Thần Bếp cũng phải làm bài tập - Chương 193: Ngoại truyện 1

Cập nhật lúc: 2026-05-22 05:28:27
Lượt xem: 36

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Đối với Ôn Phạn, cuộc sống đại học đơn giản đến mức ngoài sức tưởng tượng của cô.

Áp lực học hành đột ngột giảm bớt, môi trường học đường tương đối thoải mái, thêm đủ loại hoạt động và các câu lạc bộ sở thích.

Trong buổi học đầu tiên của học kỳ mới, thầy cố vấn chỉ hơn cô vài tuổi hớn hở : "Điều quan trọng nhất ở đại học chính là tính tự giác, hy vọng đều tìm thấy sở thích và hướng của riêng ."

Ôn Phạn vạch vài nét giấy, sở thích? Hướng ?

Cô chẳng thiếu cái nào.

Vào những lúc rảnh rỗi, cô thậm chí còn Hàn Lộ Lộ kéo tham gia vài câu lạc bộ.

… Mặc dù Hàn Lộ Lộ chỉ đúng hai , về thì biệt tăm biệt tích.

Đột ngột thoát khỏi áp lực đè nặng từ những năm cấp ba, dường như tất cả xung quanh đều vì bầu khí tự do lâu ngày gặp mà nhất thời trở nên hoang mang, mất phương hướng.

Hàn Lộ Lộ càng như , thấy cái cũng học, thấy cái cũng tham gia, hoạt động nhiều vô kể, thỉnh thoảng còn vung tiền mua mấy thứ huy hiệu, card bo góc của thần tượng.

Thế là mỗi tháng qua một nửa tiêu hết sạch tiền, những ngày đó chỉ đành ngậm ngùi ăn cơm căng tin qua ngày. Thi thoảng gặp Ôn Phạn ăn cơm những buổi chiều nhiều tiết, cô nàng sán ăn ké cơm.

Ôn Phạn bất lực Hàn Lộ Lộ đang ăn ngấu nghiến mặt: "Hay là thế , đến tiệm nhà tớ thêm nhé?"

Sao mà tháng nào cũng thể cạn túi đến mức cơm ăn thế .

Hàn Lộ Lộ bẻ đôi miếng màn thầu, thò tay túi lấy một hũ sốt. Thứ sốt là sản phẩm mới mắt nửa cuối năm nay của tiệm nhà họ Ôn.

, Ôn Phạn rốt cuộc đặt chân thị trường sốt chấm và gia vị.

Về điều , Chủ nhiệm Hảo vô cùng hoan nghênh, bởi vì nhà họ Ôn tìm các nhà máy thực phẩm khác để gia công phục vụ nữa, mà tự thu mua một nhà máy sản xuất tương đậu bản địa đang đà phá sản.

Quy mô của nhà máy lớn, chuyên loại tương đậu nành phổ biến nhất thị trường. khi các thương hiệu lớn chiếm lĩnh thị phần, nhà máy nhỏ địa phương sức cạnh tranh, cứ thế thoi thóp chống chọi vài năm, cuối cùng chính thức đóng cửa đầu năm nay.

Sau khi phá sản, chủ xưởng cũ bán tháo thiết và nhà xưởng, ngặt nỗi chẳng ai thèm ngó ngàng, đành để mặc cho thứ ngổn ngang ở đó.

thời điểm , nhà họ Ôn tìm đến tận cửa. Chủ xưởng cũ đến một câu giá cũng dám, vội vàng đưa mức giá chiết khấu kịch sàn để tống khứ cái của nợ .

Ôn Phạn đến xem qua, tuy nơi nhỏ nhưng đối với quy mô hiện tại của nhà thì .

Thế là cô lập tức đẩy nhanh tiến độ thủ tục và tuyển dụng nhân sự.

Xoay xở ngược xuôi ròng rã hơn hai tháng, chẳng , mới bắt đầu đưa sản xuất lâu.

Hàn Lộ Lộ vặn mở nắp hũ, múc một thìa sốt thật dày phết lên miếng màn thầu, hai tay ép chặt . Màn thầu nóng hổi kẹp nước sốt đậm đà, đặc biệt là trong phần sốt tới một nửa là lạp xưởng thái hạt lựu, khiến cô nàng ăn đến mức mê mẩn thần .

"... Tớ tìm việc thêm ."

Chao ôi, cái món sốt lạp xưởng đúng là tuyệt phẩm! Nhà Ôn Phạn đặc biệt loại lạp xưởng nhỏ, chỉ cỡ ngón tay út. Lạp xưởng khi thành vẫn giữ nguyên hương vị đặc trưng, vì thon nhỏ hơn loại thông thường nên khi nhai thêm phần dai giòn sần sật. Lạp xưởng cắt thành từng viên xúc xắc nhỏ nhắn, căng mọng và chắc thịt. Trong vị sốt đậm đà thoảng chút ngọt hậu, vị tàu xì trầm ấm. Để trung hòa bớt cảm giác ngấy của thịt, Ôn Phạn còn thêm một ít củ cải khô và nấm hương băm nhỏ. Những hạt lạc rang và vừng rang độ càng khiến cho hũ sốt thêm một tầng hương thơm ngậy từ dầu thực vật.

Dùng nó để kẹp màn thầu nóng hoặc trộn mì thì ngon nuốt lưỡi. Có thể nếu hũ sốt , những ngày cuối tháng cạn túi của Hàn Lộ Lộ coi như chẳng còn hy vọng gì nữa.

Hàn Lộ Lộ ăn ngấu nghiến hết sạch miếng màn thầu, cẩn thận cất hũ sốt với Ôn Phạn: "Chị họ tớ mở một cửa hàng mạng bán Hán phục, chị hỏi tớ mẫu ảnh ."

Ôn Phạn kỹ Hàn Lộ Lộ, thầm nghĩ đây quả thực là một công việc thêm phù hợp với cô nàng.

Hàn Lộ Lộ dáng cao ráo, tỷ lệ cơ thể , đúng là một móc treo quần áo bẩm sinh.

Hàn Lộ Lộ vui vẻ hớn hở : "Chị họ tớ bảo , nếu thì còn thể diễn Hán phục nữa đấy."

Hàn Lộ Lộ tìm hướng cho , hào hứng chia sẻ với Ôn Phạn. Đang dở thì thấy tiếng chuông điện thoại của Ôn Phạn vang lên.

Ôn Phạn cầm điện thoại lên xem, khóe môi khẽ cong lên một độ cong ngọt ngào.

Hàn Lộ Lộ thấy liền lộ rõ vẻ hóng hớt: "... Ai thế?"

Ôn Phạn gập điện thoại : "Quý Bách Ý, hỏi tối nay tớ về nhà , tiện đường."

Trường Đại học X và Đại học Y ngay sát vách , thêm việc cụ đoạn thường xuyên lên núi Thanh Đường khám bệnh từ thiện, nên năm nay Quý Bách Ý mua một chiếc xe ô tô để tiện cho việc . Ôn Phạn thì vẫn lấy bằng lái, đôi khi về tiệm bắt taxi hoặc đợi bố đến đón.

Chính vì , mỗi khi chuyện, Quý Bách Ý luôn tâm lý mà hỏi cô một tiếng.

Hành vi cho ánh mắt Hàn Lộ Lộ đầy vẻ trêu chọc: "Ồ ồ ồ, tiện đường cơ ~"

Ngày nào cũng tiện đường, chẳng mà lắm đường để tiện thế .

Ôn Phạn giải thích: "Vì lên núi Thanh Đường mà, sẵn đường đưa tớ đến tiệm luôn."

Hàn Lộ Lộ nhại giọng: "Sẵn~ đường~ đưa~ ~ đến~ tiệm~ luôn~"

Ôn Phạn: "Trả hũ sốt đây cho tớ!"

Sốt lạp xưởng của nhà họ Ôn tung thị trường nhanh chóng cháy hàng, chỉ , mạng còn đẩy lên mức giá trời.

Việc khiến cho trọng tâm công việc gần đây của Ôn hầu như đều đặt cả nhà máy sản xuất sốt. Bà khẩn cấp tuyển thêm , bận rộn đưa chính sách giới hạn lượng mua để triệt hạ bọn đầu cơ tích trữ, bận đến mức sứt đầu mẻ trán.

Hũ sốt của Hàn Lộ Lộ chẳng dễ dàng gì, Ôn Phạn nắm thóp ngay t.ử huyệt, cô nàng liền thu nụ mờ ám ngay lập tức.

"Thôi , tớ , hai chỉ là quan hệ bạn bè bình thường, đón là vì tiện đường, ?"

Ôn Phạn: "..."

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/than-bep-cung-phai-lam-bai-tap/chuong-193-ngoai-truyen-1.html.]

Mặc dù Hàn Lộ Lộ như , nhưng cô cứ thấy gì đó là lạ.

Buổi chiều ở trường nhiều tiết, Ôn Phạn tan học bước ngoài thì xe của Quý Bách Ý đỗ ở cổng đợi một lúc .

Ôn Phạn ngẫm nghĩ một lát ghé tiệm tạp hóa mua hai chai nước, dù cứ nhờ xe mãi cũng ngại.

Chiếc xe của Quý Bách Ý thương hiệu quá đắt đỏ, Ôn Phạn mở cửa bước lên xe thì mới nhận bật sẵn hệ thống sưởi và chế độ ấm ghế từ bao giờ.

"Cảm ơn ."

Quý Bách Ý chai nước trong tay Ôn Phạn, khẽ : "Khách sáo thế gì... Hôm nay em cần qua chợ nông sản xem đồ nữa ?"

Ôn Phạn lắc đầu: "Không cần ạ, ở tiệm chuẩn sẵn sàng cả ."

"Là... tiệc cưới mà đó em từng nhắc tới ?"

Ôn Phạn mỉm : "Vâng, đúng ạ."

Anh chủ nhỏ Chu Hưng của tiệm tóc con phố , lễ đính hôn nửa đầu năm nay, cuối cùng quyết định tổ chức đám cưới cuối năm.

Dù nhà họ Ôn mở tiệm mới sang xịn hơn, Chu Hưng cũng hề ý định đổi địa điểm. Thực tế là kể từ tiệc đính hôn hồi đầu năm, cùng vị hôn thê của trở thành khách quen, hai ba ngày tới tiệm nhà họ Ôn ăn cơm một .

Ăn nhiều thành quen, cái miệng của cả hai cũng theo đó mà trở nên kén chọn. Đi nơi khác ăn tiệc, lúc thì chê nguyên liệu tươi, lúc chê gian tầm thường.

Cho nên hiện tại, ngay cả khi giá tiệc cưới của nhà họ Ôn nhỉnh hơn các nơi khác một chút, hai vẫn c.ắ.n răng chốt đơn tổ chức tại đây.

Tiệc cưới tổng cộng cũng chỉ mười mấy bàn, vợ sắp cưới của Chu Hưng tỏ rõ vẻ hào sảng, thẳng rằng cần thuê MC dẫn chương trình, cũng bỏ qua luôn mấy nghi thức lễ đường rườm rà.

"Đến hôm đó cứ dựng một cái bàn đón khách ngay cửa, thu tiền mừng xong xuôi, thuê hai thợ nhiếp ảnh tự do chụp vài kiểu ảnh kỷ niệm, lập tức khai tiệc luôn!"

Địa điểm chốt ở các phòng bao tầng hai. Nhà họ Ôn những phòng bao lớn chứa ba bàn tiệc, mở bốn phòng như đủ.

Mẹ Ôn chút đắn đo, bà luôn nghĩ đám cưới là chuyện đại sự cả đời , tổ chức ở nhà hàng của gia đình đơn giản quá mức như thì liệu ?

Kết quả là cô con dâu tương lai của nhà họ Chu khoát tay một cái đầy mạnh mẽ: "Bác thế là khách sáo quá . Cháu ăn cỗ ở thì cũng thế cả thôi, mấy cái nghi thức hoạt náo đó đến mấy thì cũng chỉ đến , nhưng nếu món ăn mà ngon thì cháu thề là họ sẽ cằn nhằn nhắc suốt đời cho mà xem."

Mẹ Ôn: "..."

Thôi , theo ý các bạn trẻ .

Ôn Phạn đến tiệm là bắt tay việc ngay. Thực chất các món trong mâm cỗ cưới khá đơn giản, đặc biệt là kiểu tiệc cưới như thế , đặt bao nhiêu bàn thì cứ chuẩn sẵn sàng từ sớm, đến giờ cứ theo thứ tự mà lên món là .

Cỗ cưới ở địa phương chú trọng mấy món cố định.

Đặc biệt là bốn món hấp bắt buộc và hai món canh kết tiệc.

Ôn Phạn bảo chuẩn các món hấp , thịt chân giò cũng cho nồi ninh từ sớm.

"Nhớ bớt nguyên liệu của ba bàn nhé, đến lúc đó nếu dùng hết thì để chúng tự ăn."

Trong gian bếp vang lên một tiếng reo hò rộn rã, ngay cả mấy cô nhân viên phục vụ chạy bưng bê cũng giấu nổi niềm vui.

Phải rằng lương ở tiệm nhà họ Ôn cao hơn những nơi khác là bao, nhưng ở đây một hiện tượng kỳ lạ là cực kỳ hiếm khi nhân viên nghỉ việc nhảy việc.

Một phần là vì mấy bác đầu bếp chính trong bếp đều là trung hậu, chất phác, phần khác quan trọng kém chính là tiêu chuẩn cơm nhân viên ở đây cao đến mức đáng kinh ngạc.

Chỉ cần cuối tuần Ôn Phạn trở về quản lý gian bếp, cô nhất định sẽ cải thiện bữa ăn cho hoặc món mới cho cả nhà thử nghiệm.

Vừa nghĩ tới ngày mai ăn cỗ ké, nhặt rau, rửa thịt đều thấy tràn đầy năng lượng.

Ba Ôn một bên nướng da chân giò, còn Ôn Phạn thì cầm một quả cà tím lên, những nhát d.a.o cắt hoa điêu luyện đến mức khiến hoa cả mắt.

Cà tím khi khía hoa áo một lớp bột mỏng cho chảo dầu chiên ngập, chiên cho đến khi lớp vỏ ngoài phồng rộp lên như vảy rồng. Cà tím chiên xong xuôi thì nấu thêm một nồi sốt hương cá đỏ au, bóng bẩy dội đều lên , tạo nên một con rồng cà tím uốn lượn đĩa, trông vô cùng bắt mắt và quyến rũ.

Dùng d.a.o nhỏ rạch nhẹ một đường, thể thấy tiếng rôm rốp giòn tan vui tai.

Ôn Phạn nếm thử một miếng, cứ cảm thấy hình như vẫn còn thiếu thiếu một chút gì đó.

Sư phụ Đại Kim đưa ý kiến: "Hay là, thử cho thêm ít thịt băm xem ?"

Cà tím khi chiên theo vị hương cá thì hương vị vốn khá phong phú, điều đồ chiên rán khó tránh khỏi cảm giác dầu mỡ, món ăn ăn nhiều dễ sinh ngấy. Sư phụ Đại Kim tuổi, ăn cảm thấy hương vị chút áp xuống .

Ngược , tiểu Cát nếm thử một miếng thì mắt sáng rực lên khen ngon: "Cần gì thêm thịt băm nữa ạ! Thế lắm ."

Chiên lửa lớn trong thời gian ngắn khóa chặt lượng nước bên trong, bên ngoài là một tầng giòn rụm thơm phức, nhưng phần thịt cà bên trong giữ độ mềm ẩm và dẻo dai tuyệt đối. Miếng thịt cà mềm mướt bao bọc khéo léo, nước sốt hương cá thấm đẫm lớp vỏ giòn rụm bên ngoài, khiến hương vị càng thêm đậm đà.

Một món ăn như thế , chỉ cần ăn thôi cũng đủ khiến kinh ngạc, chứ đừng là đưa cơm. Nếu là bản hồi nhỏ ăn cỗ mà món , chắc chắn sẽ vui phát điên lên .

Ôn Phạn lắng và tiếp thu ý kiến của cả hai , cuối cùng cô thêm thịt băm , nhưng một hồi suy nghĩ, cô quyết định đổi một chút ở phần tạo hình và kết cấu.

Đậu hũ cắt lát dày, nhúng qua một lớp trứng gà đ.á.n.h tan, để yên một lát để trứng bám chặt và định hình cho miếng đậu. Đậu hũ lướt ván hai mặt cho chín vàng xếp lớp nền đáy đĩa.

Sau đó mới đặt phần cà tím chiên giòn lên .

Lần thì sư phụ Đại Kim hài lòng hơn nhiều: "Làm thế quá, thế thì ai cũng thể ăn thêm vài miếng !"

Đậu hũ mềm mịn, bọc một lớp trứng thơm ngậy thấm đẫm nước sốt hương cá, mang cảm giác như đang thưởng thức món đậu hũ sốt hương cá đích thực. Đây cũng coi như là sự kết hợp khéo léo hai món một.

Cỗ cưới mà, thực khách phần lớn là trẻ nhỏ và già, chắc chắn chăm chút đến khẩu vị của đại đa .

 

Loading...