Thần Bếp cũng phải làm bài tập - Chương 200: Tuyến truyện giả định - Bố mẹ Ôn Phạn xuyên về cổ đại (6)

Cập nhật lúc: 2026-05-22 05:31:37
Lượt xem: 18

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Chu Học quan đùng đùng nổi giận, mà Tế tửu chỉ mỉm xòa . "Hành Thần, chớ nên nóng nảy như thế, cũng chỉ là đôi chút thú vui của lũ trẻ thôi, hà cớ gì lớn chuyện?"

Chu Học quan nhíu mày: " còn chuyện hậu trù..." Tế tửu tươi đáp: "Phường tiểu thương bán hàng ngoài tay nghề xuất chúng, thấy mùa hè nóng nực, thêm một thức vặt thanh mát giải nhiệt cũng là điều . Hay là cứ sai Chưởng soạn thương lượng xem ? Mua công thức đó cho tiện, cũng để học trò đỡ tốn kém."

Chu Học quan xong, lông mày nhíu thành một đường chỉ: "Đã trách tội mà còn thưởng thêm lợi lộc cho chúng ư? Cái kiểu dụ dỗ khiến học trò chểnh mảng việc học hành như , đáng lẽ nhờ binh mã ty tay tống cổ bọn họ mới !"

Tế tửu liên tục xua tay: "Sao thế, thế..." Chu Học quan lèm bèm một thôi một hồi, đến cuối cùng thấy Tế tửu chẳng đoái hoài đồng tình với đành ấm ức ngoắt bỏ . Hắn bước khỏi cửa, Tế tửu liền kéo ngăn kéo lôi chiếc mì lạnh cuộn ăn dở dang. Mì lạnh trong suốt bọc gọn gàng đủ loại rau xanh tươi ngon, Tế tửu còn đặc biệt dặn dò cho thêm thật nhiều cái thứ dai dai xốp xốp gọi là mì căn . Mì căn hút đẫm nước sốt, c.ắ.n một miếng nước trào ngọt xớt tận kẽ răng. "... Lão già cổ hủ... món ngon chịu ăn, cứ rảnh rỗi sinh sự..."

Sự nhộn nhịp của món mì lạnh cuộn vượt xa dự kiến của Ôn Phạn. Có lẽ học sinh thời xưa cũng chẳng khác học sinh thời nay là mấy, đối với những món quà vặt thể ăn thế chẳng hề sức kháng cự, nên mì lạnh cuộn mới mưa gió đến thế.

Mỗi ngày hì hục nửa ngày trời, thế mà đầy một canh giờ hết sạch... Mẹ Ôn cảm thán: "Nói thì đúng là đắt hàng kiếm tiền thật đấy, nhưng mà ngẫm cũng chẳng thú vị gì." Câu ngoài, khéo mấy bán rong xung quanh tưởng nhà đang tự cao tự đại, nhưng cả nhà Ôn Phạn ai cũng gật gù tán thành.

Ba Ôn ngửa cổ nốc hai ngụm nước đun sôi để nguội, thở dài than thở chuyện tìm mặt bằng mấy suôn sẻ: "Những cửa tiệm khang trang một chút, thuộc quyền sở hữu của phủ Vương gia thì cũng là tên viên quan nọ. Chẳng mấy ai chịu nhượng bộ để dễ chuyện cả."

Ôn Phạn chép miệng: "Thiên hạ thái bình lâu, dinh thự nhà cửa ở kinh đô phần lớn đều rơi tay giới thượng lưu... Con đồn thế." Ôn Phạn vã mồ hôi hột, tự thấy bản lỡ lời, len lén liếc xem thái độ của bố , thấy hai vẫn tỏ bình thường, dường như bắt kịp thông tin, lúc mới thở phào nhẹ nhõm.

Mẹ Ôn: "Thế thì vẫn tiếp tục tìm thôi." Mong của bà cũng chẳng xa xôi gì, chỉ cần tìm một nơi đông đúc dân cư, an ninh trật tự đảm bảo một chút. Mục tiêu quả thực khó mấy môi giới. Ba Ôn chạy đôn chạy đáo mấy , cò mồi nha hành hễ thấy bóng ông là phát rồ: "Tiệm chỗ nào cũng , tiệm thì cũng đầy rẫy, cái tầm lửng lơ như của ông... thì đành chịu khó chờ đợi thêm thôi."

May , gia đình Ôn Phạn cũng chẳng việc gì gấp gáp, mì lạnh cuộn ngày nào cũng bán đắt như tôm tươi, nguồn thu nhập dồi dào luôn đảm bảo. Qua thêm vài bữa, Ôn Phạn nhào nặn em sinh đôi của mì lạnh cuộn - bánh nướng cuộn! Cái thứ thì hợp khẩu vị của đám thư sinh Quốc T.ử Giám đến mức chê . Buổi sáng tinh mơ mà một chiếc bánh cuộn nóng hổi, bọc trong giấy dầu cầm chẳng bẩn tay, bên trong đầy ụ các loại rau thơm ngon đậm vị, nếu trả thêm năm văn tiền nữa là thêm hẳn quả trứng ốp lết.

Do thời tiết oi bức nên Ôn Phạn chủ động bớt mì lạnh, đó dọn hàng từ sớm tinh mơ kiếm thêm chút đỉnh bằng cách tung chiêu độc đập liền bốn quả trứng, đúc thành chiếc bánh trứng dày dặn vàng ruộm. Quệt chút tương đen, kẹp thêm mấy sợi dưa leo, khoai tây bào cùng tí ớt tươi mỏng dính.

Chiếc bánh trứng cuộn phiên bản đặc biệt siêu to khổng lồ lò, thư sinh mập mạp chầu chực háo hức đón lấy ngay. Cắn một miếng, bánh thơm nức quyện cùng hương tương đậm đà, những sợi rau giòn tan sạch sẽ, đúng là ngon gấp ngàn cái đồ dở dang trong Quốc T.ử Giám! Đám đông xếp hàng phía nhấp nhổm kiễng chân, thò cổ ngó nghiêng lên đầu hàng. Cạnh Ôn Phạn là ba chiếc lò lửa hừng hực, mỗi lò chễm chệ một cái chảo với hình thù vô cùng kỳ quặc. Mép chảo đập bẹp dí, thoạt như cái bát úp ngược. Đằng lò lửa là một thiếu nữ dáng vẻ thanh tao mĩ miều, đôi tay thoăn thoắt uyển chuyển như đang tấu nhạc cụ, nào là đổ bột, đập trứng, nào là cho rau. Thời gian lật mỗi mặt bánh đều chuẩn xác sai một li, thành quả là những vòng tròn vàng óng ả.

Đám thư sinh trố mắt những chiếc vòng tròn , nuốt nước bọt ừng ực. So với cái thứ cháo loãng nguội ngắt nhạt nhẽo cùng chiếc bánh cứng ngắt của lão nhà bếp Quốc T.ử Giám, thà bỏ nửa khắc chờ đợi cái bánh trứng nóng hổi còn hơn. Chủ tiệm khéo tay , mấy chiếc bánh kiểu ngon tiện. Ngặt nỗi... Một gã thư sinh nhỏ thó cách đó xa bỗng đưa mắt trông thấy đôi vợ chồng điệu bộ khả nghi. Bọn họ ngày thường vẫn loanh quanh ở khu vực bán bánh hấp, chồng bánh, vợ rao bán.

hôm nay, bên cạnh hai vợ chồng họ chẳng thấy gánh hàng . Họ lấp ló liếc mắt dòm ngó sang chỗ vợ chồng nhà họ Ôn, bắt chước đem một bộ lò y hệt, dùng búa nện cho vành nồi bẹp rúm y chang bộ chảo của Ôn Phạn.

Đám thư sinh xếp hàng tất nhiên là thấu chuyện. Bọn họ bắt đầu xì xào bàn tán to nhỏ. Đến khi vợ xun xoe chèo kéo những ngang qua mua bánh cuộn nhà mụ, những tiếng xì xào biến thành làn sóng c.h.ử.i bới ầm ĩ át cả tiếng đập trứng của Ôn Phạn.

"Quá đáng lắm ! Chuyện ăn vốn dĩ của nhà bọn họ, mà ngang nhiên tranh giành khách như !"

"Bọn dân đen điêu toa! Sao những kẻ bỉ ổi vô liêm sỉ đến cơ chứ!"

"Trước cổng Quốc T.ử Giám những kẻ như thế tồn tại!" ...

Tiếng mắng nhiếc ngày một lớn, Ôn Phạn thò cái đầu nhỏ sang phía đối diện dò xét, bộ như chẳng hề chuyện gì, thản nhiên xào nấu tiếp. Gã thư sinh đầu hàng theo dõi nhất cử nhất động của cô, tự cổ vũ tinh thần, thầm nghĩ trong đầu, nếu cô nương xinh mặt bày vẻ mặt ấm ức trực trào nước mắt, thì gã nhất định sẽ dũng cảm bênh vực , dạy dỗ giúp cho đôi vợ chồng lưu manh một bài học nhớ đời. Thế nhưng, thái độ dửng dưng chút gợn sóng của Ôn Phạn vô tình dập tắt ngọn lửa hiệp nghĩa rực cháy trong lòng .

"Bánh cuộn của ngươi xong đây." Gã thư sinh rắp tâm kẻ trượng nghĩa lúc nãy đành lủi thủi vươn tay nhận lấy chiếc bánh cuộn của . Trời ơi, cay quá! Chỉ c.ắ.n một miếng xộc cay đến ứa nước mắt, Ôn Phạn vui vẻ quảng cáo với những vị khách phía : "Đây là tương ớt tươi mới , ai quen ăn cay thì dặn loại cay thôi nhé."

Gã thư sinh lúc nãy cứng miệng huênh hoang ăn cay giỏi: ...

Một câu của Ôn Phạn gom hết ánh về, thế là chẳng buồn để tâm tới đôi vợ chồng vô liêm sỉ nữa, chỉ ồn ào cân nhắc xem nên gọi loại cay nào cho . Cay ít chừng hèn, cay thẳng thừng dễ hiểu nhưng vẻ cũng khiến dè chừng, còn cái món cực cay thì ngoại trừ mấy gã thư sinh tự tin vỗ ngực, những khác ngay cả nhắc tới thôi cũng chẳng gan.

"Thôi cho phần cay ."

Bớt một chữ cay, chí ít cũng vớt vát chút xíu sĩ diện.

Chỉ độ nửa canh giờ , hàng trứng và bột của Ôn Phạn giải quyết sạch sành sanh. Lũ học trò vội vàng lớp, chỉ còn vài tên tiểu tư nán bu đen bu đỏ, hận một nỗi thể móc hầu bao đút hết bạc túi Ôn Phạn:

"Mai mốt nhớ chừa sẵn ba suất đấy nhé!"

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/than-bep-cung-phai-lam-bai-tap/chuong-200-tuyen-truyen-gia-dinh-bo-me-on-phan-xuyen-ve-co-dai-6.html.]

"Công t.ử nhà dặn mua hai suất!"

Ôn Phạn thu tiền, quên dặn dò họ đến sớm: "Quá giờ là mất phần, xếp hàng đấy nhé."

Buôn bán xong xuôi, ba Ôn chạy đỡ tay dọn nồi niêu, cả nhà xuống thở hắt nghỉ ngơi chốc lát, sửa soạn bày biện dọn hàng bán cơm trưa. Chuẩn xong đấy, ngước lên là thấy Vương Tú tài thong dong sắp sửa tới . Ôn Phạn xách xô nước dảo bước ngang qua hai vợ chồng bán bánh hấp. Vẻ mặt hai kẻ lộ rõ sự xịu lơ, ắt hẳn hôm nay ế nguyên . Cũng thôi, cách đó xa sạp hàng rồng rắn xếp hàng dài, ai dại gì ăn cái thứ chép rẻ tiền cơ chứ? Hai vợ chồng nhà nọ mang họ Ngô, vợ cặm cụi dọn hàng, hai hàng lệ nóng hổi trào , khóe mắt vô tình liếc thấy Ôn Phạn ngang bèn hốt hoảng lấy tay áo gạt phăng . Mụ bồn chồn ngoảnh mặt chỗ khác, chột , gân cổ trừng mắt lườm Ôn Phạn một cái. Người chồng thì cúi gằm mặt đầy hổ thẹn, trong bụng cũng xót xa chẳng kém. Giở trò ti tiện thế , bản cũng nhục nhã ê chề. nếu , tiền t.h.u.ố.c thang cho đứa con đau ốm đào bây giờ?

Ôn Phạn chẳng màng đấu võ mắt với đôi vợ chồng , cô buông tiếng nhạt. "Học thì sống, bắt chước thì c.h.ế.t. Đã cứng đầu cứng cổ thì đừng mấy chuyện đuối lý , cẩn thận tự khó đến c.h.ế.t đấy."

Hai vợ chồng , đến kẻ mà cứ như đứt hụt , cô còn kịp trách móc nửa câu mà họ tự loạn cả lên. Kẻ cũng chẳng hồn, khiến Ôn Phạn thật bó tay. Bỏ câu sắc lạnh, hai sững đơ như khúc gỗ, chẳng dám ho he cãi cọ nửa lời. Ôn Phạn lén buông tiếng thở dài thườn thượt, trong bụng thầm trách móc đúng là đồ não rỗng. Thôi thì trót thì cho trót, dọn đường cho hai vợ chồng giành lợi thế bán hàng giữa đám tiểu thương .

"Học trò tìm mua bánh cuộn của là vì chuộng sự nhanh gọn. Chỉ việc lấy vỏ bánh bọc nhân rau là xong, các ăn chịu khó động não chứ, tại ăn cắp nguyên xi như ?" Cái thói chép ở nơi khác khi bỏ qua, nhưng đây là ? Đây là Quốc T.ử Giám cơ mà. Mấy tên thư sinh gàn dở nhất quyết đề cao hai chữ nhân nghĩa, dù trong thâm tâm nghĩ thế nào nhưng ngoài miệng luôn bô bô cái đạo lý đó. Hành động bắt chước trơ trẽn thế chỉ càng họ khinh bỉ. Nếu cứ tiếp tục đà , sợ rằng ngay cả miếng cơm bán bánh hấp hàng ngày cũng hất đổ.

Ôn Phạn ngẫm gia đình sớm muộn gì cũng rời , cớ liên lụy họ đ.á.n.h mất đường sinh nhai, thế nên cô chủ động gõ đầu chỉ bảo vài chiêu xách xô nước đủng đỉnh bước .

Hai vợ chồng thẫn thờ dọn hàng, lê bước về đến nhà mà trong lòng cứ miên man suy nghĩ. Cuối cùng, vợ bỗng dưng bừng sáng ngộ điều gì đó: "Cô nương lý! Mọi quen mặt cô , theo cũng chẳng tài nào cái hương vị đó. Chi bằng... nhà lấy bánh hấp nhét nhân rau trong xem !" Người chồng bật dậy vỗ đùi cảm thán: "Hay quá! Cái bánh cuộn đó vợ chồng rành mà đòi bán! Còn bánh hấp thì mười mấy năm nay, rành hơn ai hết!" Nói là , hai vợ chồng đem mớ bánh hấp còn ế ẩm từ hôm qua, kỳ thực chỉ là mấy chiếc màn thầu, dùng d.a.o rạch một đường nhét nhân rau trong. Người chồng c.ắ.n một miếng, vẻ mặt xịu xuống đầy hụt hẫng: "Vị nhạt nhẽo quá, ăn dễ rơi rớt ngoài." Người vợ ngang ngó dọc ngẫm nghĩ một hồi: "Hay là... nhà thành hình dáng cái túi vải ?" ...

Sáng hôm , đám học trò kinh ngạc khi thấy ngay cạnh sạp bánh cuộn mọc lên một quầy bán bánh hấp kẹp rau. Hai vợ chồng họ Ngô đang khệ nệ bưng một chiếc khay, đó là những chiếc bánh hấp to bự, trắng phau phau, hình thù kỳ lạ hệt như những chiếc túi vải lớn, bốc khói nghi ngút. Người vợ nhà họ Ngô khí thế hừng hực, dõng dạc cất tiếng rao: "Bánh hấp kẹp rau đây — nóng hôi hổi thổi ăn — năm văn một cái —"

Giá một chiếc năm văn kể cũng hề rẻ, nhưng chiếc bánh hấp to bự hình chiếc túi vải , khối khỏi rớt nước miếng. Bánh cuộn của Ôn Ký ngon thì ngon nhưng ít, ăn một chiếc thì thòm thèm, hai chiếc thì quá no. Thế là kẻ mạnh dạn mua một chiếc ăn thử, c.ắ.n một miếng mở to mắt thảng thốt vợ chồng nhà họ Ngô. Chiếc bánh hình vuông vức bự chảng, xẻ một rãnh bên cạnh, ba mặt kín bưng. Bánh tuy phết tương nhưng sẵn dưa muối cay mặn chống ngấy. Phần nhân rau cũng giống của Ôn Ký mà đem xào sơ qua, nhai một miếng thấy đậm đà tròn vị vô cùng. Ông chồng họ Ngô canh bên chảo, nhiệt tình chào hàng thêm quả trứng ốp la nếu khách nhu cầu.

Có khách gọi suất kẹp trứng, nhét hẳn quả trứng ốp la cháy xém , miếng bánh đúng là ngon tuyệt cú mèo. "Khá khen! Món giá cũng đấy chứ."

"Thay đổi thế đầu đấy."

"Phải đấy, từ nay đừng cái thói ăn cắp của nữa nhé."

Người vợ họ Ngô mặt đỏ bừng như gấc, lúng búng đáp "Vâng", liếc Ôn Phạn bằng ánh mắt ơn vô ngần.

Giờ điểm tâm sáng kết thúc, hai vợ chồng họ Ngô cứ đùn đẩy , rốt cuộc cũng đồng thuận bước về phía Ôn Phạn.

"Hôm qua quả thực là do vợ chồng lầm đường lạc lối phá hỏng quy củ..."

Đám tiểu thương tuy ai cai quản luật lệ, nhưng trong thâm tâm đều tự hiểu ngầm những nguyên tắc bất thành văn. Hành vi hôm qua của họ là sai lầm rõ ràng chối cãi . Bà vợ họ Ngô dúi thẳng mấy chiếc bánh túi to đùng tay Ôn Phạn: "Đa tạ cô nương."

Ôn Phạn cũng ngờ mấy lời vô thưởng vô phạt của góp phần sáng tạo món bánh trứ danh sớm đến thế. Liếc những chiếc túi bánh trong tay, Ôn Phạn : "Nếu dư dả tiền bạc một chút, hai thử đem xiên rau củ chiên giòn xem ."

Đã bánh kẹp , thể bỏ sót món xiên chiên cho ! Phải kẹp xiên chiên bánh thì mới là chân ái! Ánh mắt đôi vợ chồng họ Ngô bừng sáng lấp lánh, vội vã cáo lui. Dáng vẻ hấp tấp đủ hiểu là về nhà xắn tay áo món xiên chiên.

Ôn Phạn nhồi thêm rau sợi và trứng ốp la của nhà cái bánh, quệt một lớp nước sốt, thế là bữa sáng cho cả gia đình sẵn sàng. Vừa nhai Ôn thầm thì to nhỏ với ba Ôn: "Con gái nhà bụng ghê." Ba Ôn gặm bánh kẹp nhai, mặt mày nhăn nhó, chả thấy vui vẻ chút nào. Mẹ Ôn ngẫm nghĩ một chốc, nụ môi cũng vụt tắt. Hai vợ chồng thở dài thườn thượt, bụng rối bời suy tư. Ôm tấm lòng bồ tát thế , thật chẳng hiểu bao năm qua con bé sinh tồn trong chốn cung cấm nữa.

Cả nhà ăn xong bữa sáng, ba Ôn tuyên bố tiếp tục đến mấy điểm môi giới nhà nữa: "Nghe đồn hôm qua nơi khá, chỉ tiếc là cách đây xa." xa đến ông cũng tới xem, bằng thì muộn mất thôi.

Ba Ôn xếp dọn đồ đạc chuẩn đổ mì lạnh, mới xoay lưng định thì thấy khách ghé thăm. Người khoác áo quan phục, vẻ là chức tước trong triều, nhưng Ba Ôn chẳng rành rẽ thuộc chức phẩm nào. Ông vội kéo Ôn Phạn phía che chắn bước lên niềm nở chào mời:

"Đại nhân dùng món gì ạ?"

Chu Học quan hếch mắt khinh khỉnh: "Các ngươi là đám bán mì lạnh ?"

Câu rõ ràng là hỏi cho . Ba Ôn thẳng : "Bẩm đại nhân gì sai bảo?"

Chu Học quan đảo mắt khinh bỉ quanh: " là cái thứ chẳng lên nổi mặt bàn... thôi thôi, các ngươi cút lẹ lên, cấm bày bán ở đây nữa."

 

Loading...