Thần Bếp cũng phải làm bài tập - Chương 198: Tuyến truyện giả định : Bố mẹ Ôn Phạn xuyên về cổ đại (4)
Cập nhật lúc: 2026-05-22 05:31:35
Lượt xem: 18
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Phủ họ Dương ở phía đông thành.
Cứ đến giữa và cuối tháng, tiểu thiếu gia nghỉ phép về nhà là gian bếp phía rộn ràng hẳn lên từ sáng sớm. Ma ma bồi giá của phu nhân chạy chạy bao nhiêu bận, lúc thì giục nước tắm cho thiếu gia chuẩn xong . Nửa tháng mới về một , chẳng nhẽ cho tắm rửa gột bụi cho thỏa thích? Nhớ bỏ thêm mấy loại thảo d.ư.ợ.c giải nhiệt đấy. Một lát dặn dò, mấy ngày phu nhân ăn món bánh lạnh dưa hấu thấy ngon miệng, hôm nay chuẩn ? Làm nhiều thêm một chút để thiếu gia còn mang kí túc. Còn nữa, tối nay là tiệc gia đình, nhất định cho tươm tất, món chân giò om mà lão gia thích, món canh cá mờm lão phu nhân ăn, món gà rán thiếu gia ưng...
Cả hậu trù tất, náo nhiệt kể xiết.
Vị phu nhân ở chính đường cũng bồn chồn mong ngóng từ sáng sớm. Phu xe đón con trai xuất phát từ tinh mơ, mãi tới lúc mặt trời đúng ngọ, cỗ xe ngựa mới đưa tiểu thiếu gia về đến cửa phủ.
Cậu thiếu niên trạc mười một, mười hai tuổi nhảy chân sáo xuống xe ngựa, giữa tiếng xuýt oa của đám hạ nhân, tựa như cánh én nhỏ lao hậu đường.
Phu nhân mừng rỡ bật dậy: "Cái thằng bé , chạy vội vàng thế gì!"
Bà vội vã đỡ lấy con trai đang định hành lễ, miệng ngừng hỏi han ân cần. Nào là dạo học hành lớp hiểu bài , ăn uống sinh hoạt thuận tâm , tiết trời oi ả, trong lớp học chậu băng để giải nhiệt ...
"Làm gì băng cơ chứ, học quan bảo năm nay băng quý giá đắt đỏ lắm... Mà mẫu , nhi thần đang định hỏi, cái thứ gọi là mì lạnh mấy hôm nhà mang là món gì ạ? Ăn trơn tuột, mát lạnh, giải nhiệt cực kỳ! Tùng Đào với Quý Nguyên suýt nữa thì đ.ấ.m vỡ đầu vì tranh giành món đó đấy!"
Vừa thấy chữ đ.á.n.h , phu nhân lập tức giật thót : "Thế con ?" Ánh mắt bà hốt hoảng quét một lượt quanh con trai, sợ cục cưng nhà kẻ khác bắt nạt.
"... Con ."
Nói cho vuông thì hai tên còn liên tục xua tay bảo xa , sợ đ.á.n.h nhầm nữa kìa.
Phu nhân lúc mới thở phào, hỏi han cặn kẽ ngọn nguồn, xong mà dở dở .
Dương Hằng hớn hở hoa chân múa tay kể cho , đại ý là gia nhân gửi mì lạnh với thạch lạnh , ăn một hết bèn chia cho hai bạn . Tiết trời oi ả, gia nhân sợ đồ ăn hỏng nên tinh ý lót đá lạnh đáy khay đựng thức ăn. Thế nên lúc mang đến nơi, mì lạnh vẫn giữ vị mát lạnh sảng khoái.
Ba ăn mấy hộp lớn thì những xung quanh phát hiện. Thế là cả bọn bạn học nhao nhao xông cướp. Kết cục là Tùng Đào và Quý Nguyên đổ cho vì quá phô trương.
"Chắc chắn là do lúc nãy bê khay qua bất cẩn chứ gì!"
"Cậu dám bảo khoe khoang với khác hả? Tớ còn thấy ăn xách hộp chạy ngoài kìa!"
"Là tớ giải quyết nỗi buồn!" ...
Vì mấy bát mì lạnh mà tình kết nghĩa vườn đào lúc mới Quốc T.ử Giám của ba suýt chút nữa chuyển thành cắt vạt áo đoạn tuyệt ân tình. Cuối cùng, Dương Hằng đành xuống nước hứa hẹn, về nhà nhất định sẽ đem thêm thật nhiều cho hai , hai tên mới chịu đình chiến.
Dương Hằng ánh mắt chớp chớp cầu khẩn : "Món mì lạnh đó là do đầu bếp nhà đúng ạ? Mẫu bảo đầu bếp nhiều hơn một chút cho con mang nhé?"
Món mì lạnh đừng là các bạn đồng song thích ăn, ngay cả bản ngày nào cũng mong ngóng, chỉ ước gì phái mang thêm vài . Thời tiết oi bức thế , trong Quốc T.ử Giám dẫu ngày nào cũng canh đậu xanh giải nhiệt nhưng ăn miệng bằng mì lạnh!
Dương mẫu con trai liền sai tỳ nữ đến. Lúc Dương Hằng mới ngớ , hóa món mì lạnh độc lạ từ gian bếp nhà .
Tỳ nữ nhận lệnh của chủ mẫu liền tất tả chạy ngay.
Tới nơi mới thấy sạp hàng đông gấp mấy mấy ngày , đông nghẹt đen kịt một góc, cô chen thế nào cũng lọt nổi! Đến khi đám đông vãn bớt thì mì lạnh, thạch lạnh đều sạch bách.
Tỳ nữ xây xẩm mặt mày, bỏ mặc mùi mồ hôi chua loét của đám đông xung quanh, túm chặt lấy tay Ôn Phạn, dở dở mếu nài nỉ: "Làm ơn thương tình thêm một chút mà! Tiểu thiếu gia nhà khó khăn lắm mới nghỉ một ngày, ngày mai Quốc T.ử Giám !"
Ôn Phạn chỉ cái bàn trống trơn: "Thực sự là hết sạch ạ, mẻ mới cũng đợi đến ngày mai..."
Nào là vo bột rửa mì, nào là mì, pha nước sốt, hôm nay nhắm chừng tài nào kịp nữa .
Tỳ nữ hết cách, đành c.ắ.n răng móc một lạng bạc dúi tay cô: "Làm phiền cô nương tối nay vất vả chút , một ít để tối nay thiếu gia nhà cái lót ... Chỗ còn ngày mai sẽ tới lấy!"
Ôn Phạn ước lượng cục bạc tay, nghĩ bụng tối nay rảnh rỗi nên sảng khoái nhận lời.
Nghĩ ngày ở trong cung, lụa là gấm vóc, trân châu mã não nào cô từng ban thưởng? Thế nhưng tất cả cũng cô thấy vui vẻ, hứng khởi bằng một lạng bạc .
Hẹn xong địa điểm giao hàng, tỳ nữ mới ôm trái tim thấp thỏm trở về bẩm báo.
Cô ả khuất, Hoàng Mắt To ở hàng bên cạnh lập tức thò bộ mặt ti hí gần. Gã dòm ngó kỹ càng việc từ đầu tới cuối! Kẻ bước xuống từ chiếc xe ngựa móc một thỏi bạc trắng xoá!
Trong lòng gã bốc lên sự ghen tị hừng hực, nhà họ Ôn mà thấy tức ách: "Bảo chê mười lạng bạc ít! Mấy ủ cái nghề , bấy lâu nay chắc đút túi khối tiền chứ gì?"
Dù là thời cổ đại hiện đại, hỏi han thu nhập của khác đều là điều vô cùng khiếm nhã, huống hồ giọng điệu của gã sặc mùi hằn học.
Thế nên Ôn chặn họng gã bằng một câu sắc lẹm: "Người thấy tưởng chúng cướp bát cơm của nhà đấy! Ai nấy đều vì miếng cơm manh áo, ai bản lĩnh thì nấy ăn thôi."
Câu chọc đúng tim đen khiến Hoàng Mắt To tức nghẹn họng. Chờ nhà họ Ôn dọn hàng khuất, gã mới dám nhổ toẹt bãi nước bọt xuống đất: "Cái thá gì chứ! Tưởng chút tay nghề là phách hả? Sớm muộn gì cũng trị cho cái thói kiêu ngạo !"
Gia đình nhà họ Ôn về đến nhà ngơi tay ngơi chân chuẩn nguyên liệu. Ba Ôn chạy vạy mua đồ, còn Ôn và Ôn Phạn xắn tay áo bắt đầu chế biến.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/than-bep-cung-phai-lam-bai-tap/chuong-198-tuyen-truyen-gia-dinh-bo-me-on-phan-xuyen-ve-co-dai-4.html.]
Ba Ôn xách hai túi gia vị mua về tới nhà, vội vã đóng sầm cửa , vẻ mặt vô cùng căng thẳng: "Cũng do bố lo xa quá , nhưng bố cứ cảm giác bám đuôi theo lưng ."
Lúc ngoảnh thì chẳng thấy ma nào. linh cảm mách bảo ông thể coi thường, nên ông đường vòng, luồn lách qua hàng chục con hẻm mới dám bước nhà.
Ôn Phạn lau những giọt mồ hôi trán: "Chắc là kẻ nhòm ngó xem chúng mua nguyên liệu gì đấy..."
Một phương thức kinh doanh cỏn con mà bám riết như , giống thủ đoạn của các tửu lâu lớn, cũng chẳng quyền quý cao sang. Chắc chắn là một tiểu thương bán rong sinh lòng ghen tị việc kinh doanh phát đạt của nhà cô. Những kẻ như thì gan g.i.ế.c phóng hỏa, chỉ giở ba cái trò vặt vãnh ném đá giấu tay.
Tuy gia đình sợ hãi mấy kẻ tiểu nhân , nhưng Ôn vẫn cảm thấy nhất nên tìm chỗ khác đổi chỗ: "Quanh quẩn ở cổng thành lâu nay chúng nhẵn mặt , khách khứa đúng là đông thật nhưng cũng chẳng giá cao."
Cứ lượng khách mua loại chua ngọt với sốt mè mà xem, le te vài mạng. Đổi địa điểm xem tình hình khá khẩm hơn . Ôn Phạn đồng ý với . Vốn dĩ cô dự định trong thời gian sẽ liên tục đổi địa điểm để chạy thử nghiệm, dạo một vòng từ đông sang tây, từ nam sang bắc xem nơi nào khách hơn.
Cô nảy một ý tưởng, nên buổi tối khi cô tỳ nữ đến lấy hàng, Ôn Phạn khéo léo hỏi dăm ba câu. Nào là Quốc T.ử Giám ở , bao nhiêu học trò, giờ giấc thế nào...
Tuy chiều nay về tay nhưng thưa ngọn ngành với chủ mẫu, Dương mẫu chẳng những trách mắng mà còn thưởng cho chút bạc nên tâm trạng tỳ nữ , cũng vui vẻ hàn huyên đôi câu với Ôn Phạn. Nhờ Ôn Phạn mới , Quốc T.ử Giám ở phía tây thành, khuôn viên rộng rãi, mấy trăm học trò thoạt nhiều nhưng ngẫm mới thấy là công t.ử con nhà quan danh gia vọng tộc. Đây đích thị là nơi hái tiền !
"Ở cổng Quốc T.ử Giám thỉnh thoảng cũng mấy gánh hàng rong bán bánh, giá lúc nào cũng đắt hơn mấy chỗ khác hai văn."
Cô tỳ nữ nhớ đón thiếu gia thấy bụng réo ùng ục nên mua chiếc bánh nướng, c.h.é.m đắt hơn hai văn cô ả xót ruột mất mấy ngày liền.
Ôn Phạn gật gù, lôi một gói giấy dầu dúi tay cô tỳ nữ: "Đa tạ tỷ tỷ chỉ giáo, đây là bánh do chính tay nhà , mời tỷ tỷ ăn thử."
Gói bánh nóng hổi bốc khói nghi ngút nhét gọn tay, cô tỳ nữ luống cuống xử trí , khẽ lí nhí "khách sáo quá" xách chiếc hộp gỗ đựng đầy đồ ăn leo lên xe ngựa.
Ngồi xe, cô len lén mở gói giấy . Bên trong là mấy chiếc bánh nướng nhỏ xíu cỡ lòng bàn tay, lớp vỏ màu nâu đen những đường gân nứt trông cực kỳ ngon mắt. Ngửi kỹ thì thấy thoang thoảng mùi dầu mè, c.ắ.n một miếng, vị đường đen ngọt lịm tan chảy đầu lưỡi, kèm theo đó là lớp nhân cát cát li ti như hạt vừng. Cô ả chén bay chiếc bánh nướng sốt mè đường đen, lặng lẽ vén rèm xe cho bay hết mùi. Lúc bước cửa phủ, nụ môi cô chân thành hơn hẳn: "Bẩm phu nhân, mua mì lạnh ạ!"
...
Đêm khuya thanh vắng, một kẻ lấm la lấm lét luồn lách qua những con hẻm tối om lẻn một căn nhà xập xệ. Ánh nến leo lét hắt lên khuôn mặt gã, nhợt nhạt xanh xao.
"Mắt To, giờ ông mới vác mặt đến? Đã lấy đồ ?"
Hoàng Mắt To nhăn nhó mặt mày: "Đừng nhắc nữa, thật xui xẻo! Lão họ Ôn ranh như quỷ, mua gì cũng chỉ mua một tí, còn trộn lẫn thêm một mớ rau dưa củ quả linh tinh. mới lơ đễnh một tí lão lủi mất tăm."
"Vậy bây giờ? Đông gia bên đang hối thúc, nếu để đông gia nhúng tay đàm phán thì em ăn khí !"
Hoàng Mắt To bực bội ném phịch xuống chiếc ghế gỗ ọp ẹp: "Ông ráng cầm cự thêm một thời gian... Cứ báo với ông gia đình ông với nhà họ Ôn tuy là họ hàng nhưng họ xa b.ắ.n đại bác tới, từ từ tiếp cận lấy lòng."
Đồng hương của Hoàng Mắt To nghiến răng: "Cùng lắm thì xông bắt cóc con ranh nhà lão! Đến nước thì ông giao công thức cũng giao!"
Hoàng Mắt To giật rùng một cái: "Không ... Cứ để , ngày mai dò la thêm, mười lạng thì hai mươi lạng!"
"Nếu vẫn thì ?"
"... Thì đến lúc hẵng tính."
...
Hoàng Mắt To đang ôm ấp những âm mưu thâm độc trong lòng thì sáng sớm hôm , kế hoạch của gã lập tức đổ bể.
Nhà họ Ôn hề dọn hàng!
Tim gã bỗng chốc đập loạn nhịp, đầu óc cuồng với đủ thứ thuyết âm mưu. Hay là tối qua gã ba Ôn phát hiện? Nghĩ đến đây tim gã cứ đ.á.n.h trống thình thịch liên hồi. Thực khách đợi nóng lòng mà mãi chẳng thấy sạp hàng , hỏi ai cũng lắc đầu .
Viên đội trưởng lính canh thấy hàng bánh dọn, cơn nóng bức ngày hè càng thêm oi ả, bèn túm lấy Vương Tú tài ở ngay gần đó gặng hỏi xem chuyện gì. Vương Tú tài cũng ngơ ngác, ông nay cầm sẵn mười văn tiền định thưởng thức món mì lạnh sốt mè cơ mà!
lúc , kẻ ở sạp hàng bên cạnh chen ngang buông một câu: "Hôm qua còn thấy Hoàng Mắt To cãi với nhà họ đấy..."
Một câu khiến bao ánh mắt hình viên đạn lập tức chĩa thẳng Hoàng Mắt To.
Hoàng Mắt To: ...
Viên đội trưởng lính canh đảo mắt từ chỗ bán mì lạnh giờ trống trơn sang Hoàng Mắt To, khóe môi khẽ nhếch lên một nụ nham hiểm.
Hoàng Mắt To: ... Cứu mạng!
Gia đình Ôn Phạn nào cái vẫy tay phủi bụi mang theo một đám mây của để một mớ bòng bong cho kẻ khác. Họ ung dung đến cổng Quốc T.ử Giám bày biện sạp hàng, vẫn trương lên tấm biển hiệu mang chữ "Ôn Ký" quen thuộc.
Vừa hết kỳ nghỉ lễ, đa phần học trò xách hành lý lục tục trở trường buổi chiều ngày hôm nay. Hai bên lề đường cổng, những hàng quán mọc lên san sát như nấm. Nhìn khung cảnh , Ôn Phạn khỏi bồi hồi nhớ cảnh cổng trường giờ tan tầm ở thời hiện đại. Sạp hàng nhà cô nổi bần bật, ngay chỗ tụ tập đông đúc của đám thư sinh chữ, thế nên bày hàng xong là khách khứa kéo đến nườm nượp.
Mấy vị thiếu gia lười biếng sai tiểu tư mua đồ ăn vặt. Ôn Phạn đ.á.n.h giá trang phục của những kẻ hầu hạ đó từ đầu đến chân dõng dạc : "Một suất mì lạnh ba văn, vị chua ngọt năm văn, vị sốt mè ngon nhất nên giá hai mươi văn!"