Thần Bếp cũng phải làm bài tập - Chương 20
Cập nhật lúc: 2026-04-10 09:01:03
Lượt xem: 148
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Cao điểm bữa trưa qua, sắc mặt Ôn vẫn chút ảm đạm.
Nếu chỉ là kinh doanh cuộc sống khó khăn, bà bao giờ thấy nản lòng. việc đột ngột đối diện trực tiếp với sự u ám trong nhân tính khiến lòng bà bỗng dưng khó chịu khôn nguôi.
Ôn Phạn bưng một nồi canh đậu phụ lá mè, múc cho Ôn một bát đầy.
Hương thơm của mè đ.á.n.h thức cảm giác thèm ăn nơi Ôn, lúc bà mới phát hiện mải bận rộn đến nỗi chẳng còn đói là gì.
Ôn Phạn nhẹ giọng : "Trưa nay đơn giản thôi , uống chút canh, con mấy cái bánh kẹp thịt."
Bánh kẹp thịt dùng thịt ba chỉ trong nồi kho, những miếng thịt lớn buộc cho khỏi rời, hầm trong nước kho đến khi chín nhừ. Vớt băm nhỏ, trộn thêm chút ớt xanh thái hạt lựu. Vì là đồ nhà ăn nên thịt nhồi đầy, chiếc bánh kẹp căng mọng, đáy bánh nước thịt sền sệt rỉ trông cực kỳ mời gọi.
Cắn một miếng giòn rụm, sự giòn xốp của vỏ bánh hòa quyện với vị thơm béo đậm đà của thịt, muộn phiền dường như chẳng còn là chuyện gì to tát nữa.
Lúc húp thêm một ngụm canh đậu phụ lá mè, hương thơm nóng hổi trôi dọc theo thực quản tràn xuống, sảng khoái vô cùng.
Dương Thao trợn tròn mắt, món canh từng uống bao giờ!
Ôn Phạn : "Đây là món ba , con theo thôi ạ."
Ba Ôn Ôn tâm trạng , chợt nhớ thời hai còn thuê ở thành phố, mỗi khi về căn phòng trọ nhỏ, ông thường nấu món canh cho bà uống.
Ông kể cho con gái , nào ngờ con gái chỉ vài đường đơn giản hương vị thơm ngon gấp trăm bản gốc của ông ngày .
Vả trong tủ lạnh cũng sẵn hai nắm lá mè khô mua từ mùa xuân. Đem lá mè khô ngâm nước cho nở, thêm gia vị trộn đều. Dùng chảo chiên khô bột mì đến khi chuyển màu vàng nhạt thì thêm nước quấy thành hồ. Lại bắc chảo khác đun nóng dầu, phi thơm hành gừng tỏi và bột ngũ vị hương, đợi nước sôi thì cho lá mè, đậu phụ thái lựu cùng hồ bột mì , nêm nếm xong xuôi thì thêm chút sốt vừng và lạc chiên giã nhỏ. Trước khi lò rắc thêm một nắm vừng chiên cho thơm.
Món canh bề ngoài bình thường, phần sền sệt, nhưng khi uống miệng, hương thơm nồng nàn của vừng như pháo hoa bùng nổ, chiếm lĩnh vị giác, thơm đến tận ruột gan.
Vị thanh mát của lá mè, vị bùi béo của lạc chiên, sự mềm mịn của đậu phụ quyện trong nước canh đậm đà miệng.
Húp hết một bát canh, Ôn như hồi sinh bộ sinh lực.
Bà ăn : "Mẹ nghĩ kỹ , chúng sẽ giảm giá."
Người mới đ.á.n.h trận chiến về giá mà vội giảm theo thì chẳng dắt mũi ? Chưa kể, Ôn thấy mức giá mười lăm đồng bà bán chẳng gì là quá đáng cả!
Ba Ôn cũng vỗ bàn tán đồng: " cũng thấy thế!"
Mẹ Ôn tiếp tục: "Không giảm giá là một chuyện, nhưng cũng thể chờ c.h.ế.t , nghĩ cách gì đó." Rồi bà sang hỏi: "Tiểu Phạn, Tiểu Thao, Hiểu Vũ, các con cao kiến gì ?"
Ôn Phạn uể oải đáp: "Cứ mặc kệ họ , dù cũng chẳng ảnh hưởng gì tới nhà ."
Tay nghề của nàng bày đó, nàng tin ai ăn đồ của mà còn nuốt trôi thứ của kẻ khác. Một kỳ nghỉ hè thôi mà, quá nửa tháng bên sẽ tự sập tiệm.
Dương Thao thì chủ trương đối đầu trực diện: "Cháu nhất định bóc phốt bà , ăn kiểu gì mà trơ trẽn thế !"
Dương Thao quyết định sẽ về kể rõ ngọn ngành với là Tống Tuệ. Tuy chẳng quan hệ gì đặc biệt nhưng cùng một phố hiếm khi kẻ trắng trợn cướp mối ăn như , vợ chồng Tôn Mộng Vân thế thực chút đạo đức nghề nghiệp nào.
Khúc Hiểu Vũ cũng lặng lẽ bày tỏ rằng thể giúp phát tờ rơi lúc giao cơm, đối phương phát thì nhà họ Ôn cũng phát .
Ánh mắt Ôn Phạn lóe lên: " là tham bát bỏ mâm, bà giờ đổi nghề thì dễ, bán mì gạo mới khó đấy."
Mẹ Ôn: ...
Dương Thao lập tức hào hứng: " ! Bà bán cơm suất thì bán mì gạo! Mì gạo của em gái chắc chắn ngon hơn bọn họ nhiều!"
Mẹ Ôn thoáng chút do dự. Điều bà hiểu nhất là Tôn Mộng Vân cứ chạy sang đây dòm ngó, lê la chuyện nọ chuyện mà nỡ bỏ tiền mua vài suất cơm về nếm thử. Nếu bà từng nếm qua thì hẳn , con phố mà món đụng hàng với nhà bà thì chỉ nước ngõ cụt.
"Làm thế ?"
"Có gì mà ạ? Bà mùng một thì ngày rằm! Con thấy bà chẳng mặn mà gì với món mì gạo nữa , bán luôn !"
Mẹ Ôn chút mủi lòng, đều là dân buôn bán nhỏ với , là chặn đường sống của .
Ba Ôn lên tiếng: "Hay là thôi bà."
Dương Thao kêu lên: "Chú ơi, chú đừng đột ngột hóa 'thánh mẫu' thế chứ!"
Ba Ôn bất lực : "Thánh mẫu gì ... chỉ thấy, nếu chỉ vì đối đầu mà bán mì gạo thì cũng đề cao họ quá . Muốn bán mì gạo sửa bếp, Tiểu Phạn nhọc lòng nghiên cứu công thức, ngay cả hộp đựng cũng chuẩn riêng. Nhà vất vả lắm mới định , giờ bận còn chẳng xuể, tự dưng thêm việc chỉ để đuổi họ khỏi phố ?"
Ba Ôn lắc đầu: "Sớm muộn gì họ cũng trụ nổi , bận tâm đối phó họ gì cho mệt."
Khúc Hiểu Vũ im lặng hồi lâu, đột ngột lên tiếng: "Chú đúng ạ, mục tiêu của chúng là qua sông chứ chiến đấu với cá sấu."
Mọi sững sờ Khúc Hiểu Vũ. Cậu bé đỏ bừng mặt: "Cháu... cháu thấy mạng thôi ạ..."
Dương Thao vỗ vai em: "Suýt chút nữa phong chú 'vua triết gia' đấy."
Câu của Khúc Hiểu Vũ thực sự khiến bình tâm . Duy chỉ Ôn Phạn là ngẩn ngơ tại chỗ.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/than-bep-cung-phai-lam-bai-tap/chuong-20.html.]
Trong cuộc đời nàng, từng ai với nàng rằng mục tiêu của đời là sống cuộc đời của chính , chứ quấn đấu đá với kẻ ác.
Lời khiến nàng như bừng tỉnh khỏi cơn mê. Năm xưa chốn thâm cung, đấu đá trở thành bản năng sinh tồn, ai cũng dẫm đạp lên kẻ khác để leo lên cao. Ngay cả nàng cũng từng lúc chẳng từ thủ đoạn. Đó là lý do tại nàng theo bản năng phản công vợ chồng Tôn Mộng Vân ngay lập tức. Bởi ở nơi ăn tươi nuốt sống đó, ngươi ăn thịt thì sẽ ăn thịt ngươi. Cuối cùng, nàng cũng c.h.ế.t vì những cuộc đấu đá .
Nàng từng ngỡ rằng chỉ cần trân nghệ nấu nướng xuất chúng là thể ngoài vòng xoáy, từng tin rằng chỉ cần leo thật cao thì kẻ khác chẳng thể ức h.i.ế.p . cuối cùng chứng minh tất thảy đều là công dã tràng.
Xuyên qua nghìn năm, nàng cuối cùng hiểu một chân lý. Vấn đề ở khác, mà ở cái môi trường nhốt một đám một cái hũ ép họ tàn sát lẫn .
Mẹ Ôn chốt hạ: "Vậy thôi, tùy họ ."
Dương Thao tặc lưỡi: "Chỉ sợ quản nhưng kẻ khác cũng nảy sinh tâm tư đấy ạ." Cửa hàng mì gạo của vợ chồng Tôn Mộng Vân vốn ăn khá phố , thì chẳng trụ ba năm đổ. Giờ họ bỏ trống mảng đó, sớm muộn gì cũng nhảy lấp chỗ.
Dương Thao xa với Ôn Phạn: "Em gái ơi, tối nay ăn mì gạo ?"
Ăn để "dằn mặt" hai vợ chồng một chút, cũng là để nhắc nhở họ.
Ôn Phạn: ...
Tối hôm đó quả thực món mì gạo. Dương Thao chủ động đặt một suất mì gạo gà của một chuỗi cửa hàng gần đó cho Ôn Phạn nếm thử. Trên lớp mì sợi nhỏ nổi một lớp váng dầu đỏ au, thịt gà thái hạt lựu chỉ lèo tèo đúng một thìa. Gọi là canh gà nhưng Ôn Phạn mới nhấp một ngụm nhổ ngay.
"Không canh tươi nấu ."
Dương Thao thấy lạ mà lạ: "Tất nhiên , mấy quán dùng bột cốt gà, khuấy một cái là nước dùng, cộng thêm sợi mì 'công nghệ', thế mà hồi mỗi tháng ăn một là thấy nhớ đấy."
Ôn Phạn thể thấu hiểu nổi nhưng vẫn tỏ sự tôn trọng, nàng đẩy bát mì "công nghệ" đó về phía Dương Thao: "Ba ơi, chiều nay mua một con gà về nhé."
Đã thì cho hẳn hoi. Mì sợi cần tự nhưng nước dùng nhất định tự hầm.
Tôn Mộng Vân quạt phành phạch, những thông báo đặt hàng ting ting liên tục điện thoại mà hớn hở.
" bảo mà, chỗ đơn thật đấy."
Mười đồng một suất cơm theo bộ, rẻ hơn nhiều so với đặt đồ ăn ngoài. Vì nhiều phụ giá cả tham gia nhóm ngay. Lại thêm mấy ôn thi công chức túi tiền eo hẹp, những suất ăn rẻ tiền tất nhiên thu hút họ. Chỉ trong một buổi trưa, nhóm hơn một trăm thành viên.
Tôn Mộng Vân thu tiền mà miệng khép , thấy chồng mặt mày ủ dột liền ném thẳng cái quạt qua: "Nhìn cái bản mặt nhát cáy của ông kìa!"
Ngô Đại Năng yên, cứ chốc chốc ngoài cửa hướng về phía tiệm nhà họ Ôn. Kiểu cướp khách thế thường sẽ kết thúc bằng một trận cãi vã hoặc ẩu đả giữa mấy đàn bà với . Ông đang đợi Ôn sang đây c.h.ử.i bới.
Tôn Mộng Vân chẳng thèm quan tâm: "Chị mà đến c.h.ử.i thì c.h.ử.i ! Sao nào? quyền đổi mặt hàng kinh doanh chắc? Chị bản lĩnh thì tự nhiên chẳng sợ chèn ép. Không bản lĩnh thì đào thải là đáng đời."
Ngô Đại Năng chẳng cho , lời vợ thì vẻ đúng nhưng ông cứ thấy sai sai ở đó. " thấy hôm qua nhà họ Ôn lên món nguội với đồ kho ."
Tôn Mộng Vân đầy tự tin: "Chuyện nhỏ, cứ để chị bán vài ngày xem . Nếu bán chạy thì cũng lên! Vẫn cứ bán rẻ hơn nhà họ là !"
Bán rẻ vẫn lời, nhà họ Ôn dò đường, Tôn Mộng Vân quyết tâm theo đuổi chiến thuật " chép" đến cùng.
Ngô Đại Năng mặt mày mếu máo: "Bà chỉ giỏi , mai cơm suất kiểu gì đây?" Ông giỏi bày vẽ, cơm gia đình thì nhưng tờ rơi ghi rõ dùng đồ chế biến sẵn, bộ mới tại chỗ, thế chẳng là khó ?
Tôn Mộng Vân gạt : "Lắm chuyện, ông cứ đại là , mười đồng bạc thì đòi hỏi gì cao sang. Gạo cần loại ngon đặc biệt, cứ mua loại rẻ tiền thôi. Rau thì sáng sớm chợ nhặt mấy loại hàng tồn thanh lý. Mai cứ món gà hầm cay,ngoài chợ đồ đông lạnh thiếu gì thịt gà công nghiệp."
Ngô Đại Năng ngập ngừng: "Làm thế ? Người giờ tinh miệng lắm." Cơm trắng ăn một miếng là gạo mới gạo cũ ngay.
Tôn Mộng Vân chồng như kẻ ngốc, rút một thứ trong túi ném lên bàn: "Ông tưởng mấy quán bây giờ dùng gạo mới thật , dùng cái !"
Ngô Đại Năng cầm lên xem, thấy lọ ghi "Tinh dầu hương gạo". Vừa mở nắp, một mùi thơm nồng nặc của cơm chín xộc lên, nồng đến mức khiến lợm giọng.
Tôn Mộng Vân : "Chị dâu mở quán gà hầm cay dùng cái . Chỉ cần vài giọt là mùi thơm lừng như cơm mới bốc lên ngay, khách cửa ngửi thấy . Chị bảo giờ chẳng thế, mấy tiệm bánh mì mà thơm thế? Đa phần là nhỏ hương liệu giẻ lau sàn, lau xong là cả phòng thơm phức mùi bánh ngay. còn lấy cả chút hương liệu gà hầm cay về nữa, mai ông nhớ cho ."
Ngô Đại Năng mà khỏi kinh ngạc.
Tôn Mộng Vân vênh váo: "Ông cứ yên tâm mà , thiên hạ họ đều thế cả!" Thời buổi mà tưởng cứ chăm chỉ thật thà là kiếm tiền ? Đừng mơ! Không đường tắt thì đời nào mới giàu !
Tôn Mộng Vân hớn hở chuẩn đồ đạc, đồng thời thông báo thực đơn ngày mai nhóm: 【Gà hầm cay, thịt xào, rau luộc.】
Bà ngân nga câu hát tính toán, một ngày trăm đơn, một tháng chẳng kiếm ba bốn chục nghìn ? Còn cái tiệm , đợi đến ngày khai giảng bà đổi về bán mì gạo thôi. Lúc đó xem nhà họ Ôn món nào bán chạy bà sẽ thêm món đó thực đơn của . Chiến tranh về giá tuy phần đáng hổ thẹn nhưng thực sự vô cùng hiệu quả.
Thế nhưng đến tối, Tôn Mộng Vân chẳng còn nổi nữa.
Ôn Phạn nấu một nồi mì gạo gà tươi thơm nức nở. Mẹ của Dương Thao chẳng cố ý , bưng bát mì sang tiệm bánh kếp bên cạnh Tôn Mộng Vân buôn chuyện: "Ái chà, tay nghề con bé Ôn Phạn đúng là đỉnh thật, món mì gạo ngon hết chỗ chê."
Mùi canh gà thơm lừng bay tới khiến mặt Tôn Mộng Vân lập tức trở nên khó coi. Ngặt nỗi Tống Tuệ cứ như nhận , còn múc một bát nhỏ chia cho bà chủ tiệm bánh kếp: "Chị nếm thử , nước dùng hầm gà tươi đấy."
Trong bát canh gà vàng óng ánh, sợi mì gạo trắng trong đáy, bên là thịt gà xào nấm hương đầy ắp. Ôn Phạn hào phóng cho nhiều thức ăn kèm, điểm xuyết vài hạt hành phi vàng bóng, váng dầu hành và màu xanh của hẹ nổi mặt nước dùng. Lạc chiên giòn màu nâu đỏ giã dập rắc một lớp mịn, thêm một thìa sốt vừng béo ngậy.
Một bát mì gạo sốt vừng thịt gà thế , riêng mùi thơm thôi đủ khiến thể cưỡng .
"Có vài mà, cứ thích cướp mối của khác, tay nghề nhà hơn cả vạn ." "Cướp tới cướp lui, cẩn thận cuối cùng trắng tay."