ hết tài nghệ, đủ món đời. Sáu cái thau inox to như cái chậu rửa mặt chứa đầy ắp cơm trộn, bên cạnh là lỉnh kỉnh những món đồ uống, đồ chua ăn kèm bán ế hôm nay, cùng với chút ít cá rán giòn còn sót .

"Làm gì mà nấu nhiều thế ?"

Liệu con bé đó kiệt sức ? Nhìn con bé cũng chỉ trạc tuổi Tô Điềm Điềm, gầy gò mỏng manh, mà hôm nay một tay nó b.a.o n.u.ô.i luôn cả dàn khách mời, giờ còn cất công nấu nướng phục vụ cả ê-kíp. Đạo diễn bỗng thấy áy náy, khoản thù lao vài ngàn tệ trả cho gia đình họ hôm nay vẻ bèo bọt. Phó đạo diễn xới một muôi đầy ụ cơm trộn cá sốt cà chua đỏ au. Thấy ánh mắt hình viên đạn của đạo diễn chằm chằm , ngượng ngùng múc thêm một muôi nữa, dùng thìa nén thật chặt, tần ngần múc thêm một muôi nữa... Bưng bát cơm đầy ú ụ tràn ngoài, phó đạo diễn hớn hở đáp:

" cũng chả rõ nữa, lúc tới thì đang ăn uống tưng bừng ."

Thế nên chẳng mảy may do dự, vớ ngay cái bát nhào tham chiến luôn! Một cô nàng NPC đóng vai kỹ nữ cạnh bụng lên tiếng giải thích:

"Mọi ở sòng bạc xúm đấy ạ. Vừa tan ca là họ chạy sang đây ngay. Chẳng tỉ tê to nhỏ thế nào mà cô bé nấu quá chừng, kêu gọi bọn sang phụ một tay xử lý chỗ đồ ăn ."

Các NPC đa phần là sinh viên thêm ở địa phương, hoặc dân quanh vùng Lý Ngư. Nghe râm ran đồ ăn ngon, ai nấy đều lén lút né ống kính máy để tề tựu về đây. Thấy đông như kiến, Ôn Phạn quyết định tung chiêu cuối: vét sạch nguyên liệu trong bếp nấu một mẻ lớn. Cơm trộn cá sốt cà chua, cơm trộn nấm gà, cơm trộn lạp xưởng bí đỏ, cơm trộn cà tím khoai tây, cơm trộn bò kho, cơm trộn đậu đũa thịt bằm... đủ các loại hương vị đời! Tại chọn món cơm trộn? Đơn giản thôi, vì quán thiếu nồi! Nhìn dòng xếp hàng chờ ăn ngày một dài, mấy cái nồi cơm điện dù hoạt động hết công suất cũng đẻ cơm kịp. Cuối cùng, Ôn Phạn nảy sáng kiến: cứ cơm chín mẻ nào là trút nấu thành cơm trộn mẻ đó, kèm theo vài món gỏi chua ngọt, chiên giòn mớ cá còn . Một bữa ăn khuya bất ngờ như thế, ai nấy ăn xong cũng xuýt xoa khen ngon nức nở. Khóe môi đạo diễn giật giật. Thường thì ê-kíp chỉ lo bữa ăn bằng những suất cơm hộp khô khốc. Như hôm nay, họ đặt sẵn hai bữa cơm hộp ở một quán ăn nhanh gần đó, hẹn giao lúc mười hai giờ đêm. Ai mà ngờ gia đình họ Ôn bụng đến mức thiết đãi cả dàn NPC một bữa trò thế ?

"... Mặc kệ ."

Mùi thơm ngào ngạt phả cánh mũi, đạo diễn cũng kìm lòng, vớ vội một chiếc bát, chen chúc đám đông. Món cơm trộn thơm lừng, đặc biệt là Ôn Phạn khéo léo dùng loại sốt bí truyền mang từ nhà theo, chỉ cần ninh sơ qua là dậy mùi hấp dẫn. Đạo diễn múc một phần cơm trộn bò kho, nước sốt sánh quyện óng ả phủ đều lên từng lát thịt bò, xen lẫn chút vị ngọt ngào của mật ong. Thịt bò mềm tan, chỉ cần c.ắ.n nhẹ là đứt, quyện cùng nước sốt mằn mặn ngòn ngọt thấm đẫm từng hạt cơm dẻo thơm. Khác với cơm chan thông thường, nước sốt trong món cơm trộn khiến cơm độ sền sệt như cháo nhưng vẫn giữ độ săn của hạt gạo. Từng thìa cơm đậm đà trôi tuột xuống cổ họng, bao mệt nhọc cả ngày dài của đạo diễn dường như tan biến hết thảy nhờ bát cơm trộn dân dã . Nếu như thực đơn hoành tráng tối qua khiến đạo diễn trầm trồ thán phục, thì hôm nay, bát cơm trộn mộc mạc chứng minh cho ông thấy câu "cao thủ ẩn dật" là thật. Trong một gian bếp chật hẹp, thiếu thốn đủ đường, căn bếp quen thuộc của , mà cô bé vẫn cho đời một kiệt tác ẩm thực? Đạo diễn đưa tay quệt miệng, vẻ mặt đầy lưu luyến. Trái ngược với những thành viên khác thể linh động nán thêm vài ngày, lịch trình của ông dày đặc đến mức thể trì hoãn. Quay xong hôm nay, ngày mai ông lập tức bay về. Còn bao nhiêu việc hậu kỳ, cắt ghép đang chờ đợi ông! Trong khi đó, xung quanh bắt đầu rôm rả lên kế hoạch ngày mai sẽ càng quét Ôn Ký như thế nào .

Lúc , chiếc xe chở gia đình họ Ôn đang lao vun vút trong màn đêm tĩnh mịch. Đường làng gập ghềnh, tối om, ba Ôn tập trung cao độ cầm vô lăng, còn Ôn thì ân cần khoác thêm chiếc áo ấm cho con gái.

"Mệt lắm con? Chợp mắt một lát ."

Cứ đinh ninh buổi hôm nay sẽ nhàn hạ, ai ngờ ủng hộ nhiệt tình đến . Ôn Phạn cảm thấy phấn chấn. Nhiều khách mời ghé quán đồng nghĩa với việc cô sẽ xuất hiện màn hình nhiều hơn, dù chương trình cắt bớt thì thời lượng lên hình cũng dư sức quảng bá cho thương hiệu Ôn Ký.

"Con mệt ạ."

Mới bấy nhiêu thấm tháp cơ chứ. Gió đêm mơn man mang theo chút se lạnh, xua tan cái oi bức ngột ngạt ban ngày, khiến cả gia đình cảm thấy khoan khoái, dễ chịu hơn nhiều. Mẹ Ôn cẩn thận cất giữ những món quà nhỏ ê-kíp tặng. Đội ngũ phim rong ruổi khắp nơi, ai mà chẳng sở hữu vài bức ảnh chữ ký món đồ lưu niệm của nổi tiếng chứ? Thế là balo của Ôn Phạn nhét đầy ắp những thứ lỉnh kỉnh đó. Không mặn mà gì với mấy món đồ , cô định bụng mang về phân phát cho đám bạn Hàn Lộ Lộ. Ba Ôn lái xe nửa đoạn đường bỗng nhớ một chuyện hệ trọng.

"Bà , nãy nghĩ chuyện xin chụp vài bức ảnh kỷ niệm với mấy cô nghệ sĩ nhỉ? Thấy mấy quán ăn lâu năm cái trò lắm."

Treo ảnh nổi tiếng trong quán cũng là một cách quảng cáo hiệu quả. Nhớ cái hồi Kim Ngọc Lâu còn thời hoàng kim, nguyên một bức tường lớn ngoài sảnh chính treo kín mít ảnh chụp chung với nghệ sĩ, oai phong, bề thế bao.

Mẹ Ôn, Ôn Phạn: …

" sai gì ?"

Ba Ôn rụt rè hỏi . Mẹ Ôn thở hắt : "... Thế ông nghĩ giờ xe còn kịp ?"

Tất nhiên là muộn . Sự cố khiến Ôn tiếc nuối tột độ. Nhận lời tham gia chương trình mục đích chính chẳng là để đ.á.n.h bóng tên tuổi cho quán ? Cơ hội quý như vàng thế mà vuột mất, Ôn tiếc rẻ vỗ đùi: "Trời ơi, thế nán thêm chút nữa !"

Cả nhà ai cũng mang trong nỗi niềm tiếc nuối. Tuy nhiên, sự tiếc nuối nhanh chóng đền đáp xứng đáng ngay ngày hôm . Sáng hôm , Ôn mới bước chân tới tiệm, đám nhân viên xúm hỏi han tíu tít, vẻ mặt ai nấy đều kích động tột độ, thậm chí còn hưng phấn hơn cả bà.

"Bà chủ, tiệm sắp lên sóng truyền hình thật ạ?"

"Aaaa! Hôm qua gặp Châu Tuyên Lễ ? Nhìn ngoài đời trai như phim ạ?"

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/than-bep-cung-phai-lam-bai-tap/chuong-176.html.]

"Chị Tô Điềm Điềm ở ngoài đời khác xa video cô?"

"Ôi háo hức quá mất! Bà chủ ơi, là tiệm sắm cái tivi màn hình phẳng bự chảng treo ở sảnh , đợi hôm nào chương trình phát sóng, cứ mở mở tập đó cho khách xem!"

Mẹ Ôn phẩy tay: "Làm gì mà khoa trương thế, còn cho lên sóng mấy giây ."

Bà về nhà cũng tìm hiểu qua , mấy show thực tế kiểu , ròng rã cả ngày trời cũng chỉ chắt lọc chừng một tiếng đồng hồ phát sóng. Chắc chắn họ sẽ cắt bỏ thương tiếc những cảnh thừa thãi. Nhân viên vẫn hết bàn tán xôn xao, ngay cả sư phụ Đại Kim bình thường trầm tính nay cũng lặng lẽ nhích gần, ngóng câu chuyện mỉm chúc mừng cho sự thành công của Ôn Ký từ tận đáy lòng. Mọi vây quanh Ôn như bầy chim sẻ, suýt chút nữa bà lỡ mất cuộc gọi quan trọng. Mẹ Ôn vội vàng "Suỵt" một tiếng hiệu giữ trật tự mới nhấc máy. Đầu dây bên cất tiếng hỏi Ôn Ký nhận giao hàng tận nơi . Mẹ Ôn lịch sự đáp: "Dạ xin , hiện tại tiệm chúng triển khai dịch vụ giao hàng ạ. Nếu nhu cầu, xin mời bớt chút thời gian ghé tiệm thưởng thức nhé."

Đầu dây bên tiếp tục hỏi tối nay tiệm nhận đặt tiệc tư gia . "Rất tiếc ạ, lịch đặt tiệc tối nay kín chỗ ."

"Thế tiệm phòng phòng riêng ?"

"Dạ tiệm chúng chỉ phục vụ ở gian sảnh chung thôi ạ."

Cậu trợ lý cúp điện thoại, nhún vai bất lực Tô Điềm Điềm: "Bó tay em ơi, là để chạy mua về cho em ăn tạm ở khách sạn nhé."

Tô Điềm Điềm phụng phịu: "Em chịu ! Đồ ăn mua mang về sánh bằng hương vị nóng hổi thổi ăn tại quán !"

"Thế giờ em tính ? Ra quán đó cho dân tình nhòm ngó ? À mà quên mất, chị Hồ dặn nhắc nhở em, kiềm chế cái miệng , sắp đoàn phim mới , cứ ăn uống thả ga thế , lên hình mặt sưng vù thì ráng chịu."

Tô Điềm Điềm bấm bấm ngón tay: "Em ăn uống thả ga... Hôm qua là em gom ba bữa một đấy chứ."

"Phải , một bữa ăn ròng rã năm tiếng đồng hồ."

Tô Điềm Điềm: ...

"Thôi thèm chuyện với nữa, em rủ mấy khác đây!"

Tô Điềm Điềm xăm xăm sang phòng các khách mời khác. Lẽ theo lịch trình, hôm nay sẽ đáp chuyến bay về, nhưng khi cô gõ cửa bước , cả sáu đều đang tụ tập đông đủ, quên, ngoại trừ Châu Tuyên Lễ, vội vàng bay về từ lúc rạng sáng.

"... Mọi đang bàn bạc vụ gì thế?"

Hai vị khách mời đồng hành cùng Tô Điềm Điềm càn quét sòng bạc hôm qua phá lên: "Đang tính xem trưa nay ăn gì đây."

Chủ đề ăn uống lập tức kéo xích gần , cuối cùng cả đám nhất trí tìm đạo diễn. Đạo diễn vốn dĩ cũng lấn cấn , chuyến bay 5 giờ chiều với ông dường như vẫn còn quá sớm. Thấy hừng hực khí thế trình bày nguyện vọng, ông chẳng những chê bai đám nghệ sĩ đòi hỏi nhiều, mà như bắt phao cứu sinh, gọi ngay cho Chủ nhiệm Hảo. Chủ nhiệm Hảo xong cũng tá hỏa, thầm nghĩ đám nghệ sĩ rắc rối thật đấy, nhưng nghĩ , chương trình khó khăn lắm mới mời về , ông đành đích mặt thương lượng với Ôn Ký.

"... Tầm chiều dọn một mâm, chắc chỉ tầm mười thôi, chị cứ yên tâm, chúng để nhà chị công , tiền nong sòng phẳng. Đợi chương trình phát sóng, bên quảng bá du lịch địa phương sẽ dành riêng một đoạn video clip quảng cáo cho quán chị, đạo diễn còn bật mí sẽ hẳn một video hậu trường lấy chủ đề về Ôn Ký nữa."

Mẹ Ôn nhớ niềm nuối tiếc tối qua, gật đầu đồng ý ngay tức khắc, nhưng kèm theo một câu nhắn... "Mọi cứ qua tiệm , bên khu vực phục vụ tiệc tư gia là một gian tách biệt, sẽ gây chú ý ."

Chẳng mấy chốc, Ôn Phạn mặt ở tiệm. Nghe tường thuật sự việc, cô bắt tay phân công nhiệm vụ. "Mẹ gọi điện cho chú Trương Hải Ngưu giao ngay một ít hải sản tươi, thêm một ít tôm hùm đất nữa. À, dì Tuệ Quyên mấy bữa nay thu hoạch ít bí đỏ với cà tím đúng ? Dặn dì chở lên luôn nhé."

Những nguyên liệu khác trong quán đầy đủ, sáng nay Ôn còn cẩn thận đặt thêm mấy quả hấu to, bổ đôi ướp lạnh trong tủ. Ôn Phạn cắt một miếng hấu dưa, nhẩn nha thưởng thức quan sát kho nguyên liệu, tính toán thực đơn cho bữa tối. Về phần dàn nghệ sĩ, tin chiều nay ăn tiệc, ai nấy đều hẹn mà gặp ở phòng gym của khách sạn. Tô Điềm Điềm cũng đồ bơi phi thẳng hồ.

"Phải vận động hết tốc lực để tiêu hao năng lượng, chiều nay mới sức chiến đấu tiếp!"

Chạy đôn chạy đáo giữa hồ bơi và phòng gym, đến 3 giờ chiều, khi yên vị xe, Tô Điềm Điềm đói meo mốc, ruột gan cồn cào. Đoàn xe đỗ cửa Ôn Ký, cũng may lúc đang là giờ nghỉ trưa nên khách thưa thớt, mới thể dễ dàng lẻn trong. Vừa bước qua cửa, kịp đảo mắt quanh căn phòng nhỏ bé, mùi hương thức ăn xộc thẳng mũi. Từ căn bếp chật hẹp, hương thơm ngào ngạt lan tỏa khắp ngóc ngách, biến quán ăn nhỏ trở thành một thế giới ngập tràn mùi vị hấp dẫn. Tô Điềm Điềm hít một thật sâu, háo hức giục bàn.

"Các tiền bối, chúng an tọa thôi nào?"

Bình thường hễ tiệc tùng, đám nghệ sĩ lúc nào cũng nhường nhịn, khách sáo với , nay thì ai nấy đều dẹp hết, vị diễn viên gạo cội nhất nhanh chóng chọn chỗ , háo hức hỏi phục vụ thực đơn hôm nay món gì. Đỗ Mẫn vẫn còn đang lâng lâng như mây, hỏi bất ngờ, mãi một lúc mới ấp úng trả lời: "Dạ... cũng ạ."

Khi Ôn Phạn đang tập trung cao độ nấu nướng để kịp thời gian, trong quán đều ngầm hiểu sẽ phiền cô, ngay cả Tiểu Cát phụ bếp cũng rút lui khi sơ chế xong nguyên liệu. Rất nhanh chóng, Ôn Phạn gọi Đỗ Mẫn bưng món ăn lên. Vì lượng đông, hôm nay Ôn Phạn quyết định trổ tài một mâm cỗ yến tiệc đúng nghĩa. Mở đầu là bốn món khai vị thanh mát. "Gỏi phổi bò cay, ốc hương om nước tương, giá đỗ xào tôm khô, cà chua bi nhồi salad hạt óc chó."

 

Loading...