Thần Bếp cũng phải làm bài tập - Chương 187

Cập nhật lúc: 2026-05-04 16:07:24
Lượt xem: 58

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Thịt cá thả chảo dầu sôi lập tức bung tỏa. Từ một con cá ba cân ban đầu, khi chiên phồng lên trông to gấp đôi, chễm chệ chiếm trọn vị trí trung tâm bàn tiệc.

Bé Diêu Hoàng còn nhỏ xíu, giờ chỉ quen mấy con cá bé tẹo bán ngoài chợ. Nay bất ngờ thấy một con cá to đùng thế , cô bé ngẩn ngơ chẳng nên gắp từ .

"Mẹ ơi, gắp cá cho con !"

Diêu Thanh Cầm dùng đũa khéo léo rứt vài miếng cá chiên giòn bỏ bát cho con gái.

Từ ngày ly hôn đến nay, sự đổi của con bé, ngoài thể nhận , nhưng một như cô thì thấu hiểu tường tận. Từ một đứa trẻ rụt rè, ăn gì cũng dám đòi, lúc nào cũng rón rén sợ lớn phật ý, giờ đây con bé mạnh dạn lên suy nghĩ của . Chỉ cần thấy nụ rạng rỡ của con, Diêu Thanh Cầm một hối hận về quyết định của .

Bé Diêu Hoàng rón rén nhấm nháp từng miếng cá nhỏ, cẩn thận nhè từng chiếc xương dăm vì sợ hóc.

cô bé lo xa .

Những sợi thịt cá mỏng manh gần như lấy một chiếc xương dăm. Từng miếng cá chiên dài ngoằng, phần thịt bên trong chỉ nhỉnh hơn que tăm một chút, còn lớp vỏ bên ngoài thì giòn tan đến độ hảo. Chấm thêm chút nước sốt chua ngọt đậm đà, vị ngon lan tỏa khó cưỡng.

Mắt Diêu Hoàng sáng rực lên: "Mẹ ơi, con ăn nữa!"

Món cá thể coi là một phiên bản nâng cấp của món cá sốt chua ngọt truyền thống. Tuy nhiên, cách chế biến cầu kỳ và đòi hỏi kỹ thuật cao hơn nhiều. Từng sợi cá thái quá mỏng, vì nếu mỏng quá, lớp bột chiên sẽ lấn át vị ngọt tự nhiên của thịt cá, mất sự hài hòa giữa vỏ ngoài và phần thịt bên trong mềm ngọt. cũng quá dày, vì nếu dày quá, nó sẽ biến thành món Cá vược chiên xù chứ còn là Cá sư t.ử vàng nữa.

Để những sợi cá đứt gãy, và canh lửa chiên cho vặn để lớp vỏ giòn rụm mà phần thịt bên trong vẫn giữ độ tươi ngọt, cả gian bếp ngoài Ôn Phạn , những khác đều còn thiếu một chút hỏa hầu.

Món cá dọn lên bao lâu, bạn phục vụ tiếp tục bưng lên những món ăn tiếp theo.

"Dạ, xin mời quý khách thưởng thức món Măng xông khói xào thịt và Giò heo chiên giòn."

Mùi thơm nức mũi của những món xào nóng hổi bốc lên nghi ngút. Bạn phục vụ cũng tinh ý, chủ động hỏi xem dùng thêm món chính nào.

"Dạ nhà cần gọi thêm cơm trắng ạ? Chị Tuệ ơi, chị dùng cơm ăn bánh bao ạ?"

"Cho chị bốn bát cơm trắng nhé."

...

Bên phòng của ông cụ Đoàn, bố Khúc hào phóng giơ sáu ngón tay lên, chốt đơn hoành tráng.

"Cho tụi sáu tô cơm trắng loại bự nhé!"

Bạn phục vụ cố nhịn : "Dạ , ngay ạ."

Bố Khúc xuống, lẩm nhẩm đếm trong phòng gật gù hài lòng, sáu tô bự là dư sức .

"Mọi cứ tự nhiên dùng bữa , lát nữa còn nhiều món ngon đang chờ phía đấy."

Ông cụ Đoàn học trò vui tính, thầm nghĩ trong bụng: "Cái nết ham ăn của thằng t.ử chắc đến già cũng chẳng bỏ ."

Cả một đời chỉ quanh quẩn với cái đam mê ăn uống.

Ngồi cạnh bố Khúc là các thành viên trong gia đình. Mẹ Khúc lúc đang rôm rả trò chuyện cùng một trai lạ mặt. Cậu thanh niên vẻ căng thẳng, thỉnh thoảng lén đưa mắt Khúc Tình Tình. Nhận lấy tô cơm từ tay bạn phục vụ, Khúc Tình Tình thẳng thừng ngắt lời : "Mẹ, ăn cơm kẻo đồ ăn nguội bây giờ."

Bạn trai của Khúc Tình Tình cũng vội vàng dậy rót mời bố Khúc và Khúc Hiểu Vũ: "Dạ đúng bác gái, dùng bữa ạ."

Bố Khúc hừ lạnh một tiếng qua mũi, khiến bạn trai giật thót , tay run lên rớt vài giọt , lấm lét bố Khúc với ánh mắt đầy vẻ bất an.

Khúc Tình Tình đỡ lời: "... Anh cứ mặc kệ bố em ."

Hai gia đình gặp gỡ bàn bạc xong xuôi, ngày cưới cũng chốt hạ đấy, thế mà hôm nay bố cô giở chứng lên mặt của bố vợ.

Bạn trai của Khúc Tình Tình nào dám phớt lờ, vội vã nở nụ cầu tài, cẩn thận rót rượu cho bố Khúc.

Rót xong định chuyển sang rót cho ông cụ Đoàn thì ông gạt : "Thôi, đừng khách sáo nữa, mau ăn cơm ."

Hai món ăn dọn lên vẫn còn bốc khói nghi ngút. Các món xào ăn ngay lúc nóng mới giữ trọn vẹn hương vị, để nguội một chút là mất ngon.

Món măng xông khói, còn gọi là yên duẩn, chế biến từ những mầm măng xuân non mơn mởn. Sau khi luộc chín và để nguội, măng để ráo nước xếp lò xông khói chuyên dụng. Quá trình xông khói kéo dài cho đến khi bề mặt măng ngả sang màu vàng óng ả, lúc măng xông khói thiện quá nửa công đoạn. Phần còn là phơi khô. Măng xông khói khi phơi thật khô thể bảo quản lên đến một năm trời, nếu bảo quản kỹ lưỡng thì thời gian còn kéo dài hơn nữa.

Mớ măng xông khói là do Ôn Phạn thu mua từ dân địa phương trong chuyến du lịch dạo . Măng mới cách đây vài tháng, chỉ cần ngâm sơ qua nước là thể dùng để xào chung với thịt ba chỉ thịt xông khói, mang đến một hương vị đặc trưng, khó lẫn .

Thịt xông khói thái mỏng tang, ớt tươi rắc hào phóng, đảo đều tay ngọn lửa lớn. Hương ớt cay nồng hòa quyện với vị xông khói đặc trưng bốc lên nức mũi. Chỉ trong vài phút ngắn ngủi từ lúc xào xong đến khi dọn lên bàn, món ăn vẫn giữ trọn vẹn thở của lửa và chảo. Một món ăn đậm đà, hao cơm vô cùng.

Nhan Quách và Kha Miểu dù lúc nào cũng ca bài ca giảm cân, nhưng khoản ăn cay thì chẳng ai đọ . Những trái ớt đỏ au trong đĩa măng xào thịt xông khói cứ như tàng hình mắt hai cô nàng. Chẳng mấy chốc, cả hai đ.á.n.h bay một tô cơm bự chảng.

"Chà, đừng chỉ ăn cơm thế chứ, còn món giò heo nữa kìa!"

Sợ hai cô nàng ăn no cơm bụng chứa thịt, bố Khúc vội vàng giục thưởng thức món giò heo.

Cái tên "Giò heo chiên giòn" thoạt qua, thực khách khó lòng liên tưởng đến món giò heo hầm béo ngậy quen thuộc.Trên chiếc đĩa dài chừng một sải tay, những miếng thịt hình chữ nhật chiên vàng ươm xếp gọn gàng ở giữa. Xung quanh là vài chén nhỏ đựng các loại nước sốt và gia vị chấm. Ở hai đầu đĩa là những lát dưa chuột, hành lá cắt khúc và những chiếc bánh tráng mỏng xếp ngay ngắn.

"... Món ăn ?"

Nhậm Hải Kim tò mò hỏi. Gọi là giò heo mà quanh quất chẳng thấy bóng dáng chiếc giò heo nào, trông giống đồ ăn kèm của món Vịt Bắc Kinh hơn.

Hỏi bạn phục vụ mới vỡ lẽ, hóa cách ăn cũng tương tự như Vịt Bắc Kinh.

Trải một chiếc bánh tráng mỏng - dày dặn và dai hơn bánh tráng cuốn vịt một chút - phết một lớp sốt ngọt, một lớp sốt cay, xếp dưa chuột, hành lá lên , cuối cùng gắp một miếng thịt giò heo rắc đẫm gia vị cho giữa. Cuộn tròn chiếc bánh c.ắ.n một miếng. Dưới lớp vỏ bánh tráng dai dai là miếng thịt giò heo giòn tan bên ngoài, mềm ẩm bên trong. Nhậm Hải Kim lúc mới gật gù hiểu cái tên Giò heo chiên giòn bắt nguồn từ . Thịt giò heo bọc một lớp bột mỏng, đem chiên giòn, đó rút xương và thái thành những miếng hình chữ nhật đều tăm tắp. Miếng giò heo chiên vàng, thơm lừng ăn kèm với hành lá và nước sốt. So với độ béo ngậy của vịt Bắc Kinh, món mang đến một cảm giác giòn rụm, thơm mùi thịt chiên riêng.

"... Thơm quá mất!"

Thịt giò heo vốn dĩ nhiều mỡ, nếu chỉ luộc đem chiên, ăn sẽ nhanh ngán. Tuy nhiên, với sự kết hợp khéo léo của lớp bánh tráng mỏng, hai loại nước sốt đậm đà, cùng vị thanh mát, giải ngấy của hành lá và dưa chuột, độ béo ngậy của thịt giò dường như cân bằng hảo. Tựa như một bông hoa mang hương thơm quá đỗi nồng nàn đặt một bức nền nhã nhặn, tạo nên một tổng thể hài hòa, trọn vẹn đến khó tin.

Ai nấy đều ăn uống ngon lành, vô cùng mãn nguyện. Nói gì thì , để thỏa mãn dày thực khách, những món ăn ngập tràn cá thịt, đẫm vị dầu mỡ luôn là sự lựa chọn một.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/than-bep-cung-phai-lam-bai-tap/chuong-187.html.]

Số lượng bánh tráng chuẩn vặn, Nhan Quách ăn xong một cuộn, vẻ mặt mãn nguyện giấu giếm.

"Tớ ghét nhất là ăn vịt mà đến cuối cùng hết bánh tráng cuốn. Mọi xem, mấy quán vịt ngoài thể học hỏi sự tinh tế ? Đưa một xấp bánh thì thiếu, hai xấp thì dư, chẳng lẽ thể tính toán cho đủ một ?"

Xử lý đến miếng giò heo chiên giòn cuối cùng, đều xoa xoa chiếc bụng no căng, ngớt lời khen ngợi bữa ăn hôm nay quá đáng đồng tiền bát gạo.

"May mà nhờ Quý Bách Ý đặt bàn , thì giờ còn mòn mỏi chờ đợi ở ngoài ."

Dù lượng khách chọn bàn ngoài trời cũng ít, nhưng trong ngày khai trương đầu tiên , chắc chắn thực đơn phục vụ trong các phòng VIP sẽ phong phú và đầy đủ hơn.

Nhậm Hải Kim Quý Bách Ý bằng ánh mắt ngưỡng mộ: "Phải chi nhà tớ cứ giục bắt tớ về nghỉ lễ, tớ xin nhân viên thời vụ ở đây thêm một thời gian nữa ."

Cứ hễ đến kỳ nghỉ là ông nội réo gọi về phụ giúp việc ở tiệm thuốc. Kỳ nghỉ nào của Nhậm Hải Kim cũng trôi qua quanh quẩn với việc đơn t.h.u.ố.c và bốc thuốc.

"Ghen tị với thật đấy, nghỉ hè mà bố cũng ép thực tập."

Quý Bách Ý vẫn giữ nguyên nhịp độ gắp thức ăn, hề ảnh hưởng bởi lời cảm thán của Nhậm Hải Kim. Cậu nhàn nhạt đáp một câu "Họ bận lắm", nhẹ nhàng khép chủ đề.

Sự chú ý của cũng nhanh chóng dời sang món ăn tiếp theo sắp dọn lên.

"Chẳng phía còn mấy món nữa nhỉ."

...

Cùng lúc đó, tiếng gõ cửa vang lên tại một phòng VIP khác: "Xin phép quý khách nhà hàng mang món Canh sữa ngó sen lên ạ."

Bạn phục vụ mở cửa bước , theo phản xạ tự nhiên liền giơ cao chiếc khay bưng đồ ăn.

Khách trong căn phòng vẻ khác biệt so với những phòng khác. Nhìn lướt qua, hóa là giáo viên của trường!Triệu Vũ cạnh cô giáo Vương, đôi mắt dán chặt chiếc thố sứ trắng đựng món canh nóng hổi.

"Mấy đứa nhỏ đừng chạy lung tung nữa, cẩn thận kẻo bỏng đấy."

Nhóm giáo viên đều là những khách ruột trung thành của Ôn Ký. Nghe tin quán chuẩn nâng cấp, họ háo hức đặt bàn từ sớm để là những đầu tiên thưởng thức diện mạo mới của tiệm. Do lượng bàn đặt hạn, họ chỉ vặn đặt đủ chỗ cho gia đình và mấy đứa nhỏ.

Bị tiếng gọi của Triệu Vũ cho giật , mấy đứa trẻ đang nô đùa lập tức ngừng bặt, vứt luôn đồ chơi tay, lon ton chạy về chỗ bố , ánh mắt háo hức hướng về thố canh.

Bạn phục vụ tươi giới thiệu: "Dạ, đây là món canh cuối cùng ạ. Lát nữa tiệm sẽ phục vụ thêm hai món chính nữa, chị dùng luôn bây giờ đợi một lát ạ?"

Triệu Vũ đáp: "Đợi một lát nữa ."

Nguyên một bàn trẻ con, nãy ăn bao nhiêu là món mặn chắc cũng no căng bụng , còn lát nữa ăn thêm bao nhiêu món chính, nhất cứ kiểm kê tình hình .

Cậu con trai Trần T.ử Hàm của Triệu Vũ ngay ngắn ghế, hai tay ngoan ngoãn giơ cao chiếc bát nhỏ chờ múc canh.

Mọi bàn đều thống nhất ưu tiên múc canh cho trẻ con , đó mới đến phần lớn. Chiếc muôi khuấy nhẹ trong thố, các nguyên liệu hấp dẫn dần lộ diện.

Nào là nấm hương, thịt nguội, và cả những đoạn ngó sen cắt khúc dài.

Lúc đang là cuối tháng Sáu, thời điểm ngó sen ngon nhất trong năm. Mùa ngó sen ngon chỉ kéo dài vỏn vẹn nửa tháng, may mắn năm nay trùng khớp với dịp . Khi Ôn Phạn chợ mua mớ ngó sen tươi non, món đầu tiên cô nghĩ đến chính là Canh sữa ngó sen.

Ban đầu, Triệu Vũ cứ đinh ninh đây chỉ là một món canh chay thanh đạm, nhưng khi nếm thử, cô mới bất ngờ sự phong phú của hương vị.

Để nấu món Canh sữa ngó sen chuẩn vị, nước dùng chính là linh hồn. Xương ống và gà mái già ninh nhỏ lửa, thêm chút mỡ phần lợn để nước dùng đạt độ trắng đục đặc trưng. Sau khi nấu nồi nước dùng "sữa" hảo, ngó sen tước bỏ lớp vỏ già bên ngoài, chỉ giữ phần lõi non cắt khúc, chần sơ qua nước sôi mới cho nồi nước dùng.

Món canh mệnh danh là "Đệ nhất canh rau".

Nước dùng mằn mặn, ngọt thanh, ngó sen giòn sần sật. Mấy đứa trẻ ôm khư khư bát canh, uống tì tì đến mức cái bụng tròn xoe, căng phồng mà vẫn chịu buông thìa.

Trái ngược với sự háu ăn của bọn trẻ, lớn thưởng thức món canh một cách thong thả, từ tốn hơn. Họ nhâm nhi từng ngụm canh ngọt lịm, rôm rả bàn tán về những chuyện vụn vặt ở trường.

"Nghe trường sắp mở rộng khuôn viên, hình như chốt xong phương án thiết kế thì ."

"Mình cũng phong phanh, hình như nhà trường định xuất quỹ mua đứt khu đất đối diện cổng trường."

"Thế cũng , dẹp bớt mấy cái hàng quán cổng , đỡ kẹt xe hẳn."

"Nói thì Ôn Ký chuyển lúc cũng hợp thời nhỉ? Không thì đợi đến lúc giải tỏa cũng ."

"Chuẩn luôn. Cơ mà tự dưng thấy tiếc tiệm Ôn Ký cũ, hồi đó ở ngay cổng trường, tạt qua mua đồ ăn tiện lợi bao nhiêu!"

"Tiện lợi cái nỗi gì, ngày nào cũng đông nghẹt du khách, chen chân còn lọt. thấy chuyển sang đây là đúng đắn, gian rộng rãi, thoáng mát, tiếp đón nhiều khách hơn."

"Giờ ngẫm , hai năm nay Ôn Ký phất lên nhanh như diều gặp gió. À đúng cô Triệu, cô là một trong những khách hàng đầu tiên của Ôn Ký ?"

Nhắc đến chuyện , Triệu Vũ hào hứng hẳn lên, thao thao bất tuyệt kể về dịch vụ "Bếp ăn mùa hè” của Ôn Ký ngày xưa.

"... Hồi đó cu T.ử Hàm nhà ăn cơm ở Ôn Ký nguyên một mùa hè. Giờ mấy đứa nhỏ bạn nó vẫn lẽo đẽo theo hỏi bao giờ Ôn Ký mới mở dịch vụ đó kìa."

Đặc biệt là thằng bé Tráng Tráng, bạn của T.ử Hàm. Do cơ quan Triệu Vũ gần Ôn Ký nên cô tạt qua mua đồ ăn mang về. Tráng Tráng ngày quậy phá là thế, giờ cứ đến giờ tan tầm là lẽo đẽo bám đuôi T.ử Hàm, cốt cũng chỉ để ké vài miếng đồ ăn ngon của Ôn Ký.

Ngay cả bà ngoại của Tráng Tráng vốn nổi tiếng đành hanh, giờ cũng bớt hổ báo nhiều, âu cũng là do cháu ngoại ăn ké đồ ăn ngon của nhà !

Câu chuyện của Triệu Vũ khiến cả bàn nghiêng ngả. Mải mê trò chuyện, nồi Canh sữa ngó sen cạn trơ đáy từ lúc nào chẳng .

Triệu Vũ xoa bụng ợ một cái rõ to, thầm nghĩ bụng no lắm , món chính...

Hay là thôi khỏi ăn nữa?

Mấy giáo viên khác cũng chung suy nghĩ, nhưng bọn trẻ khi chạy nhảy tung tăng một vòng trở về thì nhất quyết chịu.

"Mẹ ơi, con ăn Mì tai mèo!"

 

Loading...