Thần Bếp cũng phải làm bài tập - Chương 202: Tuyến truyện giả định - Bố mẹ Ôn Phạn xuyên về cổ đại (8)
Cập nhật lúc: 2026-05-22 05:31:39
Lượt xem: 18
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Mặt trời ló dạng qua rặng cây, con hẻm nhỏ trở nên nhộn nhịp. Tỳ nữ và tiểu tư của các gia đình quyền quý nô nức xách giỏ mua sắm. Dĩ nhiên, việc mua bán thiết yếu hàng ngày đều quản gia lo liệu, bọn họ xuất hiện ở đây phần nhiều là tuân lệnh chủ nhân săn lùng những món đồ mới lạ, độc đáo mà chợ thường hiếm thấy.
"Anh đào tươi quá, lấy cho ba phần nhé."
"Hôm qua tiểu thư nhà khen mơ muối nhà ông ăn miệng, đúng loại , lấy thêm cho một ít."
"Thiên ma ư? Để về thỉnh thị ý phu nhân ."
Ôn Phạn dỏng tai lắng , áng chừng khả năng chi trả của bọn gia nhân . Trước lúc mở hàng, mấy tiểu thương xung quanh rỉ tai khuyên ba Ôn đừng bán rẻ quá.
"Nhiều thấy ông bán giá thấp, còn lướt qua luôn buồn ngó nữa cơ!"
Lão bán mơ muối chia sẻ kinh nghiệm xương máu. Nhớ ngày mới đặt chân tới đây, lão chào giá mười văn một gáo mơ, ròng rã mấy ngày đầu chẳng bán một chút nào!
"Chỗ thiếu những kẻ thừa tiền lắm của, cốt hàng hóa của chất lượng, bày biện sạch sẽ tươm tất thì giá đắt mấy họ cũng chịu."
Kể cả ông bán đào cũng , quả nào quả nấy rửa sạch bóng loáng, đựng trong giỏ tre xinh xắn, sợ nắng chiếu hỏng còn kỳ công dựng một cái giàn nhỏ, phủ lớp vải bông mềm mại để che mát. Nghe lời khuyên nhủ của , Ôn Phạn quyết định chỉ kinh doanh hai món mì lạnh cuộn và thạch lạnh.
Khối thạch lạnh nguyên khối núng nính, trong veo như ngọc nhanh chóng lọt mắt xanh của một tỳ nữ sống mũi cao thanh tú.
"Cái món... thạch lạnh , tính tiền đây?" Đối phương nhướng mắt tấm bảng hiệu, đích thị là học chữ.
Ôn Phạn híp mắt: "Không khách quan dùng bao nhiêu? Giá một bát trộn sẵn bên là hai mươi văn, nhưng nếu ngài đem về nhà tự chế biến..." Ôn Phạn xòe tay ướm chừng: "Nguyên khối lấy ngài năm trăm văn."
Ôn Phạn nhẩm tính, khối thạch lạnh múc cũng ba, bốn chục bát, bán năm trăm văn tính chẳng lỗ gì. Cỡ tỳ nữ ở mấy phủ lớn dẫu tiền nhưng chi phí vượt ngưỡng năm trăm văn là đều lưỡng lự đôi chút. Đoán chừng năm trăm văn chính là hạn mức lớn nhất mà cô tỳ nữ quyền định đoạt.
Có mấy bên cạnh nhấp nhổm định mua, nhưng ngại tới đang mải chọn nên chẳng tiện chen ngang bao chót. Nhìn thứ đồ ăn trắng muốt như ngọc băng, ai nấy đều tự nhủ dẫu hương vị tồi tệ thì các vị chủ t.ử cái dáng vẻ bắt mắt chắc cũng nỡ trách mắng. Ôn Phạn chốt giá, vị tỳ nữ nét mặt vẫn hề suy chuyển, điềm nhiên bảo:
"Có thể trộn thử một bát ngay bây giờ ? Ta nếm thử quyết định."
Cô nàng quả thực cẩn thận. Ôn Phạn gật đầu cái rụp, tay thoăn thoắt ngay một bát, đon đả mời chào thêm món mì lạnh cuộn. "Cũng lấy cho một cái ."
Cuộn mì lạnh cuộn tròn lẳn trôi tuột xuống bao tử, chân mày vị tỳ nữ dãn đầy khoan khoái, vung tay dõng dạc: "Kiểm đồ sạp , mua hết." Lời dứt khoát đến độ giá của món mì lạnh cuộn còn chẳng buồn màng tới. Mấy tiểu thương bên cạnh thấy đều thầm nuốt nước bọt ghen tị.
Ôn Phạn lắc đầu từ chối: "Khách quan đấy thôi, món mì lạnh cuộn để lâu sẽ mất vị ngon, vả chất đống lên lớp vỏ dễ rách... Hay thế nhé, phần khối thạch lạnh , nước sốt pha sẵn để riêng, tặng kèm luôn chiếc nạo , mang về ăn bao nhiêu tự tay bấy nhiêu. Riêng mì lạnh cuộn, gói mười phần, ngài đem về thưởng thức thấy ngon miệng thì hôm ghé ủng hộ tiếp." Vị tỳ nữ êm tai, thuận tình đồng ý trả tiền sòng phẳng, dặn Ôn Phạn sắp xếp gọn gàng hộp cơm. Chiếc hộp cơm chạm trổ hoa văn tinh xảo đầy ắp đồ ăn, nặng trĩu tay, kể cả một khối thạch lạnh còn nguyên nữa chứ. Ấy mà vị tỳ nữ nọ lời cảm ơn xong, xách hai tay hai bên ung dung rảo bước, chẳng thèm gọi tiểu tư khiêng giúp. Bóng cô tỳ nữ khuất, đám gia nhân, tỳ nữ khác liền túm tụm xuýt xoa, vài ba câu chuyện buôn dưa lê giấu nổi sự ganh tị.
"Người ban nãy chắc chắn là hầu của phủ Trưởng Công chúa ?"
"Chuẩn cần chỉnh, phong thanh Trưởng Công chúa thu nạp cả chục cô nhi võ nghệ tùy tùng, chậc chậc, đ.á.n.h phò mã thừa sống thiếu c.h.ế.t, lết nổi qua ngưỡng cửa nữa kìa!"
"Kỳ lạ thật, dạo thấy phò mã mẩy đòi nạp nữa nhỉ?"
" Có gì mà lạ? Tân đế lên ngôi, sắc phong Đại Công chúa thành Đại Trưởng Công chúa, tăng thêm cả đống lộc ấp, giờ phò mã quỵ lụy van xin Công chúa chứ." ...
Hóng một mớ chuyện, Ôn Phạn nhớ vị Đại Trưởng Công chúa dường như cũng khá quen khi cô còn ở trong cung. Nhớ năm xưa Hoàng hậu thất sủng, phò mã của Đại Trưởng Công chúa mượn cớ Công chúa sinh hạ con nối dõi, ngang ngược đòi nạp . Chuyện hoang đường nhường , mà Tiên đế vì vài lời gièm pha của Thục phi xiêu lòng cho phép. Cuối cùng, Đại Trưởng Công chúa hùng hổ lao cung, buông lời đanh thép, hoặc là nàng hưu chồng, hoặc là bắt phò mã c.h.ế.t.
Nạp ư? Tiên đế ân chuẩn thì nàng cũng hỏi cái cần cổ của phò mã xem cứng . Tiên đế tuổi già sức yếu, căm ghét nhất là bọn đàn bà con gái thói ương ngạnh hung dữ, liền trách phạt Đại Trưởng Công chúa. Dẫu , nàng vẫn cấm phò mã bước chân cửa phủ Công chúa, đồng thời cho phép nạp . Hễ nàng phát giác là lập tức lấy mạng phò mã. Tên phò mã thèm khát vinh hoa phú quý khiếp sợ Công chúa.
Còn Công chúa thì nhất quyết chịu sinh con cho , càng cho phép thất. Mỗi phò mã mò tới phủ Công chúa, đều bọn tỳ nữ của nàng vác gậy đuổi đ.á.n.h thừa sống thiếu c.h.ế.t. Ôn Phạn tay thoăn thoắt nhưng trong lòng thầm nhủ, nay em ruột nắm trong tay thiên hạ, Đại Trưởng Công chúa chắc chẳng mấy chốc sẽ ly hôn cho phò mã thôi. ...
Tại phủ Đại Trưởng Công chúa. Tỳ nữ xách hộp thức ăn bước thẳng tới mặt Trưởng Công chúa, cung kính hành lễ dâng lên thức ăn. Đại Trưởng Công chúa ngả bộ ghế dài, phượng nhãn híp dò xét:
"Cẩm Sắt hôm nay săn của lạ gì về thế?"
Cẩm Sắt mỉm: "Chút đồ ăn vặt thôi ạ. Ở ngõ Ngô Đồng mới sạp hàng mới, bán thức quà độc lạ hấp dẫn lắm."
Trưởng Công chúa tuổi ngoài ba mươi mà dung nhan tươi trẻ mơn mởn như thiếu nữ đôi mươi, dậy sai tỳ nữ múc cho một bát. Vừa cạo xong nửa bát thạch lạnh từ từ ăn sạch, Đại Trưởng Công chúa tấm tắc khen ngợi ngớt:
"Món đấy, ăn thanh mát sảng khoái, các ngươi cũng chia ăn thử !"
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/than-bep-cung-phai-lam-bai-tap/chuong-202-tuyen-truyen-gia-dinh-bo-me-on-phan-xuyen-ve-co-dai-8.html.]
Đám tỳ nữ hầu cận quanh nàng dường như quá quen thuộc tính nết của Công chúa, tất thảy đều tươi chia bát thạch lạnh. Còn về phần mì lạnh cuộn, Công chúa hào hứng lấy tay bốc ăn ngon lành, còn chẳng thèm dùng đến đũa.
"Thuận tiện, quá sức tiện lợi, Cẩm Sắt, đợt tới giáo trường luyện võ nhớ mua mang theo, cầm tay mà ăn thì tiện bao nhiêu!"
Đang lúc ăn uống vui vẻ thì bên ngoài bỗng vẳng tiếng ồn ào. Tấm mành trúc viền họa tiết hoa mẫu đơn khẽ vén lên, một giọng lảnh lót vang : "Bẩm Công chúa, phò mã tới cửa ạ."
Một câu thôi cũng đủ bay hết khẩu vị của Đại Trưởng Công chúa đang ngon miệng.
" Tống cổ ."
"Đã đuổi ạ, nhưng phò mã tối sẽ ."
Đại Trưởng Công chúa bực dọc phẩy tay: "Vậy tối nay cung thăm mẫu hậu."
Cô tỳ nữ cạnh đó nhíu mày: "Cớ gì chúng lẩn tránh , để nô tỳ lôi đ.á.n.h cho một trận, cho liệt giường mấy ngày là !"
Đại Trưởng Công chúa can ngăn: "Thôi bỏ , mẫu hậu dặn Hoàng đang tìm cách bắt thóp , chúng nên manh động, dứt dây động rừng."
Nói đến đây, Công chúa thở dài thườn thượt. Theo đúng luật thì nàng chẳng kéo dài, sẵn sàng đơn hưu chồng ngay tức khắc. Khổ nỗi cảnh cho phép. Phò mã dẫu ngu đần nhưng ông cha là lão thần ba triều. Tân đế mới lên ngôi, động đến cha chồng nàng cũng chọn thời cơ chín muồi. Bây giờ mà tìm cớ gì hạch tội phò mã thì mấy, ngặt nỗi cha chồng nàng là một con cáo già tinh ranh, dạo gần đây hành xử cực kỳ cẩn trọng, còn ép phò mã mỗi ngày ba bận tới xin nàng.
Điều khiến nàng điên tiết nhất là lão Ngự sử , rao giảng đạo lý "Gương vỡ lành", đẩy nàng thế cưỡi hổ khó xuống. Ý chừng phò mã lãng t.ử hồi đầu thì nàng mỉm đón nhận. Coi nàng là đứa ngu . Dạo cha chồng nàng thăm dò ý tứ, đem phò mã thí dò đường. Nay lão thấy thời cơ tới, Tân đế đuổi về quê chăn vịt nên lấy phò mã bậc thang để leo xuống cho khỏi bẽ mặt.
Từ đầu chí cuối, nàng đường đường là một Công chúa mà coi như con cờ trong ván cờ chính trị. Đại Trưởng Công chúa hừ lạnh: "Bọn Cẩm Ngọc vẫn đang bám sát , tin lòi sai sót nào!"
Cha chồng nàng tuy khôn ngoan nhưng chẳng lường hết độ ngu dốt của thằng con thứ. Nàng đang nín nhịn chờ thằng ngu mắc bẫy. Nói xong về gã phò mã phiền toái, Công chúa chỉ tay chỗ mì lạnh bàn: "Món ngon lắm, ngày mai chuẩn nhiều nhiều một chút, mang cung."
Bên ngoài phủ Công chúa, phò mã hết con hẻm, trong đáy mắt xẹt qua một tia hằn học.
"Đồ vô đức vô tài! Đàn bà lăng loàn!"
Bóng cây lưng khẽ rung động, phò mã chẳng mảy may phát hiện, vẫn say sưa c.h.ử.i rủa trong khoái cảm. "Dẫu là phường phu xe đĩ điếm, vợ cũng chẳng dám ngang tàng như thế, phường đàn bà kiểu , nếu ... nếu ..."
Phò mã dám c.h.ử.i thốt khỏi miệng, chỉ lầm bầm trong bụng. Nếu đầu t.h.a.i hoàng gia thì đá khỏi nhà như một thứ rác rưởi. Trút giận xong một hồi, phò mã bỏ mà lách qua bức tường bao quanh phủ Công chúa, nhanh chóng tìm đến một cánh cửa phụ.
Một kẻ mang dáng vẻ thậm thụt lén lút lẻn từ ô cửa phụ, cung kính chắp tay vái lạy phò mã. Tên chính là nội gián do cha cài cắm phủ Công chúa, dạo cha mới giao tên cho , dặn dò sử dụng thật cẩn thận để lấy lòng Công chúa.
"Gần đây Công chúa thích món đồ gì ?"
Dỗ ngọt đàn bà, suy cho cùng cũng chỉ quanh quẩn chuyện quà cáp tặng đồ, phò mã tự vỗ n.g.ự.c đắc ý với kế sách thông minh của . Tên nội gián trừ: "Bẩm, xung quanh Công chúa đông đảo tỳ nữ, thuộc hạ khó lòng tiếp cận... hôm nay thấy Cẩm Sắt xách hộp đồ ăn về, phong thanh Công chúa vẻ thích một món ăn tên là mì lạnh."
Tên nội gián rắp tâm rỉ tai thêm vài thông tin động trời trong phủ Công chúa, dạo gần đây dường như mật chỉ từ Hoàng thượng, Công chúa đang cải tổ cơ ngơi sản nghiệp, đóng cửa tiệm bán bớt mấy cửa hàng, vẻ như đang rục rịch kế hoạch lớn. Tỳ nữ của Công chúa cũng miệt mài học chữ, Công chúa mời một nữ phu t.ử về dạy dỗ đám cô nhi nhận mặt chữ.
Chuyện tày đình như thế so với món ăn sở thích của Công chúa, tên nội gián tin chắc đó mới là mấu chốt. Ngặt nỗi phò mã hớn hở chộp chữ mì lạnh là bỏ ngoài tai thứ khác, mặt mày rạng rỡ vội vàng xoay gót bỏ .
Tên nội gián: ...
Mặt méo xệch lê bước khép cổng, tự nhủ bụng phò mã còn kém xa lão đại nhân nhà một trời một vực. Thảo nào Công chúa coi như cỏ rác. ...
Trở về phủ, phò mã cũng lười biếng chẳng buồn động chân động tay, vẫy tên tâm phúc tới. "Đại Trưởng Công chúa dạo cực thích món mì lạnh, ngươi lo liệu, chiếm cho bằng công thức của tên bán hàng rong về đây."
Tên tâm phúc quá hiểu tính nết chủ t.ử , nhãn cầu xoay chuyển tính toán, mặt giả lả: "Nói cũng nực thật, món mì lạnh tiểu nhân từng dịp danh, đồn đại đây bán ở Quốc T.ử Giám vài ngày. Dạo lặn biệt tăm chẳng thấy tăm nữa."
Phò mã bực tức khoát tay: "Nghe đồn loanh quanh gần phủ Công chúa thôi, ngươi tự tìm cách mà tìm cho ." Tìm thì, đe dọa mua chuộc, thèm quan tâm. Tên tâm phúc định bẩm báo trận bão táp sóng gió ở Quốc T.ử Giám cho , nhưng thấy bộ dạng đó của phò mã đành nuốt ngược trở .
Lùi một bước, thấy đây dường như là mối ăn béo bở. Phò mã nắm quyền quản lý chi tiêu trong nhà nên chẳng lường độ đắt hàng của món mì lạnh . Nếu cướp công thức về tay, Đại Công chúa ăn bao nhiêu? Tên tâm phúc lén nhét chút tư lợi cá nhân kế hoạch, ráo riết truy lùng sạp bán mì lạnh chăm chỉ hơn hẳn. ...
Ôn Phạn vẫn công thức của nhà lọt tầm ngắm. Gần đây chuyện ăn phất lên như diều gặp gió, giới thượng lưu với sức mua kinh khủng, ngoài phủ Đại Trưởng Công chúa ghé thăm hàng ngày, ở các gia tộc lớn cũng dần trở thành khách quen. Ôn Phạn thét giá trời, bọn họ đều sẵn sàng móc hầu bao mua. Chưa đầy chục ngày mà kiếm bộn tiền gấp mấy tháng . Ba Ôn xòe tay nhẩm tính, giờ ngân khố gia đình rủng rỉnh năm mươi lạng bạc, dư sức mở cửa tiệm, việc tìm địa điểm thúc đẩy nhanh chóng.
Trong khi đó, Ôn Phạn tiếp tục mày mò món mới. Ngày dọn sạp hôm , mấy tỳ nữ ngóng trông gần. Đập mắt họ là những hạt thạch trắng trẻo núng nính cỡ đốt ngón út trong nồi. "Món gì đây?" Ôn Phạn lôi cái bát , xúc nửa muôi rưới nước sốt, chìa mời nếm thử miễn phí. "Đây gọi là thạch tôm."