Thần Bếp cũng phải làm bài tập - Chương 19

Cập nhật lúc: 2026-04-10 09:01:02
Lượt xem: 142

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Mỗi tối đều là thời gian tính sổ sách của Ôn, bà cầm máy tính cộng cộng trừ trừ, cuối cùng con thu lên tới hơn hai nghìn đồng đáng kinh ngạc. Tuy con trừ tiền thuê nhà, điện nước và chi phí nguyên liệu, nhưng hơn hai nghìn đồng... Mẹ Ôn lẩm bẩm một : "Chẳng trách bán món nguội đồ kho là hái tiền.". Dù đây cũng từng một sạp đồ kho nhỏ ở chợ một năm thể kiếm một căn nhà, nhưng thực tế thì cảm nhận . Giờ xem, thứ tiện lợi dễ chẳng lo đầu , rõ ràng lợi nhuận lớn hơn nhiều. Nhà còn dùng nguyên liệu mà chi phí và lợi nhuận còn đạt tỷ lệ bốn - sáu. Những tiệm ăn thất đức dùng đồ đông lạnh, cho thêm tinh dầu hương liệu đồ kho, lúc thêm vài giọt chất tạo mùi thơm thì thật chẳng dám nghĩ lợi nhuận của họ đạt mức nào. Mẹ Ôn cảm thán vài câu tràn đầy tự tin sắp xếp ngày mai nhiều đồ kho thêm một chút.

"Mấy ngày nay cứ tăng dần đều xem mức định ở con nào. Món nguội thì cứ thêm ít một thôi." Ôn Phạn món nguội nhất là trộn xong trong vòng hai tiếng là bán hết, để lâu tuy vẫn ăn nhưng cảm giác còn ngon như lúc mới trộn. Chính vì thế ba Ôn trong bếp việc hết công suất, lo cơm niêu trộn món nguội. Tuy nhiên, kể từ khi món kho và món nguội, đơn hàng cơm niêu của ba Ôn thưa thớt hẳn. Thực đơn mới của quán ngày càng phong phú, khách hàng nhiều lựa chọn hơn, lúc đang là cao điểm nắng nóng nên việc cơm niêu tạm thời "ghẻ lạnh" cũng là điều dễ hiểu, chắc đợi đến khi gió thu về thì mới với món cơm niêu nóng hổi thôi.

Mẹ Ôn gấp sổ : "Mai mua thêm ít ghế đẩu nữa." Ôn Phạn đột nhiên xen : "Mẹ ơi, mai con cùng , con mua ít sách tham khảo ạ." Mẹ Ôn: "Được chứ, mua sách xong dạo phố mua mấy bộ quần áo luôn." Ôn Phạn theo bản năng định từ chối, nàng thực sự quan trọng chuyện mặc gì, quần áo của nguyên chủ cũng nhiều, tuy đa phần là áo thun quần dài nhưng Ôn Phạn thấy thế là , mặc hành động thuận tiện. Mẹ Ôn mái tóc ngắn của con gái: "Quần áo đây của con là hợp với tóc dài, giờ mua thêm mấy bộ hợp với tóc ngắn chứ." Ôn Phạn sờ sờ tóc, gì nữa. Mẹ Ôn ngân nga câu hát, chỉ thấy cuộc sống bây giờ tràn đầy hy vọng.

...

Sáng sớm hôm Ôn dắt Ôn Phạn chợ đồ cũ. "Bàn xếp cần mua mới ." Hai năm nay ngành ăn uống khó ăn, tháng nào cũng quán sập tiệm, quán sập một cái là để bên thu mua đồ cũ đến dọn. Có quán vội vã đến mức đóng gói bộ tiệm cho bên đồ cũ luôn, bàn ghế mua ở đây rẻ lắm. Mẹ Ôn hỏi hai nhà, đúng lúc gặp nhà thứ hai thu một lô đồ cũ. "Nhà mở tiệm bún ốc, chậc chậc, mới mở hơn một tháng trụ nổi , nếu chị lấy thì sáu cái bàn kèm ghế, một nghìn đồng bưng luôn." Mẹ Ôn thầm hài lòng, nhà vì dọn tiệm nhanh nên đồ đạc còn mới tinh, bàn là loại bản rộng, ghế cũng tựa lưng. "Sáu trăm, thì lấy hết."

"Làm gì cái giá đó! Bớt cho chị nhiều nhất một trăm thôi."

"Thế để xem chỗ khác ."

"... Tám trăm tám trăm, đồ lắm đấy, lúc sắm mới một cái bàn hai trăm đồng ."

"Sáu trăm, thì thôi."

"Bảy trăm! Chị cũng để kiếm chút chứ."

"Sáu trăm rưỡi."

"... Cho chị đấy, cho chị đấy!". Anh bán đồ cũ vẻ mặt đầy đau xót.

Mẹ Ôn thầm với Ôn Phạn: "Thế cũng lãi ít nhất một nửa đấy." Ôn Phạn gật đầu, thầm nể phục . Mẹ Ôn kiểm tra kỹ lưỡng bàn ghế, cái nào cũng mở xem gập trơn tru , chọn bộ ưng ý mới gọi xe ứng dụng chở về quán. Anh bán đồ cũ giúp bốc hàng lên xe, còn đon đả hỏi: "Chị xem thêm thứ khác ? Tiệm em mới về cái lò nướng với nồi cơm điện, cả nồi nấu với bếp gas đôi mới tinh, đều mới chín mươi phần trăm cả."

Mấy thứ khác Ôn Phạn màng tới, nhưng thấy lò nướng nàng liền vểnh tai lên. Mẹ Ôn dắt con gái xem, chỉ thấy một cái lò nướng ánh bạc đặt giá, ngay cả lớp màng nilon bảng điều khiển cũng bóc. "Cái dùng ?".

Anh bán đồ cũ thở dài: "Dùng gì chứ, nhà bảo mở tiệm pizza, cửa hàng trang trí xong xuôi , kết quả chẳng hai vợ chồng hục hặc dẹp tiệm luôn, mở cửa ngày nào cả." Chắc là thấy nhiều cảnh nên bán đồ cũ cũng chẳng cảm thán lâu, mà cứ thế liến thoắng quảng cáo cái lò nướng là thương hiệu lớn thế nào. "Hai đứa trẻ đó lúc sắm đồ xịn thôi, cái gì cũng hàng hiệu cả, đằng còn cái máy pha cà phê nữa kìa.". Chẳng hiểu tiệm pizza kèm máy pha cà phê là kiểu vận hành gì.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/than-bep-cung-phai-lam-bai-tap/chuong-19.html.]

Lò nướng loại lò lớn dùng trong tiệm bánh mà là loại lò nướng cỡ trung, Ôn mở cửa lò , bên trong bốn tầng. "Cái là loại tích hợp lò đối lưu và lò sàn, ngoài lớn nhưng một tầng nướng bốn cái cốt bánh kem sáu inch là vấn đề gì ." Ôn Phạn tò mò các phím bấm. Nghĩ ngày ở trong cung nàng còn đặc biệt xây ba bốn cái lò gốm chỉ để món vịt , bánh nướng, mà thời hiện đại chỉ một cái hộp nhỏ đơn giản là giải quyết hết ?

"Cái bao nhiêu tiền?". Mẹ Ôn thấy Ôn Phạn mua liền hỏi thẳng. Anh đảo mắt sang bên: "Hai nghìn.". Mẹ Ôn "hừ" một tiếng dắt con gái định ngay. "Ấy chị đừng mà.". Mẹ Ôn: "Anh cái giá thật lòng , thu mua chắc chắn là thu cả tiệm, món tính tới một nghìn đồng .". Anh bán đồ cũ ủy khuất: "Thứ mạng đồ mới bán hai nghìn tám đấy ạ!". "Thì cũng là đồ mới mà.". "Một nghìn rưỡi, chị lấy thì bưng luôn.". ... Lại là một hồi mặc cả, Ôn cuối cùng chốt hạ cái lò nướng với giá một nghìn một trăm đồng.

Hai con đặt lò nướng lên xe tải, gọi điện bảo ba Ôn ở quán nhận hàng. Mẹ Ôn trút bỏ vẻ sắc sảo lúc mặc cả, nhảy lên xe điện: "Đi, mua quần áo với mua sách thôi." Ôn Phạn xem mạng cần mua sách gì, hiệu sách là nàng thẳng tiến khu sách tham khảo. Mẹ Ôn còn sợ con gái tiết kiệm tiền cho bà: "Mua thêm vài quyển nữa con, nghỉ hè mà, đừng suốt ngày bài tập." Người con gái nhà xem tiểu thuyết với truyện tranh, Ôn Phạn đây cũng thích xem mà. Mẹ Ôn chỉ mấy quyển kệ trưng bày: "Con xem bộ nào thích ?".

Ôn Phạn sống trong cung lâu , đổi sang môi trường mới nàng vẫn nhanh chóng tìm cái nếp sống cũ. Thời gian qua nàng chỉ xem sách giáo khoa và sách hướng dẫn, mấy quyển sách giải trí của nguyên chủ dù trong đầu nàng nhưng nàng từng lấy xem nào. Mẹ Ôn cũng chẳng hiểu mấy thứ đó, chỉ cầm vài cuốn truyện tranh nhét cho Ôn Phạn: "Tính tiền cả thể." Tiểu thuyết thì Ôn vẫn vượt qua rào cản tâm lý, con gái càng lớn càng xinh , đây nhút nhát nhưng mùa hè chắc là nghĩ thông suốt nên cư xử phóng khoáng, mặt chẳng còn vẻ khép nép như . Mẹ Ôn thỉnh thoảng còn để ý Dương Thao với Khúc Hiểu Vũ thêm vài phần, sợ "cây bắp cải" nhà ai đó nhắm trúng ngay mắt. Tiểu thuyết ngôn tình ư? No no no. Truyện tranh thì còn . Ôn Phạn ngoan ngoãn nhận lấy truyện tranh, quyết định tối về sẽ sắp xếp thời gian, ngày mai dành một phần thời gian để xem truyện.

...

Ba Ôn ở quán nhận bàn ghế, cái lò nướng mà trợn mắt há mồm. May mà Khúc Hiểu Vũ với Dương Thao nửa buổi sáng đến ăn chực nên ba mới dọn một góc trong bếp để đặt lò nướng. Dương Thao lau mồ hôi: "Dì Hạ mua lò nướng gì nhỉ? Định vịt ?". Chà, vịt cũng đấy, bánh tráng cuộn thịt vịt , nghĩ đến là Dương Thao thấy thèm . Ba Ôn tại vợ mua lò nướng, nhưng mua về thì chắc chắn là con gái sẽ dùng đến. "Ai mà , cứ để đó .".

Buổi sáng lúc bận lúc , Dương Thao và Khúc Hiểu Vũ giúp nhặt rau rửa rau, mãi đến mười một giờ trưa mới chuẩn xong xuôi tất cả. Lúc Ôn dắt con gái về. Ôn Phạn thoải mái túm túm tà váy , Ôn hôm nay mua cho nàng ba bốn bộ quần áo, bộ váy phong cách học đường màu trắng đen Ôn Phạn kiểu gì cũng thấy kỳ kỳ, nhưng Ôn cứ sáng mắt nhất quyết mua cho bằng . "Mặc thế bao, mua luôn.". Con gái mặc váy , cả bừng sáng hẳn lên. Mái tóc ngắn vốn nổi bật chiếc cổ thon dài của nàng, bộ váy tạo một đường cong mắt ở phần vai và cổ, trông trẻ trung đầy sức sống. "Thế mới đúng chứ, cứ sợ con suốt ngày trong bếp mặc đồ già chát .". Mẹ Ôn thanh toán xong bảo: "Hôm nay mặc luôn cái váy .".

Ôn Phạn bất lực: "Lại bẩn hết thôi .". Trong bếp dầu với nước tương, váy mới mặc là tối đến bẩn hình dạng gì ngay.

Mẹ Ôn: "Còn tạp dề mà, thì đến quán thấy tiện thì .".

Ôn Phạn xuống xe điện ba Ôn và hai nhóc ngây . Giọng Đông Bắc của Dương Thao thốt : "Ái chà chà, tiên nữ nhà ai giáng trần thế !". Mẹ Ôn : "Mọi đừng con bé mãi thế, nó ngại kìa.". Ba Ôn gật đầu: "Mua lắm, mấy hôm nữa mua tiếp. Bà nó mua mấy bộ cho ?". Kiếm tiền chẳng là để tiêu ? Ba Ôn với bản thì keo kiệt chứ với vợ con thì hào phóng lắm. Mẹ Ôn: " mua , cũng mua cho ông một cái đấy.". Quán kiếm tiền, Ôn theo bản năng đổi mức sống của gia đình. Cái áo thun trắng ba Ôn mặc ba năm, đằng còn một cái lỗ nhỏ mà ông cứ tiếc mãi . Bản Ôn cũng thế, hôm nay bỏ hơn một trăm đồng mua một cái váy dài, xót tiền thật đấy nhưng cũng thấy sảng khoái lạ thường. Cái thực tế do việc kinh doanh mang khoác lên một cách chắc chắn. "Bắt đầu việc thôi!".

Dương Thao và Khúc Hiểu Vũ giao cơm, việc kinh doanh tại quán đến mức còn chỗ . Chỉ là tâm trạng của Ôn duy trì bao lâu thì Dương Thao và Khúc Hiểu Vũ trở về với vẻ mặt sa sầm. "Dì Hạ ơi, chuyện cháu báo với dì ạ.". Dương Thao tức giận hừ hừ: "Lúc nãy cháu giao cơm, thấy Tôn Mộng Vân với Ngô Đại Năng ạ.". Mẹ Ôn vẫn còn ngơ ngác: "Ở ? Thư viện ?". Khúc Hiểu Vũ gật đầu, bé vốn ít giờ cũng im lặng nữa: "Tôn Mộng Vân với Ngô Đại Năng ở cửa phát tờ rơi ạ.". Nói đoạn đưa một tờ rơi mà hai đứa lén nhặt đằng . Chỉ thấy tờ rơi to tướng: 【Bếp ăn nhỏ mùa hè, 10 đồng một phần, giao cơm hàng ngày, bảo đảm tươi ngon】. Bên còn ảnh đủ loại món ăn. 【Làm tươi tại chỗ, dùng đồ chế biến sẵn, sức khỏe thể thấy , nếu nhu cầu xin mời nhóm】.

Dương Thao tức chịu nổi: "Người thật là hổ, cùng một con phố mà bún gạo nhà chẳng lo , cứ thích sang cướp miếng ăn!". Khúc Hiểu Vũ thầm đưa cho Dương Thao một ly nước, nãy giờ đường về Dương Thao ngừng c.h.ử.i bới đối phương suốt quãng đường . Đầu óc Ôn như nổ tung. Không bà sợ việc kinh doanh cướp mất, mà là đột nhiên nghĩ đến cảnh Tôn Mộng Vân hôm nọ chạy sang quán dòm ngó hỏi han khắp nơi mà thấy buồn nôn. Lúc đó bà chỉ nghĩ Tôn Mộng Vân ham rẻ, ai ngờ cô trong quán bà mà đang tính kế cướp khách.

Sắc mặt ba Ôn cũng chẳng khá hơn. Mười đồng một phần, rõ ràng là đang đ.á.n.h về giá. Hiện giờ đơn hàng hàng ngày của nhà đang tăng, trưa nay hơn ba mươi suất cơm , cái sự cố đột ngột liệu bữa trưa giảm đơn . Quả nhiên, giờ trưa qua, trong nhóm báo là ngày mai tạm thời đặt cơm nữa. Tuy chỉ hai nhưng những còn bắt đầu lời mỉa mai.

【Người bán mười đồng, các vị bán mười lăm đồng, tính cả phí giao hàng cũng chẳng đáng mức đó .】 Bà ngoại Tráng Tráng gửi dòng tin nhắn , cuối cùng cũng thấy hả lòng hả . Thằng cháu ngoại cứ nhất quyết chỉ ăn quán nên bà ngoại Tráng Tráng chẳng dám tùy tiện đổi quán, nhưng kháy một câu thì bà dám. Bà bĩu môi, thấy chẳng sai tí nào, suất ăn mười đồng là đủ , dựa cái gì mà nhà bán mười lăm đồng? Nói về ngon thì chẳng qua là trẻ con bây giờ cành cao cành vẻ, chứ ngày xưa vỏ cây rễ cỏ cái gì mà chẳng ăn ? Hừ, nhất định bắt họ giảm bớt một hai đồng mới !

 

Loading...