Thần Bếp cũng phải làm bài tập - Chương 203: Tuyến truyện giả định - Bố mẹ Ôn Phạn xuyên về cổ đại (9)
Cập nhật lúc: 2026-05-22 05:31:40
Lượt xem: 19
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Thạch tôm? Tại phủ của đầy một canh giờ đó, Đại Trưởng Công chúa thưởng thức món ăn lạ miệng . Cẩm Sắt xách mấy hũ đất về, dù hiểu rõ phủ Công chúa cũng tiền của, cô cũng khỏi chút xót ruột.
"Cái hũ bé như thôi mà lấy ba trăm văn tiền!" khổ nỗi hương vị quả là đỉnh cao. Cô nương bán thạch tôm hét giá trời nhưng khi cầm món đồ đổi lấy tiền bỏ , khách hàng chỉ thốt lên một câu: "Xứng đáng!"
Chẳng những đong đầy một hũ nhỏ nước sốt chua cay mặn ngọt, trong nước cốt sẫm màu còn lấp ló mấy lát ớt, hành tỏi xắt nhuyễn, đậu phộng rang giòn, hít hà một là mùi chua chua thơm thơm xộc thẳng lên mũi, kích thích vị giác đến cực hạn. Mà còn tặng thêm một hũ nước mật ong, vị thanh mát chẳng gắt chút nào, thoang thoảng hương bạc hà. Uống thử một ngụm, cổ họng mát rười rượi.
"Tỷ mang về nhớ cho thêm tí đá lạnh nhé, phủ nhà chắc chắn chẳng thiếu món gì, điểm thêm ít trái cây thái hạt lựu đường phèn cũng ngon đấy." Xem kìa, tinh tế nhường nào, từ mặn ngọt chua cay đều đủ cả.
Món thạch tôm nhai trong miệng sần sật trơn mướt, giòn dai sảng khoái, ăn còn hơn cả món thạch lạnh. Giữa cái nắng chói chang, húp một bát chua cay, dù mồ hôi chảy đầy cũng thấy sảng khoái nhẹ nhõm.
Đại Trưởng Công chúa ăn liền hai bát: "Món ngon thì ngon đấy, nhưng chẳng thấm , nhanh đói lắm." Nhớ đợt nàng còn dặn tỳ nữ mua mang tới thao trường điểm tâm, ai ngờ cái món vẻ đầy ụ , ăn đến một canh giờ đói bụng.
Cẩm Sắt: "Nhanh tiêu cũng ạ, khỏi lo ngài ăn món xong bỏ bữa chính."
Đại Trưởng Công chúa mỉm : "Trong cung, mẫu hậu, Hoàng và Tĩnh Vân dạo cũng thích món mì lạnh lắm."
Lần đem mì lạnh cung, nàng mới chuyện tại Quốc T.ử Giám. Hoàng thượng thưởng thức mì lạnh lôi bài luận của đám sĩ t.ử cho tỷ tỷ , c.h.ử.i thương tiếc. Lúc thì c.h.ử.i Chu Học quan kẻ hám danh hám lợi, lúc rủa xả tên Chưởng soạn lũ súc sinh, nhường mâm cơm thiu cho con nhà ông ăn thử, đoạn cuối sang quở trách đám sĩ t.ử sách thánh hiền lười chảy thây, c.h.ử.i rủa khác thì lanh lẹ. Thái hậu kề tai thì thầm tai con gái: "Hoàng thượng thấy đám sĩ t.ử hành văn trôi chảy nên lệnh cho Tế tửu định kỳ nộp bài luận lên cho ngài chấm, ai ngờ mấy bài chán quá nên mới thế."
Đại Công chúa che miệng khúc khích. Cảm xúc thăng hoa ngẫu hứng bậy bạ đ.á.n.h đồng với việc ép uổng sách thánh hiền? Chửi rủa là bản năng, còn luận là cực hình.
Hoàng thượng c.h.ử.i chán chê một hồi mới tội nghiệp bảo: "Chỉ Hoàng tỷ thương , của ngon vật lạ gì cũng chừa phần cho ." Chỉ bữa Hoàng thượng mới nuốt trôi cơm, lúc cáo lui còn dặn tiểu thái giám đóng gói phần mì lạnh còn mang . Báo hại Tam Công chúa về đến tẩm cung tức giận nhảy dựng lên mắng Hoàng vô lương tâm.
"Hôm nay mới về muộn một chút thôi mà!"
Thái hậu xòa, dặn dò mang phần giấu riêng cho Tam Công chúa xoa dịu. Tam Công chúa hậm hực xuống, mặt mày vẫn còn bí xị.
Đại Công chúa hướng mắt Thái hậu: "Ngự Thiện phòng vẫn chọn ai ạ?" Thái hậu chép miệng: "Cũng nhiều tay nghề khá lắm chứ, chỉ tội là vẫn bằng cũ."
Đại Công chúa xuất giá sớm, lúc Ôn Phạn tiếp quản Ngự Thiện phòng nàng yên bề gia thất, thế nên danh xưng đại cô nương của Ngự Thiện phòng chỉ nàng đồn đại. Duy chỉ Tam Công chúa, vì quen ăn những món ngon từ bàn tay Ôn Phạn, sinh việc xuất cung săn lùng tung tích Ôn Phạn trở thành mục tiêu tối thượng. "Đầu bếp trong phủ của con cũng lắm."
Thái hậu phẩy tay: "Không cần , gì cũng quen. Chẳng qua là dạo trời nóng bức bối nên ăn gì thôi."
Đại Công chúa lùi phía ngắm , quả thực bà gầy trông thấy. "Ngày mai con sẽ mang tiếp món mì lạnh cho ngài"
Thái hậu hiền : "Được, ngày mai trông con nhé." ...
Đại Công chúa nhớ đến mẫu hậu trong cung, liền dặn Cẩm Sắt chừa một hũ. "Chắc chắn mẫu hậu cũng sẽ thích món ."
Thái hậu đương nhiên là vô cùng ưng ý, bà quá thích đồ cay mặn mà đặc biệt thiên về đồ ngọt. Thạch tôm ngâm trong nước mật ong, thêm vài dưa hấu đào tươi cắt hạt, khiến Thái hậu ăn xong cứ trầm trồ ngớt.
"Ngon lắm, trong nhân gian cũng khéo tay thế ."
Món thạch tôm đóng gói kỹ lưỡng, vùi trong đá lạnh, đợi lạnh mới ăn, vị ngọt thanh mát chạy dọc sống lưng khiến Thái hậu tinh thần sảng khoái rạng rỡ lên hẳn. Nhờ bữa trưa bà dùng nhiều hơn một bát cơm.
"Mẫu hậu ý, mai con mang tiếp."
Đại Công chúa quyết định ngày mai mua thêm nhiều chút, là sai Cẩm Sắt đ.á.n.h tiếng hỏi han xem nhượng công thức , đắt mấy cũng chịu . Dẫu nàng chẳng ý định buôn bán tranh giành với họ, mua về chỉ để phục vụ cho trong gia đình thôi. Tưởng rằng việc sẽ thuận lợi thôi, nào ngờ rắc rối bất thình lình ập đến. Bên ngoài cửa tiếng nhao nhao ồn ào. Đại Công chúa tưởng rằng phò mã giở trò càn, ai ngờ tỳ nữ hớt hải chạy báo một đám bán hàng rong đang ồn ào ở cổng.
"Chuyện gì ?"
"Bọn họ túm một kẻ khả nghi. Kẻ tự nhận là gia nhân của phủ Đại Trưởng Công chúa, cả gan xông tới uy h.i.ế.p giao nộp công thức mì lạnh."
Đại Công chúa: Không đời nào! Đại Công chúa tuy dặn tỳ nữ mua công thức nhưng cũng dặn kỹ nếu từ chối thì thôi, vì đó là cần câu cơm của họ. Cùng lắm dặn ngày ngày sẵn mang đến phủ, khỏi mất công Cẩm Sắt chạy ngoài mua. Cẩm Sắt tuyệt nhiên thể cái việc động trời uy h.i.ế.p để cướp công thức đượv!
Đại Công chúa vội mặt, tiên gọi Cẩm Sắt tới. Ai đúng ai sai, nàng phân rõ ngọn ngành từ nhà . May , Cẩm Sắt cũng về, mặt chẳng mảy may tức giận, trái còn mang vẻ khoái trá mỉa mai.
Thời gian tua ngược về sáng sớm nay. Tên tín của phò mã một thời gian dài lùng sục cuối cùng cũng tìm sạp mì lạnh. Chẳng cần cũng đủ hiểu quá trình tìm quầy hàng gian truân nhường nào, khi đến nơi lập tức kéo theo một bầy gia nhân nấp trong bóng tối rình mò. Thấy cảnh khách mua tấp nập ngớt, suýt nữa kìm sự hào hứng tột độ trong lòng. Sạp hàng bé tí mà thu về mớ bạc lớn mỗi ngày cơ ! Lại cái nhà ba , lão chồng thì mặt nghệt như khúc gỗ, mụ vợ thì cắm cúi hùng hục, con bé thì... Gã gia đinh theo nhếch miệng đểu: "Bắt luôn con bé về, dám chắc phò mã còn vui hơn nữa."
Lũ gia nô xun xoe hô hố. Ngay lập tức tên tâm phúc chặn họng: "Không ăn xằng bậy!"
Bọn gia nô ngu ngốc phò mã dạo gần đây đang dồn hết tâm huyết để lấy lòng Đại Công chúa, ngay cả lầu xanh cũng chẳng bén mảng đến. Chỉnh đốn đám gia nô thêm một tràng, tên tâm phúc mới sang quan sát gia đình . Canh lúc đồ đạc sạp càn quét sạch sẽ gần hai canh giờ, mới quyết định xuất chiêu.
"Đi nào." Tranh thủ lúc thưa , mấy kẻ xúm bao vây hàng mì lạnh.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/than-bep-cung-phai-lam-bai-tap/chuong-203-tuyen-truyen-gia-dinh-bo-me-on-phan-xuyen-ve-co-dai-9.html.]
"Kỹ năng nấu nướng của tiểu nương t.ử cũng khá đấy. Chủ nhân nhà mời cô về chỉ bảo đám gia nô trong phủ vài thứ."
Ôn Phạn cau mày đ.á.n.h giá kẻ mặt. Tên đầu têu mặt mũi nham hiểm, đôi mắt tam giác xếch ngược, mặc áo lụa bóng lộn nhưng chân xỏ đôi giày vải bạc màu. Bố Ôn theo bản năng lập tức đẩy con gái lùi về che chắn. Ôn Phạn nhẹ nhàng đẩy tay bố . "Cho hỏi quý tính đại danh của chủ t.ử nhà ngài là phủ nào?"
Ngay từ ngày đầu mới mở sạp, Ôn Phạn lường thế nào cũng cảnh , chỉ là sớm muộn mà thôi. Nay cuối cùng chuyện cũng tới, Ôn Phạn giữ thái độ điềm tĩnh hơn cả dự tính. Những xung quanh e dè chẳng dám góp mặt can thiệp, ai nấy đều nín thở theo dõi gia đình cô.
Gã mắt tam giác trừng mắt quát tháo: "Kêu ngươi thì ngươi cứ việc theo! Hỏi nhiều thế để gì?"
Ôn Phạn gằn: "Đương nhiên hỏi cho nhẽ. Xem xem gót chân thiên t.ử mà vẫn kẻ gan to dám dùng quyền uy dọa dẫm ức h.i.ế.p dân lành như thế !"
Từ trường uy nghiêm tỏa từ cô khiến gã mắt tam giác khỏi giật kinh ngạc. Khi tỉnh táo nhận một con ranh con dọa sợ, cục tức trong bụng gã bùng lên dữ dội to tiếng hét:
"Ranh con hỗn xược! Vừa ngươi là gót chân thiên tử, chẳng lẽ tỷ tỷ của Hoàng thượng một cái công thức của ngươi cũng ?"
Lừa .
Ôn Phạn lăn lộn trong cung lâu, thừa Hoàng thượng chỉ độc nhất một tỷ tỷ, đó là Đại Công chúa cùng sinh . tỳ nữ của Đại Công chúa ngày nào chẳng tới đây mua đồ, hà cớ gì đến đòi công thức? Ôn Phạn nheo mắt: "Ngươi đang Đại Công chúa đấy ? Ta tin! Đại Công chúa nổi tiếng nhân từ đức hạnh, thể trò !"
Gã mắt tam giác lấy ngọc bội lệnh bài của phủ Công chúa , vểnh mặt lên trời đầy ngạo nghễ: "Làm mà ? Chủ t.ử của là tỷ tỷ ruột thịt của Hoàng đế, cái công thức của ngươi là phúc tổ bảy mươi đời nhà ngươi đấy!"
Gã mải huênh hoang nên nhận Cẩm Sắt đang ngay lưng, cô thu hết tình hình trong tầm mắt, lập tức xông lên thu thập gã một trận. Chợt một tiếng "cạch", tấm lệnh bài ngọc bội tay gã mắt tam giác trong tay tiểu nương t.ử chủ quán . Ôn Phạn giật phăng lấy lệnh bài, khẽ gằn một tiếng, mấy gã gia đinh xung quanh còn kịp thấy động tác của Ôn phạn, thì tên mắt tam giác cầm đầu vật xuống đè đất.
Cẩm Sắt: ...
Cô nàng âm thầm lui một bước, xem thử Ôn Phạn tiếp theo tính gì. Ôn Phạn cũng chẳng nể nang gì, cất tấm lệnh bài , hô hoán ầm ĩ tên là cường đạo ăn cướp.
"Phủ Đại Công chúa ngày nào chẳng phái sang đây mua hàng, lý do gì hôm nay dở trò đ.á.n.h cướp công thức của ? Rõ ràng đây là phường mạo danh lừa gạt!"
Ôn Phạn dõng dạc hô lớn: "Cái thứ cướp ngày , hôm nay nhăm nhe trấn lột công thức của , ngày mai ắt hẳn giở trò cướp bóc nhà các ! Đã thế còn lôi danh tiếng của Trưởng Công chúa để lộng hành... Không bằng quý vịcùng bắt quân ăn cướp lôi đến phủ Công chúa đối chất thực hư?"
Ôn Phạn đ.á.n.h ánh mắt đầy ẩn ý về phía Cẩm Sắt đang nấp đằng xa, cố tình bồi thêm một câu: "Dù kẻ tùy tùng phủ Công chúa, tin chắc Đại Công chúa sẽ minh oan và bảo vệ công bằng cho chúng !"
Cẩm Sắt giật , nhận đây quả là một cơ hội ngàn năm một. Trong khi đó, Ôn Phạn lôi kéo thành công đám tiểu thương xung quanh xắn tay cuộc, từ ông bán mơ muối đến bà bán đào đều đồng loạt gật đầu đồng ý.
" ! Đại Công chúa thể mấy chuyện thị phi như ! Người chắc chắn là kẻ giả mạo!"
"Theo thấy, đừng giải lên phủ Công chúa gì, bắt lên quan phủ thì hơn!"
"Thật là tức c.h.ế.t mà, đ.á.n.h cho một trận mới bõ tức!"
Gã lúc Ôn Phạn bắt tiện tay nhét nguyên cục giẻ chùi bàn miệng, giờ đang ú ớ thành lời, chỉ vùng vẫy trong tuyệt vọng. Lũ gia đinh theo thấy rắn mất đầu cũng chẳng dám manh động, ngoan ngoãn để đám tiểu thương giữ từng tên một. Để vài trông nom sạp hàng, gia đình Ôn Phạn dẫn đầu nhóm tiểu thương hùng hậu kéo tên tội phạm lên phủ Đại Công chúa.
Gã mắt tam giác lúc hối hận xanh cả ruột! Hắn thà lôi lên quan phủ còn hơn bắt đến phủ Công chúa! Hắn quỳ chân Ôn Phạn, ánh mắt van nài tha thiết, khẩn khoản cầu xin cô trả tấm lệnh bài phủ Công chúa, nếu tha mạng cho , dẫu mất một trăm lạng bạc cũng cam tâm tình nguyện!
Mãi tới khi thấy cổng phủ Đại Công chúa sừng sững mặt, gã mắt tam giác như thấy trời đất cuồng.
Bên trong phủ, Đại Công chúa Cẩm Sắt thuật diễn biến sự việc. "Nhanh nhanh nhanh, mời họ đón tiếp t.ử tế đàng hoàng!"
Cẩm Sắt mỉm chạy việc. Đại Công chúa mấy vòng trong phòng, chỉnh tề váy áo mới đĩnh đạc bước .
Phò mã dám dung túng cho đám tay chân lộng hành như thế, thậm chí còn hắt nước bẩn thanh danh của nàng, dĩ nhiên nàng nổi trận lôi đình. nghĩ đến lão cha chồng tinh ranh thận trọng từng đường nước bước, khiến Hoàng thượng cách nào cũng nắm thóp của lão, bây giờ ngay cái cớ rớt xuống tận tay... Đại Trưởng Công chúa chỉ hận thể ban trọng thưởng ngay lập tức cho gia đình tiểu thương can đảm ! ...
Ôn Phạn cùng bố bước khỏi cổng phủ Công chúa, tay xách nặng trịch những món quà quý giá mà .
" Chỗ ... nhà dùng chứ nhỉ?"
Đại Công chúa quả thực rộng lượng phóng khoáng, vung tay ban thưởng cho nhà cô hai xấp lụa quý màu sắc sặc sỡ, thêm cả một hộp t.h.u.ố.c quý, kèm theo năm mươi lạng bạc. Đám tiểu thương theo cũng thơm lây, mỗi ít nhất cũng lĩnh mười lạng bạc mang về. Ôn Phạn phủi phủi tay: "Dùng chứ, dại gì mà dùng? Chỗ thảo d.ư.ợ.c cất để dành, còn xấp vải nào dùng tới thì đem bán đổi lấy tiền."
Thế là dư vốn để mở cửa tiệm . Ôn Phạn thản nhiên nhận hết phần thưởng, vì nàng tặng cho Công chúa điểm yếu chí mạng của phò mã cơ mà. Sắp tới kinh thành chắc chắn sẽ nổi sóng gió một phen nhỏ cho xem.
"Bố ơi, dẹp tiệm hàng rong thôi, ngày mai cả nhà cho mặt bằng để mở quán nhé!"