Thần Bếp cũng phải làm bài tập - Chương 183
Cập nhật lúc: 2026-05-04 16:07:20
Lượt xem: 67
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Nhắc mới nhớ, đây là đầu tiên Ôn Phạn tận hưởng khí lễ Thất Tịch ở thời hiện đại. Không giống như cách nay vẫn gán mác "Lễ Tình nhân phương Đông" rình rang, thời đại của cô, Thất Tịch thường đến với tên gọi Lễ Khất Xảo, mang đậm ý nghĩa "Tết con gái" hơn. Ngay chốn thâm cung cấm cổng, hễ đến ngày , các cung nữ cũng nô nức dựng đài cao, hướng về ánh trăng sáng vằng vặc mà khấn vái cầu xin sự khéo léo. Trò chơi phổ biến nhất chốn hậu cung lẽ là "Thả kim thử tài". Giữa trưa nắng gắt, một bát nước phơi ngoài trời để màng nước kết tủa. Đợi màn đêm buông xuống, ánh trăng tỏ, các cung nữ nhẹ nhàng thả cây kim lên màng nước , bóng kim hắt xuống đáy bát sẽ tạo thành những hình thù kỳ thú. Dưới ánh trăng lung linh, bóng kim mỗi một vẻ, tin rằng hình ảnh phản chiếu càng đẽ, thanh tao thì chủ nhân của nó càng may mắn, khéo tay. Ôn Phạn cũng từng tham gia trò chơi . Nhớ năm đó, bóng kim của cô hắt xuống như vẽ nên một đóa sen đang kỳ nở rộ, khiến ai nấy đều trầm trồ thán phục, cho rằng điềm báo ứng nghiệm hảo với tên gọi của cô.
Miên man chìm trong dòng ký ức xa xăm, Ôn Phạn bước xuống xe. Trải mắt là khung cảnh chân núi Thanh Đường, chẳng từ lúc nào mọc lên san sát những dãy hàng dựng tạm. Gọi là nhà tạm nhưng mỗi gian hàng mang một dáng vẻ trang trí riêng biệt, đậm chất hoài cổ, rực rỡ ánh đèn lồng lấp lánh đủ sắc màu. Những bán hàng rong phố cũng xúng xính trong những bộ trang phục cổ trang, lượn lờ dạo bước giữa gian , cảm giác như đang xuyên về một thời quá vãng đầy thơ mộng. Bố Ôn Phạn hiếm khi dịp thảnh thơi dạo chơi, dọc đường sắm sửa cơ man nào là đồ lặt vặt. Bắt gặp quầy bán đậu phụ khô đặc sản của một ngôi làng nọ, gia đình cô ghé . Quán bắc một chảo dầu lớn, đảo thoăn thoắt mẻ đậu phụ khô chiên phồng tẩm ớt cay nồng, hào phóng mời du khách ăn thử. Ôn Phạn lấy một miếng, khỏi gật gù tán thưởng tay nghề đậu phụ khô khá đỉnh, gia vị chiên tẩm cũng đậm đà, vị mặn, cay nồng hòa quyện, lớp vỏ thô ráp bên ngoài c.ắ.n ứa lớp dầu ớt thơm lừng. Rất nhiều du khách mua một phần, tản bộ nhâm nhi, ai cũng công nhận ăn lúc nóng giòn mới là ngon nhất.
Kế đến là gian hàng của nhà máy chăn nuôi lợn nơi làng của Phùng Tuệ Quyên, họ may mắn trúng thầu một suất, mở luôn quầy chuyên bán thịt viên chiên và tóp mỡ. Tóp mỡ chiên giòn rụm, nhờ ép kỹ dầu mỡ nên hề ngấy, ăn kèm với chút củ cải chua ngọt quán tặng kèm thì cứ gọi là nhức nách, một miếng một miếng. Lại còn mật ong rừng nguyên chất làng Lương, hạt óc ch.ó thơm bùi trấn Mã.
Tay trái Ôn Phạn cầm chiếc bánh bông lan mật ong ngọt ngào, tay là một xiên thịt viên chiên nóng hổi. Nói cũng , ăn mãi đồ ăn nhà , giờ đổi vị nếm thử chút hương vị bên ngoài cũng thấy lạ miệng và thú vị. Ba Ôn từ ngày lấn sân sang học nghề đầu bếp, hễ ăn thử món gì là lẩm nhẩm nhận xét vài câu, lúc thì chê thịt viên chiên khô, lúc bảo đậu phụ khô cay quá đà. Riêng Ôn Phạn, hôm nay tâm trạng phấn chấn, những lời phàn nàn bay biến mất. Hương vị ở các hàng quán thể đạt đến độ hảo, nhưng bù chất lượng nguyên liệu thì chê . Đơn cử như món đậu phụ khô, Ôn Phạn thầm nghĩ nếu tự tay chắc cũng chỉ ngon đến thế là cùng. Làm từ hạt đậu nành tươi rói, món đậu phụ khô mang hương thơm bùi béo, mộc mạc đặc trưng. Ăn vài miếng mằn mặn, Ôn Phạn bèn mua thêm một ly xanh. Loại thu hoạch quanh khu vực núi Thanh Đường, là mới của năm nay, mang vị thanh khiết điểm xuyết chút hương dìu dịu.
Bất ngờ, bán nhận cô. "Ơ, cháu là cô gái ở quán Ôn Ký đó ?" Bác bán vốn nổi tiếng giọng oang oang, tiếng "Ôn Ký" thốt thu hút ánh tò mò của ít du khách xung quanh.
Ôn Phạn: ... "Bác cháu ạ?"
Tim Ôn Phạn khẽ thót . Dạo tham gia chương trình truyền hình, máy lướt qua mặt cô chỉ vài giây ngắn ngủi, phần lớn thời gian đều tập trung bắt trọn đôi bàn tay thoăn thoắt chế biến món ăn của cô. Mặc dù khi chương trình lên sóng, cũng lác đác vài bình luận rôm rả bàn tán về cô đầu bếp xinh xắn của Ôn Ký, nhưng do cô hề ý định quảng bá bản nên cơn sốt cũng nhanh chóng lắng xuống. Lẽ nào nhận cô qua chương trình truyền hình? Người đàn ông khà khà: "Cháu là gia đình bà chủ của Tuệ Quyên ! Dạo gần Tết năm ngoái, nhà cháu còn về làng bọn bác mua thịt lợn mà!"
Hồi đó nhà bác lỡ mất dịp bán lợn cho gia đình cô, cứ tiếc nuối mãi. Mẹ Ôn bật : "À, là quen, bác mở sạp hàng ở đây ?"
Người đàn ông nhanh tay gói mấy túi đặt lên kệ: "Chuyện là thế , mấy năm nhà bác thầu một vạt đồi nhỏ chuyên trồng , chủ yếu để nhà uống thôi. Dạo gần đây, đồn vùng núi Thanh Đường nhà ngon lắm, thành phố đang đẩy mạnh quảng bá, thế là bác đem đây bán luôn!"
Cả làng đào hộ nào trồng nhiều như nhà bác , thế nên trọng trách giới thiệu đặc sản quê nhà tự nhiên rơi trúng đầu bác. Bác bán vui mặt, đây bán còn trả lương cứng đàng hoàng, tuy nhiều gì nhưng cũng là một nguồn thu nhập định. Giờ trong làng tấm gương sáng của vợ chồng Phùng Tuệ Quyên, bác cũng ôm mộng đổi đời, hy vọng bắt vài mối khách sộp. Sau cứ ở làng thong thả thu mua non về chế, cuộc sống thế là viên mãn.
Mẹ Ôn hàn huyên với bác bán một hồi, bỗng thấy phía tiếng ồn ào náo nhiệt, cả nhà liền hiếu kỳ rảo bước tiến về phía đám đông. Ngay đoạn cuối khu phố thương mại sầm uất, một dãy bàn dài kê nổi bần bật. Đến gần mới thấy rõ tấm biển "Khám bệnh Đông y miễn phí".
Mẹ Ôn nhận quen: "... Hèn gì mấy hôm nay chẳng thấy bóng dáng ông cụ Đoàn ở tiệm... Ơ, chẳng là Quý Bách Ý đây ?"
Quý Bách Ý cũng phát hiện gia đình họ, vội vã bước tới chào hỏi. "Cháu chào cô chú, gia đình cũng lên núi tham quan ạ?"
Mẹ Ôn gật đầu: " cháu, hoạt động do trường cháu tổ chức hả?"
Quý Bách Ý xác nhận: "Dạ , bên sở Du lịch Văn hóa chủ động liên hệ với thầy Hiệu trưởng, lên kế hoạch cho tụi cháu tham gia hoạt động các ngày cuối tuần xuyên suốt ba tháng 8, 9, 10 ạ."
Vốn dĩ khu vực nổi danh với vài loại d.ư.ợ.c liệu quý hiếm, trường Đại học Y học Cổ truyền đang theo học tiếng tăm lẫy lừng quốc, giờ cũng từng nghĩ đến việc kết hợp với du lịch văn hóa. Mọi chuyện bắt nguồn từ đợt Ôn Ký nổi lên như một hiện tượng. Thực khách xếp hàng rồng rắn chờ đến lượt, trong lúc rảnh rỗi ngó nghiêng thì phát hiện tiệm t.h.u.ố.c Bắc ngay sát vách. Ông cụ Đoàn vốn tiếng tăm, tra mạng thử thì tá hỏa với một tràng chức danh dài dằng dặc đính kèm tên ông. Vài du khách dư dả thời gian, tặc lưỡi nghĩ mất công đến đây thì tội gì khám thử, bèn xin thứ tự từ bố Khúc, tranh thủ những lúc rảnh rỗi chờ cơm ở Ôn Ký thì chạy sang xem hôm đó khám nhanh chậm, nếu thời gian trống thì xin khám chèn ngang. Sau khi khám xong, mới vỡ lẽ ông cụ chỉ danh tiếng ảo mà tay nghề thực sự xuất chúng. Nhờ , tên tuổi của Ôn Ký mạng xã hội càng thêm phần nổi tiếng. Cư dân mạng thi réo gọi, khẳng định thành phố là điểm đến thể bỏ qua.
【Cô Nhóc Lăn Lóc: Ngày đầu tiên hạ cánh là phi thẳng đến Ôn Ký một bữa no nê, tạt ngang tiệm t.h.u.ố.c Bắc kế bên lấy thứ tự. Sang ngày thứ hai thì thong thả dạo chơi Thôn Lý Ngư, lượn lờ khu chợ sầm uất, rinh vài hộp cá chiên giòn và chả tôm viên về quà. Trưa đến thì tậu một hộp tôm hùm đất mang núi Thôn Lý Ngư, nhâm nhi tôm vài xiên thịt nướng. Tối đến thì thả hồn theo điệu múa lân cá chép lung linh, thành tâm khấn vái cầu may ở miếu Thần Cá Chép. Sáng ngày thứ ba tiếp tục thưởng thức mỹ vị tại Ôn Ký, chiều tối thì chinh phục đỉnh núi Thanh Đường, sáng hôm đón bình minh rực rỡ xe xuống núi, vòng Ôn Ký bữa cuối... Mới nghĩ thôi thấy sướng rơn .】
Nắm bắt tiềm năng khổng lồ của lĩnh vực Y học Cổ truyền, Sở Du lịch Văn hóa nhanh chóng bắt tay hợp tác cùng Hiệu trưởng trường Đại học Y học Cổ truyền. Hiệu trưởng tất nhiên là gật đầu đồng ý, và thế là buổi khám bệnh miễn phí buổi tối ngày hôm nay đời. Hàng chờ khám bệnh dài dằng dặc, đa phần là các bạn trẻ. Ông cụ Đoàn nheo mắt , thầm than vãn sức khỏe của một trẻ thời nay khéo còn chẳng bằng mấy cụ già.
"Đơn t.h.u.ố.c cháu tự tiệm t.h.u.ố.c bốc nhé, uống vài ngày nghỉ vài ngày, kiên trì độ một tháng là bệnh tình thuyên giảm thôi."
Cô gái trẻ thì thắc mắc: "Ủa, nghỉ uống ạ? Cháu khám Đông y mấy , bác sĩ bốc cho cháu cả đống t.h.u.ố.c uống ròng rã mấy tháng trời luôn á."
Ông cụ Đoàn nhíu mày: "Uống t.h.u.ố.c trường kỳ như sợ hỏng thận ? Cơ thể nào mà chịu nổi sự bào mòn nhường ? Bệnh tình của cháu chỉ ở mức độ nhẹ, lạm dụng t.h.u.ố.c lâu ngày khéo lợn lành chữa thành lợn què. Cứ theo đơn t.h.u.ố.c , hầm chung với thịt chim bồ câu, điều kiện thì tự tay chọn mua nguyên liệu về hầm, hiệu quả sẽ hơn nhiều."
Ông cụ Đoàn cẩn thận nghiên cứu ba phương t.h.u.ố.c món ăn bài t.h.u.ố.c do Ôn Phạn cung cấp, cùng với sư của mày mò, biến tấu thành hàng chục phương t.h.u.ố.c phù hợp với nhiều thể trạng khác . Hơn nửa năm qua, những phương t.h.u.ố.c kiểm chứng tính hiệu quả rõ rệt, vì ông cụ Đoàn chủ yếu kê các đơn t.h.u.ố.c món ăn bài thuốc. Nhìn thấy đơn t.h.u.ố.c món ăn bài thuốc, Ôn Phạn khỏi chút e dè. Nghe Ôn định bước tới chào hỏi, cô bèn lảng tránh, theo.
"Con lượn vòng qua khu vực đằng xem nhé."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/than-bep-cung-phai-lam-bai-tap/chuong-183.html.]
Nằm ngay cạnh quầy t.h.u.ố.c Đông y là gian hàng của Thôn Lý Ngư, điểm nhấn là một bể phao lớn chứa đủ các loại cá chép Cẩm Lý đủ màu sắc rực rỡ. Vài đứa trẻ con tay cầm chiếc vợt lưới nhỏ xíu đang say sưa vớt cá, mỗi bắt một chú cá là reo hò thích thú. Ôn Phạn đang mải mê ngắm thì bỗng một chiếc vợt lưới nhỏ chìa mặt cô.
"Em thử xem."
Chẳng từ lúc nào Quý Bách Ý sắm một chiếc vợt, đưa cho Ôn Phạn. Ôn Phạn khéo léo từ chối: "Thôi, chơi ."
Mua về nhà nuôi ở bây giờ? Nhà đào cái bể cá nào cho ? Lỡ may Đản Hoàng tọc mạch vớt cá nghịch thì ? Quý Bách Ý đưa chiếc vợt về phía một chút nữa: "Em cứ vớt , vớt cá sẽ mang về nuôi, đang định mua vài chú cá vàng về cảnh mà."
Ôn Phạn chiếc vợt lưới, trong lòng chút động đậy, rốt cuộc vẫn đưa tay nhận lấy. Chỉ trong chớp mắt, Ôn Phạn vớt vài chú cá vàng xinh xắn, hớn hở đưa cho Quý Bách Ý. "Anh kinh nghiệm nuôi cá đấy?"
Quý Bách Ý đáp: "Thì cứ từ từ mà học thôi."
Hai xách theo túi nilon chứa đầy cá tung tăng tìm Ôn, vặn thấy bố Ôn Phạn đang ông cụ Đoàn ấn xuống ghế bắt mạch. Quý Bách Ý liếc đồng hồ: "Có vẻ cô chú còn đợi thêm một lúc nữa, sắp đến giờ b.ắ.n pháo hoa , là dẫn em xí chỗ nhé?"
Ôn Phạn suy nghĩ giây lát, lôi điện thoại nhắn tin báo cho một tiếng, lẽo đẽo theo chân Quý Bách Ý. Vị trí Quý Bách Ý chọn quả là đắc địa, một mỏm đá nhô lưng chừng núi. Tuy leo lên một đoạn đường nhưng góc bao quát bộ khu vực b.ắ.n pháo hoa ở quảng trường rộng lớn phía . Vừa đến nơi, Ôn Phạn lập tức chia sẻ vị trí cho bố . Lúc cô đang cúi đầu thao tác điện thoại, Quý Bách Ý bỗng lên tiếng hỏi: "Năm dự định thi cao học, Ôn Phạn , em dự định thi trường đại học nào ?"
Ôn Phạn buột miệng trả lời: "Chắc là trường trong thành phố thôi."
Mấy tháng nay, thầy cô nhắc nhở nhiều , Ôn Phạn cũng cân nhắc kỹ lưỡng về việc chọn trường đại học cho tương lai. Dựa lực học hiện tại, chỉ cần nỗ lực ôn luyện trong năm tới, việc thi đỗ trường đại học trọng điểm top đầu của thành phố là khả thi. Về phần ngành học... Ôn Phạn đang ý định theo học ngành Quản trị Kinh doanh. Việc quản lý một cửa tiệm nhỏ của gia đình đòi hỏi quá nhiều phức tạp, nhưng nếu mở rộng quy mô, vươn biển lớn, cô cần trang cho tư duy quản lý hiện đại, bài bản.
Quý Bách Ý khẽ gật đầu: " hiểu ... Kìa, pháo hoa bắt đầu b.ắ.n ."
Tiếng "Bùm" vang dội x.é to.ạc bầu trời đêm tĩnh mịch, bông pháo hoa đầu tiên bung nở rực rỡ, lung linh huyền ảo, hơn bất kỳ màn trình diễn pháo hoa nào mà Ôn Phạn từng chứng kiến. Bố Ôn Phạn cũng vặn chạy tới, tay nắm chặt đơn t.h.u.ố.c do ông cụ Đoàn kê, thấy con gái bình an vô sự mới thở phào nhẹ nhõm.
"Chỗ đông qua , con đừng chạy lung tung nhé... Ủa, Bách Ý ?"
Ôn Phạn ngơ ngác: "Con cũng rõ, chắc về ạ."
Bố Ôn Phạn hai bên che chở cho cô con gái cưng, những chùm pháo hoa đua khoe sắc bầu trời đêm, từng lớp sương khói mờ ảo nhuộm đủ sắc màu, bồng bềnh trôi lơ lửng tựa chốn bồng lai tiên cảnh. Ôn Phạn say sưa ngắm , Ôn tranh thủ lấy máy ảnh lưu giữ khoảnh khắc.
"Gia đình chụp chung một tấm nhé?"
Canh chỉnh góc máy cẩn thận, tiếng "tách" vang lên, khoảnh khắc gia đình quây quần hạnh phúc ghi trọn vẹn, phía là bầu trời đêm thắp sáng bởi những chùm pháo hoa rực rỡ. Mẹ Ôn xem bức ảnh, vô cùng ưng ý. Màn b.ắ.n pháo hoa kéo dài hơn ba mươi phút, cả nhà mỏi chân nên bệt xuống nền cỏ. Mẹ Ôn bồi hồi xúc động: "Thời gian trôi qua nhanh như thoi đưa, chớp mắt một cái là con gái lên lớp 12 ."
Ôn Phạn nũng nịu ôm lấy cánh tay . Mẹ Ôn cuối cùng cũng đưa một quyết định quan trọng. "Bố bàn bạc kỹ lưỡng , năm lớp 12 là thời gian vô cùng quan trọng, con tập trung cao độ cho việc học tập, chuyện ở tiệm con cần bận tâm nữa. Dịch vụ đặt tiệc tư gia cũng sẽ tạm ngưng phục vụ."
Ôn Phạn lặng im lắng những lời dặn dò đầy yêu thương của .
"Bố sẽ quán xuyến việc ở tiệm, thu nhập giảm một chút cũng chẳng , miễn là con gái cơ hội tự do lựa chọn tương lai mà hối tiếc."
Mẹ Ôn âu yếm vuốt ve khuôn mặt cô con gái nhỏ, đùa: " nếu con tự tay nấu nướng ở nhà thì bố vẫn luôn hoan nghênh nhé, vì đoán là con sẽ nhanh ngán tài nấu nướng của bố con thôi."
Ba Ôn lầm bầm phản đối: "Tài nấu nướng của đến nỗi tệ thế."
Cơn gió đêm tháng Tám khẽ mơn man, mang theo chút se lạnh đầu thu, Ôn Phạn nép vòng tay ấm áp của bố , mỉm rạng rỡ. "Con hiểu mà."