Thần Bếp cũng phải làm bài tập - Chương 197: Tuyến truyện giả định- Bố mẹ Ôn Phạn xuyên về cổ đại (3)

Cập nhật lúc: 2026-05-22 05:28:31
Lượt xem: 25

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Mì lạnh bán chạy. Chưa đầy nửa tháng, ít trong thành đến một sạp hàng ngay cổng thành, chuyên bán hai món ăn thanh mát trộn với nước sốt.

Thạch lạnh và mì lạnh, cái tên mộc mạc dễ nhớ.

Dần dà, nhiều lặn lội tìm đến tận nơi để thưởng thức. Họ rủ khỏi nhà từ lúc sáng sớm khi nắng kịp gắt, mà tới nơi thấy đợi sẵn .

Xếp hàng đầu tiên thường là một ông lão mặc áo ngũ dài, râu tóc bạc phơ, đợi chỗ vuốt râu tâng bốc với những xung quanh.

"Vừa mát trơn, thơm nức mùi gia vị, quả là hương vị tuyệt hảo thế gian!"

"Lão phu ăn liên tục mười mấy ngày nay , món diệu kỳ tả xiết!"

Vì khách quá đông, Vương Tú tài đành giấu sẵn chiếc bát của nhà trong vạt áo, ăn xong một bát ở quán mua thêm một bát mang về. Về nhà ăn hết phần mì thạch, phần nước sốt còn ông cũng chẳng nỡ bỏ , đem trộn với bất cứ món gì ăn cũng thấy ngon miệng.

Vương Tú tài ăn ngon đến mức hứng chí thơ văn, cuối cùng chọn nét bút ưng ý nhất, chủ động tìm đến nhà họ Ôn xin dán lên sạp hàng của họ.

"Tố thủ tài đống ngọc, lưu hà nhiễm tiêu hương."

Mấy vần thơ đầy mùi nho nhã , qua là chẳng mấy ăn nhập với điệu bộ của những thực khách đến ăn mì lạnh.

Đến ăn món quà vặt giá một văn tiền đa phần là dân lao động kiếm cơm từng bữa phố. Đối với họ, thơ với thẩn nào ý nghĩa gì, mặt chữ họ còn chẳng , chỉ thứ đồ ăn cho miệng thơm ngon mới lạ.

Ngày nào cũng ăn thì chắc chắn túi tiền chịu nổi, so với bánh bao bánh nướng ăn cho chắc , mì lạnh và thạch ljnh chủ yếu ăn để thưởng thức hương vị phong phú. cứ cách vài ngày mua một , húp xì xụp bát mì lạnh mát lạnh, c.ắ.n thêm miếng bánh nướng to, chớp mắt thấy cuộc đời vẫn còn hi vọng lắm.

Ngay cả đám lính canh cổng thành dạo gần đây cũng thế, đổi ca trực là để nguyên bộ giáp cồng kềnh , chạy đến mua một bát.

Tên đội trưởng lính canh hào sảng đặt bát xuống, đập ba văn tiền lên bàn: "Cho ba bát nữa!"

Hắn cởi tấm áo giáp , mồ hôi nhễ nhại túa ướt đẫm cổ, bốc mùi chua loét khiến những vị khách khác đều né xa dám gần.

Ba Ôn bưng ba bát mì lạnh tới, khuôn mặt hiền hậu thu tiền: "Đằng nước bạc hà, ngài một bát ?"

Viên đội trưởng xì xụp ăn gật đầu lia lịa. Nhìn ba Ôn tất tả múc nước giải khát, trong lòng thấy ấm áp lạ thường.

Đám lính canh bọn họ suốt ngày khoác áo giáp, mùa hè đến là cực hình. Mấy bán hàng rong quanh đây hễ thấy họ là tránh như tránh tà, thấy họ tiến gần sạp là dù bịt mũi thì ánh mắt cũng hằn học mặt. Những lúc , thường nổi m.á.u tự ái, cố tình ăn, hun cho sạp hàng nhà chạy mất hết khách mới hả !

Mấy ngày đầu sạp mì lạnh mới mở, bọn họ cũng kéo đến mua với tâm thế như . Ai ngờ gia đình thấy thế, chẳng chẳng rằng, chủ động kê hẳn một chiếc bàn riêng để một góc cho họ .

Đang lúc định nổi cơn tam bành thì thấy ba Ôn xách thêm một thùng nước giếng mát lạnh trong vắt, mang theo mấy chiếc khăn vải sạch sẽ cho họ tùy ý lau mặt rửa tay. Mặt khác, món nước giải khát cũng đặt hẳn sang bên , Ôn ánh mắt dịu dàng, ôn tồn bảo họ cứ tự nhiên lấy mà uống.

Gần cổng thành tuy dựng mấy mái tranh lụp xụp cho binh lính nghỉ ngơi, nhưng lu nước bên trong chẳng mấy khi đổ đầy, những lúc bề bộn công việc, môi khô nứt nẻ đến rướm m.á.u cũng chẳng lấy một ngụm nước mà uống.

Đừng chi là nước mật ong pha thêm lá bạc hà thanh mát thế .

Nước mật ong vốn dĩ mua ba bát mì lạnh mới tặng một bát, nhưng với đám lính canh , nhà họ Ôn miễn phí .

Viên đội trưởng ăn uống no say, chiếc bụng căng tròn, ngửa cổ nốc cạn bát nước mật ong cất tiếng chào ba Ôn về.

Ba Ôn thu dọn bát đũa, vắt ráo chiếc khăn lau sạch sẽ bộ bàn ghế dính đầy mồ hôi, khóe môi khẽ cong lên.

Người khác thể coi đám lính canh là phiền phức, nhưng ông và Ôn vốn mang theo tư duy kinh doanh của kiếp , tự nhủ là khách hàng thì ai cũng phục vụ tận tình như .

Ban đầu Ôn Phạn còn định nhắc nhở bố cẩn thận, ai ngờ bố cô cứ ngốc nghếch chân phương chuẩn nước non, đám lính tráng cộc cằn thế mà đối xử với họ vô cùng t.ử tế...

Ôn Phạn bố bận rộn tất bật, thầm nghĩ thôi thì cứ như cũng .

Lăn lộn giữa chốn vàng thau lẫn lộn , sự chân thành của bố thế mà mang đến hiệu quả ngờ. Đám lính canh tuy ăn to lớn, nhưng để trấn áp mấy kẻ bán rong sinh sự xung quanh thì vô cùng hữu hiệu.

Thành thử, sạp mì lạnh mở lâu mà mấy bán hàng xung quanh ai nấy đều an phận thủ thường. Chứ ba ngày đầu tiên, còn kẻ cố tình chen lấn xô đẩy hòng chèn ép sạp nhà cô cơ đấy!

Sau đó thì chả thấy kẻ nào dám ho he nữa.

Ôn Phạn thoăn thoắt pha nước sốt, mới độ ba bốn giờ chiều mà hàng bán hết nhẵn. Những khách đến muộn ồn ào đòi mua, Ôn Phạn cũng đành chịu c.h.ế.t. Thời máy móc, cả nhà hì hục nhào nhào nặn nặn bằng tay, lượng lớn ?

Lúc dọn hàng, tên bán mì tên Hoàng Mắt To lân la sấn tới. Hắn hai hàng lông mày rậm rạp nhưng đôi mắt hí như sợi chỉ, đời thấy bèn gọi châm biếm là Hoàng Mắt To.

Nhìn gã tưởng trạc tuổi ba Ôn, dò hỏi mới gã còn tới ba mươi tuổi.

Hoàng Mắt To kề sát tai ba Ôn lầm bầm to nhỏ gì đó, ba Ôn chau mày xua tay từ chối. Gã bày vẻ mặt chỉ tiếc rèn sắt thành thép, ngặt nỗi chuyện nhà nên đành hậm hực thôi.

"Thôi thôi thôi, cũng chỉ ý ... Nói cho mà , món hời qua thôn là hết trạm đấy. Nể mặt thì đồng hương của mới rỉ tai với đông gia chuyện thôi!"

Nói đoạn, gã trợn trừng đôi mắt hí, để lộ chút lòng trắng mắt nom đến là nực .

"Mười lạng bạc lận đấy!"

...

Khi cả nhà về đến nơi, Ôn mới hỏi mười lạng bạc là chuyện gì.

Ba Ôn đáp: "Nghe bảo đồng hương của chân chạy vặt ở quý lầu nào đó tên Thái Hòa, mua công thức nhà ."

Món mì lạnh và thạch lạnh thời nay lẽ ở đó bán, nhưng dân kinh thành thì chắc chắn từng thấy qua, thấy thì lấy mà học lỏm. Cái thứ ăn trơn tuột, mát lạnh chủ yếu dựa nước sốt để tôn vị, chứ bản nó gần như vô vị.

Cũng tinh ý đoán món từ ngũ cốc, nhưng cụ thể thế nào thì đành bó tay.

Ôn Phạn thừa chắc chắn đang dòm ngó, nhưng ngờ kẻ mò tới cửa đầu tiên cái giá bèo bọt đến thế.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/than-bep-cung-phai-lam-bai-tap/chuong-197-tuyen-truyen-gia-dinh-bo-me-on-phan-xuyen-ve-co-dai-3.html.]

Mười lạng bạc? Tính đuổi ăn mày đấy !

Ôn Phạn tức phồng má, cô vốn chẳng màng gì đến tiền bạc, nhưng khinh bỉ thế thì tức thật sự.

Mẹ Ôn vô cùng bình tĩnh: "Chắc gì đông gia nhà họ trả mười lạng... Kẻ qua tay cò mồi kiểu gì chẳng bòn rút ăn chặn một khoản."

, mười lạng bạc đúng là quá mạt hạng. Hơn nữa nhà họ cũng chẳng ý định bán, ít nhất là hết mùa hè thì đừng hòng.

Bây giờ sản lượng của gia đình định, mỗi ngày kiếm tầm tám trăm văn tiền, một tháng ít nhất cũng hơn hai lạng bạc.

Ôn Phạn dò hỏi cẩn thận, mở một quán ăn nhỏ tươm tất cũng mất chừng tám chín mươi lạng. Số vốn cô đem từ trong cung vỏn vẹn ba mươi lạng bạc, đồ cống phẩm trong cung ban thưởng đa phần là hiện vật, lúc xuất cung để tránh hiềm nghi, cô chẳng mang theo thứ gì.

Một tháng hai lạng đúng là chẳng thấm , nhưng khi bàn bạc, cả nhà quyết tâm mắt cứ mấy tháng . Bố Ôn mới xuyên tới, Ôn Phạn thì thoát khỏi chốn cấm cung, bỡ ngỡ với thế giới bên ngoài là một chuyện, điều đáng sợ hơn là vung tay quá trán phường lưu manh lừa gạt.

Cứ nghĩ đến kiếp bao ném cả chục vạn tệ để nhượng quyền ba cái tiệm sữa, tiệm hamburger trôi nổi mất trắng mà xem? Không am hiểu thị trường mà sẵn tiền trong tay, khác gì đứa trẻ con ôm đống vàng giữa chợ, kẻ lột sạch thì cũng kẻ khác vặt trụi.

Ở hiện đại thì mất tiền, còn ở cái thời đại khi mất luôn cả mạng!

Nên mấy tháng cứ coi như thời gian để gia đình bắt nhịp , bán hàng vặt túc tắc tìm kiếm đối tác đáng tin cậy. Đợi qua hết mùa hè tính tiếp hướng phát triển.

Ôn Phạn lẩm bẩm: "Tới lúc thì kiểu gì cũng mày mò công thức hòm hòm ."

Trong cung dẫu món mì lạnh, nhưng Ôn Phạn từng một tiểu cung nữ kể ở quê cô ăn củ dương xỉ. Họ mài củ dương xỉ lấy bột thành thạch, đó là cách chống đói của dân làng khi mất mùa. Ôn Phạn đó cũng thử ở Ngự Thiện phòng, từng dâng lên cho Hoàng đế nếm thử một trong Lễ Thân Canh.

Ban đầu Hoàng đế ăn thấy khá miệng, đây là món cứu đói của nạn dân thì giả lả cảm thán vài câu dân sinh bá tánh khổ cực, từ đó về bao giờ ngó ngàng tới nữa.

Ôn Phạn thầm nghĩ, trong cung với ngoài cung kiểu gì chẳng dây mơ rễ má, chẳng bao lâu nữa sẽ kẻ lấy cảm hứng từ đó chăng?

khác mày mò , Ôn Phạn vẫn nhất quyết kiếm thùng vàng đầu tiên từ món .

Chí ít cũng bán hai trăm lạng bạc! Mấy tửu lâu lớn thiếu gì khả năng chồng chừng tiền. Còn cái quý lầu Thái Hòa Thái hèo gì đó, cô ghim , bao nhiêu tiền cũng bán cho chúng!

...

Chuyện ăn của sạp mì lạnh bước quỹ đạo, tấm biển mang tên "Ôn Ký" phất lên. Dần dà, trong những thực khách ghé qua bắt đầu xuất hiện những ăn vận như gia nhân của các phủ lớn.

Cũng vài chiếc xe ngựa của các nữ quyến dạo ngoại thành về dừng đỗ ở đằng xa, sai tỳ nữ lấy tay bưng mũi chen qua đám lính canh, mang theo cặp lồng bát đĩa nhà đến mua.

May khu vực chế biến của Ôn Ký luôn giữ sự sạch sẽ tinh tươm. Ôn Phạn dùng khăn quấn gọn gàng mái tóc, Ôn cất công mua loại vải bông mềm, khâu thành mấy chiếc khẩu trang tiện dụng để Ôn Phạn đeo khi trộn thức ăn.

Tỳ nữ vốn còn chê bai đồ ăn vỉa hè sạch sẽ, nhưng thấy dáng vẻ gọn gàng tươm tất của Ôn Phạn, đôi lông mày đang nhíu chặt cũng dãn đôi chút.

"... Phu nhân nhà ăn cay, dấm cũng cho ít thôi nhé."

Mì lạnh rưới dầu ớt mà ăn cay thì còn gì là thú vị?

Ôn Phạn tay chuyển hướng, với lấy hũ đường bên cạnh: "Vậy vị chua ngọt nhé..."

Liếc cách ăn mặc của cô tỳ nữ, Ôn Phạn chốt giá: "Hai văn tiền."

Cá lớn tự c.ắ.n câu mà c.h.é.m thì mà ngu. Hơn nữa thời đường trắng đắt đỏ, thu thêm một văn tiền, Ôn Phạn chẳng thấy c.ắ.n rứt chút nào.

Cô tỳ nữ cũng chẳng thèm để ý đến một văn tiền lẻ, gật đầu bảo mỗi loại lấy vài suất.

Thấy khách dễ tính, Ôn Phạn nhiệt tình tiếp thị: "Bên còn vị mới, sốt mè đấy."

Mạt chược?

Tỳ nữ mùi mồ hôi của đám lính canh xung quanh hun cho hoa cả mắt: "... Mùi vị gì cũng , cho mỗi thứ năm suất!"

Ôn Phạn vui vẻ lôi chiếc hũ bí mật giấu gầm bàn. Trong là mè và lạc rang mà mấy bữa Ba Ôn mua từ xưởng ngũ cốc về, tự tay cô xay nhuyễn thành sốt. Xay mỏi rã cả cánh tay mới bấy nhiêu. Tất nhiên giá cả cũng trời.

Một phần mì lạnh sốt mè giá mười văn tiền!

Đến lúc móc hầu bao, tỳ nữ mới thấy ruột gan xót xa. lỡ miệng hô mỗi loại năm suất, lúc báo giá chẳng màng .

Đành c.ắ.n răng chịu trận. Cô tỳ nữ mặt mày cứng đờ xách mấy phần mì lạnh và thạch lạnh đủ vị bước vội .

Ôn Phạn vui vẻ kiểm tiền, thầm nhủ khách sộp thế càng nhiều càng . Kiếm thêm vài mối nữa là đủ tiền mở quán ăn !

Từ đó về , hễ thấy tiểu tư tỳ nữ nào đến mua, Ôn Phạn đon đả giới thiệu hương vị mới: Sốt mè và chua ngọt!

Trước đây sự so sánh thì ai cũng thấy vị truyền thống là ngon, giờ thêm hai vị mới, đẳng cấp liền phân định rõ ràng. Món sốt mè quả nhiên thực khách săn đón nồng nhiệt.

Ở sạp mà ai dõng dạc hô lớn "Cho một phần mì lạnh sốt mè" là những xung quanh kiểu gì cũng ngoái với ánh mắt thèm thuồng ghen tị.

Thứ nước sốt sền sệt , chỉ ngửi mùi thôi thấy xộc thẳng lên mũi vị béo ngậy thơm nức!

mua sẵn hai chiếc bánh nướng, mặt bao , thản nhiên gắp một đũa mì lạnh đặt lên bánh, kẹp chiếc bánh thứ hai lên ngoạm một miếng to!

Ôn Phạn phì , thầm nghĩ món khác gì bánh kẹp mì lạnh cơ chứ? Kiếp cô cũng từng thấy bán món . Quả nhiên, dẫu thời đại đổi thế nào thì cái tính sành ăn của con vẫn là chân lý xuyên gian và thời gian.

Chiều muộn khi dọn hàng, cô tỳ nữ lúc sáng hớt hải chạy tới.

Cô nàng vã mồ hôi hột, thở hỏi: "Còn mì lạnh ?"

"Tiểu thiếu gia nhà học ở Quốc T.ử Giám mới về, đang đòi ăn đây !"

 

Loading...