Thần Bếp cũng phải làm bài tập - Chương 22
Cập nhật lúc: 2026-04-10 09:01:05
Lượt xem: 138
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Dương Thao mang danh về cho Ôn, tức giận đến mức bốc hỏa. Mẹ Ôn cũng sang tìm Tôn Mộng Vân để lý luận một trận. Nếu chỉ món ăn giống thì , đằng đến cái danh cũng chép y hệt, đây rõ ràng là cố ý đ.á.n.h lừa khách hàng!
Đến tối, Ôn mới thực sự thấy hết sự trơ trẽn của Tôn Mộng Vân. Quán nhà bà ở phía trong, tuy cạnh đó một ngã tư nhưng sâu nữa là cửa của một khu dân cư gần đó, qua vốn đông, đa phần khách đều từ phía bên tới. Tôn Mộng Vân tận dụng ngay trống đó, tươi ở cửa tiệm để chèo kéo khách.
"Cửa hàng mới khai trương, đồ kho mười hai đồng, món nguội tám đồng ạ!". Tuy cách lôi kéo bao nhiêu nhưng cũng đủ thấy buồn nôn.
Bà chủ nhà Dương Hồng vốn tính bộc trực, tìm đến Ôn hỏi đúng một câu: "Sao em vả cho bà một cái?". Chưa thấy ai ăn kiểu đó bao giờ! May mà nhà của Tôn Mộng Vân của bà, chứ nếu là khách thuê của bà thì bà thà bồi thường tiền cũng cho thuê tiếp, ăn kiểu đó quá mất giá.
Mẹ Ôn buông tay: "Ai ngờ bà là hạng như ." là ngõ cụt mà chịu đầu.
Dương Hồng nhiều , lạnh : "Kẻ đó là đang giở trò vô đấy." Hồi nhỏ cạnh nhà bà một tiệm bánh bao nhỏ ngon, dân cư xung quanh đều thích. Sau đó một tiệm khác đến mở ngay sát vách, cũng treo biển bánh bao nhỏ, bán rẻ hơn năm hào để ké tiếng thơm. Nhà tức nổ phổi nhưng chẳng gì , quấy phá cũng chẳng ghen ghét, cứ mặt dày mà ké thôi. Cứ ké như suốt năm sáu năm, tiệm đó mới sập nhưng cũng kiếm đủ , để ông cụ chủ tiệm đầu tiên tức đến mức tai biến.
Mẹ Ôn: "Vậy giờ tính ? Hay là đổi biển hiệu ạ."
Ôn Phạn đang ôm ly dừa xoài xanh, hút một thật lớn. Gần đây nàng cuối cùng khám phá "lục địa mới", Coca giờ chỉ xếp thứ hai trong lòng nàng, vị trí một là các loại sữa đa dạng. Ôn Phạn từng ngờ tới hiện đại thể biến tấu nhiều kiểu như , những thức uống ngọt ngào ngay lập tức chinh phục vị giác của nàng. "Thế nếu bà cứ đuổi theo mà đổi thì cứ đổi mãi ?". Tôn Mộng Vân thể chuyện đó.
"Vậy..." Ôn Phạn hút cạn ly nước, luyến tiếc vứt thùng rác.
Ba Ôn ngập ngừng: "Hay chạy quảng cáo thử xem?".
Dương Hồng: "Cũng chỉ còn cách đó thôi, tìm mấy bạn blogger chuyên review đồ ăn địa phương , chí ít cũng quảng bá cái biển hiệu quán để còn nhận mặt."
Mẹ Ôn vạn ngờ chuyện trở nên rắc rối đến , Tôn Mộng Vân dường như chẳng màng chuyện kiếm tiền nữa mà là đang chọc tức bà. Chỉ cần bà tính toán một chút là kiểu chắc chắn lãi bằng bán mì gạo. "Làm để tìm mấy bạn review ?".
Dương Thao giơ tay: "Cháu lo vụ cho! Cháu theo dõi mấy ở thành phố đây!". Dương Thao rút điện thoại tìm, các blogger review ở địa phương mấy tài khoản lớn nhỏ, fan đông thì đắt quá, trong đám tầm trung một Dương Thao cực kỳ thích. Đó là một trai trẻ, nổi tiếng với sức ăn cực khủng. Lúc đầu mukbang "thánh ăn", nền tảng hạn chế lượt xem nên mới chuyển sang review quán ăn địa phương. ăn uống trông ngon miệng và nhanh nhẹn, dễ khiến xem cảm thấy đồ ăn thực sự hấp dẫn.
Dương Thao chỉ dòng chữ tên đó: "Email ở đây ạ!".
Mẹ Ôn lưỡng lự một lát: "Hay là đợi thêm chút nữa xem ." Tìm quảng bá là chiêu thức nhiều dùng nhưng Ôn cứ thấy ấm ức. Tại chứ! Mình là bên nhái mà tốn tiền tìm quảng bá ? Số tiền bỏ thấy xót xa quá.
...
Đến tối kiểm kê , việc kinh doanh tại quán cũng giảm sút bao nhiêu. Suất ăn theo phần tuy mất hai khách cũ nhưng thêm ba khách mới qua quen giới thiệu. Buổi tối cũng vài vị khách nhầm chỗ nhưng nhanh chóng bạn cùng gọi . "Ông ngốc , bảo là quán ở cuối phố cơ mà! Cạnh cái tiệm tạp hóa , kỹ biển hiệu chứ!". Người nhầm gãi đầu: "Biển hiệu giống quá mà, với cái bà chủ cũng thất đức thật, chẳng thèm bảo là bọn nhầm.".
Tôn Mộng Vân mang tâm thế cướp ai đó, nhưng khách nhà họ Ôn đa phần là khách quen giới thiệu hoặc qua các bài đăng dẫn nguồn của Dương Thao nên chẳng ai giữ chân . Mẹ Ôn gấp sổ : "Cũng may, cơ bản ảnh hưởng.".
Đã ảnh hưởng thì cứ mặc kệ Tôn Mộng Vân gì thì , để xem bà bày trò gì nữa. Dương Thao kể rằng Tôn Mộng Vân cũng học theo bà tặng nước ngọt, thậm chí để kéo khách mới, mỗi suất cơm trưa bà còn tặng kèm một chai nước khoáng. Như giá vốn sẽ càng cao hơn. Chẳng bà đang mưu tính điều gì.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/than-bep-cung-phai-lam-bai-tap/chuong-22.html.]
Mưu tính điều gì? Chính Ngô Đại Năng cũng đang hỏi câu đó. Cả một buổi tối, tiệm chỉ lèo tèo đúng hai lượt khách. Mà là nhầm chỗ, ăn hai miếng bỏ sang nhà họ Ôn ăn tiếp. Nồi đồ kho lớn từ trưa giờ vẫn ngâm trong nồi, ngay cả cơm canh buổi trưa vì nắm rõ lượng nên cũng thừa khá nhiều. Tôn Mộng Vân quát tháo chồng lãng phí đồ ăn, Ngô Đại Năng vốn ấm ức trong lòng, liền tức đến run cả môi: " bảo là cơm suất mà!".
"Thì ông học chứ! Cả đồ kho nữa, ông cái thứ gì ! Đến còn chẳng ăn thì ai mua?". Tôn Mộng Vân cũng đang nén giận, trưa nay giao cơm xong ba nhắn tin riêng cho bà , mở miệng là bảo cơm giao tới hôi, đòi bà trả tiền. Lại thêm mười mấy tối nay im lặng tiếng, rõ ràng là mai đặt cơm nữa. Đối với mấy đòi tiền, Tôn Mộng Vân vốn định cãi nhưng dám. Giờ bỏ mì gạo, nếu mất nốt mối cơm suất thì sống nổi? Thế là bà hỏi rõ đền tiền, về quán mắng Ngô Đại Năng một trận. "Ông giao cơm mà phủ cái khăn lên ! Quãng đường nắng nôi thế, đồ đựng trong cái thùng trong suốt ủ nửa tiếng thì còn ăn thế nào ?".
Ngô Đại Năng mặc kệ vợ mắng nhiếc, nhưng sự lo âu hoảng loạn của Tôn Mộng Vân rõ ràng dễ gì dịu , bà cũng nhận việc đổi mặt hàng hề đơn giản như tưởng tượng. Mức giá mười đồng quá thấp, lãi ít nên giá vốn ép xuống từng chút một. Kết quả là bán cả ngày trời đồ thừa vẫn chất đống. Đồ kho còn cố để thêm một ngày, chứ cơm canh thì tính !
Tôn Mộng Vân c.h.ử.i bới đổ đồ ăn , lòng đau như cắt. "Được , rau mai khỏi cần nữa, cứ lấy mống đồ kho chặt kèm thêm ít rau luộc là xong.". Tôn Mộng Vân thật "phóng khoáng", hôm nay nhiều quá, cánh gà chân gà chân giò còn dư đầy một nồi. "Hời cho bọn họ , cơm suất mai tăng thêm một đồng .". Đồ kho giá vốn cao, Tôn Mộng Vân thấy tăng thêm một đồng là hợp lý. khi bà phát thông báo nhóm, cả nhóm im lặng như tờ. Tối đến Tôn Mộng Vân đếm , đặt cơm chỉ còn hơn năm mươi . Thậm chí rời nhóm ngay lập tức, rõ ràng là từ sẽ ủng hộ nữa.
Tôn Mộng Vân sang mắng c.h.ử.i những đó: "Có một đồng bạc cũng tiếc, đúng là một lũ nghèo kiết xác! Chẳng trách bảo đừng kiếm tiền của nghèo, tiền ít mà lắm chuyện! Không ăn thì thôi, đây cũng chẳng rảnh mà hầu hạ!". Nói thì nhưng Tôn Mộng Vân vẫn khỏi lo sợ trong lòng. Nếu thành công thì ... Bà lắc đầu, thể nào thành công ! Đây mới là khởi đầu thôi, chỉ cần kiên trì, chỉ cần quán họ Ôn càng đắt hàng thì bà lo gì ké khách?
Hôm Tôn Mộng Vân mở luôn cả gian hàng ứng dụng. Khác với Ôn, bà lên là mua ngay gói hoạt động cho quán mới trong một tuần. Bà ranh mãnh chụp ảnh biển hiệu ảnh đại diện quán nhưng cố tình chụp mất một chữ. Chữ "Ngô" chỉ lộ một nửa, qua trông gần như y hệt tiệm của Ôn. Ngày hôm bà cũng mua mì sợi, nấu hai nồi cơm lớn, bắt đầu bán cơm suất và mì suất. Phải là bà tìm đúng hướng , mảng trực tuyến chính là điểm yếu nhất của nhà họ Ôn. Gần đây đơn hàng tăng nhưng cũng chỉ duy trì hơn hai mươi đơn mỗi ngày. Tôn Mộng Vân mở ngày đầu tiên, buổi trưa hơn ba mươi đơn.
Tôn Mộng Vân dí điện thoại mặt chồng: "Ông xem, bảo mà!". Chỉ cần hướng là sợ. Đã ké thì ké cho tới cùng! Quán của Ôn bà xem , lèo tèo vài đơn mà giá đắt, một phần cơm đặt về cũng hơn hai mươi đồng. Đâu như bà , giảm 10 cho đơn từ 15, bà tin mức giá mà động lòng!
Quán trực tuyến của Tôn Mộng Vân quả thực đắt hàng vài ngày. Mấy ngày Ôn cũng nhận ngày càng nhiều lời phàn nàn, luôn khách quen cho tìm quán bà mạng mà tận hai quán. " thấy ảnh biển hiệu hai nhà giống nên cứ thế đặt đại một nhà, ai ngờ đặt nhầm!". "Gọi điện qua đó còn mắng cho một trận đấy.".
Mẹ Ôn áy náy: "Thực sự xin ạ.". Khách quen xua tay: "Cũng chẳng của chị, tại cái nhà đó ăn thất đức quá, cho họ đ.á.n.h giá .". Không chỉ cho đ.á.n.h giá mà còn đăng ảnh so sánh biển hiệu hai nhà, rõ ràng để hướng dẫn cho những đặt . Khách quen định mở điện thoại cho Ôn xem nhưng lướt lên lướt xuống hồi lâu vẫn chẳng thấy đ.á.n.h giá của . "Ơ? Rõ ràng hôm qua gửi mà!".
Mẹ Ôn: "... Chắc là xóa .". Bỏ tiền là xóa đ.á.n.h giá .
Vị khách tức giận đập bàn: "Quá quắt quá, thế chẳng là ức h.i.ế.p . Sao chẳng ai bóc phốt họ chứ! Thật tức c.h.ế.t mà." Vị khách kêu oai oái.
Ở một góc khác của thành phố, một trai ngoài hai mươi tuổi lờ đờ thức dậy. Sau khi vệ sinh cá nhân đơn giản, theo bản năng bật máy livestream bàn lên. "Chào các bạn trưa nay nhé, đến chuyên mục đặt đồ ăn review quán đây, tiếp theo hãy cùng xem xem trưa nay đặt quán nào nhé."
Trên máy livestream của trai hiện tên "Đại Đoàn T.ử review", bên là lượng theo dõi: hơn một triệu ba trăm nghìn. Là một blogger review hàng đầu tại địa phương, phong cách của Đại Đoàn T.ử khác biệt. Cách chủ yếu của là đặt một phần đồ ăn giao tới, ăn xong đó mới ngoài tìm đến tận tiệm đó. Chuyện cũng là tình cờ, đây Đại Đoàn T.ử chỉ là một bình thường, thỉnh thoảng đăng một video kể về việc đặt đồ ăn ở công ty, đường về nhà đột nhiên nảy ý định xem quán ăn trông thế nào. Kết quả đến nơi, Đại Đoàn T.ử suy sụp . Cái quán yêu thích nhất, một ngày đặt liền ba bữa, trong một con hẻm nhỏ hẹp, môi trường đen kịt bẩn thỉu, nguyên liệu vứt bừa bãi nền đất sũng nước bẩn, chủ quán thì ngậm điếu t.h.u.ố.c xào nấu lạch cạch. Hình ảnh đó khắc sâu tâm trí .
Video đó đạt hàng triệu lượt thích, bên là những lời bình luận hài hước. 【Hahaha chắc suy sụp lắm luôn, về nôn mất ba ngày mới hết.】 【Cười c.h.ế.t mất, nên mới bảo đừng xem bếp, xem xong là hết ăn luôn.】 【Mấy lầu đừng nữa, bộ tưởng đồ ăn thế chắc? Đâu chẳng !】 【Thiên đường của ruồi nhặng, quê hương của chuột bọ.】 【Đừng nữa, nôn quá, tội nghiệp chủ kênh.】 ...
Đại Đoàn T.ử đó thử livestream vài , thấy lượt xem cao một cách kỳ lạ. Đương nhiên cũng nhờ vốn học ngành phát thanh truyền hình nên ngoại hình và cách năng đều . Dần dần Đại Đoàn T.ử bỏ việc để chuyên tâm review. Quán đặt đồ chia hai loại: một loại là tự chọn, một loại là hợp tác quảng bá. dù là hợp tác cũng kiểm tra khắt khe. Còn những quán review thực tế sẽ tìm trong phần bình luận của fan. Hôm nay trong phòng chat nhiệt tình giới thiệu: 【 Halô chủ kênh ơi, bác review quán cơm nhà họ Ôn ! Ngay đối diện trường Quần Anh !】 【 Chủ kênh em , món cơm suất nhà đó là 1 trong lòng em luôn! em đến quán bao giờ, thực sự xem quán trông thế nào ạ!】
Đại Đoàn T.ử ha hả: "Được thôi, trưa nay review quán nhé." Anh tìm kiếm ứng dụng đặt đồ ăn thì hiện hai kết quả. Điện thoại của Đại Đoàn T.ử đặt ngay máy nên đều thấy đang thao tác và bình luận theo. 【Cái là quán mới mà.】 【 đấy, là chủ quán cố tình mượn danh chủ kênh nhà để quảng cáo?】 【Đại Đoàn T.ử chẳng bảo review quán mới ? Quên ?】
Đại Đoàn T.ử khựng tay . Lần đó chủ một quán mới tìm hợp tác từ chối, đó họ bỏ cuộc mà phòng chat đóng giả qua đường. Kết quả khi Đại Đoàn T.ử đến nơi, đối phương tỏ vẻ thiết, tặng món chủ động giới thiệu, nhiều tưởng nhận tiền quảng cáo. Từ đó nhận lời review quán mới nữa. ... Đại Đoàn T.ử hai kết quả tìm kiếm , ảnh chụp cái nào cũng mộc mạc, giống kiểu tiền thuê quảng bá. "Quán lượt bán vẻ , đặt một xem ."
Đại Đoàn T.ử bấm quán phía . Người trong phòng chat tinh mắt nhận ngay: 【Anh đặt nhầm ! Là họ Ôn chứ họ Ngô!】 【Thôi thôi, ăn cái nào chẳng .】 【Quán gì khác chứ rẻ thì đúng là rẻ thật sự.】 【Hahaha mấy ông quên bỏ hai đồng đặt suất cơm, ăn xong về nôn tháo chạy cả đêm ?】 【Xong , cảm giác hôm nay 'toang' cho xem.】 【Toang +1】 【Toang +2】 【Chỉ em thắc mắc hai cái giống hệt ? Em tra , hai tiệm còn cùng một phố luôn nhé.】 【Càng thú vị , chủ kênh ơi, đặt luôn mỗi nhà một suất xem nào!】 【 đấy! Đặt cả hai , lát đến tiệm mới càng !】
Đại Đoàn T.ử nảy ý định, đây đúng là một chiêu câu khách . Thế là mở điện thoại đặt thêm một đơn nữa. "Được , giờ thì đợi cơm giao tới thôi."