Thần Bếp cũng phải làm bài tập - Chương 26
Cập nhật lúc: 2026-04-10 09:01:10
Lượt xem: 139
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Dương Phỉ với đám Dương Thao thì cứ chí chóe đùa suốt, nhưng khi gặp Trương San, cô nàng nhận ngay đây mới chính là "cạ cứng" của . Dương Phỉ nhiệt tình kéo Trương San buôn chuyện. Trương San ban đầu tâm trạng tệ, nhưng việc kinh doanh của nhà họ Ôn quá bận rộn. Những lúc bận rộn đành, lúc rảnh rỗi Dương Phỉ lôi kéo đủ thứ chuyện đời, cô bé chẳng còn tâm trí mà u sầu về chuyện gia đình nữa. Quan trọng nhất là -cơm nước ở quán thực sự quá ngon.
Cứ gần đến trưa, mùi thơm từ bếp cứ từng đợt bay Dương Phỉ say đắm. "Thơm quá mất...". "Không , giảm cân...". "Mà thơm thật sự luôn ...". "Thôi xong, béo lên ...". Trương San hiếm hoi mỉm : "Ngày nào cũng thế.".
Dương Phỉ đau khổ: "Tớ cũng ngờ đồ ăn ở đây ngon đến mức cơ chứ! Tớ béo lên tận một cân đấy.". Ngày đầu tiên đến việc, Dương Phỉ nạp luôn hai đĩa cơm đầy ú nụ đến mức nhích nổi . "Nghĩ đến chuyện khai giảng về trường ăn mấy món kiểu dâu tây xào cần tây với thanh long xào thịt gà, tớ hận ngày xưa báo danh trường nào gần nhà cho xong.".
Cả nghìn cây chứ ít gì, từ miền Bắc chạy vèo cái xuống tận Tây Nam, chuyện rắn rết côn trùng hàng năm ở trường chỉ là chuyện nhỏ, quan trọng nhất là quen khẩu vị. Năm đầu tiên học, Dương Phỉ cứ dăm ba bữa nhớ nhà, nhớ tay nghề bố mà là nhớ đồ ăn ở nhà ăn trường cấp ba của . "Tay nghề bố tớ thì đúng là 'thảm họa', từ nhỏ tớ thấy đồ nhà ăn là ngon nhất trần đời .".
Trương San chợt trầm mặc hẳn . Dương Phỉ vẫn lải nhải kể về việc nhà ăn trường nấu nướng tùy hứng thế nào, đôi khi cô chỉ cầu xin mấy bác đầu bếp đừng sáng tạo thêm món mới gì nữa. Mọi chuyện cứ lặp lặp như .Tâm trí Trương San bay đến cái nơi mà cô chẳng nghĩ tới chút nào. Chuyện gia đình luôn cô phiền lòng, giờ nhớ mấy ngày đầu mới về, những lời trách móc của bố vẫn còn văng vẳng bên tai: "Tao đẻ nó chẳng để bạn cho mày ! Có mày là con, chúng tao trăm tuổi thì mày cô đơn lắm con ạ." "Sao mày ích kỷ thế hả con? Có thêm đứa em ?" "Quyết định của tao với mày cần mày đồng ý!"
Trong lòng Trương San dâng lên một nỗi bi thương, trong nỗi bi thương đó, điều cô nhớ về là sự vô lý của bố mà là những năm tháng ấu thơ. Lúc mẫu giáo sướt mướt chịu lớp, bố tan đón cô về, dịu dàng lau nước mắt cho cô, còn bố thì xách tay một con gà. "Ngoan nào đừng nữa, nữa là thành mèo hoa đấy. Tẹo nữa gà rán cho con nhé?".
Nếu tình yêu của bố chỉ là một ảo ảnh, tại để cô chìm đắm trong ảo ảnh đó suốt bao năm, để cô tin rằng thực sự yêu thương. Để giờ đây dùng một đứa em trai để chứng minh rằng, tình yêu của họ chẳng qua chỉ là sự lựa chọn khi sinh con trai nên đành tạm chấp nhận đứa con gái duy nhất là cô?
Cánh tay Dương Phỉ quơ quơ mặt Trương San: "Này ! Sao thẫn thờ thế!". Trương San sực tỉnh: "Xin ...". Dương Phỉ phóng khoáng: "Không mà, tớ chỉ lo chuyện gì buồn thôi. Có gì vui cứ kể tớ , tớ tuy giải quyết nhưng chia sẻ sẽ thấy nhẹ lòng hơn đấy.". Trương San: "... Cảm ơn .". Dương Phỉ xoa xoa bả vai: "Quả nhiên tớ hợp mấy câu sến súa . Đi nào nào, bếp xem bà chủ nhỏ đang món gì ngon!". Nói đoạn cô kéo Trương San lẻn bếp, tiếng dầu mỡ nổ lách tách rõ mồn một.
Ôn Phạn đội mũ đầu bếp, tay cầm đôi đũa dài, thấy Trương San và Dương Phỉ cũng đuổi mà gắp hai miếng thịt chiên xong đặt đĩa bên cạnh. Dương Phỉ lập tức hiểu ý, hớn hở bưng đĩa ngay. "Cảm ơn bà chut nhỏ nhiều nhé!". Hai miếng thịt dải chiên, Ôn Phạn cho khá nhiều hạt tiêu và hoa tiêu bột áo, hạt tiêu to nhỏ để ăn nhăn mặt vì quá tê cay nhưng cũng nhạt nhòa. Miếng thịt chiên giòn rụm tê tê cay cay, hỏa hầu chuẩn, vỏ ngoài vàng giòn mà thịt bên trong hề khô, ăn một miếng ăn thêm miếng nữa.
Ôn Phạn Dương Phỉ đến thứ ba, bỗng thấy bất lực như đang đối mặt với đám tiểu cung nữ ở Ngự Thiện Phòng ngày . "Đợi chút nữa , mới là bán thành phẩm thôi.". Chỉ thấy Ôn Phạn bắc một cái chảo lớn, cho dầu mỡ lợn , thịt ba chỉ thái thật mỏng chỉ cần đảo nhẹ là tiết lớp mỡ béo ngậy, miếng thịt xoăn mắt. Nàng phi thơm các loại gia vị trong mỡ lợn, ném một nắm ớt xanh đỏ , đó cho cải thảo, cà rốt và khoai tây đổ nước nóng hầm.
Đợi đến khi nồi canh hầm sôi sùng sục bốc , Ôn Phạn mới cho thịt chiên , thêm một nắm miến ngâm nở. Dương Phỉ ngó nghiêng: "Hôm nay ăn món hầm thập cẩm ạ!". Ôn Phạn: " thế.". Sau thử nghiệm cơm trắng bằng bánh nướng trong suất ăn theo phần, Ôn Phạn cũng thử bằng màn thầu hoặc mì sợi, Ôn bảo phản hồi . Vả đây là miền Bắc, đa vẫn thích ăn đồ bột. Tình cờ hôm qua hộp cơm của tiệm dùng hết mà Ôn quên dặn giao tới, nên hôm nay Ôn Phạn tính đổi món.
Món hầm thập cẩm bề ngoài thì bình thường nhưng hương vị vô cùng phong phú. Ôn Phạn dùng mấy viên thịt chiên sẵn thịt dải bán sẵn ngoài chợ, ngay cả mấy viên đậu phụ chiên trong nồi cũng là nàng tự tay chiên xong. Một nồi đồ hầm đầy ắp nước dùng, sợi miến nấu đến trong suốt, lớp vỏ thịt chiên cũng hút đẫm nước canh tạo nên một cảm giác khác lạ. Khoai tây bùi bùi, cải thảo mềm nhừ, quyện với những miếng thịt ba chỉ tạo nên một hương vị đặc trưng. Ôn Phạn nấu liền hai nồi lớn mới đủ năm mươi suất cơm. Đương nhiên nàng quên để một phần cho gia đình ăn.
Nước dùng cay nồng thấm đẫm tinh bột tự nhiên từ khoai tây nên sánh, mặt nồi nổi lên những bong bóng lớn, hương thơm tỏa từ đó, sợi miến lướt trong làn nước dùng đậm đà trôi tuột dày. Mẹ Ôn chỉ cảm thán may mà bà chuẩn thật nhiều màn thầu, nếu thì chẳng đủ ăn mất. Đám trẻ trong tiệm đều sức ăn khỏe, ngay cả Trương San tâm trạng cũng ăn hết hai cái màn thầu, canh cũng thêm tới hai .
Ăn xong Ôn Phạn bỗng lấy tay che miệng. Mẹ Ôn thấy nàng vẻ lạ: "Lại đây xem nào, chuyện gì thế?". Ôn Phạn cứ lấy tay che miệng, tới lừ đừ. "... Đau răng ?". Ôn Phạn gì. Mẹ Ôn khẳng định: "Chắc chắn là đau răng !". Rồi bà bắt đầu càm ràm: "Đã bảo là ăn ngọt quá mà, hôm qua con uống sữa cả đường đúng ?".
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/than-bep-cung-phai-lam-bai-tap/chuong-26.html.]
Ôn Phạn hết cách, đành há miệng : "Mẹ ơi, , con c.ắ.n môi đấy ạ.". Mẹ Ôn lấy cái đèn pin soi miệng nàng. thật, lớp thịt mềm trong miệng một vết răng sâu hoắm, còn rớm máu. "Nóng trong !".
Ôn Phạn đầy vẻ tin nổi. Nóng trong? Nàng mà nóng trong ! Mẹ Ôn mắng: "Sao ? Trà sữa nóng trong chắc? Con uống nhiều thế, trời thì nóng, suốt ngày cạnh bếp lửa, nóng trong là chuyện thường tình.". Ôn Phạn mặt mày ủ dột. "Đi thôi, hiệu t.h.u.ố.c lấy ít t.h.u.ố.c uống.".
Nghe đến uống thuốc, Ôn Phạn càng chịu. Đây là đầu tiên nàng bướng bỉnh thế , cứ túm chặt lấy chịu . "Con !". Nàng ghét nhất là uống t.h.u.ố.c đắng, kiếp . Mẹ Ôn cuống cuồng: "Thế thì giờ? Nhìn là con nóng trong, uống t.h.u.ố.c trời lạnh điều hòa là dễ đổ bệnh lắm đấy.". Ôn Phạn: "Con... con nấu mấy món giải nhiệt ăn là ạ.".
Thế là đến tối, Ôn Phạn bắt đầu thực đơn thanh đạm của . Cà tím hấp chín xé thành từng sợi, nước sốt pha rưới lên , màu tím của cà tím hòa quyện với màu cánh gián của nước sốt, ăn kèm với cơm trắng là xinh. Mẹ Ôn còn mua một con cá bảo ba Ôn hấp lên cho Ôn Phạn ăn.
Ăn thanh đạm liên tục ba ngày, vết thương trong miệng Ôn Phạn mới lành hẳn. Hôm nay nàng tính món gì nhiều thịt một chút để bù đắp cho những ngày ăn chay nhạt nhẽo, thì tình cờ hiệu t.h.u.ố.c hỏi Khúc Hiểu Vũ. Khúc Tình Tình hôm nay việc nên đóng cửa tiệm, shipper đưa thư đến hỏi thăm hàng xóm. Mẹ Ôn thấy phong thư liền hiểu ngay đó là gì, vội gọi điện tìm Khúc Hiểu Vũ. "Hiểu Vũ ơi, giấy báo nhập học của cháu tới !".
Bố Khúc Hiểu Vũ nhanh chóng "xách tai" con trai phi tới tiệm. Dù con trai thi trường đại học danh tiếng gì nhưng mười mấy năm đèn sách, đơm hoa kết trái thế nào cũng là một kết quả. "Bóc , bóc xem nào!". Khúc Hiểu Vũ vây quanh chằm chằm lúc bóc giấy báo. 【Chúc mừng bạn trúng tuyển ngành Thú y của trường chúng , vui lòng đến nhập học ngày 5 tháng 9.】 Nơi gửi là Trường Cao đẳng Kỹ thuật Nghề của thành phố.
Bàn tay to như cái quạt nan của ông Khúc vỗ mạnh lên vai con trai: "Tốt, , ít nhất cũng dính dáng đến ngành y.". Còn bà Khúc thì trực tiếp rút bao lì xì phát cho xung quanh: "Dù thì cũng đỗ .". Điểm của Khúc Hiểu Vũ cao, nguyện vọng cuối cùng một trường dân lập địa phương, học phí thấp nhưng ngành học thì phụ hài lòng. Mẹ Ôn cũng góp vui: "Tốt quá , học ở đây cho gần nhà, giờ nghề thú y cũng hot lắm đấy, mở cái phòng khám thú cưng cũng tiền.".
Khúc Hiểu Vũ đỏ mặt, khác với sự kỳ vọng của bố là con theo ngành y liên quan đến , thực lòng yêu thích nghề thú y . Cậu ít , niềm đam mê duy nhất chính là các loài động vật nhỏ. Khúc Tình Tình ở ngoài cũng nhận tin báo khẩn cấp từ bố liền lái xe phi ngay về. Cả nhà chẳng buồn mở tiệm t.h.u.ố.c nữa, cứ thế quán họ Ôn. Khúc Tình Tình chẳng ý kiến gì về ngành học của em trai, điều cô băn khoăn duy nhất là nhà sẽ chiêu đãi thế nào.
"Con nhé, bất kể mấy bàn thì đừng ở nhà." Cô dặn bố. Bố cô vốn là kiểu "vung tay quá trán", giờ ngày nào cũng chỉ câu cá với dạo chơi, cô thì đầu tắt mặt tối với việc nhà, còn thường xuyên tiệm ca cho cô. Khúc Tình Tình cứ nghĩ đến cảnh Tết nhất họ hàng kéo đến là vất vả là cô chịu nổi. "Cứ ngoài mà đặt bàn!". Ông Khúc lầm bầm vài câu nhưng cuối cùng cũng đồng ý. Dù con thi bao nhiêu điểm thì thủ tục liên hoan là thể thiếu.
Liên hoan? Mà đặt ở mới ? Ông Khúc vốn trọng sĩ diện, theo bản năng định kể tên mấy nhà hàng lớn. vợ và hai con chẳng thèm đắn đo, sang gọi ngay Ôn: "Dì Hạ/Chị Chi ơi, quán nhà nhận đặt tiệc mừng tân khoa ạ?".