Thần Bếp cũng phải làm bài tập - Chương 18
Cập nhật lúc: 2026-04-10 09:01:01
Lượt xem: 146
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Món nguội thành công rực rỡ ngay ngày đầu tiên, chắc chắn giúp ba Ôn tăng thêm lòng tự tin nhiều. Với một luôn sẵn sàng để con gái trường học như ba Ôn, ông cuối cùng cũng thấy vững hơn một chút. Cơm niêu cộng thêm món kho, món nguội, ừm, con gái học ông cũng thể vận hành cái quán !
Tối nay định lên món kho, Dương Thao và Khúc Hiểu Vũ tuy đơn hàng cũng chẳng về nhà mà ở quán giúp một tay. "Dù về nhà cũng chẳng việc gì , chi bằng ở đây phụ giúp chút ạ." Hì hì, Dương Thao thầm nghĩ, bữa tối ăn no căng , về nhà chẳng việc gì , chi bằng ở đây vận động một chút, tiêu cơm xong ăn thêm bữa khuya!
Mẹ Ôn đặt bếp lò ngay cửa, lấy một cái nồi cỡ lớn, múc nước kho một ít xếp từng món kho . Nước kho vốn dĩ thơm, giờ đặt ngay cửa quán, mùi hương càng thêm nổi bật. Đặc biệt là các loại món kho xếp ngay ngắn, ai cửa cũng thấy ngay một nồi đồ ăn khiến nhỏ dãi. Nào là chân giò kho màu đỏ óng hấp dẫn, chân gà chiên da hổ, đùi gà, trứng kho, cổ vịt, đậu hũ hoa, đậu hũ miếng... Mẹ Ôn dán tờ giấy A4 cạnh cửa ghi chữ 【Món kho】. Không giá cụ thể vì mỗi loại mỗi giá khác . Nhìn chung món chay thể đĩa thập cẩm hai mươi đồng một đĩa, món mặn giá riêng, thể chọn thập cẩm hoặc gọi lẻ.
Khách mới ai cũng hỏi giá, hỏi xong đều thấy đắt. Hai mươi đồng một đĩa món kho, mà là món chay! Đặt ở chỗ khác chắc họ đầu thẳng ! Cũng may món cơm suất mì suất của nhà họ Ôn quá ngon nên những mới , từng xuống gọi món ăn. đợi một lát, thực sự chịu nổi mùi thơm liền gọi một cái chân giò. Mẹ Ôn gắp chân giò từ nồi kho đĩa: "Một cái bốn mươi lăm đồng." Người gọi chân giò suýt chút nữa định bảo lấy nữa. Đắt quá, đắt đến xót cả ruột.
Mẹ Ôn đon đả hỏi: " Có cần chặt ạ?".
"... Thôi khỏi, cho cái găng tay ." Người đó cái chân giò với ánh mắt đầy "hận thù". Ăn nốt hôm nay, tuyệt đối gọi nữa... Thơm quá mất! Chân giò mềm nhũn đầy collagen, chẳng quán xử lý kiểu gì mà một chút mùi hôi, ngay cả lông cũng chẳng còn một sợi. Thịt lợn hầm mềm mại, cảm giác ăn một miếng như thạch râu câu béo ngậy rung rinh, nhai nhẹ một cái dường như lớp collagen bên trong dính chặt lấy miệng. Hương vị kho từ đó bùng nổ giữa môi răng, nước kho thấm đẫm từng thớ thịt, thơm mà ngấy.
"Ngon quá!". Cái điệu bộ cắm cúi ăn lấy ăn để của ông khách chắc chắn đ.á.n.h tan sự do dự của những xung quanh. "Cho mấy cái chân gà!". " gọi đĩa ngó sen , khoai tây lát ?". "Rong biển, đậu hũ miếng, còn đậu hũ hoa nữa.". ...
Có ăn, chẳng gọi cơm suất nữa mà gọi một bát cơm trắng, rưới nước kho lên cơm, một miếng đồ kho một miếng cơm, hương vị thế mà cũng tuyệt lắm. Nhiệt độ buổi tối vẫn giảm, hơn tám giờ tối mà bên ngoài vẫn ba mươi độ. Thế mà việc kinh doanh của nhà họ Ôn đến lạ lùng, tám cái bàn trong quán nhanh chóng kín chỗ, những đến đều chọn bên ngoài.
Mẹ Ôn áy náy: "Hôm nay quán chỉ hai bàn thôi, một bàn đặt ạ." Dương Hồng buổi trưa bảo thể bày bàn ngoài, Ôn buổi chiều kịp mua bàn nên đành mượn mỗi nhà bên cạnh một cái bàn xếp. Có một bàn khách chiếm chỗ , những đến chỉ đ.ấ.m n.g.ự.c dậm chân. Có nhanh trí nghĩ cách: "Anh ơi, tiệm cũng bàn mà, bê qua đây!".
Mẹ Ôn kỹ, hóa là mấy ở tiệm tóc đầu phố. Chủ tiệm tóc Chu Hưng vỗ đùi: " , bê bê! Cả ghế nữa, mang mấy cái qua đây!". Chu Hạo và Vương Lỗi chạy mất hút từ đời nào. Mẹ Ôn cũng chịu, tự mang bàn ghế đến, bà còn gì nữa? Nào ngờ đám Chu Hưng xuống ăn uống xong, những đó cũng tự học chiêu . "Chủ quán bàn, chúng mượn .". Trên con phố bao nhiêu cửa hàng, chỉ cần mở miệng chẳng lẽ mượn ? Đương nhiên cũng chọn mang về nhà, nhưng mang về nhà dù cũng chẳng sướng bằng ăn ở đây, còn thể gọi thêm món bất cứ lúc nào.
Tối đón gió nóng, chẳng mát mẻ chút nào, nhưng một miếng thịt kho một ngụm bia lạnh, đám Chu Hưng thấy sướng gì bằng. "Anh ơi, mai ăn món nhé?". Chu Hưng c.ắ.n một miếng trứng kho thật lớn: "Chú tưởng chú mở kho vàng ?". Đồ kho nhà họ Ôn thực sự đắt, tuy ăn là đồ ngon, chân giò to hơn hẳn các tiệm đồ kho, chân gà cũng to, nhưng ngày nào cũng ăn thì nhà ai gánh nổi cái chi tiêu ?
"Lại đây đây, các bà, bảo chủ quán để chỗ cho ." Dương Hồng đon đả mời mấy bà bạn trạc tuổi xuống, đầu hô to: "Cho hai cái chân giò, hai cân chân gà, thêm ít đồ chay thập cẩm nữa...". Chu Lỗi ngưỡng mộ thốt lên: "... Anh ơi...". Chu Hưng: "Im miệng.". "Em gì !". "Đừng nữa, cũng thích .". "... Họ giàu quá ạ.". "Thế chú chịu khó học nghề ? Bảo chú cắt tóc cho thằng Lỗi mà xem chú cắt kiểu gì, như lừa gặm !". "Nó nhuộm cho em còn hơn kìa!". "Cứ cái tay nghề của hai đứa thì cả đời chẳng mơ nổi ngày ba bữa đồ kho !". "Oa, đừng công kích cá nhân nhé. Ai bảo em học ? Mai em sẽ học hẳn hoi cho xem!". "Được thôi, chú học cho giỏi , đến ngày chú thành nghề sẽ gọi cho chú một bàn luôn!".
...
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/than-bep-cung-phai-lam-bai-tap/chuong-18.html.]
Dương Hồng bên cạnh hớn hở : "Thế nào, bảo mà, quán nấu ngon lắm, đắt hàng cực kỳ, dặn là chắc chắn chẳng chỗ ." Mấy bà bạn bên cạnh nhếch môi tạo một đường cong khó coi: "Ừ, đông khách thật đấy.". Lạ thật đấy, từ ngoài chỉ là một cái tiệm bình thường, đến mức ủng hộ thế ? Lúc đặt đồ giao tận nơi thì , giờ còn nhất quyết bắt họ đến ăn một . Mấy bà bạn , hạ quyết tâm lát nữa dù ngon cũng lời khó . đến khi mấy bàn bên cạnh lượt lên món, mùi thơm tỏa xung quanh, mấy bỗng thấy nghi ngờ. Chẳng lẽ ở đây thực sự ngon đến thế?
Dương Thao bưng mấy cái đĩa lên, chân giò màu cánh gián và đồ kho cái nào cũng bắt mắt. "Mời các bác dùng bữa ạ." Dương Hồng mắt sáng rực lên: "Ăn ! Lát nữa cơm chiên sẽ lên ngay!". Mấy đều hạ đũa, chẳng mấy chốc khen ngợi ngớt lời. "Trời ạ, chân gà kho mà cũng cái vị ? Còn ngon hơn món điểm tâm sáng từng ăn nữa." "Oa, nếm thử cái đậu hũ hoa ." "Dương Hồng tìm quán đúng là đỉnh thật. Chẳng trách dạo bà béo ." Dương Hồng: "... Ăn bà, cẩn thận ngày bà cũng béo đấy!". Mấy hi hi ha ha với . "Béo thì béo thôi, ngon thế béo tí cũng chẳng !".
Rất nhanh đó, Ôn Phạn bưng một cái bát lớn cơm chiên bước . "Chào các dì, cơm chiên của các dì đây ạ." Dương Hồng giờ thấy Ôn Phạn như thấy , nhiệt tình chào hỏi: "Tiểu Phạn , vất vả cho con quá, ăn gì ?".
Ôn Phạn híp mắt: "Con ăn ạ, cơm chiên hôm nay con đổi một chút, lẽ giống hệt dì ăn ."
Dương Hồng đón lấy bát cơm: "Sao cũng hết! Dì tin tưởng tay nghề của con. Ngoan quá, ngoài nóng, con mau trong cho mát ." Ôn Phạn gật đầu, mấy bà bạn bên cạnh Dương Hồng đều tò mò dòm ngó. "Đây là đứa trẻ ngoan mà bà kể đấy hả? Cơm đều do nó ?". Dương Hồng: "Chứ còn ai nữa? Con bé lời hiểu chuyện, mà đứa con gái thế thì mấy, thương lớn, tài kiếm tiền nữa.".
Người phụ nữ bên cạnh Dương Hồng hít sâu một thơm của cơm chiên, đợi nữa xúc ngay một thìa. Ôn Phạn hôm nay món cơm chiên đậu que chua. Nói đến món là do ba Ôn lúc chợ gần thành phố thu mua lạc tình cờ gặp , nhà đó muối đậu que chua ngon nên ba Ôn tiện tay mua một ít về. Ôn Phạn buổi trưa món đậu que chua xào thịt băm, chỗ đậu que chua còn nhiều nên nàng dùng hết để cơm chiên cho buổi tối.
Đầu tiên là thịt băm ướp nước tương, hạt tiêu trắng, gừng băm cho thấm, đun nóng chảo dầu mỡ lợn cho thịt băm đảo tơi vớt . Sau đó cho tỏi băm, ớt chỉ thiên và một ít ớt ngâm Ôn Phạn mua phi thơm, đậu que chua cắt nhỏ xíu cho chảo đảo đều, đổ thịt băm nêm gia vị. Thịt băm xào đến khi cháy cạnh dai dai, vị chua thơm của đậu que quyện thịt băm, lúc mới cho cơm đảo tơi. Bát cơm chiên đậu que chua so với cơm chiên bình thường thì khai vị và thanh mát hơn, cơm chiên khô một chút, hạt cơm săn quyện với thịt băm và đậu que chua nhỏ xíu, một miếng miệng là đủ vị chua thơm cay sảng khoái. Vị chua kích thích vị giác, ăn hai miếng cơm miếng thịt kho, vị thơm ngậy béo mượt của thịt kho và vị chua cay của cơm chiên, hai thứ kết hợp với hợp đến lạ kỳ.
"Thật là quỷ quái, ăn nhiều thế cơ chứ!". Một bàn bốn đĩa đồ kho, hai đĩa món nguội, thêm một đĩa cơm chiên lớn, mỗi gọi thêm ba phần cơm trắng cùng vài món nước ngọt. Bốn phụ nữ trung niên ăn sạch sành sanh. "Trời đất ơi, no đến mức vững nữa .". Vị chua thơm của cơm chiên quá dễ đ.á.n.h lừa vị giác, đến khi ăn một mạch đến lúc no căng mới phát hiện bước nổi nữa. Mấy lờ đờ bắt đầu say tinh bột, chuyện bâng quơ, thực họ về nhà ngủ lắm nhưng thực sự nhúc nhích, ăn đến choáng váng đầu óc nên đành buôn chuyện cho tiêu cơm.
"Cái con bé nhà tay nghề giỏi thế thì học hành gì nữa, chi bằng phụ cha kinh doanh tiệm cơm, vài năm nữa là cái gì cũng ." "Ai bảo chứ? Nói thật, quán mở ở đây đúng là chút uổng phí tài năng, chi bằng mở ở khu trung tâm thương mại CBD , đừng là bán mười mấy đồng, bán tám mươi tám đồng cũng mua. Này Dương Hồng, bà hỏi dự định thế nào ?". Dương Hồng: "Nói gì thế, vốn cũng nghĩ , nhưng đó bố con bé bảo cho, bảo là con bé còn nhỏ, cứ suốt ngày quanh quẩn bên cái bếp lò thì sợ con bé hối hận.". "Cũng đúng, thực sự nếu bố mà cho học thì cái nhà đó cũng chẳng gì, giờ thế cũng , con cái giúp đỡ gia đình, cha cũng lo lắng cho tương lai của con.". "Nhìn con nhà xem, cái thằng nhà thì đúng là thôi , mỗi ngày ăn thì ngủ với chơi game, hôm qua còn mặt dày bắt đưa cắt kính, tức đ.á.n.h , do học hành mà cận đến sáu độ chứ, chơi game mà năm nào cũng tăng độ thì thật là hổ.". "Ai chẳng thế, nhà cũng , chỉ mong đến ngày khai giảng để tống nó đến trường cho rảnh nợ.". "Hài, đừng nữa, so với chỉ nước c.h.ế.t, đồ so với đồ chỉ nước vứt.". "Này, cho thêm cái đùi gà kho mang về.". " cũng lấy một cái!". "Chậc chậc, ngoài miệng thì mắng cho sướng nhưng về nhà vẫn mang đồ cho con.". "Ai cũng thế cả thôi đúng ?". "Mai còn đ.á.n.h mạt chược ?". "Đánh chứ, tối đây ăn tiếp.". "Thế thì , mai gọi ít chút thôi, no quá .".