Thần Bếp cũng phải làm bài tập - Chương 196: Tuyến truyện giả định- Bố mẹ Ôn xuyên về cổ đại (2)

Cập nhật lúc: 2026-05-22 05:28:30
Lượt xem: 21

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Mái tranh vách đất, đây là một ngôi nhà dân vô cùng đơn sơ ngay sát cổng thành.

Mẹ Ôn kể từ khoảnh khắc thấy Ôn Phạn là từng buông tay nào, bà siết chặt lấy cánh tay của con gái, cả gia đình ôm chầm lấy một trận đời, đợi đến khi những khác ở cổng cung đều giải tán gần hết, ba mới lau sạch nước mắt, cùng bộ qua con phố dài dằng dặc để trở về nơi .

Ba Ôn đẩy cửa bước , đồ đạc trong nhà tuy thưa thớt nhưng cũng sắm sửa đầy đủ thứ cần thiết, thể dấu vết sinh sống ở nơi một thời gian khá dài.

Chính giữa phòng đặt một chiếc bàn tròn, Ôn kéo con gái xuống, ánh mắt xót xa đảo qua đảo mấy lượt con gái, bà chỉ cảm thấy trái tim như thắt vì đau lòng.

"Sao con gầy thế , ở trong cung cho con ăn no ?"

Nhìn bố bằng xương bằng thịt mặt, chút kiên cường dồn nén bấy lâu nay của Ôn Phạn khi ở trong cung liền lập tức tan biến còn một dấu vết, nỗi uất ức chôn giấu trong lòng suýt chút nữa là thể kìm nén mà bộc phát ngoài.

"... Ở trong cung ăn no , là do dạo gần đây khẩu vị của con thôi ạ."

Cổ họng cô tổn thương do dây thừng, một cách nghiêm túc thì suốt thời gian qua cô ăn đồ ăn lỏng dạng cháo loãng.

So với , tự nhiên là gầy nhiều .

Vành mắt Ôn đỏ lên: "Con ở trong cung việc vất vả, chẳng tự xót thương lấy bản chút nào ... Có đói bụng ?"

Cả gia đình giờ đây đoàn tụ đông đủ bên , chuyện hàn huyên tâm sự lúc trở thành vấn đề quá mức cấp bách nữa, Ôn lăng xăng chuẩn xuống bếp nấu đồ ăn cho con gái. Ba Ôn mở nắp một chiếc vại nước , lấy mấy quả trứng gà, trực tiếp thả nồi luộc món trứng bọc.

Đợi đến khi lòng trắng trứng ngưng tụ thành một khối hình bầu d.ụ.c xinh xắn, Ba Ôn từ xó xỉnh nào đó lôi một gói giấy thô, mở bên trong là mấy thỏi đường đỏ bắt đầu vón cục, bỏ đường đỏ nồi nước nấu lên một nồi canh trứng gà đường đỏ ngọt lịm.

Ba Ôn giục con gái mau chóng ăn khi còn nóng.

"Ăn tạm cái để lót , lát nữa con ăn món gì cứ bảo để bố ."

Ôn Phạn dùng thìa khuấy nhẹ bát nước đường đỏ: "Bố, , hai cũng xuyên qua đây ạ?"

Sau khi bình tĩnh từ trong niềm vui sướng tột độ, Ôn Phạn hiện tại vô cùng nôn nóng bố xuyên tới đây từ thời điểm nào.

Chẳng nhẽ cũng là đúng buổi lễ nghiệp của cô ?

Ôn Phạn bố với ánh mắt mong chờ, Ba Ôn định mở miệng gì đó thì Ôn gầm bàn khẽ huých tay ông một cái.

Ba Ôn im lặng một lát, lập tức đổi lời : "Ai mà chứ, bố với con chỉ trong chớp mắt một cái, giây rõ ràng còn đang ở buổi lễ nghiệp của con, giây mở mắt thấy ở cái nơi khỉ ho cò gáy ... Mới đầu đến đây cũng chẳng để tìm con, về mới nghĩ thấy tay nghề nấu nướng của con xuất sắc như , chừng tuyển cung, thế là hai đứa bố ngày nào rảnh rỗi là chạy cổng cung đợi. Mấy ngày truyền tai bảo trong cung sắp thả một đợt , bố đoán chừng thế nào con cũng tên trong danh sách..."

Tròng lòng Ôn Phạn dâng lên một dòng cảm xúc ấm áp, nhớ tới mái tóc đượm sương đêm của bố lúc sáng sớm nay khi gặp mặt, đây là kiểu thong thả đợi như lời bố , rõ ràng là từ lúc nửa đêm canh ba hai túc trực ở bên ngoài .

"Thật là quá ."

Mặc dù cảm giác khi trở cái thời đại phong kiến mấy , nhưng chỉ cần nghĩ đến việc cả gia đình vẫn thể ở bên , trong lòng Ôn Phạn lập tức nhen nhóm lên một cảm giác vô cùng vững chãi và an tâm.

Ăn xong bát trứng đường đỏ, đương nhiên là để chia sẻ về tình hình dạo gần đây của đôi bên. Ôn Phạn sâu giải thích với bố về việc tại thể xuyên qua xuyên như , cô chỉ đại khái bảo rằng lúc tỉnh thấy ở trong cung , suốt thời gian qua đều việc ở Ngự thiện phòng, cũng chịu sự hành hạ ngược đãi gì quá đáng.

"Bố , còn hai thì ạ? Mấy tháng qua hai sinh sống bằng cách nào?"

Cứ nghĩ tới việc bố đột ngột từ một thời đại công nghệ hiện đại, tiện nghi như xuyên tới nơi thiếu thốn , Ôn Phạn khỏi lo lắng cho những nỗi cơ cực mà họ nếm trải trong mấy tháng qua.

ngoài dự đoán của cô, Ba Ôn và Ôn nở một nụ đầy ẩn ý.

Ôn Phạn ngơ ngác: "?"

Mẹ Ôn vỗ vỗ lên bả vai cô: "Mẹ với bố con lúc mới tỉnh , ăn mặc rách rưới chẳng khác gì ăn mày, ngoại trừ mấy trăm đồng tiền đồng mang theo bên thì chẳng còn cái gì khác."

Thời điểm đó hai họ còn đang ở khu vực ngoại thành, mở mắt thấy đang ở trong một ngôi nhà nát chẳng khác gì khu ổ chuột của những nghèo khổ. Xung quanh là những hộ nghèo cảnh tương tự như họ, nhà nào nhà nấy đều dựng lán trại bằng rơm rạ qua ngày, tiết trời lúc mới qua mùa đông, nhiệt độ vẫn kịp ấm lên, thực sự khiến hai vợ chồng chịu ít khổ sở.

Ôn Phạn càng thêm phần xót xa, chỉ cảm thấy chính nguyên nhân từ phía khiến bố theo tới đây để chịu tội.

"Cái con bé ngốc , đang suy nghĩ vớ vẩn cái gì đấy, ý của là, tuy rằng ăn mặc rách rưới, nhưng với bố con vẫn còn dắt túi chút tiền mặt, tiền đó đủ để chúng vốn liếng khởi nghiệp ban đầu."

Tuy rằng quần áo rách rưới một chút, nhưng ít nhất họ cũng là dòng lưu dân tị nạn, sự bỡ ngỡ và quen thuộc của hai đối với tình hình trong thành thể dùng lý do là quê mới lên từng mở mang tầm mắt để lấp l.i.ế.m qua chuyện.

Vài trăm đồng tiền đồng thì thể ăn buôn bán lớn , hai vợ chồng bèn học theo những khác ngoại thành thu mua rau xanh của nông dân, đó dùng đòn gánh gánh trong thành để bán kiếm lời.

Chỉ riêng việc bán rau , ba Ôn và Ôn chạy ngược chạy xuôi vài ngày là nắm bắt tương đối quen thuộc địa hình và tình hình đường sá trong thành .

Những bước tiếp theo đó liền trở nên đơn giản hơn nhiều, tay nghề nấu nướng tích lũy bao năm qua của Ba Ôn gì cũng thuộc hàng thể đem biểu diễn . Nhân lúc mùa xuân đến rau dại mọc nhiều, ông chế biến vài món rau hấp gánh các quán ăn nhỏ trong thành để chào mời, mỗi món chỉ ăn lãi ít một chút, lấy lượng lời, chỉ trong vòng nửa tháng ngắn ngủi tích cóp một khoản kha khá lên tới gần một nghìn đồng tiền đồng.

Nhận thấy món rau hấp bán chạy, mấy quán ăn nhỏ đó liền chủ động ký kết hợp đồng ăn lâu dài với ba Ôn. Suốt thời gian qua nào là rau hấp, ốc mút, cá tươi...

Mẹ Ôn đảm nhiệm việc ngoại thành thu mua nông sản, còn ông thì gánh đòn gánh chạy đôn chạy đáo khắp nơi để giao hàng. Hai vợ chồng phân công hợp tác nhịp nhàng, công việc ăn đến nay quỹ đạo, hình dáng lắm .

Chỉ trong vòng vài tháng ngắn ngủi, ba Ôn và Ôn thể chuyển nhà từ vùng ngoại ô hẻo lánh sinh sống ở khu vực nội thành. Tuy rằng nơi đây cũng chỉ là một căn phòng thuê diện tích chừng ba mươi mét vuông, nhưng gì cũng một chỗ để che mưa che nắng đàng hoàng. Hơn nữa tình hình an ninh trật tự ở trong thành dù cũng hơn hẳn so với vùng ngoại ô phức tạp bên ngoài.

Ôn Phạn xong câu chuyện mới coi như thở phào nhẹ nhõm một .

Ba Ôn tiếp lời: "... Tóm là con cứ yên tâm, hiện tại tuy rằng bố kiếm nhiều, nhưng để trang trải chi phí sinh hoạt cho cả gia đình chúng thì vấn đề gì."

Thực tế là ba Ôn vẫn còn giảm tránh nhiều, mấy quán ăn nhỏ dạo gần đây bắt đầu động thái chèo kéo, đào góc tường để tuyển dụng ông về đầu bếp chính , trong đó hai nhà đưa mức đãi ngộ vô cùng hậu hĩnh.

Ôn Phạn một uống cạn sạch bát nước đường đỏ trong tay.

"Thế thì mà đủ ạ!"

Trong lòng cô lúc đang hừng hực ý chí và tràn đầy quyết tâm giàu.

Ôn Phạn vỗ vỗ lồng n.g.ự.c tự tin : "Bố cứ chờ mà xem, với tay nghề xuất sắc của con, gia đình chúng chẳng mấy chốc sẽ đầy đủ tất cả thứ thôi!"

Mẹ Ôn lườm yêu con gái một cái kéo cô xuống: "Muốn gì thì , nhưng một điều , con cứ nghỉ ngơi cho thật vài ngày mới tính tiếp chuyện khác."

Nghỉ ngơi ?

Bản tính của Ôn Phạn là thể yên một chỗ chịu nhàn .

theo phụ giúp bố chạy vạy công việc ăn vài ngày, đồng thời tranh thủ dò la, hỏi thăm tình hình giá cả thị trường hiện tại khắp một lượt, lâu trong đầu cô hình thành xong kế hoạch cho món ăn đầu tiên dùng để khởi nghiệp.

Thấm thoắt bước sang tiết Hạ chí, những ngày nắng nóng đỉnh điểm nhất trong năm sắp sửa kéo đến.

Khu vực cổng thành từ đến nay vốn là nơi tập trung của ít sạp hàng rong nhỏ, địa bàn chủ yếu phục vụ đối tượng khách vãng lai qua đường, chính vì thế các món ăn bày bán đa phần đều là những món tiện lợi, nhanh gọn và dễ dàng mang theo bên .

Những lớp vỏ bánh từ bột mì loại thường màu vàng sậm, do kỹ thuật lên men tới nên xốp mềm cho lắm, bên trong bọc một chút thịt mỡ phối hợp cùng lượng lớn rau xanh băm nhỏ, tuy lượng mỡ hành nhiều nhưng cái kết cấu vô cùng chắc nịch. Những lao động chân tay chỉ cần bỏ một văn tiền là thể mua hai chiếc bánh to bằng lòng bàn tay, ăn xong là đủ để lấp đầy cái dày đang biểu tình để tiếp tục ca việc.

Đối diện với sạp bánh bao là một sạp chuyên bán bánh nướng. Chiếc bánh nướng chiều dài cỡ bằng một cánh tay, kết cấu khô khốc đến mức đáng sợ nhưng càng nhai kỹ càng thấy thơm bùi, phía bề mặt bánh điểm xuyết vài miếng hành hoa gọi là cho màu sắc, ăn một miếng bánh khi uống thêm nửa bát nước lớn. Có những nghẹn đến mức chịu nổi, đành mua một chiếc bánh nướng chạy sang sạp nước bên cạnh xin một bát nước lã để ngâm bánh cho mềm mới ăn, món so với bánh bao thì độ chắc , chống đói hơn nhiều.

Ngoại trừ hai sạp hàng lâu năm thì xung quanh còn sạp bán canh lòng bò lợn, sạp bán mì sợi...

ngày hôm nay, tại khu vực xuất hiện thêm một sạp hàng mới tinh.

Chủ sạp bánh bao và chủ sạp bánh nướng đều chăm chú dán chặt mắt bóng dáng của những đang bận rộn bên sạp hàng , khi quan sát thấy đối phương hề lôi lò nướng xửng hấp cồng kềnh nào, hai mới xem như trút bỏ gánh nặng trong lòng, bắt đầu thong thả đ.á.n.h giá kỹ lưỡng.

Nhìn qua thì vẻ như đây là một gia đình ba , bố đều đang ở độ tuổi tráng niên khỏe mạnh, cô con gái thì dáng vẻ thanh tú, trẻ trung.

Cả nhà ai nấy đều sở hữu một khuôn mặt vẻ thật thà, chất phác, tay chân vô cùng thoăn thoắt, lanh lẹ dựng sạp hàng lên, bưng mấy chiếc thùng gỗ lớn...

Thùng gỗ ?

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/than-bep-cung-phai-lam-bai-tap/chuong-196-tuyen-truyen-gia-dinh-bo-me-on-xuyen-ve-co-dai-2.html.]

Mấy chủ sạp hàng xung quanh đều lấy lạ, cái thứ rốt cuộc là bán món gì đây nhỉ?

Chẳng nhẽ là bán nước giải khát?

Cách đó năm sáu sạp hàng, một thím chuyên bán nước chè, nước giải khát lập tức quăng ánh mắt tức giận về phía bên .

Cho đến khi…

Gia đình khi bày biện xong xuôi đồ đạc, tiếp tục treo lên một bức phướn lớn. Những bán hàng rong xung quanh đây hiếm khi cái trò , bởi vì để một bức phướn đàng hoàng cũng tốn ít tiền bạc, còn cất công tìm mấy ông đồ già để nhờ chữ, phiền phức vô cùng.

gia đình chơi lớn, phía bức phướn hai chữ vuông vức, vuông thành sắc cạnh, đám dân lao động xung quanh hiếm ai nhận mặt chữ, nhưng hai vị khách qua đường liếc qua liền lập tức thành tiếng.

Mì lạnh.

Cái thứ quái quỷ gì thế ?

Còn kịp định thần câu , thì thấy phía bên bắt đầu cất tiếng rao vang dội khắp một vùng.

"Mì lạnh, thạch lạnh đây, một văn tiền một bát đây!"

Mức giá một văn tiền nhiều thì nhiều, mà bảo ít thì cũng ít, điều thực sự khiến cho tò mò và thu hút chính là cái tư thế bày biện vô cùng chuyên nghiệp của gia đình .

Phía sạp hàng bày biện đủ các loại nước sốt, gia vị rực rỡ sắc màu. Đồ ăn trong một chiếc thùng gỗ dốc ngược đổ ngoài, là một khối màu vàng kết cấu xốp mềm, lấm tấm những lỗ khí nhỏ trông chẳng khác gì món đậu hũ đông lạnh, hai chiếc thùng gỗ khác thì chứa những sợi dài màu trắng trong suốt, rung rinh trông vô cùng bắt mắt.

điều khiến cho tất cả kinh ngạc nhất chính là chiếc thùng gỗ cuối cùng, đổ một khối lớn màu sắc xanh trắng trong suốt như ngọc bích.

Mọi xung quanh đều thể dời mắt , ai nấy đều thầm trầm trồ khen ngợi những thứ đồ trông mắt quá, điều thế nào cũng thấy nó chẳng liên quan gì đến đồ ăn thức uống cả.

Đám đông xì xào bàn tán một hồi lâu, nhưng tuyệt nhiên vẫn một ai dũng cảm tiến lên phía tiên phong.

Thế nhưng ba tỏ chút gì là sốt ruột cả, họ vẫn thoải mái trò chuyện với , cứ như thể việc buôn bán ế ẩm cũng chẳng quan trọng gì.

Cuối cùng, vẫn là một vị tú tài già thâm niên trong vùng mở bát.

Đây cũng là một nhân vật chút tiếng tăm ở khu vực xung quanh đây. Mặc dù sở hữu cái danh xưng tú tài oai phong, ngặt nỗi học vấn nông cạn đỗ đạt cao hơn, chính vì thế ông lão chỉ thể quanh quẩn ở khu vực cổng thành để mấy công việc như thư thuê, xem bói dịch lý kiêm luôn việc tính toán sổ sách cho để kiếm chút tiền lẻ.

Vị vương tú tài thò tay trong ống tay áo mò mẫm một hồi lâu mới lấy một văn tiền, bước đến sạp hàng.

"Cho một bát thứ !"

Ông lão gọi đích danh món mì lạnh, bởi vì bản ông cũng trong những thứ đang bày biện thì cái nào mới tính là mì lạnh.

Ông chỉ ngón tay về phía khối thạch lạnh uốn lượn , biểu thị rõ ràng là thưởng thức món !

Cái thứ màu sắc xanh trắng bóng bẩy, trong suốt như một khối ngọc bích.

Cho dù hương vị của nó ngon chăng nữa, thì chỉ riêng việc ngắm cho sướng con mắt như thế thôi, khi trở về ông cũng thể dựa cảm hứng mà chắp bút một nửa bài văn .

Chỉ thấy cô con gái dung mạo tú lệ của chủ sạp nở một nụ tươi như hoa nở, khẽ một câu "Xin ngài chờ một lát", ngay đó cô liền lấy một chiếc thìa hình thù vô cùng kỳ dị. Nói là chiếc thìa, nhưng phần cán của thứ vô cùng mảnh nhỏ, bề mặt thìa đục đầy những lỗ nhỏ li ti.

Đang lúc Vương tú tài còn đang ngơ ngác hiểu mô tê gì, thì thấy cô con gái nhanh tay lẹ mắt, ấn mạnh chiếc thìa kỳ dị đó lên bề mặt khối mỹ ngọc xanh trắng mà ông đang thèm thuồng, đó uyển chuyển xoay nhẹ cổ tay một vòng.

Vương tú tài kinh hãi: "!!!"

Trong lòng bỗng dưng dâng lên một cảm giác xót xa khôn tả, Vương tú tài siết chặt nắm đấm, mắt thấy khối ngọc bích kích thước lớn chỉ trong chớp mắt cào một tầng vết thương chằng chịt, Vương tú tài vội vàng dời ánh mắt trong chiếc bát.

Cũng may là những sợi nhỏ cạo bằng chiếc thìa kỳ lạ vẫn giữ nguyên độ trong suốt như cũ, chúng xếp tầng tầng lớp lớp chồng lên trong lòng bát, qua cũng vô cùng mắt.

Đang lúc Vương tú tài chuẩn chìa tay để đỡ lấy chiếc bát từ tay cô gái, thì phát hiện động tác của đối phương vẫn dừng ở đó.

Mấy hũ nước sốt, gia vị bày biện bàn lượt múc mỗi thứ một ít cho bát, khi cho đầy đủ gia vị liền nhẹ nhàng dùng đũa đảo đều vài lượt.

"Thạch lạnh của ngài đây ạ."

Đến thời điểm , phần thạch lạnh gọn trong lòng bát so với khối mỹ ngọc xanh trắng lúc ban đầu hầu như chẳng còn mối liên hệ nào nữa .

Những sợi thạch nhỏ nhắn bao bọc lớp nước sốt đậm đà, sắc đỏ của dầu ớt khiến món ăn thêm phần rực rỡ, một mùi hương thơm phức nức mũi xộc thẳng khứu giác, đồng thời mang một cảm giác vô cùng mát mẻ, sảng khoái.

Tấm lưng vốn việc vất vả suốt cả buổi sáng, sớm mồ hôi đầm đìa cho ướt sũng gió hanh thổi khô của Vương tú tài bỗng nhiên cảm nhận một luồng khí mát lạnh chạy dọc sống lưng. Lúc ông chẳng còn tâm trí mà màng đến những chuyện khác nữa, Vương tú tài vội vàng rút một đôi đũa từ trong ống lập tức cắm cúi ăn lấy ăn để.

Vừa mới nếm thử một miếng, ông chinh phục, đôi đũa cứ thế liên tục gắp thể dừng nữa.

Vị thạch lạnh chua chua cay cay mát lạnh thấu xương, giống như một luồng gió mát mùa hạ, chỉ trong chớp mắt thổi bay sạch bách cái nóng bức, ngột ngạt của tiết trời oi ả.

Vương tú tài ăn đến mức mồ hôi hột lấm tấm trán nhưng trong lòng cảm thấy vô cùng sảng khoái, thống khoái, ngay cả cái vị cay xè cũng khiến ông thấy đời vô cùng.

Chiếc bát đựng thạch lạnh vốn lớn, nhưng gia đình ăn vô cùng xởi lởi, thật thà, múc cho ông một bát đầy vun, Vương tú tài khi ăn hết sạch sành sanh vẫn cảm thấy cái bụng no cho lắm, ông bèn thò tay túi mò mẫm thêm một văn tiền nữa đặt lên bàn.

"Cho thêm một bát mì lạnh nữa!"

Mắt thấy Vương tú tài ăn một cách say mê, ngon lành như , chẳng mấy chốc sạp hàng thu hút thêm một đám đông hiếu kỳ vây quanh.

"Cái thứ là món gì thế nhỉ? Ăn vị cứ chua chua cay cay."

"Đừng nữa, công nhận là ăn mát mẻ thật đấy... Có điều lượng thức ăn ít một chút."

"... Nếu cảm thấy đủ no thì cứ chạy sang sạp bên cạnh mua thêm một chiếc bánh nướng về ăn kèm, dùng cái nước sốt để chấm bánh nướng ăn thì hương vị cũng độc đáo lắm đấy."

Mẹ Ôn đảm nhiệm việc cắt thái mì lạnh, Ôn Phạn lo phần pha trộn gia vị, còn ba Ôn thì một bên rao lớn để chào mời, thu hút khách hàng.

"Một văn tiền quý vị mua sợ lỗ, một văn tiền quý vị mua sợ lừa ạ, mì lạnh thạch lạnh giải nhiệt mùa hè đây..."

Khu vực cổng thành vốn thiếu những tiếng rao hàng của các tiểu thương, nhưng duy chỉ tiếng rao của ba Ôn là sự kết hợp tài tình của mấy câu vè, câu thuận miệng vui tai, chính vì thế vô cùng thu hút sự chú ý của qua đường.

Chẳng bao lâu , lượng mì lạnh và thạch lạnh bày biện sạp hàng tiêu thụ sạch bách còn một sợi.

Một viên lính canh cổng thành mãi mới đến giờ đổi ca trực, thèm thuồng suốt cả một buổi sáng, mới nghỉ là lập tức hớn hở chen lấn bước lên phía định bụng mua một bát để thưởng thức thử, kết quả khi hào hứng chen đến nơi thì đập mắt chỉ còn mấy chiếc thùng gỗ trống rỗng trơ đáy.

Anh lính canh đờ đẫn cả : "..."

"Sao các ngươi chuẩn ít hàng thế!"

Mẹ Ôn vội vàng nở một nụ xởi lởi, dịu dàng bưng lên một bát nước mật ong bạc hà dâng tận tay lính: "Thực sự là ngày hôm nay chúng lường nhu cầu của , thành thật xin ngài, ngày mai nếu ngài ghé qua, nhất định sẽ bớt để biếu ngài một bát miễn phí."

Anh lính canh đinh vốn đang định kiếm chuyện gây gổ, nhưng khi đón lấy bát nước mật ong bạc hà mát lạnh, hớp một ngụm là cơn cáu bẳn, bực dọc trong liền lập tức xoa dịu phần nào. Anh ngẫm nghĩ một lát thấy nếu lúc mà đập phá sạp hàng của thì ngày mai bản càng cơ hội ăn món ngon, bèn bĩu môi một cái: "Gia đây cũng chẳng thiếu một văn tiền của các ngươi, nhớ chuẩn lượng nhiều hơn một chút là !"

là cần chuẩn lượng nhiều hơn thật.

Cả gia đình ba thu dọn sạp hàng trở về nhà, đổ tất cả tiền kiếm trong ngày hôm nay giường để kiểm đếm, khuôn mặt ai nấy đều rạng rỡ niềm vui, đến mức khép miệng.

Cũng may là ở cái thời đại , kỹ thuật trồng trọt lúa mì tương đối phát triển và trưởng thành nên giá bột mì quá đắt đỏ. Triều đại hiện tại mới trải qua đời vua thứ ba, sức mua của một văn tiền vẫn còn giá trị, chính vì với mức giá một văn tiền một bát , tính toán chi phí xong xuôi gia đình cô vẫn thu về khoản lợi nhuận ròng lên tới một nửa.

Cầm những đồng tiền đồng phần lấm lem bụi bẩn trong tay, Ôn Phạn hạ quyết tâm ngày mai sẽ tăng lượng nguyên liệu chuẩn lên gấp đôi.

"Cơ mà tiếc là ở đây thịt lợn, chứ nếu nuôi ít lợn, thêm món bánh mì kẹp thịt để bán kèm thì mấy."

Món bánh mì kẹp thịt kiểu Trung Quốc mà phối hợp cùng với mì lạnh mà, đó mới thực sự là bộ đôi hảo, cặp bài trùng đỉnh cao của ẩm thực đường phố!

 

Loading...