Thần Bếp cũng phải làm bài tập - Chương 199: Tuyến truyện giả định- Bố mẹ Ôn Phạn xuyên về cổ đại (5)
Cập nhật lúc: 2026-05-22 05:31:36
Lượt xem: 23
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Mức giá quả thực là đắt đỏ. Hai tên tiểu thư đồng bụng hẹp hòi giá tỏ vẻ ngập ngừng, chần chừ nên về bẩm báo móc hầu bao mua luôn.
Thế nhưng ngay trong khoảnh khắc do dự , những kẻ tinh mắt, nhanh trí chen lên áp sát sạp hàng: "Mỗi loại cho một phần!"
"Lấy phần... hai mươi văn !"
Sốt mè na ná như "mạt chược", gọi trẹo mồm, thế nhưng câu chắc nịch "loại ngon nhất" của Ôn Phạn thì ai cũng nhớ lòng. Hai mươi văn tiền cho một suất mì lạnh sốt mè, dĩ nhiên phần lượng cũng đầy đặn hơn. Ôn Phạn thoăn thoắt tăng gấp đôi lượng bánh, còn phần sốt mè thì múc hào phóng hai muôi to bự chảng sóng sánh.
Đám tiểu thư đòng ban đầu còn nhăn nhó, cho đến khi thấy đĩa mì lạnh trộn đều tươm tất mới thở phào nhẹ nhõm. Hình dạng lúc trộn xong trông nó cứ... kinh kinh thế nào . Cẩn thận bưng phần mì lạnh lên xe ngựa, bước còn rón rén sợ nước sốt sánh ngoài. Bán mấy phần đầu tiên thì sạp hàng vẻ thưa khách. Ôn Phạn thừa hiểu, mấy bán rong xung quanh và đám thư sinh xe ngựa đang dỏng tai ngóng tình hình.
Quả nhiên, đầy một khắc , một gã tiểu tư chạy hồng hộc đến: "Chủ quán! Chủ quán! Cho ba phần... , năm phần mì lạnh sốt mè!"
Ôn Phạn hớn hở bật dậy: "Có ngay đây!" ...
Dương Hằng cỗ xe ngựa lắc lư tiến về phía Quốc T.ử Giám. Cỗ xe ngựa xa hoa, sang trọng nhồi đến năm, sáu chậu đá lạnh bọc kín trong những tấm chăn bông. Vị tiểu thiếu gia nhà họ Dương lúc đang cực kỳ mãn nguyện, hương vị của món mì lạnh, thạch lạnh tối qua vẫn còn quẩn quanh nơi đầu lưỡi. Sáng sớm nay tỳ nữ của dâng lên thêm mấy nhiều phần nữa. Thấy con trai thích, liền cho mang hết . Bọc thêm đá lạnh thì bảo quản đến tận đêm khuya cũng chẳng lo ôi.
Cậu vén rèm giục bác phu xe chạy nhanh hơn chút nữa. Vừa bước xuống kí túc xá của Quốc T.ử Giám, Dương Hằng nhảy cẫng lên, từ xa nhận bóng dáng hai bạn chí cốt.
"Tùng Đào! Quý Nguyên! Ra mà xem mang món gì ngon tới !" Trương Tùng Đào và Quý Nguyên mười phần mì lạnh bày mặt, đưa mắt . Dương Hằng chống nạnh: "Lại đây nhanh lên! Lát nữa khác cướp mất... Mà hai xách cái gì tay thế?"
Mấy gã tiểu tư theo Trương Tùng Đào và Quý Nguyên lúc nãy tụt phía một đoạn, giờ mới chạy đuổi kịp chủ nhân. Vừa đến nơi, Dương Hằng tinh mắt lập tức liếc thấy món đồ tay họ. Nhìn sắc óng ánh, ngửi mùi thơm phức ... chẳng cũng là mì lạnh !
Sau khi Quý Nguyên và Tùng Đào giải thích ngọn ngành, Dương Hằng giấu nổi vẻ thất vọng. May , hội bạn đồng thanh khẳng định món mang tới ngon hơn vạn , lúc tâm trạng thiếu gia mới vui vẻ trở .
Chia bớt phần mì lạnh ăn hết cho đám hầu, ba thiếu niên no căng bụng ườn ngửa bụng giường: "Món mì lạnh quả thực thơm ngon nức tiếng, ngày mai họ bán nữa nhỉ?"
"Chắc chắn là , đắt hàng như tôm tươi thế , phường buôn bán thể bỏ qua chứ?"
"Ước gì ngày mai phu t.ử cho tan học sớm một chút." ...
Sáng sớm hôm , cả đám thư sinh ai nấy đều nhấp nhổm yên. Không khí trong lớp học cũng trở nên bồn chồn, bức bối một cách lạ thường.
Vị học quan phụ trách bài giảng quét ánh mắt sắc như d.a.o cau một vòng quanh lớp: "Hôm nay, các trò ở sách thêm một khắc nữa!"
Ngay lập tức, một tiếng thở dài thườn thượt đồng loạt vang lên. Quả hỏng bét ! Giáp ất bính đinh, Quốc T.ử Giám chia bao nhiêu lớp học, lỡ mà trễ thì liệu còn phần mì lạnh nào nữa đây?
Học quan chắp tay lưng, lửa giận bùng lên nhưng cũng khỏi thắc mắc. Bình thường đám học trò đến nỗi nào , hôm nay cứ như đống lửa thế ? Khó khăn lắm mới qua khỏi một khắc đồng hồ, Dương Hằng và hai bạn tức tốc ném vội sách vở chạy thục mạng về phòng. Bọn gia nhân mua sẵn mì lạnh mang về, nhưng món mà để lâu thì còn ngon bằng lúc xong.
"Ủa? Món gì thế ?" Dương Hằng chú ý thấy trong khay đồ ăn ngoài mì lạnh trộn còn một gói giấy dầu cuộn tròn. Gã tiểu tư nhanh nhu chạy tới bẩm báo: "Hôm nay chủ quán bảo thêm món mì lạnh mới ... gọi là mì lạnh cuộn ạ!"
Mì lạnh cuộn? Ba cầm chiếc mì lạnh cuộn dài chừng một gang tay lên xem xét. Lớp vỏ trong veo đến mức thể xuyên thấu, lờ mờ đoán nguyên liệu bên trong cũng giống hệt món ăn trong bát . Có vài cọng rau củ điểm xuyết, mỡ ớt tứa thấm ướt đỏ au một mảng giấy dầu.
"Trông là lạ nhỉ." Ba thiếu niên mỗi c.ắ.n một miếng. Lớp vỏ mềm mại ôm trọn phần nhân rau củ, mì căn đẫm vị cay nồng, lâu lâu nhai những mảnh đậu phộng giòn tan béo bùi.
"Ăn ngon hơn loại trộn nhiều!"
Dương Hằng ngoạm một miếng to, mắt híp tịt vì mãn nguyện: "Vừa ngon tiện." Cái mà để dành đến tối nhấm nháp sách thì tuyệt lắm luôn... Ba , như sực tỉnh nhận chân lý: "Nhanh nhanh nhanh, mua thêm mấy cái mì lạnh cuộn về đây!"
"Mua để bây giờ?"
"Dễ mà, xin chút đá vụn, hoặc bỏ cả hộp thức ăn giỏ thả xuống giếng là xong!"
"... Mua nhiều nhiều ! Sáu cái nhé!" ...
Chuyện buôn bán của nhà họ Ôn hôm nay phất lên như diều gặp gió. Nếu món mì lạnh trộn chỉ thu hút một nhóm nhỏ thích của lạ, thì món mì lạnh cuộn chao đảo dày của thư sinh nơi đây! Quốc T.ử Giám ai cũng xuất trâm thế phiệt, những học trò gia cảnh bình thường thấy chiếc mì lạnh cuộn cũng kiềm lòng mà mua một chiếc ăn thử.
Chiếc mì lạnh cuộn cầm tay ăn thật tiện lợi, chỉ cần khéo léo một chút để nước sốt nhỏ xuống bẩn sách vở là . Một chiếc mì lạnh cuộn cũng đủ khơi mào thi hứng cho đám thư sinh gàn dở. "Giảo phá băng tiêu bạch ngọc đồng, dũng xuất yên chi nhất hồng." (Cắn đứt ống ngọc lụa băng dệt, tuôn trào sắc đỏ nụ yên chi). Tên thư sinh mấy vần thơ chua loét liếc mắt đắm đuối Ôn Phạn.
Ôn Phạn gượng, thò tay xuống gầm bàn lấy con gà ba Ôn mới mua ban sáng. Lão bán gà chỉ nhổ lông qua loa, cô thản nhiên xách cổ con gà, xẻ bụng moi r.u.ộ.t một cách thành thục.
Tên thư sinh: Xin mạn phép cáo từ.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/than-bep-cung-phai-lam-bai-tap/chuong-199-tuyen-truyen-gia-dinh-bo-me-on-phan-xuyen-ve-co-dai-5.html.]
Nhìn gã thư sinh trưng bộ mặt giai nhân giặc tiu nghỉu bước , Ôn Phạn hừ lạnh hai tiếng, cất mớ thịt gà tươi rói giỏ, đó rửa sạch phần lòng mề. Bán hết chỗ mì lạnh là cô xách giỏ thịt gà về nhà, thịt gà đem kho tương, lòng mề thì đem xào dưa chua cay xé lưỡi.
Mẹ Ôn dùng xong bữa cơm liền thở phào nhẹ nhõm: "Cuối cùng thì cũng bớt khâu rửa bát." Ưu điểm tuyệt vời nhất của món mì lạnh cuộn chính là rửa bát. Lấy giấy gói cuộn ăn xong là bỏ, vô cùng sạch sẽ và vệ sinh.
Gia đình ba quây quần kiểm tiền. Không ngờ chỉ hai ngày, lợi nhuận thu vượt mặt cả lúc bán ở cổng thành! Ba Ôn khà khà: "Xem bán cổng trường vẫn là chân lý." Cổng thành tuy qua kẻ tấp nập, nhưng phần lớn là dân lao động chạy vạy từng đồng, tiêu gì cũng tính toán chi li.
"Cứ đà độ vài ba tháng nữa, nhà đủ sức mở tiệm." Món mì lạnh cuộn ưa chuộng, Ôn Phạn cũng nhẹ nhàng hơn, cô chủ động giảm thạch lạnh, tăng cường sản xuất mì lạnh cuộn. dẫu bán gì thì cũng chỉ nửa canh giờ là sạch bách. Tiết trời oi nồng, phần vì sức lực Ôn Phạn hạn nhiều, bằng bao nhiêu cũng mua hết.
Bán liên tục ba năm ngày. Sáng hôm nhà họ Ôn dọn hàng thì vị khách đầu tiên là quen mặt.
Vương Tú tài tuổi tác cao mà như sắp đến nơi: "Cái nhà ăn buồn thật, chuyển chỗ mà chẳng đ.á.n.h tiếng một câu!" Ông lão dạo mỏi mắt mới tìm chỗ đấy!
Ba Ôn mời ông lão xuống bóng mát của túp lều tre để nghỉ ngơi. Vương Tú tài ném mười văn tiền: "Cho lão phu một phần mì lạnh sốt mè."
Nhà họ Ôn:…
Ôn Phạn trộn cho ông một bát bự, nhưng vẫn chỉ lấy đúng mười văn tiền.
Vương Tú tài ăn sạch trơn nhẵn thín, hân hoan như thể đỗ cử nhân. Ngửa cổ ợ một no nê, ông mới nhã hứng để kể lể ngọn ngành sự tình với ba Ôn.
"Các , từ lúc nhà các ngươi rời , cái tên Hoàng Mắt To xui xẻo đến liên tục!"
Hôm thì kẻ nào ném rau bắp cải thối sạp, hôm thì đám lính gác chiếm chỗ chẳng chịu dời . Mới mấy ngày mà Hoàng Mắt To hành hạ cho tơi bời hoa lá, suýt nữa dẹp tiệm.
"Theo lão phu thì đó là quả báo đáng đời gã! Trước khi nhà các ngươi còn ở đó, khách khứa tấp nập tìm đến, ngay cả lão phu cũng thơm lây. Giờ thì , nhà các ngươi dọn , việc ăn của lão phu cũng ế ẩm theo..."
Vương Tú tài rầu rĩ thở dài, thầm mắng cõi đời lắm kẻ u mê. Cũng giống như cái gã Hoàng Mắt To , cứ khăng khăng cho rằng món mì lạnh của nhà họ Ôn tranh mất phần cơm của , trong khi rõ ràng gã cũng hưởng sái chút ít! Bao nhiêu chen chúc xếp hàng mua nổi mì lạnh, lúc đói rã ruột chẳng lẽ nhịn đói, thế là họ chạy sang mua tạm bát mì của gã. Khổ nỗi lòng tham vô đáy, ép nhà họ Ôn bỏ , thử hỏi gã lợi lộc gì? Ngu ngốc hết chỗ !
Vương Tú tài kể lể sự xui xẻo của Hoàng Mắt To xong, mắt chớp chớp Ba Ôn dò xét: "Các định chỗ đó nữa ?"
Ba Ôn lắc đầu, hắng giọng đính chính những lời đồn thổi thất thiệt về Hoàng Mắt To: "Chúng bỏ vì gã ... Vốn dĩ tính đổi vài ba địa điểm để tiện bề buôn bán ." Nói cho đúng là để thăm dò vị trí mở cửa tiệm.
Vương Tú tài thất vọng ừ một tiếng, lân la hỏi cặn kẽ xem nhà họ Ôn định bán ở Quốc T.ử Giám đến khi nào, lúc câu trả lời chắc nịch mới tiếc nuối về. Thôi thì kệ , chỗ rảnh rỗi sang ăn. Bất quá chỉ cách nửa vòng thành thôi mà.
...
Mấy ngày nay, viên học quan mang họ Chu phụ trách giám sát Quốc T.ử Giám đang rầu rĩ đến cực độ. Người em họ trong gia tộc của là cai quản hậu trù của Quốc T.ử Giám. Dù chức danh chưởng soạn là chuyên nấu bếp phong phẩm hàm, nhưng những khoản lợi lộc béo bở hàng ngày thu là điều thể chối cãi. Gần đây, em họ thường xuyên tìm để than vãn, cũng chỉ chung quy một vấn đề: "Dạo học trò chẳng thèm đoái hoài đến cơm nước ở hậu trù nữa ."
Phải rằng dẫu chức chưởng soạn dễ kiếm chác, nhưng nếu học trò tẩy chay đoái hoài, lúc Tế tửu tức hiệu trưởng tra hỏi thì chẳng ăn . Đã thế việc luồn cúi mua bán cũng gặp nhiều trở ngại.
"Bình thường đồ ăn học trò tùy ý lấy, nay dư thừa nhiều thế... Hay là họ bất mãn với hậu trù chăng?"
Chu Học quan trừng mắt: "Bọn chúng gan thế ?"
Luật lệ triều đình từ buổi ban đầu vốn vô cùng nghiêm khắc. Hồi đó nho sinh tự ý xông nhà bếp phàn nàn đồ ăn, việc đến tai nhà vua. Cuối cùng nho sinh đó đ.á.n.h năm chục roi và đuổi về quê hương. Chuyện quả thực là một đòn răn đe mạnh đối với giới nho sinh, suốt cả trăm năm , tuyệt đối ai dám chỉ trích nửa lời về chuyện bếp núc.
Chu Học quan ruột rối bời: "Đừng nghĩ ngợi lung tung, lát nữa sẽ mặt tra hỏi cho rõ ngọn ngành."
Người em họ vội vàng khấu đầu khom lưng, khi bước khỏi cửa liền vươn vai thẳng dậy khạc một bãi đờm. Lúc về tới hậu trù, mấy tên sai vặt trong bếp xúm hỏi han tình hình: "Chưởng soạn, hôm nay định nấu gà..."
Chu Chưởng soạn phẩy tay cắt ngang: "Đã ai ăn thì nấu gì cho mệt xác, chia ... Ngày mai khỏi mua đồ ăn nữa, chuẩn vài trái dưa chuột với quả ớt cay là xong." Chỉ lấy lệ đối phó cho xong. ...
Chu Học quan mới bước xa, thấy mấy tên thư sinh tay lăm lăm vật gì đó ngoạm. Hắn gầm lên một tiếng tức giận, bước nhanh về phía : "Kẻ sĩ , tất lễ tiết chuẩn mực." Lời mắng khiến mấy gã thư sinh tái xanh mặt mũi, im thin thít, đầu thu rụt cổ như bầy chim cút sập bẫy.
Chu Học quan liếc ghi nhớ từng khuôn mặt, bắt chúng chép phạt. Lúc đuổi chúng , vô tình lia mắt qua thứ đồ ăn tay mấy học trò. "Đứng ." Hắn chỉ ngón tay cái cuộn bọc bằng giấy dầu ăn dở dang: "Cái thứ là gì thế?"
Một gã thư sinh bạo gan cúi đầu lí nhí đáp: "Bẩm học quan, là mì lạnh cuộn ạ. Bữa trưa của học trò." Chu Học quan giờ mới vỡ lẽ. Thảo nào dạo nhà bếp vắng tanh, thì lũ học trò lẻn ngoài ăn mấy cái thứ linh tinh vặt vãnh .
"Thật chẳng thể thống gì!" Chu Học quan chỉ tay thẳng mặt đám học trò xối xả mắng nhiếc, khiến đứa nào đứa nấy cúi gằm mặt xuống đất dám ngẩng lên. Chu Học quan ghê tởm ném luôn miếng giấy bọc sang một bên: "Đợi thưa chuyện với Tế tửu xong sẽ phạt tội các ngươi."
Nói , Chu Học quan hầm hầm bước , quyết tâm bẩm báo với Tế tửu một trận lẽ. Đám học trò loại , lúc nào cũng chỉ chăm chăm chuyện ăn uống. Dẫu ngoài miệng dám mở lời oán thán thức ăn hậu trù, nhưng hành động thì rành rành đấy. Tế tửu nhất định y theo lệ cũ mà xử trí, dùng roi da quất thẳng tay tống cổ bộ lũ học trò bất tài vô dụng về quê mới !